Lời Nguyền Của Dòng HọChương 115: Tiền bạc và máu
Gió bấc tràn về làng Cổ Nguyệt, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và mùi sực nức của nhang tàn quyện lẫn mùi đất ẩm sau cơn mưa bóng mây. Đại úy Huy ngồi tựa lưng vào một gốc đa cổ thụ đầu làng, chiếc đèn pin cầm tay đã yếu điện, chỉ còn phát ra những vệt sáng lờ mờ, run rẩy trên những trang giấy hoen ố của cuốn sổ đen.
Cuốn sổ này là một bằng chứng sống, một bản cáo trạng không tên mà hàng trăm linh hồn đã phải dùng máu để ký vào. Huy giở từng trang, ngón tay anh run lên không phải vì lạnh, mà vì sự kinh hoàng tột độ đang hiện hữu dưới dạng những con số khô khốc. Mỗi con số là một món hời, mỗi dự án thành công của tập đoàn Trần Phi đều được đánh dấu bằng một dấu chéo đỏ thẫm – dấu hiệu của một mạng người đã ngã xuống.
Anh đọc thấy dòng chữ nắn nót, lạnh lùng từ những năm thập niên 90: *“Dự án Khu dân cư phía Tây – Thu lợi 40 tỷ. Lễ vật: 3 mạng người từ nhánh thứ ba. Hình thức: Tai nạn lao động. Ghi chú: Linh hồn đã bị phong ấn vào móng trụ.”*
Mắt Huy nhòe đi. Anh chợt nhận ra rằng sự giàu sang tột đỉnh của dòng họ Trần không hề đến từ sự tài giỏi hay nhạy bén trên thương trường. Nó là một cuộc mua bán với quỷ dữ, một sự ký gửi linh hồn có hệ thống. Tiền bạc ở đây không phải là giấy polime hay những dãy số trên màn hình máy tính; tiền bạc ở đây chính là tinh huyết, là sự đau đớn cùng cực của những kẻ mang họ Trần nhưng không được hưởng phúc phần, chỉ được chọn làm vật tế.
“Tiền là máu… máu là tiền…” Huy thì thầm, giọng anh lạc đi trong tiếng gió rít qua kẽ lá.
Cùng lúc đó, tại khu dinh thự đổ nát đang nghi ngút khói, Trần Phi Vũ đứng lặng giữa đống đổ nát của từ đường. Toàn thân anh toát ra một thứ luồng linh khí màu đen xen lẫn những vệt huyết quang rực rỡ. Vết bớt con nhện sau gáy anh nay đã mọc ra đủ tám cái chân, và kì lạ thay, đôi mắt anh không còn sự mệt mỏi thường ngày, thay vào đó là một sự trống rỗng, u uất như vực thẳm.
Sau lưng anh, linh ảnh của “Bà Chúa Không Mặt” lơ lửng, tà áo cưới rách nát bay lất phất trong không gian đầy oán khí. Bà ta không nói, nhưng Phi Vũ nghe rõ tiếng cười khanh khách vang vọng ngay trong não bộ mình. Đó là tiếng cười của một kẻ vừa thu hồi được một món nợ lớn.
Dưới chân Vũ, những hòm vàng bạc, những cổ vật quý giá mà dòng họ Trần tích trữ bao đời nay đang trải qua một sự biến đổi kinh dị. Trong bóng tối lờ mờ của ánh trăng máu, vàng thỏi bỗng chốc trở nên mềm nhũn như thịt sống, rỉ ra thứ nước vàng đặc quánh có mùi tử khí nồng nặc. Những viên đá quý từng được xem là bảo vật truyền đời của gia tộc bỗng nứt toác, từ bên trong chui ra những con nhện đỏ li ti, chúng bò lổ ngổm trên đống đổ nát, tìm kiếm hơi ấm của người sống.
Phi Vũ đưa bàn tay lên, nhìn vào lòng bàn tay mình. Những sợi tơ máu từ vết bớt nhện đang bò dần xuống cánh tay, găm chặt vào các mạch máu. Anh cảm thấy một sự thôi thúc điên cuồng: đòi lại tất cả.
“Chú Khang… ông tưởng ông có thể giữ được đống tiền này sao?” Phi Vũ cất lời, giọng anh vang vọng như từ một tầng địa ngục nào đó.
Cách đó không xa, Trần Vĩnh Khang đang lết đi trong một hành lang sụp đổ. Một chân lão đã bị gạch đá đè nát, nhưng bàn tay lão vẫn còn siết chặt lấy một chiếc vali chứa đầy những kim cương và những tờ cổ phiếu giá trị nhất. Khuôn mặt lão méo mó vì đau đớn và tham vọng. Lão không tin mình đã thua. Lão không tin rằng nghi thức đoạt xá lại thất bại trước một đứa cháu mà lão từng coi là quân cờ dự phòng.
“Của tao… tất cả là của tao…” Khang lảm nhảm, máu từ vết thương chảy ra nhuộm đỏ những tờ giấy lộn trong vali. Lão không nhận ra rằng, máu của lão khi chạm vào đống tài sản đó, chúng bắt đầu “ăn” lấy lão. Những tờ tiền polime bén như dao cạo, cắt sâu vào da thịt lão, chúng hút lấy huyết tương để trở nên tươi mới hơn. Kim cương thì găm thẳng vào xương tủy lão như muốn bén rễ.
Trần Linh Chi từ trong bóng tối bước ra, đôi mắt âm dương của cô rưng rưng lệ. Cô nhìn thấy tất cả. Cô thấy mỗi sợi dây chuyền trên cổ các phu nhân họ Trần đều là một sợi dây thòng lọng được thắt bởi linh hồn của những đứa trẻ bị hiến tế. Cô thấy những biệt thự nguy nga của dòng họ không được xây bằng gạch đá, mà được xây bằng những khối thịt băm vằn, được kết dính bởi sự căm hờn truyền đời.
“Anh Vũ! Đừng để nó chiếm lấy anh!” Linh Chi hét lên, tiếng hét của cô xé tan bầu không khí đặc quánh oán khí. “Đó không phải là anh! Anh là kiến trúc sư, anh muốn xây dựng, chứ không phải phá hủy theo cách này!”
Phi Vũ khựng lại. Một nửa khuôn mặt anh bắt đầu biến đổi, những thớ thịt giật phập phồng, mắt trái chuyển sang màu đỏ sẫm như máu đặc. Anh nhìn Linh Chi, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, sự lý trí cuối cùng lóe lên.
“Chi… Chạy đi…” Anh rít lên qua kẽ răng. “Bà ta đang đói… Bà ta muốn tất cả huyết mạch họ Trần phải tan thành nước để bù đắp cho những năm tháng bị trấn yểm dưới móng cột.”
Đúng lúc này, Cụ Mười xuất hiện từ sau bức bình phong vỡ nát. Người già nua ấy như một cây bách héo úa nhưng vẫn sừng sững trước bão tố. Trên tay cụ là chiếc chuông đồng đã rỉ sét, mỗi bước đi cụ lại rung chuông một lần. Tiếng chuông thanh lãnh vang lên, tạm thời đẩy lùi những con nhện đỏ đang bò về phía Linh Chi.
“Vũ à, nghiệp lực của họ Trần quá sâu, tiền bạc càng nhiều thì oán nợ càng dày. Tổ tiên anh năm xưa không chỉ bán mạng con cháu, mà còn bán cả linh hồn của vùng đất này cho quỷ nhện. Bây giờ, ‘tiền’ đã trở lại hình hài của ‘máu’, nó sẽ chảy cho đến khi không còn ai mang họ Trần trên đời này nữa mới thôi!”
Cụ Mười chỉ tay về phía Trần Vĩnh Khang đang gào thét thảm thiết khi bị đống tài sản của chính mình “nuốt chửng”. Vali tiền của lão bây giờ đã biến thành một cái miệng khổng lồ với những chiếc răng là những mảnh kim cương vỡ, đang nhai ngấu nghiến đôi bàn tay tham lam của người trưởng tộc.
“Nhìn xem, Phi Vũ!” Cụ Mười quát lớn. “Cái giá của sự phồn hoa là thế này đây! Mỗi bát cơm anh ăn từ nhỏ đến lớn, mỗi bộ quần áo sang trọng anh mặc, đều thấm đẫm tiếng khóc của những người đã bị chôn sống dưới nền đất này. Anh có muốn tiếp tục hay muốn chấm dứt?”
Phi Vũ nhìn về phía hầm ngầm, nơi Bà Chúa Không Mặt đang dang rộng vòng tay chờ đón anh vào sự cộng sinh vĩnh cửu. Anh lại nhìn về phía Linh Chi – người duy nhất trong dòng họ còn giữ được trái tim thuần khiết. Một luồng sức mạnh khủng khiếp nổ tung trong tâm trí anh.
Kiến thức kiến trúc của anh trỗi dậy. Anh nhìn vào cấu trúc của dinh thự, nhìn vào sự vận hành của các dòng khí lưu trong sơ đồ Bát Quái Ngược. Anh nhận ra rằng tất cả những hầm mộ, mật thất và lối đi bí ẩn đều dẫn về một tâm điểm: cái Giếng Cổ. Đó là nơi dòng máu họ Trần đổ về nhiều nhất, cũng là nơi cất giấu bí mật về sự khởi đầu của lời thề máu.
“Tiền bạc… quyền lực… tất cả chỉ là hư ảnh được nuôi dưỡng bởi cái ác.” Phi Vũ lầm bầm.
Anh đột ngột lao về phía Trần Vĩnh Khang. Lúc này, Khang chỉ còn là một khối thịt vụn bám lấy cái vali. Phi Vũ không cứu lão, anh giật lấy chiếc chìa khóa xương người đang lủng lẳng ở cổ lão. Chiếc chìa khóa này chính là vật định ước giữa dòng họ Trần và Bà Chúa Không Mặt.
“Anh định làm gì?” Linh Chi lo sợ hỏi.
“Anh sẽ phá hủy móng trụ tâm linh của ngôi nhà này. Anh sẽ trả lại máu cho đất, trả lại tiền cho cát bụi.”
Vũ cầm lấy chìa khóa, mặc cho tơ máu của nhện nhức nhối hành hạ, anh chạy về phía Giếng Cổ. Ở đó, dòng nước đen kịt đang sủi bọt, từng thỏi vàng giả tạo trồi lên rồi lại chìm xuống như những bóng ma chết đuối.
Cảnh sát Huy, từ đầu làng, cũng đang hướng về dinh thự. Anh cầm theo cuốn sổ đen. Anh hiểu rằng nhiệm vụ của anh không còn là bắt giữ người sống, mà là làm nhân chứng cho sự diệt vong của một triều đại tội ác. Cuốn sổ đen ấy, anh sẽ ném nó vào đám cháy, để những cái tên được giải thoát, để những linh hồn không còn bị trói buộc bởi những con số nợ nần nữa.
Tại giếng cổ, Bà Chúa Không Mặt bất ngờ hiện ra chặn đường Phi Vũ. Khuôn mặt phẳng lì của bà ta bắt đầu nứt ra, rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt đen ngòm. Bà ta không muốn anh phá hủy chiếc chìa khóa. Bà ta muốn anh trở thành kẻ đứng đầu mới, kẻ tiếp tục nuôi dưỡng bà ta bằng máu của thế hệ sau.
“Bà đã đợi 200 năm rồi phải không?” Phi Vũ nói, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào nơi đáng lẽ là đôi mắt của bà ta. “Họ Trần đã nợ bà một mạng người, nhưng họ đã trả bằng hàng trăm mạng khác suốt nhiều thế kỷ. Sự công bằng của bà đã biến thành sự tham lam không kém gì tổ tiên tôi. Hôm nay, tất cả kết thúc tại đây.”
Vũ dồn toàn bộ lực lượng từ Huyết Ấn vào cánh tay, anh không ném chìa khóa xuống giếng, mà anh dùng nó đâm thẳng vào lồng ngực mình – ngay nơi con nhện đang ký sinh mạnh nhất.
Một tiếng gào khóc thảm thiết vang lên từ hư không. Không phải tiếng của Phi Vũ, mà là tiếng của tất cả những linh hồn đang bị xích trong tiền bạc của dòng họ. Máu từ ngực anh chảy ra, màu đỏ của nó kỳ lạ thay không còn đen tối oán hận, mà rực sáng như ánh lửa tâm hồn đang bùng cháy để tự thiêu.
“Máu của tôi là của người cuối cùng tự nguyện hiến tế…” Phi Vũ gục xuống bên thành giếng.
Xung quanh anh, dinh thự bắt đầu sụp lún theo một quy luật kì dị. Những cột nhà lớn vốn chứa xương cốt người bên trong vỡ vụn. Những đồng tiền, những tài sản khổng lồ rải rác khắp nơi bắt đầu bốc cháy, tỏa ra một mùi hôi thối như xác thối bị nung già.
Cảnh sát Huy chạy đến sân sau đúng lúc nhìn thấy một cảnh tượng không tưởng: Một cơn lốc xoáy bằng lửa đen và ánh sáng vàng kim cuộn lên từ miệng giếng, nuốt chửng lấy hình bóng của Bà Chúa Không Mặt và tất cả đống đổ nát tráng lệ. Những tòa nhà từng là biểu tượng của quyền lực giờ đây đổ sụp như những lâu đài cát trước sóng thần.
Trần Vĩnh Khang, trong những giây phút cuối cùng của đời mình, nhìn thấy cả đế chế của lão tan thành tro bụi. Lão đưa bàn tay cụt lủn cố với lấy một tờ tiền đang cháy dở, rồi bị một khối đá từ mái hiên đổ sập xuống, kết thúc cuộc đời của một kẻ tôn thờ đồng tiền hơn cả tình thâm.
Khi cơn lốc qua đi, làng Cổ Nguyệt chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng nổ lách tách của những tàn dư cuối cùng.
Linh Chi lao đến bên thành giếng, cô quỳ xuống bên cạnh Phi Vũ. Vết bớt nhện trên gáy anh đang nhạt dần, chín cái chân nhện lặn mất tăm, trả lại làn da xanh xao của một người kiến trúc sư hiền lành. Phi Vũ còn thở, nhưng hơi thở vô cùng yếu ớt.
Cụ Mười đứng đó, nhìn cuốn sổ đen mà Huy vừa ném vào đống lửa. Những trang giấy mang tên “Tiền và Máu” đang cuộn lại, tro tàn bay lên trời như những cánh bướm đen, phân tán vào hư vô.
“Lời nguyền đã đứt đoạn chưa cụ?” Huy hỏi, giọng anh khản đặc.
Cụ Mười nhìn về hướng mặt trời đang ló rạng ở phía chân trời, ánh nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc của làng Cổ Nguyệt.
“Huyết mạch thì chưa đứt, nhưng lòng tham đã bị thiêu rụi.” Cụ đáp nhẹ nhàng. “Dòng họ Trần từ nay không còn sự giàu sang của quỷ, nhưng họ sẽ được sống… sống như những con người thực sự, phải làm việc, phải đổ mồ hôi để có cái ăn, thay vì đổ máu người thân.”
Huy nhìn quanh. Toàn bộ cơ ngơi hàng nghìn tỷ của dòng họ Trần Phi giờ chỉ còn là một bãi chiến trường hoang phế. Không còn vàng bạc, không còn những món đồ xa xỉ. Chỉ còn lại đất đá và những người sống sót với nỗi ám ảnh khôn nguôi.
Phi Vũ từ từ mở mắt, anh nhìn lên bầu trời buổi sớm. Vị mặn của máu và vị đắng của tiền vẫn còn đâu đó trong miệng, nhưng cảm giác gông xiềng trên cổ đã biến mất. Anh nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã không còn bị những sợi tơ máu điều khiển.
Dòng họ Trần đã trả xong nợ. Nhưng cái giá của hàng trăm năm thịnh vượng được đổi bằng sự trắng tay hoàn toàn và sự ám ảnh suốt đời của kẻ ở lại. Tiền bạc đi qua, chỉ còn máu và nước mắt đọng lại như một bài học xương máu cho bất cứ kẻ nào dám đánh đổi lương tri lấy vinh hoa phú quý.
Nắng buổi sớm chiếu lên đống tro tàn, sưởi ấm cho ba bóng người đang dìu nhau rời khỏi nơi từng là thiên đường của kẻ giàu nhưng là địa ngục của những linh hồn. Làng Cổ Nguyệt từ nay sẽ không còn tiếng thét thầm lặng dưới móng nhà, và con nhện đỏ… có lẽ nó đã tìm thấy một nơi chốn khác trong bóng tối của lòng người, chờ đợi một kẻ tham lam mới thức tỉnh nó.
Nhưng với Phi Vũ, anh biết mình đã thực hiện được bản vẽ quan trọng nhất cuộc đời mình: Bản thiết kế cho sự kết thúc.