Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 114: Cảnh sát Huy tìm thấy mật thất

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:58:46 | Lượt xem: 4

**Chương 114: Mật thất tội ác**

Tiếng gào thét của Trần Vĩnh Khang lịm dần phía sau những bức tường gạch cổ kính của từ đường, nhưng không khí tại dinh thự họ Trần không vì thế mà bớt đi phần đặc quánh oán khí. Giữa lúc Trần Phi Vũ đang phải gồng mình đối đầu với những biến cố tâm linh kinh hoàng ở phía ngoài, Đại úy Huy lại đang dấn thân vào một cuộc chiến khác – cuộc chiến bóc trần những sự thật trần trụi được che đậy bởi danh vọng và tiền bạc.

Huy đứng giữa sảnh chính của ngôi dinh thự đã sụp đổ một phần. Ánh đèn pin từ chiếc đèn nghiệp vụ loang loáng cắt qua bóng tối, soi rõ những hạt bụi lờ lững bay như những linh hồn không nơi nương tựa. Cánh tay trái của anh, nơi dấu ấn nhện huyết từng hiện lên, vẫn còn âm ỉ đau nhức. Kể từ khi nhận được năng lực nhìn thấy những viễn cảnh quá khứ tại kho lưu trữ hồ sơ, trực giác của Huy nhạy bén đến mức đáng sợ. Anh cảm nhận được, ngôi nhà này không chỉ được xây bằng gạch đá, mà nó được dựng lên trên một nền móng của sự dối trá.

“Phi Vũ từng nói về sự bất đối xứng trong bản vẽ kiến trúc của ngôi nhà này…” Huy lẩm bẩm, hơi thở tạo thành một làn khói mỏng trong cái lạnh của sương đêm Cổ Nguyệt.

Anh bước đi chậm rãi dọc theo dãy hành lang phía Tây, nơi mà theo sơ đồ “Bát Quái Nghịch Thiên”, chính là vị trí của quẻ Khôn – đại diện cho Đất nhưng cũng là nơi tàng chứa những gì thâm sâu, tối tăm nhất. Những bức chân dung của các đời trưởng tộc họ Trần treo dọc tường dường như đang dõi mắt nhìn theo từng bước chân của kẻ ngoại đạo. Huy dừng lại trước bức ảnh của Trần Vĩnh Sơn – kẻ đã khơi mào cho bi kịch năm 1974.

Trong một khoảnh khắc, đôi mắt của Huy nhòe đi. Một cơn chóng mặt ập đến, và tầm nhìn của anh thay đổi. Anh không còn thấy bức tường gạch bong tróc nữa, mà thấy một người đàn ông trung niên, gương mặt giống hệt Trần Vĩnh Khang nhưng thâm trầm hơn, đang đứng quay lưng lại. Người đó lẩm nhẩm điều gì đó, rồi đưa tay ấn vào một họa tiết hình hoa văn dây leo trên bệ đỡ của chiếc bình gốm cổ bên cạnh.

*Rắc!*

Tiếng cơ quan chuyển động khô khốc kéo Huy trở về thực tại. Anh giật mình nhìn xuống. Bàn tay anh, trong trạng thái vô thức, đã đặt đúng vào vị trí mà viễn cảnh vừa chỉ dẫn. Một khe hở hẹp xuất hiện đằng sau tủ gỗ nặng nề, từ đó tỏa ra một mùi nồng nặc của giấy cũ, mực in và một thứ mùi tanh tao đặc trưng của máu khô lâu ngày.

Huy nghiêng người lách qua khe hẹp. Đây không phải là một căn hầm thông thường. Nó là một mật thất được thiết kế tinh vi, nằm lọt thỏm giữa hai lớp tường dày kiên cố. Ánh đèn pin của Huy quét một vòng quanh căn phòng rộng khoảng ba mươi mét vuông.

Những kệ sắt cao đụng trần chất đầy những chiếc hộp thiếc hoen rỉ. Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ lim lớn, trên đó đặt một cuốn sổ bìa da màu đen bóng – thứ trông như mới vừa được ai đó sử dụng.

Huy tiến lại gần chiếc bàn. Khi ngón tay anh chạm vào bìa da, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Trên bìa cuốn sổ không hề có chữ, chỉ có một biểu tượng hình con nhện đỏ được chạm khắc nổi, tinh xảo đến từng sợi chân li ti.

“Sổ địa bạ… hay là sổ đòi mạng?” Huy thì thầm, bàn tay run run lật trang đầu tiên.

Ngay lập tức, những dòng chữ số khô khan hiện ra, nhưng đi kèm với nó là những ghi chú khiến người đọc phải lạnh tóc gáy. Đây không đơn thuần là sổ sách tài chính đen. Đây là bản ghi chép chi tiết về sự đánh đổi.

*Ngày 14 tháng 7 năm 1982: Dự án khu công nghiệp phía Nam. Giá trị: 200 tỷ đồng. Vật tế: Hai công nhân tại công trường. Nguyên nhân ngoại cảnh: Tai nạn sập giàn giáo. Thực tế: Đã thu hồi hồn phách để trấn móng.*

Huy cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Anh lật tiếp trang sau.

*Năm 1995: Mở rộng địa bàn kinh doanh sang cảng biển. Doanh thu dự kiến tăng trưởng 300%. Yêu cầu của Bà Chúa: Một nam nhân tuổi Nhâm Thìn trong dòng tộc. Đã thực hiện: Trần Phi Long (con trai thứ của trưởng tộc).*

Trần Phi Long? Huy lục lại trí nhớ. Đó chẳng phải là người anh họ mà người ta vẫn nói là mất tích khi đi du học sao? Hóa ra, ngay cả người trong máu mủ cũng chỉ là những con số trên bàn cân danh lợi của Trần Vĩnh Khang và cha ông ta.

Cuốn sổ là một danh sách dài dặc những cái tên. Mỗi trang giấy là một giao kèo máu. Bên trái là số tiền thu được, bên phải là tên những nạn nhân đã bị “hiến tế” để đổi lấy sự hưng thịnh đó. Có những cái tên Huy nhận ra là những đối thủ kinh doanh đột ngột phá sản rồi tự sát, có những cái tên là dân làng Cổ Nguyệt bị mất tích bí ẩn suốt mấy chục năm qua.

“Tất cả… tất cả đều là nợ máu.” Huy rít lên qua kẽ răng.

Càng đi sâu vào trong mật thất, anh càng tìm thấy nhiều tài liệu khủng khiếp hơn. Ở góc phòng, dưới một tấm vải phủ đầy bụi, là một bộ hồ sơ về các dự án xây dựng của tập đoàn Trần Phi suốt 50 năm qua. Huy lần dở những bản vẽ. Mỗi công trình lớn của họ Trần đều được bố trí theo một trận đồ phong thủy tà đạo. Những cột móng không chỉ có bê tông cốt thép, mà bên trong mỗi “điểm mắt” của công trình đều ghi chú việc đặt vật trấn yểm bằng hài cốt hoặc vật phẩm linh dị.

Đây là một đế chế được xây dựng trên sự thống khổ. Sự giàu sang của họ Trần giống như một loài ký sinh trùng, hút lấy sinh khí và vận may của vạn người xung quanh để nuôi béo một vài cá nhân.

Huy phát hiện ra một ngăn kéo bí mật dưới bàn. Bên trong là một tập tài liệu có tiêu đề: “Kế hoạch 27”.

Tim Huy đập thình thịch. Số 27 – năm tuổi mà mọi người đàn ông họ Trần đều phải đối mặt với lời nguyền.

Bên trong tập hồ sơ là hình ảnh của Trần Phi Vũ. Những tấm ảnh chụp lén Vũ từ lúc còn nhỏ cho đến tận khi anh trưởng thành. Có những bản báo cáo sức khỏe định kỳ của Vũ mà có lẽ chính anh cũng không biết chúng được thu thập từ đâu.

*Đối tượng: Trần Phi Vũ. Nhận định: Có tư chất kiến trúc sư bẩm sinh, khả năng cảm nhận âm khí mạnh nhất trong vòng ba đời. Đây là vật chứa hoàn hảo nhất để chuyển hóa ‘Bà Chúa Không Mặt’ sang một thực thể có thực xác.*

“Khốn kiếp!” Huy đấm mạnh xuống bàn. “Chúng định dùng chính cháu ruột mình để làm vật chứa cho con quỷ đó.”

Phía dưới bản báo cáo là những tính toán chi tiết về ngày sinh nhật thứ 27 của Vũ. Mọi thứ đã được lên kế hoạch từ hàng chục năm trước. Việc đưa Vũ đi học xa, việc dẫn dụ anh trở về làng Cổ Nguyệt vào thời điểm này, thậm chí cả cái chết của người anh họ ở Chương 2 cũng chỉ là một quân cờ để đưa Vũ vào vị trí “người thừa kế duy nhất”.

Đột nhiên, một luồng gió lạnh buốt từ đâu thổi tới làm trang sổ lật phành phạch. Ánh đèn pin của Huy chợt nhấp nháy liên hồi rồi tắt lịm.

Bóng tối bao trùm.

Huy đứng bất động, bàn tay siết chặt lấy khẩu súng bên hông. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của mật thất, anh nghe thấy một tiếng cười lảnh lót của trẻ con, rồi tiếng khóc thút thít của một người phụ nữ. Mùi nhang tàn lại nồng lên, lần này nó không phải là mùi hương tiễn đưa, mà là mùi hương gọi hồn.

“Anh tìm thấy rồi sao, đại úy?”

Một giọng nói thì thầm ngay sát tai khiến Huy rùng mình nổi da gà. Anh lập tức lùi lại, tay bật chiếc bật lửa Zippo trong túi. Ngọn lửa nhỏ màu vàng hiện lên, đủ để Huy nhìn thấy một cái bóng nhợt nhạt đang ngồi trên chồng hộp thiếc ở góc phòng.

Đó là một đứa trẻ, hoặc là thứ gì đó trong hình dạng đứa trẻ. Nó không có mắt, chỉ có hai hốc đen sâu hoắm đang rỉ ra một thứ chất lỏng sền sệt.

“Ông ta ghi tên tôi ở trang bao nhiêu?” Đứa trẻ hỏi, giọng nói méo mó như phát ra từ dưới đáy giếng sâu.

Huy lấy lại bình tĩnh, dù lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi. “Họ Trần đã làm gì các người?”

“Họ cho chúng tôi kẹo…” Đứa trẻ cười, tiếng cười nghe như tiếng mảnh kính vỡ cứa vào lòng thực quản. “Nhưng sau đó họ lấy đi trái tim của chúng tôi để đúc vào gạch. Đau lắm… lạnh lắm…”

Căn phòng bắt đầu biến đổi. Những chiếc hộp thiếc tự bật nắp, và từ bên trong, hàng ngàn những sợi chỉ đỏ bay ra, chằng chịt khắp không gian mật thất. Huy nhận ra đó chính là loại chỉ đỏ đã khâu miệng người anh họ của Vũ.

Những linh hồn hiện lên từ những chồng hồ sơ. Họ là những “con số” trong cuốn sổ bìa đen. Hàng chục, hàng trăm cái bóng lờ mờ vây quanh Huy. Họ không tấn công anh, nhưng oán khí tích tụ hàng thập kỷ đang đè nặng lên ngực khiến anh khó thở.

“Hỡi những linh hồn oan khuất!” Huy quát lớn, giơ cao cuốn sổ bìa đen lên. “Tôi là cảnh sát. Tôi không thể dùng bùa chú cứu các người, nhưng tôi hứa sẽ mang sự thật này ra ngoài ánh sáng! Đế chế họ Trần sẽ sụp đổ, và công lý của người sống sẽ đòi lại công bằng cho người đã khuất!”

Lũ quỷ và oan hồn khựng lại. Trong thế giới của sự oán hận, lời hứa của một người đại diện cho công lý và lẽ phải có sức nặng tương đương với một lời nguyền hóa giải.

Huy vội vã nhét cuốn sổ đen và tập hồ sơ “Kế hoạch 27” vào trong áo khoác. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Trần Vĩnh Khang có thể không vào được đây lúc này, nhưng những tà thuật bảo vệ mật thất đang bắt đầu phản phệ. Căn phòng bắt đầu rung chuyển, những mảng tường gạch vỡ ra, để lộ những lá bùa vàng rực đang bốc cháy đen thui.

Huy xông ra phía cửa hầm. Nhưng khi anh vừa chạm vào khe hẹp, một lực đẩy vô hình quật ngã anh trở lại.

Trần Vĩnh Khang đang đứng đó. Không, đó không còn hoàn toàn là Trần Vĩnh Khang nữa. Một nửa khuôn mặt ông ta đã biến thành lớp da nhăn nheo của một xác ướp, những sợi mạch máu đen nổi cộm lên dưới cổ.

“Mày nghĩ mày có thể mang bí mật của gia tộc tao đi dễ dàng vậy sao, thằng cảnh sát ranh con?” Giọng của Khang lúc này trầm đục, như có nhiều giọng nói cùng phát ra một lúc.

Huy rút súng, hướng thẳng vào giữa trán của Khang. “Ông đã bị bắt vì tội giết người và hàng loạt các hoạt động tội phạm khác. Buông tay ra trước khi quá muộn.”

Khang cười ha hả, tiếng cười làm rung chuyển cả mật thất. “Pháp luật? Ở mảnh đất Cổ Nguyệt này, ta là luật pháp! Bà Chúa là vị thần tối cao! Những kẻ đó chết là vinh dự cho chúng khi được đóng góp cho sự trường tồn của họ Trần!”

“Sự trường tồn dựa trên mạng người?” Huy bóp cò.

*Đoàng!*

Viên đạn găm thẳng vào ngực Khang, nhưng không có máu đỏ chảy ra. Thay vào đó, một thứ dịch đen đặc rỉ ra từ vết thương, và Khang thậm chí không hề lùi bước. Ông ta bước tới, đôi tay biến thành những vuốt nhọn đen ngòm.

“Đạn chì không giết được quỷ, đại úy ạ.”

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, Huy bỗng nhớ lại lời dặn của Cụ Mười: *”Kẻ mang sát khí công quyền là kẻ duy nhất có thể đối mặt với tội ác mà không bị quỷ thần lung lạc.”*

Anh không dùng súng nữa. Huy lấy ra chiếc gương đồng Minh Cảnh mà Phi Vũ đã đưa cho anh giữ hộ từ trước đó (trong một phân đoạn bị khuất). Chiếc gương đồng phản chiếu ánh sáng duy nhất từ chiếc bật lửa Zippo.

“Trần Vĩnh Khang, hãy nhìn lại chính mình đi!” Huy hét lên, xoay mặt gương về phía lão.

Trong mặt gương cổ, hình ảnh của Khang không phải là một trưởng tộc oai vệ, mà là một con quỷ nhện khổng lồ với tám chiếc chân đang găm sâu vào cơ thể chính con cháu mình. Những linh hồn oan khuất trong mật thất thấy gương Minh Cảnh thì đồng loạt lao về phía lão, bám chặt lấy chân và tay lão như những sợi xiềng xích vô hình.

“Không! Cút ra! Lũ súc vật này!” Khang gầm thét, cố gắng chống lại sự kéo lê của những linh hồn.

Nhân cơ hội đó, Huy lách người qua khe cửa. Phía sau anh, mật thất bắt đầu sụp đổ. Những kệ hồ sơ đổ ụp xuống, chôn vùi sự thật đen tối dưới hàng tấn gạch đá. Tiếng gào thét của Khang vang lên điên cuồng khi lão bị chính những “con số” của mình dìm xuống hố sâu tội ác.

Huy chạy thoát ra ngoài hành lang ngay khi bức tường phía sau đóng sập lại hoàn toàn. Anh ngã quỵ xuống sàn, hơi thở dốc, mồ hôi đẫm sũng áo. Cuốn sổ đen trong ngực anh tỏa ra một hơi ấm kỳ lạ – đó là sự giải thoát cho hàng trăm linh hồn.

Ở phía bên kia dinh thự, một tiếng nổ lớn vang trời. Ánh sáng vàng kim của trận đồ Phi Vũ vừa thiết lập bùng lên mạnh mẽ. Huy đứng dậy, dù chân tay rã rời. Anh nhìn vào cuốn sổ trong tay, rồi nhìn về phía ánh sáng rực rỡ kia.

Anh đã có bằng chứng của người trần, còn Vũ đang cầm trong tay bản án của quỷ thần. Hai con đường, một mục tiêu.

Trời sắp sáng trên làng Cổ Nguyệt. Ánh bình minh sắp sửa chạm tới thanh kiếm của Vũ, nhưng cũng sẽ soi rõ những trang sổ đen ngòm của tội lỗi mà Huy đang nắm giữ. Bí mật về “Vương Miện Của Quỷ” đã bị bóc trần một nửa, nhưng sự kinh hoàng thực sự vẫn còn nằm ở phía sau, nơi mà dòng máu họ Trần vẫn chưa hoàn toàn được gột rửa hết oan nghiệp.

Huy siết chặt cuốn sổ, bước nhanh ra phía cổng. Anh biết, trận chiến cuối cùng chỉ mới bắt đầu. Và lần này, công lý sẽ không bao giờ vắng mặt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8