Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 117: Lời nguyền lan sang người ngoài

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:02:14 | Lượt xem: 4

Chiếc xe Land Cruiser đời cũ lầm lũi lao đi trong màn đêm đặc quánh của vùng núi phía Bắc. Đèn pha xe xé toạc màn sương nhưng chỉ vài mét phía trước, ánh sáng dường như bị nuốt chửng bởi một thứ vật chất mờ đục, nhớp nháp như đờm.

Bên trong cabin, không khí nặng nề đến mức kim đồng hồ trên bảng điều khiển dường như cũng nhích đi một cách mệt mỏi. Trần Phi Vũ tựa đầu vào cửa kính, hơi thở của anh phả ra một lớp màn mờ ảo. Anh liếc nhìn qua gương chiếu hậu bên ngoài. Dải sương mù đỏ sậm kia không hề tan biến. Nó không bám sát gót, mà giống như một sinh vật có trí tuệ, giữ một khoảng cách nhất định, lẳng lặng quan sát con mồi.

“Huy… anh ổn chứ?” Phi Vũ khàn giọng hỏi.

Đại úy Đặng Quốc Huy không trả lời ngay. Đôi tay anh ta siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch ra. Ánh đèn bảng táp-lô hắt lên khuôn mặt chính trực của người cảnh sát một màu xanh tái dại. Huy vốn là người của kỷ luật và logic, nhưng suốt mấy tiếng đồng hồ qua, logic của anh đã vỡ vụn từng mảng.

“Tôi cảm thấy… hơi lạnh.” Huy nuốt nước bọt, giọng nói phát ra nghe như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau. “Điều hòa xe hình như hỏng rồi.”

Phi Vũ nheo mắt nhìn vào bảng điều khiển. Hệ thống điều hòa đang ở mức 26 độ, nhưng nhiệt độ thực tế trong xe lúc này dường như đã xuống dưới mức đóng băng. Có một thứ cảm giác lạnh lẽo không đến từ khí trời, mà nó râm ran phát ra từ chính da thịt của người ngồi bên cạnh.

Ánh mắt Phi Vũ đổ dồn về phía cánh tay phải của Huy đang đặt trên cần số. Dưới lớp áo sơ mi mỏng, có một thứ gì đó đang chuyển động. Nó rất khẽ, như những gợn sóng lăn tăn dưới mặt nước lặng, nhưng với Nhãn thức của mình, Phi Vũ nhìn thấy rõ hơn thế. Những gân máu trên mu bàn tay Huy không còn màu đỏ hay xanh tím thông thường. Chúng chuyển sang một màu đen đặc, đen như mực tàu, và bắt đầu uốn lượn thành những hình thù kỳ dị.

“Huy, dừng xe lại!” Phi Vũ đột ngột quát lớn.

Chiếc xe phanh gấp, bánh cao su rít trên mặt đường nhựa ẩm ướt, tạo ra một vệt đen dài. Cả hai bị hất về phía trước theo quán tính. Ngay khi xe vừa dừng hẳn, Huy đã vội vàng mở cửa, nhào ra ngoài như thể không gian chật hẹp bên trong đang bóp nghẹt lấy anh.

Huy quỳ thụp xuống vệ đường, nôn thốc nôn tháo. Nhưng thứ mà anh ta nôn ra không phải thức ăn hay dịch vị dạ dày, mà là một đống chất lỏng màu đen sền sệt, lẫn trong đó là những sợi tơ trắng mảnh như tơ nhện, chúng co quắp rồi nhanh chóng tan biến khi chạm vào mặt đất.

Phi Vũ bước xuống xe, bước chân loạng choạng. Vết bớt sau gáy anh lại bắt đầu ngứa ngáy dữ dội, chân nhện thứ chín dường như muốn đâm thủng lớp da để chui ra ngoài. Anh nhìn Huy, trái tim thắt lại. Điều anh sợ hãi nhất cuối cùng cũng đã xảy đến.

Lời nguyền họ Trần chưa bao giờ là một thứ “của riêng”. Nó giống như một loại virus tâm linh, một thực thể ký sinh khao khát được nhân rộng. Và Huy, người cộng sự đã đồng hành cùng anh qua bao lần sinh tử, một người hoàn toàn “sạch sẽ” về mặt huyết thống, giờ đây đang trở thành vật chủ mới.

“Đừng lại gần tôi!” Huy gầm lên khi thấy Phi Vũ định tiến lại. Anh ta nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình với vẻ kinh hãi tột độ.

Dưới ánh sáng mờ nhạt của trăng thượng tuần lẩn khuất sau mây, những vệt đen trên cánh tay Huy bắt đầu trồi lên mặt da. Chúng không còn là gân máu nữa. Đó là những chiếc chân nhện nhỏ li ti, nhọn hoắt, đang cố gắng đâm từ bên trong ra. Da thịt của Huy bị xé rách một cách tàn nhẫn, máu không chảy ra, chỉ có oán khí màu đen cuồn cuộn tỏa khói.

“Làm sao có thể… tôi không mang họ Trần…” Huy thở dốc, đôi mắt vốn sắc lạnh giờ đây bao phủ bởi một màn sương xám xịt. “Vũ, chuyện gì đang xảy ra với tôi?”

Phi Vũ đứng sững lại, gương mặt anh lộ rõ sự cay đắng: “Làng Cổ Nguyệt không chỉ muốn người họ Trần. Nó muốn bất cứ linh hồn nào đủ mạnh để nuôi dưỡng địa mạch. Anh đã ở bên cạnh tôi quá lâu, anh đã nhìn thấy quá nhiều điều mà người thường không nên thấy. Anh đã vô tình mở ra một cánh cửa trong tâm linh, và ‘Bà Chúa’ đã tìm thấy lối vào qua khe hở đó.”

Huy cười một cách méo mó, những chiếc chân nhện nhỏ trên tay anh ta bắt đầu cựa quậy đồng loạt, tạo ra những tiếng “lạch cạch” rợn người.

“Vậy là… tôi cũng sắp trở thành một trong những con rối của dòng họ nhà anh sao?”

Huy đột ngột đứng phắt dậy. Chuyển động của anh ta giờ đây không còn sự linh hoạt của một cảnh sát hình sự được huấn luyện bài bản. Nó trở nên cứng nhắc, giật cục. Cổ của anh ta nghiêng sang một bên với một góc độ bất thường, xương khớp kêu răng rắc.

“Huy! Nghe tôi đây! Trấn tĩnh lại!” Phi Vũ rút ra một tấm bùa hộ mạng từ trong túi áo, hét lớn: “Anh là Đặng Quốc Huy! Anh có ý chí của mình! Đừng để nó chiếm đoạt!”

Nhưng đã quá muộn. Một luồng gió lạnh từ khu rừng ven đường thổi thốc qua, mang theo mùi của nhang tàn và thịt thối. Từ trong màn sương mù đỏ phía sau xe, một bóng người thấp thoáng hiện ra. Đó không phải là một bóng ma rõ rệt, mà chỉ là một khối hư ảnh không có khuôn mặt, khoác lên mình bộ váy cưới rách nát treo lơ lửng giữa không trung.

Bà Chúa Không Mặt.

Bà ta không tấn công Phi Vũ. Những ngón tay dài thượt, nhợt nhạt của thực thể ấy nhẹ nhàng vuốt qua vai Huy.

Huy rùng mình một cái. Đôi đồng tử của anh ta đột ngột giãn rộng, biến mất hoàn toàn, để lại một màu trắng dã đầy u ám. Anh ta không nhìn Phi Vũ nữa, mà nhìn vào khoảng không vô định phía trước, môi mấp máy những âm thanh xa lạ.

“Nợ… máu… phải trả… kẻ đứng ngoài… cũng phải trả…”

Huy đột nhiên lao về phía Phi Vũ. Tốc độ của anh ta nhanh đến mức không tưởng. Phi Vũ chỉ kịp đưa chiếc thước Lỗ Ban lên đỡ. Tiếng kim loại va chạm với một thứ gì đó cứng như thép vang lên khô khốc. Cánh tay của Huy lúc này mạnh khủng khiếp, sức ép khiến Phi Vũ phải quỳ quỵ xuống mặt đường.

“Huy! Tỉnh lại!” Phi Vũ nghiến răng, anh cảm nhận được hơi thở của Huy đã biến đổi, nó không còn mang hơi ấm của người sống mà mang theo cái lạnh thấu xương từ dưới mồ sâu.

Sức mạnh từ thước Lỗ Ban bắt đầu phát huy tác dụng, những ký tự cổ khắc trên mặt thước sáng lên một màu vàng kim lạt lẽo, đốt cháy làn da của Huy. Tiếng xèo xèo vang lên cùng mùi khét lẹt. Huy đau đớn lùi lại, tiếng thét của anh ta không còn là tiếng người, mà là một sự cộng hưởng của hàng ngàn tiếng thét u uất khác.

Trong khoảnh khắc ấy, ý chí của Huy dường như quay trở lại được một chút. Anh ta ôm lấy đầu, quằn quại trên mặt đất.

“Giết tôi đi… Vũ… giết tôi ngay lúc này…” Huy rên rỉ, những dòng máu đen chảy ra từ khóe mắt anh ta. “Tôi thấy họ… tôi thấy hàng ngàn người đang bị treo ngược trên trần nhà… Họ đang gọi tên tôi…”

Phi Vũ đau đớn vứt bỏ chiếc thước Lỗ Ban sang một bên. Anh lao đến ôm lấy vai Huy, dùng toàn bộ sức lực để áp chế người cộng sự.

“Không được nói nhảm! Tôi sẽ đưa anh đến làng Bình Yên. Cụ Mười có thể chữa cho anh. Anh phải cố lên!”

“Không kịp đâu…” Giọng Huy trở nên mờ ảo như tiếng vọng từ dưới đáy giếng. “Cái vết bớt của anh… nó đang nhìn tôi kìa…”

Phi Vũ giật mình nhìn xuống. Qua lớp áo, vết bớt hình nhện sau gáy anh tỏa ra một thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, soi rõ từng sợi tơ đen đang từ từ bò sang người Huy như những dây dẫn năng lượng. Lời nguyền không chỉ lan truyền bằng không gian, nó đang dùng chính Phi Vũ làm vật dẫn. Khi anh nỗ lực cứu Huy, anh lại vô tình trở thành cầu nối cho oán khi xâm nhập sâu hơn vào tủy sống của bạn mình.

Phi Vũ bàng hoàng buông tay. Anh lùi lại, nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của chính mình. Sự thật nghiệt ngã nổ tung trong đầu anh: Chính sự tồn tại của anh mới là mối đe dọa lớn nhất đối với những người xung quanh. Càng những ai quan tâm đến anh, bảo vệ anh, thì lời nguyền lại càng tìm thấy lý do để tiêu diệt họ trước nhất, nhằm cô lập anh hoàn toàn trong nỗi cô độc và tuyệt vọng.

Bà Chúa Không Mặt lại hiện ra, lần này gần hơn bao giờ hết. Bà ta đứng ngay cạnh Huy, đôi tay dài phủ đầy sương lạnh bắt đầu luồn vào ngực Huy, như thể đang tìm kiếm trái tim của người sống.

“Tránh xa anh ấy ra!” Phi Vũ gầm lên. Anh lấy ra nhẫn ngọc huyết dù nó đã nứt nẻ, dồn toàn bộ tàn dư của linh khí vào đó.

Nhưng nhẫn ngọc huyết không phản ứng. Nó đã kiệt quệ sau những trận chiến liên tiếp. Ngược lại, những vệt cào trên ngực Phi Vũ mà Bà Chúa để lại trước đó đột nhiên bỏng rát. Chúng rỉ ra một loại dịch màu vàng đen, bốc mùi hôi thối.

Xung quanh họ, không gian bắt đầu biến đổi. Đường lộ biến mất, chỉ còn lại một lối mòn phủ đầy giấy tiền vàng mã rách nát. Những cây cổ thụ hai bên đường vặn vẹo như những thây ma đang quằn quại trong cơn đau đớn.

Huy đứng dậy, một nửa khuôn mặt của anh ta giờ đây đã bị những gân máu đen phủ kín, tạo thành một chiếc mặt nạ nửa kín nửa hở đầy quái dị. Anh ta nhìn Phi Vũ với một sự thù hận lạnh lẽo, một sự thù hận không thuộc về chính anh ta.

“Trần Phi Vũ… dòng họ của ngươi… đã vay quá nhiều…”

Âm thanh đó phát ra từ miệng Huy, nhưng là tiếng nói của Bà Chúa. Một giọng nữ khàn đặc, âm trầm và mang theo sự rung động của những hồn ma chết thảm.

“Người bạn này… sẽ là món tiền lãi đầu tiên.”

Nói đoạn, Huy nhấc bổng Phi Vũ lên chỉ bằng một tay. Một cảnh sát vốn dĩ mạnh mẽ nay cộng thêm oán khí cường đại của linh hồn cổ xưa khiến sức mạnh ấy trở nên không thể chống đỡ. Phi Vũ bị ném mạnh vào thành xe, kính chắn gió vỡ vụn, mảnh thủy tinh găm vào vai anh khiến máu chảy ròng ròng.

Trong cơn choáng váng, Phi Vũ nhìn thấy Huy tiến lại gần, những ngón tay của Huy khép lại như một chiếc càng nhện khổng lồ.

*Bíp bíp bíp!*

Đột ngột, âm thanh của thiết bị y tế trong đầu Phi Vũ vang lên (vốn là sự kết nối tâm linh giữa anh và Linh Chi qua Huyết nhện). Hình ảnh Linh Chi đang quằn quại trên giường bệnh hiện lên trong tâm trí anh.

*“Vũ… anh phải… dùng máu của chính mình… nghịch chuyển…”*

Tiếng nói của Linh Chi vọng về từ nơi xa thẳm, yếu ớt nhưng đầy quyết đoán.

Phi Vũ chợt nhận ra điều gì đó. Anh không thể diệt trừ Bà Chúa khi bà ta đang trú ngụ trong thân xác Huy, anh chỉ có thể dùng thứ duy nhất khiến bà ta khao khát: chính là cái mạng họ Trần này.

Phi Vũ nghiến răng, anh đưa tay lên vai, dùng một mảnh kính vỡ từ cửa xe, rạch một đường dài từ bắp tay xuống cổ tay. Máu tươi bắn ra, đỏ thẫm và nóng hổi. Không giống như máu của Huy bị biến đổi, máu của Phi Vũ chứa đựng cả linh năng của Huyết Ấn và sức mạnh của kẻ thừa kế.

“Ngươi muốn máu của họ Trần? Qua đây mà lấy!” Phi Vũ hét lên, anh dùng máu vẽ một vòng tròn ngay dưới chân mình, rồi lao đến áp lòng bàn tay đầy máu vào trán Huy.

*Xèo!*

Một làn khói trắng cuộn lên dữ dội. Huy rú lên một tiếng đau đớn, Bà Chúa Không Mặt bị lực phản phệ của máu tươi văng ra xa mấy mét. Thân hình bà ta bắt đầu mờ nhạt đi dưới sức nóng của dương huyết.

Cơn co giật của Huy giảm dần. Những chiếc chân nhện đen kịt bắt đầu rụt lại vào trong da thịt, để lại hàng ngàn vết lỗ nhỏ rỉ máu. Anh ta đổ ụp xuống lòng Phi Vũ, hơi thở mong manh như sợi tơ.

“Mau… đi thôi…” Phi Vũ thều thào. Anh nhấc Huy dậy bằng chút sức tàn, dìu anh ta trở lại vào trong xe.

Phi Vũ ngồi vào ghế lái, bàn tay đầy máu đặt lên vô lăng, run rẩy nổ máy. Chiếc Land Cruiser gầm lên một tiếng tức tối, rồi lao đi trối chết qua màn sương mù đang dần khép lại.

Phía sau, Bà Chúa Không Mặt vẫn đứng đó, bất động. Bà ta không đuổi theo nữa, vì bà ta biết, mầm mống đã gieo xong.

Bên trong xe, Huy nằm rũ rượi ở ghế phụ, làn da anh ta bây giờ đã chuyển sang một màu xám xanh vĩnh viễn, không thể trở lại bình thường được nữa. Lời nguyền không tan biến, nó chỉ đang lặn xuống sâu hơn, chờ đợi thời cơ để bộc phát hoàn toàn.

Phi Vũ nhìn chiếc đồng hồ cát Sa Mệnh Cốt đặt trên táp-lô. Những hạt cát đỏ đang rơi nhanh hơn, dường như bị kích thích bởi oán khí vừa rồi.

Thời gian không còn là sáu ngày. Nhịp độ của lời nguyền đã bị đẩy nhanh.

Trần Phi Vũ vừa cứu được mạng sống của Huy, nhưng anh cũng vừa chính thức kéo người bạn duy nhất của mình vào trung tâm của vũng lầy tăm tối nhất thế gian. Một sự dằn vặt vô hình bóp nghẹt lấy trái tim anh, còn đau đớn hơn cả vết rạch trên tay hay vết bớt trên gáy.

Chiếc xe tiếp tục lao đi giữa đêm đen, hướng về phía làng Bình Yên – cái tên vốn dĩ chứa đựng sự bình an nhưng lúc này lại giống như một cái miệng vực thẳm đang mở rộng để đón chào những kẻ khốn khổ trở về.

***

Trong giấc mơ chập chờn khi bị hôn mê, Huy thấy mình đang đi bộ trong một ngôi làng không có người. Những ngôi nhà đều được xây bằng gạch màu đỏ sậm, như được nung bằng máu. Trên mỗi cánh cửa đều có treo một chiếc gương đồng, nhưng trong gương không thấy hình ảnh của ngôi nhà, mà chỉ thấy một con nhện đỏ khổng lồ đang từ từ bò ra.

Huy cúi xuống nhìn tay mình, anh thấy một con nhện đen nhỏ đang bắt đầu khâu lại miệng mình bằng một sợi chỉ đỏ dài vô tận. Anh muốn hét lên, nhưng mỗi khi mở miệng, những sợi chỉ ấy lại siết chặt hơn, kéo lồng ngực anh xuống đáy sâu của nỗi sợ hãi.

Phía trước anh, một bóng người đàn ông quay lưng lại.

“Vũ?” Huy cố gọi.

Người đàn ông quay đầu lại. Đó là Phi Vũ, nhưng khuôn mặt anh đã hoàn toàn biến dạng thành Bà Chúa Không Mặt. Không mắt, không mũi, chỉ có một đôi môi đỏ mọng đang mỉm cười một cách quỷ quyệt:

“Chào mừng anh gia nhập dòng họ Trần… Đại úy.”

Huy bật tỉnh giữa thực tại. Anh nhìn thấy trần xe mờ mịt và bóng dáng Phi Vũ đang gập người trên vô lăng để điều khiển chiếc xe lao đi giữa sương mù. Huy không nói được, anh chỉ cảm thấy trong thực quản của mình dường như vẫn còn đọng lại cái vị đắng chát của tơ nhện.

Anh nhìn vào cửa kính xe bên cạnh. Trên mặt kính phản chiếu một gương mặt người đàn ông lạ lẫm với một vệt xước đen dài chảy từ thái dương xuống cằm.

Đặng Quốc Huy – người bảo vệ pháp luật, giờ đây đã mang trên mình dấu ấn của tà thuật. Lời nguyền dòng họ Trần không còn là bí mật của một gia tộc. Nó đã bắt đầu ăn mòn vào thế giới thực tại qua những người xung quanh Phi Vũ, tàn nhẫn và không lối thoát.

Một dải tơ nhện đỏ mảnh như tóc rớt xuống từ trần xe, khẽ khàng quấn lấy cổ Huy. Anh ta không hề hay biết, hay đúng hơn, ý thức của anh ta đã bắt đầu chấp nhận sự hiện diện của nó như một phần thịt da mình.

Ở cuối con đường phía trước, cổng làng Bình Yên hiện lên với hai cây đại thụ già cỗi vươn những cành khẳng khiu như những cánh tay quỷ đang cầu cứu lên bầu trời xám xịt.

Chuyến hành trình bảy ngày, nay chỉ còn lại năm. Và sự đánh đổi, bắt đầu trở nên quá lớn đối với Trần Phi Vũ.

[Hết chương 117]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8