Lời Nguyền Của Dòng HọChương 116: Chiếc đồng hồ cát sinh mệnh
Trong căn phòng nhỏ nồng nặc mùi thuốc nam và khói nhang tàn, trần nhà vương vãi những bóng tối nhảy múa theo nhịp nến lay lắt. Trần Phi Vũ nằm trên chiếc chõng tre già, lồng ngực phập phồng những nhịp thở đứt quãng như một cỗ máy gỉ sét đang cố gắng thực hiện những vòng quay cuối cùng. Cơn đau không còn là những nhát dao khứa vào da thịt đơn thuần, mà nó đã ngấm sâu vào từng tủy xương, hóa thành một sự nhức nhối tê dại, lạnh lẽo lan tỏa từ sau gáy.
Anh cố nghiêng đầu, xúc giác tê liệt dần tìm lại cảm giác khi chạm vào mặt gối thô ráp. Đứng bên cạnh anh, bóng hình cụ Mười liêu xiêu dưới ánh đèn dầu. Cụ vẫn như thế, già nua như một gốc cây khô cằn đã chứng kiến biết bao mùa lá rụng của làng Cổ Nguyệt, nhưng ánh mắt độc nhất của cụ lúc này không còn sự uy nghiêm hay bí ẩn thường lệ. Trong hố mắt sâu thẳm ấy, Phi Vũ nhìn thấy một nỗi buồn mênh mông như biển lặng trước cơn bão.
“Tỉnh rồi sao?” Giọng cụ Mười khản đặc, giống như tiếng hai mảnh gỗ mục cọ xát vào nhau.
Phi Vũ cử động môi, nhưng cuống họng anh khô cháy như vừa bị nung qua lửa. Phải mất một lúc lâu, anh mới rặn ra được mấy tiếng thào thào: “Con… con đã ngủ bao lâu rồi?”
Cụ Mười không trả lời ngay. Cụ run rẩy cầm lấy một chiếc bình sứ nhỏ, rót ra bát thứ nước màu đen đặc, nghi ngút khói hăng hắc vị đắng của cỏ gấu và máu của loài linh cầm. Cụ đưa bát thuốc sát môi Vũ, dìu anh dậy bằng bàn tay nhăn nheo nhưng cứng cáp đến lạ kỳ.
“Nuốt đi. Uống để giữ lấy chút nguyên khí cuối cùng.”
Vũ nuốt xuống. Vị đắng khiến anh rùng mình, nhưng cái lạnh lẽo đang chiếm giữ cơ thể dường như bị đẩy lùi đôi chút. Lúc này, anh mới có đủ tỉnh táo để nhận ra sự hiện diện của một vật thể lạ trên chiếc bàn gỗ cạnh chõng tre.
Đó là một chiếc đồng hồ cát. Nhưng nó không giống bất kỳ chiếc đồng hồ nào anh từng thấy trong đời. Khung của nó được làm bằng xương người đen kịt, bóng loáng như thể được mài giũa qua hàng thế kỷ. Thay vì cát mịn, thứ chứa bên trong hai bầu thủy tinh mờ đục là một loại bụi màu huyết dụ, lấp lánh như những mảnh hồng ngọc bị nghiền nát, nhưng lại mang hơi hướng tử khí của tro tàn tế lễ.
Điều kỳ dị nhất là, những hạt bụi ấy không hề rơi xuống theo quy luật trọng lực. Chúng xoáy tròn, co cụm lại thành hình dạng một con nhện đang bò trườn trong không gian chật hẹp, rồi từng chút một, từng chút một, những “hạt cát máu” ấy nhỏ xuống bầu dưới, đọng lại thành một lớp chất lỏng đen kịt như oán khí đậm đặc.
“Đây là gì?” Phi Vũ hỏi, ánh mắt không thể rời khỏi chiếc đồng hồ.
Cụ Mười đặt bát thuốc xuống, tiếng va chạm khẽ khàng giữa gốm và gỗ vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng chuông báo tử.
“Nghi lễ Vạn Quỷ Triều Bái bị con phá hủy nửa chừng, dinh thự họ Trần đã sụp, nhưng oán nợ của trăm năm không dễ dàng biến mất như thế.” Cụ Mười chỉ tay vào chiếc đồng hồ cát. “Đây là ‘Sa Mệnh Cốt’ – nó được luyện từ chính một phần máu thịt của tổ tiên họ Trần và tro tàn của Bà Chúa Không Mặt sau khi bị hỏa thiêu. Nó kết nối trực tiếp với Huyết Ấn sau gáy con.”
Vũ run rẩy đưa tay ra sau gáy. Con nhện đỏ lúc này không còn nằm im lìm như một hình xăm nữa. Anh cảm nhận được nó đang nhô hẳn lên, những chiếc chân nhện dài và nhọn như kim châm đang đâm sâu vào các huyệt đạo quanh cột sống của anh. Mỗi khi một hạt cát máu trong đồng hồ rơi xuống, con nhện trên gáy anh lại cựa quậy, hút lấy một phần sinh lực.
“Con còn bao nhiêu lâu?” Vũ hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ. Một người kiến trúc sư luôn nhạy cảm với những con số, với không gian và thời gian. Lúc này, anh cần biết con số cuối cùng của đời mình.
Cụ Mười nhìn vào lớp bụi đỏ đang vơi đi quá nửa ở bầu trên của đồng hồ cát. Ngón tay cụ run lên, rồi khẽ khàng xòe ra bảy ngón tay.
“Bảy ngày.” Cụ nói, từng lời như búa tạ giáng vào thinh không. “Mỗi ngày qua đi, con nhện sẽ ăn thêm một phần tủy não của con. Cho đến ngày thứ bảy, khi hạt cát cuối cùng rơi xuống, con sẽ hoàn toàn bị quỷ hóa, trở thành một cái xác không hồn, và linh hồn con sẽ bị gông xiềng vào luân hồi của làng Cổ Nguyệt mãi mãi.”
Bảy ngày.
Phi Vũ nhắm mắt lại. Anh thấy mình như một kiến trúc sư đang đứng trước một công trình dang dở sắp sụp đổ hoàn toàn. Bảy ngày để hoàn thiện một bản vẽ đại nghiệp, bảy ngày để xóa sổ tận gốc rễ cái ung nhọt đã bám rễ hàng thế kỷ trong dòng máu của mình.
Bên ngoài, tiếng bước chân nặng nề vang lên. Cửa gỗ cọt kẹt mở ra, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi khói thuốc lá hăng nồng. Cảnh sát Huy bước vào, gương mặt anh hốc hác, bộ cảnh phục nhàu nát đầy bụi bẩn của vụ đổ nát từ dinh thự cũ. Nhìn thấy Phi Vũ đã tỉnh, ánh mắt Huy chợt lóe lên một tia nhẹ nhõm, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ căng thẳng.
“Dinh thự họ Trần đã bị phong tỏa hoàn toàn.” Huy lên tiếng, giọng anh trầm đục. “Cánh báo chí và các chuyên gia đang đổ về làng Cổ Nguyệt. Người ta nói đây là một vụ sạt lở đất do kiến trúc yếu, nhưng Vũ ạ… cậu và tôi đều biết chuyện gì đang thực sự diễn ra. Những thi thể tìm thấy dưới hầm… chúng không giống con người chết bình thường.”
Phi Vũ nhìn Huy, rồi nhìn sang cụ Mười. “Linh Chi đâu? Cô ấy thế nào rồi?”
Huy im lặng một lúc, rồi khẽ lắc đầu. “Cô ấy đang nằm ở trạm xá dưới huyện. Đôi mắt ấy… bác sĩ nói là tổn thương thần kinh không thể hồi phục. Cô ấy vẫn hôn mê. Cụ Mười nói cô ấy đã dùng linh hồn mình để làm lá chắn cho cậu trong giây phút cuối cùng trước khi cái hầm ngầm kia nổ tung.”
Tim Phi Vũ thắt lại. Một cơn đau buốt tận óc khiến anh ngã gục xuống chõng, mồ hôi vã ra như tắm. Huyết Ấn đang phản ứng. Con nhện cảm nhận được sự yếu đuối trong cảm xúc của chủ thể, nó bắt đầu siết chặt lấy những dây thần kinh ngoại biên.
“Bảy ngày này… không chỉ là để cậu chờ chết đâu, Phi Vũ.” Huy bước tới, đặt một chiếc hộp nhỏ lên bàn. “Cụ Mười bảo tôi tìm thứ này trong đống đổ nát của phòng làm việc ông Khang trước khi nó bị niêm phong.”
Chiếc hộp đồng nhỏ bị móp méo, phủ đầy tro đen. Phi Vũ nhận ra nó. Đó là món đồ mà cha anh luôn giấu kín trong tủ sắt. Khi Vũ chạm vào mặt hộp, một cảm giác ấm áp lạ kỳ truyền qua lòng bàn tay, dường như muốn trung hòa cái lạnh oán độc của Huyết Ấn.
Anh run rẩy mở nắp hộp. Bên trong không có vàng bạc, chỉ có một cuốn sổ tay nhỏ có bìa bọc da sờn cũ và một mảnh vỡ của chiếc gương Minh Cảnh. Mảnh gương ấy không phản chiếu khuôn mặt hốc hác của Vũ, mà nó hiển thị một vùng không gian xa lạ, một khe núi mù sương có tên là Gió Hú – nơi cha anh đã dành những năm cuối đời để nghiên cứu.
“Họ Trần đã chết, nhưng kẻ đứng sau thực sự thì chưa.” Cụ Mười đột nhiên lên tiếng, mắt cụ nhìn đăm đăm vào mảnh gương. “Cái kẻ có gương mặt giống cha con mà con thấy trong mảnh gương trước đây… hắn không phải là ảo giác. Hắn là phần ‘Ngã Độc’ của dòng họ Trần, một thực thể sinh ra từ tội ác khởi thủy của cụ tổ khi lập nên giao kèo với Bà Chúa Không Mặt.”
Phi Vũ lật từng trang của cuốn sổ tay. Những dòng chữ của cha anh hiện ra, nét mực đã nhạt nhưng chứa đựng những bí thuật kiến trúc và phong thủy cực kỳ thâm sâu.
*“Ngày… tháng… năm…*
*Vũ, con trai của cha. Nếu con đọc được những dòng này, có nghĩa là sợi dây sinh mệnh của gia tộc chúng ta đã bắt đầu đứt đoạn. Cha đã cố dùng tính mạng mình để trấn yểm linh hồn của Quỷ Nhện vào sâu trong cốt nền của tòa nhà, nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời. Lời nguyền không nằm ở ngôi nhà, nó nằm ở Huyết Đồ. Để xóa bỏ nó hoàn toàn, con phải tìm đến ‘Mắt của Long Mạch’ tại làng Bình Yên, nơi thi thể thật sự của cô gái năm xưa – Bà Chúa Không Mặt – đang được quấn bởi bảy lớp xích máu của tổ tiên họ Trần. Chỉ khi con chặt đứt được xích, đồng hồ cát sinh mệnh của con mới ngừng lại…”*
Đoạn dưới trang giấy bị nhòe bởi một vệt máu đã khô đen. Phi Vũ thấy lòng mình run lên bần bật. Vậy ra, tất cả những gì anh làm ở dinh thự Cổ Nguyệt mới chỉ là phá đi cái “vỏ”. “Lõi” của lời nguyền vẫn còn đang đập nhịp nhàng ở một nơi gọi là làng Bình Yên – cái tên nghe thật trớ trêu so với số phận đau khổ của cô gái kia.
“Bình Yên… con đường từ đây tới đó mất hai ngày đường núi.” Huy lên tiếng, anh kiểm tra khẩu súng bên hông mình. “Dù có là chuyện ma quỷ hay án mạng, tôi cũng sẽ đồng hành với cậu. Những gì gia đình họ Trần đã gây ra… tôi phải thấy nó kết thúc tận gốc.”
Phi Vũ nhìn xuống chiếc đồng hồ cát. Hạt cát của ngày thứ nhất đang chuẩn bị rơi xuống.
Cái đồng hồ cát sinh mệnh này trớ trêu ở chỗ, nó không cho anh cảm giác mình đang sống chậm lại để hưởng thụ những giây cuối cùng. Trái lại, mỗi hạt cát rơi xuống đều mang theo những hình ảnh rùng rợn. Phi Vũ thấy những ảo ảnh: Anh thấy mình đang mặc bộ đồ quan viên ngày xưa, đang dùng chiếc búa gỗ đóng những cây đinh sắt dài mười phân vào người cô gái bị trói trên cột móng nhà. Tiếng kêu của cô gái hóa thành tiếng rú của quỷ nhện, vang vọng trong tiềm thức của anh.
“Áaaa!”
Vũ hét lên một tiếng đau đớn, đổ sụp xuống đất. Toàn bộ lưng áo anh thấm đẫm một loại dịch màu đỏ đen từ vết bớt tiết ra.
Cụ Mười nhanh chóng ấn vào một điểm huyệt ở gáy Vũ, miệng lẩm nhẩm chú ngữ: “Thiên linh linh, địa linh linh, nhãn thông tâm định, hồn bất ly thân…”
Cơn đau dịu đi đôi chút. Phi Vũ hổn hển thở, mồ hôi hòa cùng dịch độc lăn dài trên má. Anh ngước mắt nhìn Huy, rồi nhìn Cụ Mười, một ánh nhìn đầy quyết tuyệt.
“Chúng ta đi ngay bây giờ.”
“Nhưng con mới vừa tỉnh lại, sức khỏe của con…” Cụ Mười lo ngại.
“Nếu đợi đến ngày mai, con sẽ mất đi một phần sáu khả năng cử động. Con nhện đang bò dần xuống sống lưng.” Vũ chỉ vào chiếc đồng hồ cát. “Mỗi giây trôi qua đều là máu. Cha con đã hy sinh để đổi lấy sự tồn tại của con suốt 26 năm qua. Con không thể để Linh Chi mù lòa và hôn mê vô ích được.”
Anh cố sức đứng dậy, bám vào vai Huy để giữ thăng bằng. Vị kiến trúc sư trẻ tuổi ấy, dù gương mặt đã xám xịt như tro tàn, nhưng trong đôi mắt anh lại bùng cháy một ngọn lửa của sự giải thoát. Anh nhìn căn phòng cũ kỹ của Cụ Mười lần cuối, rồi hướng mắt ra cửa sổ, nơi bóng tối của làng Cổ Nguyệt vẫn còn đặc quánh dưới thung lũng.
Trên đường đi ra xe, một bóng người loạng choạng tiến đến từ phía bụi rậm. Đó là người hầu già nhất của họ Trần, kẻ đã may mắn thoát chết sau khi dinh thự sụp đổ. Ông ta quỳ sụp xuống chân Phi Vũ, khóc lóc thảm thiết:
“Cậu Vũ… cậu phải đi sao? Cả cái làng này, cái họ Trần này tan tành hết rồi. Ai sẽ trả lương cho chúng tôi? Ai sẽ lo liệu đám ma cho những người bị chôn vùi dưới kia?”
Vũ dừng bước. Anh nhìn người hầu già, rồi nhìn về phía đống đổ nát xa xa của dinh thự Trần Phi – cái “thiên đường” được xây từ xương máu của người khác.
“Hết rồi.” Vũ nói lạnh lùng, giọng nói không chút hơi ấm. “Tiền của họ Trần đã cháy hết theo linh hồn của bác tôi. Hãy nói với mọi người, nếu còn muốn sống thì hãy bỏ cái làng này mà đi. Món nợ trăm năm này, tôi sẽ đi trả nốt phần cuối.”
Chiếc xe bán tải của Huy nổ máy, xé toạc màn sương mù của đêm tối. Khi chiếc xe rời đi, cụ Mười đứng ở cửa nhìn theo, tay cụ nắm chặt chiếc đồng hồ cát Sa Mệnh Cốt. Cụ khẽ thở dài, bàn tay đưa lên lau đi giọt nước mắt già nua.
“Huyết kế thì dễ cắt, nhưng tâm ma thì khó phá. Vũ ơi là Vũ, liệu con có chịu được sự thật đang chờ ở Bình Yên không?”
Cùng lúc đó, trong bầu thủy tinh dưới của chiếc đồng hồ cát, lớp dịch đen kịt đột ngột nổi lên những bóng khí. Một khuôn mặt không mắt, không mũi hiện ra thoáng chốc rồi biến mất trong màu đen đục ngầu của oán khí. Tiếng đồng hồ cát chảy vẫn cứ đều đặn, tỉ mỉ gặm nhấm thời gian còn sót lại của kẻ mang tội lỗi dòng họ trên vai.
Trên xe, Phi Vũ cảm thấy cái lạnh tê tái từ gáy đang bắt đầu lan xuống cánh tay phải. Tay anh cầm chiếc thước Lỗ Ban bằng gỗ mun truyền thống, thứ duy nhất giúp anh có thể đo đạc được những điểm phong thủy hung hiểm. Anh mở trang sổ tay tiếp theo của cha mình. Ở đó có vẽ một sơ đồ kỳ lạ. Nó không phải sơ đồ nhà ở, mà là sơ đồ của một “Phòng nhốt hồn”.
*“Bảy ngày sinh tử, mười hai cửa quỷ. Để cứu một người, đôi khi phải hóa thành quỷ trước cả khi chết.”* – Đó là dòng ghi chú cuối cùng ở chân trang.
“Anh Huy, chạy nhanh hơn chút nữa.” Phi Vũ thều thào. “Tôi nghe thấy tiếng xích sắt đang kéo gần lắm rồi.”
Huy không nói lời nào, chỉ nhấn ga mạnh hơn. Ánh đèn pha chiếu rực một đoạn đường rừng, đẩy lùi bóng tối phía trước, nhưng ngay phía sau đuôi xe, một dải sương mù đỏ sậm đang âm thầm bám theo, tựa như những chiếc tơ nhện khổng lồ muốn lôi kéo cả chiếc xe quay trở lại với địa ngục Cổ Nguyệt.
Trong khoảnh khắc ấy, ở bệnh viện tỉnh, nơi Linh Chi đang nằm, những thiết bị y tế xung quanh đột ngột phát ra những tiếng kêu báo động dài dằng dặc. Đôi mắt đang nhắm nghiền dưới lớp băng trắng của cô đột nhiên rỉ máu. Linh Chi mấp máy môi, tiếng thì thào nhỏ đến mức không ai nghe thấy, chỉ có gió qua khe cửa nhận ra lời nhắc nhở tuyệt vọng:
“Đừng… đừng đi… cha… không phải cha đâu…”
***
Ngày thứ nhất trong hành trình bảy ngày bắt đầu.
Trần Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình, những gân máu đen bắt đầu nổi rõ lên như những sợi chỉ thêu vụng về của một thợ may ma quỷ. Anh tự hỏi, liệu sau bảy ngày nữa, người đứng ở làng Bình Yên kia có còn là anh – kiến trúc sư Trần Phi Vũ khao khát cái đẹp và sự thật – hay chỉ là một hình nhân chứa đầy oán hận, nối tiếp một vòng luân hồi bi kịch khác?
Những hạt cát máu vẫn tiếp tục rơi. Mỗi hạt chạm xuống đáy là một lời nhắc nhở về sự tàn lụi. Thời gian của anh, thực ra chưa bao giờ thuộc về anh. Nó thuộc về một giao kèo bẩn thỉu từ hàng trăm năm trước, và giờ đây, anh đang đi thu thập từng giây phút vụn vặt để đổi lấy sự bình yên cho người khác.
Đồng hồ cát Sa Mệnh Cốt – chiếc gương soi của tử thần, cứ thế xoay vần theo nhịp lăn của bánh xe, tiến về hướng trung tâm của lời nguyền cổ xưa nhất: Làng Bình Yên, nơi bắt đầu cũng là nơi kết thúc của tất cả oán khi dòng họ Trần.
Gió đêm rít qua cửa xe, lạnh như tiếng cười của ai đó từ hư vô vọng về. Trần Phi Vũ siết chặt thước Lỗ Ban, mắt nhìn thẳng vào khoảng không gian mù mịt trước mặt. Một ngày đã mất đi. Còn lại sáu.
Cái chết đã áp sát, nhưng cuộc chiến bây giờ mới thực sự chuyển mình vào chương đen tối nhất.