Lời Nguyền Của Dòng HọChương 104: Tiếng thì thầm từ những bức tường
Trời về chiều, vùng rẻo cao Tây Bắc chìm trong một thứ ánh sáng vàng vọt, bệnh tật. Những đám mây xám xịt sà thấp xuống tận đỉnh đầu, quyện chặt lấy hơi sương từ thung lũng bốc lên, tạo thành một tấm màn đục ngầu che khuất tầm nhìn. Chiếc xe Jeep của Trần Phi Vũ lầm lũi bò trên con đường mòn cheo leo, tiếng động cơ gầm rú nhọc nhằn giữa sự tĩnh lặng đến rợn người của đại ngàn.
Bên ghế phụ, Trần Linh Chi khẽ cựa mình. Gương mặt cô vẫn xanh xao, nhưng đôi môi đã có chút huyết sắc. Đôi mắt âm dương vốn luôn phải che giấu dưới lớp kính râm lúc này đang khép chặt, nhưng đôi lông mày thanh tú của cô cứ nhíu lại, như thể ngay cả trong cơn mơ, cô cũng đang thấy những thứ không thuộc về cõi người.
“Vũ… dừng lại đi…” – Giọng Linh Chi thào phào, mơ hồ như gió rít qua khe đá.
Phi Vũ đạp thắng, bánh xe rít lên một tiếng chói tai rồi dừng khựng lại ngay trước một lối rẽ vào một con dốc thoải. Trước mặt họ, ẩn sau hàng pơ-mu cổ thụ già cỗi, là một ngôi nhà sàn gỗ to lớn một cách bất thường. Nó không mang kiểu kiến trúc đặc trưng của người bản địa nơi đây mà có sự pha trộn giữa nhà sàn dân tộc và kiến trúc dinh thự cũ từ thời Pháp thuộc, với những mái vòm uốn cong đen kỉm và hệ thống cột kèo đồ sộ bằng gỗ mun xám.
Trên biển hiệu bằng gỗ mục nát treo lệch bên hiên, chỉ còn sót lại ba chữ mờ ảo: *“Uẩn Kim Đường”*.
“Đêm nay chúng ta không thể đi tiếp.” – Vũ thở dài, bàn tay vẫn nắm chặt vô lăng, ánh mắt đăm đắm nhìn vào ngôi nhà.
Vết bớt nhện đỏ sau gáy anh lại bắt đầu ngứa râm ran – một tín hiệu mà Vũ đã dần học được cách hiểu. Nó không phải là sự cảnh báo về cái chết ngay lập tức như trước, mà là một sự nôn nóng, một sự cộng hưởng kỳ lạ với nơi này.
Vũ bước xuống xe, hơi lạnh của rừng thiêng ngay lập tức bám lấy da thịt. Anh tiến lại phía cửa, nhưng chưa kịp đưa tay gõ, cánh cửa gỗ dày nặng đã tự động rên rỉ một tiếng rồi hé mở. Một mùi hương nhang tàn quyện với mùi gỗ mục và chút gì đó giống như mùi máu khô nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Linh Chi đi sát sau lưng anh, bàn tay cô lạnh toát nắm chặt lấy gấu áo Vũ. Cô tháo kính râm ra, đôi đồng tử giãn to, ánh nhìn xoáy vào những bức vách gỗ của Uẩn Kim Đường.
“Anh Vũ… nơi này không hề im lặng.” – Linh Chi thì thầm, giọng run rẩy.
Vũ cau mày, lắng tai nghe. Ban đầu, anh chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc và tiếng mái ngói co giãn vì nhiệt. Nhưng với một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, tai của anh cực kỳ nhạy bén với nhịp độ của không gian. Dần dần, từ trong lòng những thớ gỗ trăm năm, từ bên dưới lớp gạch nung lót sàn, một thứ âm thanh rì rầm bắt đầu trỗi dậy.
*Rì rầm… xào xạc… cứu… nóng quá… sao lại tối thế này…*
Nó không phải tiếng người nói chuyện, mà là tiếng rung động từ cấu trúc của ngôi nhà.
Vũ dẫn Chi vào đại sảnh. Cả ngôi nhà dường như đang “thở”. Mỗi bước chân họ đạp lên sàn gỗ, âm thanh đáp lại không phải là tiếng cọc cạch thông thường, mà là một tiếng thở dài thườn thượt.
Vũ lấy từ trong túi ra một cuộn dây dọi bằng đồng cũ kỹ và một thước Tầm Long – bảo vật mà Cụ Mười đã để lại trước khi mất tích. Anh đưa thước lên, hai thanh đồng ngay lập tức quay cuồng dữ dội rồi chỉ thẳng về phía bức tường lớn ở phía chính diện.
Bức tường đó không treo tranh ảnh hay linh vị, nó hoàn toàn trống trơn nhưng lại được khảm bằng những loại gạch sứ đỏ thẫm lạ kỳ. Những viên gạch không xếp thẳng hàng mà theo một quy luật xoắn ốc, tâm điểm của nó dường như là một khối u lồi ra như một trái tim đang đập.
“Ngôi nhà này được xây theo lối *’Nhục Trấn’*.” – Phi Vũ khẽ nói, lòng anh thắt lại vì kinh hãi. – “Mỗi viên gạch, mỗi thanh xà không đơn giản chỉ là vật liệu kiến trúc. Chúng là những thực thể sống bị giam cầm.”
Anh tiến lại gần bức tường gạch đỏ. Dưới ánh đèn pin cầm tay, Vũ phát hiện ra kẽ hở giữa các viên gạch không phải trát bằng vôi vữa, mà là một loại chất lỏng màu xám xịt đã khô cứng lại, dai và có vân như cơ thịt người. Khi Vũ chạm nhẹ tay vào, bức tường đột nhiên rung lên một cái.
*“Vũ… cứu… Vũ…”*
Tiếng thì thầm đột ngột to lên, rõ mồn một. Vũ giật mình rụt tay lại. Tiếng nói đó rất quen, nó giống như giọng của cha anh, rồi lại chuyển sang giọng của những người anh họ đã khuất trong làng Cổ Nguyệt. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là âm thanh đó dường như phát ra từ chính những phân tử vật chất của bức tường.
“Anh Vũ! Đừng nhìn!” – Linh Chi hét lớn, cô lao tới che mắt Vũ lại.
Qua kẽ tay Linh Chi, Vũ thấy những viên gạch trên tường bắt đầu thay đổi hình dạng. Chúng không còn là những hình khối vuông vức nữa mà bắt đầu nhấp nhô, lồi lõm, hình thành nên những khuôn mặt người méo mó. Hàng chục, hàng trăm khuôn mặt với đôi mắt trũng sâu đang chen chúc nhau trên bức tường, miệng chúng há hốc như đang cố gắng hớp lấy chút không khí ít ỏi trong ngôi nhà ngột ngạt này.
“Chúng đang đói.” – Linh Chi lùi lại, mắt âm dương của cô phản chiếu một luồng sáng xanh ma quái. – “Chủ nhân của ngôi nhà này đã biến linh hồn của những người qua đường thành vật liệu để duy trì sự vĩnh cửu của nó. Anh Vũ, kiến trúc này… nó đang nuốt chửng linh khí của anh!”
Vũ cảm thấy gáy mình nóng ran. Vết bớt nhện đỏ như đang sống dậy, tám cái chân của nó ghim sâu vào da thịt anh, hút máu để cung cấp sức mạnh cho Vũ đứng vững. Anh rút thanh đoản kiếm Trấn Hồn ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sáng quắc phản chiếu những khuôn mặt quỷ dị trên tường.
“Là kẻ nào? Ra mặt đi!” – Vũ quát lớn, âm thanh vang vọng rồi bị nuốt chửng bởi sự im lặng kỳ quái của Uẩn Kim Đường.
Bỗng nhiên, từ cầu thang gỗ dẫn lên tầng trên, một tiếng cười lạch cạch vang lên. Một lão già với dáng đi gù gập, đôi chân vòng kiềng lết trên mặt sàn, từ từ bước xuống. Lão mặc một bộ đồ xám tro, gương mặt nhăn nheo đến mức trông không khác gì một thớ gỗ mục lâu ngày. Điều kinh dị nhất là đôi mắt của lão hoàn toàn không có lòng đen, chỉ có một màu trắng đục của sương mù.
“Khách quý… lại có khách quý đến góp gạch xây nhà cho lão.” – Lão già cất giọng, tiếng lão khàn đục như hai miếng sắt cọ vào nhau.
“Lão là ai? Tại sao lại dùng tà thuật trấn linh vào nhà?” – Phi Vũ lạnh giọng, anh dịch chuyển che chắn cho Linh Chi.
Lão già dừng lại cách Vũ năm bước chân, hít một hơi thật sâu, như thể đang thưởng thức mùi vị tỏa ra từ người Vũ. Lão đột nhiên nhe răng cười, lộ ra hàm răng đen kỉm:
“Tà thuật? Không, cậu thanh niên. Đây là kiến trúc hoàn mỹ. Con người rồi sẽ mục nát, nhưng một ngôi nhà có linh hồn sẽ trường tồn. Cậu là một kiến trúc sư, chẳng lẽ cậu không hiểu cái đẹp của sự vĩnh cửu sao? Nhìn những bức tường này đi… chúng đang hát đấy, cậu không nghe thấy sao?”
Lão già giơ đôi tay khẳng khiu như cành củi khô lên. Ngay lập tức, những tiếng thì thầm chuyển thành tiếng la hét đâm toạc màng nhĩ. Những bức tường gỗ và gạch bắt đầu co bóp dữ dội. Trần nhà hạ thấp xuống, những thanh xà gồ khổng lồ xoay chuyển như những chiếc xúc tu, dồn ép Vũ và Linh Chi vào giữa đại sảnh.
“Anh Vũ, trần nhà đang sụp!” – Linh Chi lo sợ.
Vũ nhìn lên phía trên. Anh nhận ra một điểm yếu trong kiến trúc này. Toàn bộ Uẩn Kim Đường được xây dựng dựa trên một trục trung tâm là chiếc cột gỗ pơ-mu khổng lồ đứng sừng sững giữa sảnh. Đây là “Long cốt” của ngôi nhà, nhưng đồng thời cũng là nơi tập trung oán khí nặng nhất. Nếu nó đổ, cả ngôi nhà sẽ sụp, nhưng oán linh trong tường cũng sẽ được giải thoát.
“Linh Chi, cầm lấy cái này!” – Vũ ném cho Chi một lá bùa hộ thân của Cụ Mười. – “Tìm cửa thoát, em có đôi mắt âm dương, hãy nhìn những luồng khí mà chạy, đừng nhìn hình khối vật chất!”
“Còn anh?”
“Anh phải phá hủy cái cột này!”
Lão già gào lên: “Ngươi dám động vào thần cốt của ta sao?”
Lão vung tay, những mẩu gỗ nhọn hoắt từ tường đột ngột bắn ra như tên bắn. Vũ vung kiếm Trấn Hồn, một vòng tròn hào quang màu đỏ tía từ thanh kiếm hiện ra, gạt bay tất cả những mảnh vụn. Anh không chạy trốn mà lao thẳng về phía lão già – kẻ thực chất là “linh vật” đã hòa làm một với ngôi nhà này.
Khi Vũ chạm gần đến lão già, bức tường gạch đỏ phía sau bỗng nứt toác. Những bàn tay xám xịt từ trong vách vươn ra, tóm lấy vai, lấy chân Vũ. Tiếng thì thầm lúc này đã hóa thành những lời nguyền rủa: *“Ở lại đây… thay thế chúng tôi… nóng quá… đau quá…”*
Vũ cảm thấy sức lực mình bị rút cạn qua những bàn tay đó. Vết bớt sau gáy đau như bị lửa thiêu. Trong cơn mê loạn, một hình ảnh hiện ra trong đầu anh: Một bản vẽ cổ đại bằng máu, nơi người ta vẽ sơ đồ một ngôi nhà được xây trên đống xác người để đổi lấy sự giàu sang và quyền lực cho kẻ chủ nhân. Đây chính là khởi đầu của mọi lời nguyền dòng họ, một kiểu giao kèo hắc ám tương tự như họ Trần ở làng Cổ Nguyệt nhưng theo một biến thể tàn bạo hơn.
“Thoát ra!” – Vũ gầm lên.
Anh dồn hết tàn lực, bấm vào vết bớt sau gáy mình. Một giọt máu đen từ gáy chảy dọc xuống lưỡi kiếm Trấn Hồn. Thanh kiếm bùng lên một ngọn lửa đen mờ ảo. Vũ vung một đường ngang, chém đứt hàng chục cánh tay oán linh đang bám lấy mình, rồi nhảy vọt lên, đâm thẳng lưỡi kiếm vào tâm điểm của khối u trên bức tường gạch xoắn ốc.
*RẮC!*
Một tiếng nổ chấn động phát ra. Từ vết đâm trên tường, máu tươi chảy ra xối xả thay vì nước hay mùn gỗ. Toàn bộ ngôi nhà Uẩn Kim Đường rung chuyển như thể vừa bị trúng một cơn đại địa chấn. Lão già gào lên một tiếng kinh thiên động địa, cơ thể lão bắt đầu vữa ra, hóa thành những thớ gỗ mục nát rồi sụp đổ ngay tại chỗ.
Những bức tường bắt đầu “nói” – nhưng lần này không phải là tiếng thì thầm nữa, mà là hàng nghìn tiếng thở dài mãn nguyện cùng một lúc. Những khuôn mặt trên gạch dần biến mất, những viên gạch đỏ thẫm mất đi độ bóng nhầy, trở lại là đất đá khô cằn.
“Vũ! Mau ra đây!” – Tiếng Linh Chi gọi từ phía cửa đã mở toang.
Vũ thu kiếm, chạy vụt ra ngoài. Phía sau lưng anh, dinh thự Uẩn Kim Đường lừng lững đổ sụp theo kiểu dây chuyền. Từng mái vòm, từng cột trụ đổ rạp, khói bụi bốc lên mịt mù quyện vào sương rừng đêm.
Khi đứng trên mặt đất bằng phẳng bên ngoài, Vũ quay đầu lại nhìn. Ngôi nhà đồ sộ lúc nãy giờ chỉ còn là một đống đổ nát của gỗ mục và gạch vụn. Ánh trăng từ trên cao le lói soi vào đống gạch vụn đó, dường như có vô số đốm sáng trắng li ti – những linh hồn được giải thoát – đang bay dần lên không trung rồi biến mất vào bóng đêm.
Linh Chi khụy xuống bên cạnh Vũ, hơi thở hổn hển: “Anh Vũ… tiếng thì thầm tắt rồi.”
Vũ không nói gì, anh đưa tay sờ lại sau gáy. Vết bớt nhện đỏ dường như to thêm một chút, cái chân thứ sáu đã mờ mờ hiện rõ. Mỗi lần hóa giải một mắt xích của sự oán hận, sức mạnh trong máu anh lại tăng lên, nhưng sự tàn phá đối với cơ thể cũng nặng nề tương đương.
Anh nhìn đống gạch vụn, nơi lẽ ra là Uẩn Kim Đường. Anh chợt nhận ra rằng ngôi nhà không phải chỉ là nơi để ở. Trong thế giới tâm linh này, mỗi cấu trúc kiến trúc đều mang theo cái nghiệp của kẻ xây dựng và sự uất hận của những người bị chôn vùi. Những tiếng thì thầm ấy không phải chỉ là ảo giác, chúng là những trang sử đẫm máu mà lịch sử chính thống đã lãng quên.
“Họ không phải là những nạn nhân duy nhất của lời nguyền xây cất này.” – Vũ nói trầm mặc, ánh mắt nhìn sâu vào dãy núi phía Bắc đang mờ ảo dưới ánh trăng. – “Uẩn Kim Đường chỉ là một cái trạm nghỉ của bóng tối. Phía trước… mới là nguồn cơn thực sự.”
Vũ quay lại xe Jeep. Chiếc la bàn gỗ đào của anh, dù đã nứt, lúc này kim chỉ bỗng đứng yên, hướng thẳng về một ngọn núi đen sẫm có hình dáng giống như một chiếc quan tài khổng lồ nằm ngang trên đường chân trời.
Anh biết, những bức tường “biết nói” vừa rồi mới chỉ là chương mở đầu cho một bản kiến trúc ma quỷ lớn hơn mà anh – người thừa kế của dòng họ Trần – buộc phải là người tự tay dỡ bỏ, hoặc bị chính nó vùi xác.
Tiếng nổ của động cơ xe một lần nữa phá tan không gian u tịch của rừng già. Xe Jeep từ từ lăn bánh, để lại phía sau đống đổ nát im lìm của một dinh thự từng nuốt chửng linh hồn của bao khách lãng du.
Lúc này, trong túi áo của Vũ, một vật thể cứng ngắc chạm vào ngực anh. Anh lấy ra nhìn: Đó là một viên gạch nhỏ màu đỏ thẫm mà anh đã tình cờ lấy được lúc bức tường sụp đổ. Trên mặt viên gạch không phải là hình khuôn mặt, mà khắc chìm một dòng chữ cổ:
*“Trần Phi kiến thiết – Vạn kiếp bất diệt.”*
Đồng tử của Vũ co rụt lại. Trần Phi. Đó là tên của cụ tổ dòng họ anh.
Hóa ra, ngôi nhà ma quỷ giữa rừng sâu này, cũng chính là do người của họ Trần xây nên từ cả thế kỷ trước. Món nợ máu không chỉ ở làng Cổ Nguyệt, mà nó đã được tổ tiên anh gieo rắc khắp dải đất này dưới hình hài của những công trình kiến trúc kỳ quái.
Phi Vũ siết chặt vô lăng, ánh mắt trở nên lạnh lùng và cương quyết hơn bao giờ hết. Cuộc hành trình này không còn là cuộc trốn chạy nữa, mà đã trở thành cuộc săn tìm nguồn gốc của cái ác do chính dòng máu mình tạo ra.
Mưa bắt đầu rơi. Từng giọt lạnh lẽo thấm vào đất, xóa đi dấu vết cuối cùng của Uẩn Kim Đường. Trong tiếng mưa rơi, dường như vẫn còn tiếng thì thầm rất nhỏ:
“Người nhà họ Trần… cuối cùng cũng đã đến để thu dọn đống đổ nát rồi sao?”