Lời Nguyền Của Dòng HọChương 118: Cuộc thanh trừng trong dòng họ
Chiếc xe bán tải cũ kỹ của Phi Vũ nghiến lên lớp lá khô rền rĩ, âm thanh ấy vang vọng giữa sự tĩnh lặng đến rợn người của làng Bình Yên. Nhưng thực chất, nơi này không hề bình yên như cái tên của nó. Sương mù đặc quánh như sữa, luồn lách qua các khe cửa kính xe, mang theo cái vị nồng nặc của bùn đất và xác thịt thối rữa.
Đại úy Huy ngồi bên ghế phụ, mồ hôi vã ra như tắm dù không khí lạnh ngắt. Sợi chỉ đỏ ẩn hiện nơi cổ họng khiến anh cảm giác như mỗi hơi thở đều phải đi qua một lưỡi dao sắc lẹm. Anh nhìn qua kính chiếu hậu, không phải để xem có ai đuổi theo không, mà để kiểm chứng xem khuôn mặt mình còn là con người hay không.
“Vũ… cậu có nghe thấy không?” Huy thều thào, giọng anh khản đặc.
Phi Vũ không quay đầu lại, đôi bàn tay gầy guộc của anh siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch ra. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào khoảng không mù mịt phía trước, nơi những căn nhà gạch đỏ đang dần hiện ra như những ngôi mộ lộ thiên.
“Tôi nghe thấy,” Vũ đáp, thanh âm bình thản một cách đáng sợ. “Họ đang ăn tươi nuốt sống nhau. Lời thề máu của dòng họ Trần đã hết hạn. Khi không còn người ngoài để hiến tế, lũ quỷ sẽ bắt đầu thu hoạch chính những kẻ đã nuôi dưỡng chúng.”
Vết bớt hình nhện sau gáy Phi Vũ lúc này không chỉ đơn thuần là một dấu ấn, nó đang rung lên liên hồi. Những cái chân nhện li ti dường như đang đâm sâu vào tủy sống của anh, truyền đi những tín hiệu từ “Nhãn quan âm giới”. Trong tâm trí Vũ lúc này hiện lên một khung cảnh kinh hoàng tại ngôi nhà từ đường mới của dòng họ Trần nằm sâu trong làng – nơi mà những kẻ còn sót lại sau sự sụp đổ của dinh thự cũ đang co cụm.
…
Tại từ đường họ Trần lúc bấy giờ.
Trong không gian mờ ảo của ánh nến đỏ, mùi trầm hương gắt đến mức buồn nôn. Những gương mặt từng một thời oai phong, quyền thế của dòng tộc này giờ đây đều méo mó, sưng húp vì sự lo sợ và lòng tham.
“Lão Khang chết rồi, quyền trưởng tộc phải thuộc về tôi!”
Tiếng quát tháo của Trần Vĩnh Hùng – người em họ xa của Khang, vang lên đầy sát khí. Lão Hùng vốn là một kẻ tay trắng nhờ bám gót gia đình Khang mà phất lên nhờ buôn bán bất động sản trên những mảnh đất linh thiêng. Lúc này, khuôn mặt lão xám ngoét, nhưng đôi mắt lại rực lên một vẻ cuồng loạn khác thường. Trên tay lão đang cầm một chiếc hộp gỗ đen tuyền, bên trong là móng tay và tóc của chín người phụ nữ họ Trần đã chết trẻ – thứ vốn dùng để “trấn lộc”.
“Hùng, ông điên rồi!” Bà Hai, một người phụ nữ quyền lực khác trong họ, gào lên. “Đồ của dòng họ là của chung. Lời nguyền đang bám đuổi chúng ta, nếu không dùng ‘Huyết Ngọc’ này để hiến tế cho Bà Chúa, tất cả sẽ phải chết!”
“Của chung?” Hùng cười sằng sặc, tiếng cười khô khốc như tiếng gỗ mục gãy vụn. “Từ bao giờ dòng họ này có thứ gì là của chung? Các người chẳng phải đều nhìn người khác chết để bản thân mình sống sót sao? Nhìn lại chân mình đi!”
Bà Hai và mấy người gia nhân nhìn xuống. Từ dưới lớp gạch lạnh lẽo, những sợi chỉ đỏ đang bắt đầu bò lên chân họ như những con giun đất bị bỏng. Chúng len lỏi vào lớp vải, thắt chặt lấy bắp chân.
Đột nhiên, tiếng một thanh niên rú lên kinh hãi. Đó là Trần Minh, cháu gọi Khang bằng bác. Minh nhìn chằm chằm vào tay bà Hai. Trong mắt Minh lúc này, thứ bà ta đang cầm không phải viên ngọc màu đỏ, mà là trái tim vẫn còn đang phập phồng của bố Minh – người vừa mới mất tích bí ẩn hai ngày trước.
“Trả lại cho tao! Đồ phù thủy, bà đã giết bố tôi!” Minh gào lên, lao tới bóp cổ bà Hai.
Cuộc thanh trừng bùng nổ không một lời cảnh báo. Sự điên rồ ấy không chỉ đến từ sự tham lam, mà nó là kết quả của oán khí tích tụ qua chín đời. “Bà Chúa Không Mặt” đã gieo rắc ảo ảnh vào tâm trí từng người. Trong mắt mỗi thành viên dòng họ lúc này, người đối diện không còn là anh em, cô chú, mà là những thực thể ma quỷ đang tìm cách tước đoạt mạng sống của họ.
Bà Hai dùng móng tay sắc nhọn cào cấu mặt Minh, miệng bà ta lẩm bẩm những câu thần chú tà ác mà bà ta từng học lỏm từ một thầy pháp người Chăm. Minh bị ảo giác che mắt, chỉ thấy khuôn mặt bà Hai đang rữa ra, lộ ra một bộ xương nhện khổng lồ. Anh ta rút chiếc dao rọc giấy bên cạnh, đâm liên tiếp vào người phụ nữ mình từng gọi là cô ruột.
Máu đỏ tươi phun ra, thấm vào mặt sàn. Ngay lập tức, những sợi chỉ đỏ dưới đất như bắt được tín hiệu, chúng điên cuồng hút lấy chất lỏng đỏ thẫm ấy, từ màu đỏ rực chuyển sang màu đen đặc quánh.
Hùng đứng ở phía trên, tay cầm chiếc hộp gỗ cười hả hê. Nhưng rồi tiếng cười của lão chợt tắt lịm. Lão cảm thấy lưng mình nặng trĩu. Một cái gì đó lành lạnh, nhầy nhụa đang quàng qua cổ lão.
Một đôi bàn tay trắng nhợt không có da, chỉ có những thớ thịt đỏ hỏn, xuất hiện trước mắt Hùng. Từ phía sau lưng lão, một cái đầu không mặt từ từ trồi ra từ bóng tối của chính lão. “Bà Chúa Không Mặt” không cần trực tiếp sát hại, bà ta chỉ cần đứng đó, để oán khí làm phần việc còn lại.
Lão Hùng nhìn xuống đôi tay mình. Chiếc hộp gỗ bỗng hóa thành một con nhện đỏ khổng lồ. Nó dùng những chiếc chân sắc như kim đâm vào lòng bàn tay lão, bò dọc theo cánh tay để hướng về phía miệng lão.
“A… Cứu… Cứu…” Lão Hùng muốn gọi nhưng tiếng gọi bị nghẹt lại nơi cổ họng.
Xung quanh lão, mười mấy người trong họ Trần đang xâu xé nhau trong một cơn mê loạn tập thể. Có kẻ tự dùng đầu đập vào cột nhà đến vỡ sọ vì tin rằng có con nhện đang bò trong đại não mình. Có kẻ lại dùng hàm răng nghiến ngấu vào tay mình để “vứt bỏ” dấu bớt nhện đang lan rộng.
Đó không còn là một cuộc tranh giành quyền lực. Đó là một lễ tế mà trong đó, mọi con bò, con dê hiến tế đều mang cùng một huyết thống dơ bẩn.
…
Chiếc xe bán tải phanh kít lại trước cổng từ đường.
Phi Vũ đạp cửa xe bước xuống. Ngay khoảnh khắc chân anh chạm đất, anh đã cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy ngược từ gan bàn chân lên đến đỉnh đầu. Mùi máu nồng nặc phát ra từ phía sau cánh cổng gỗ nặng nề.
“Đừng vào đó, Vũ!” Huy gắng gượng hét lên, tay anh cầm khẩu súng nhưng run rẩy không thôi. “Họ đã điên hết rồi! Cậu vào đó cũng chỉ làm mồi cho chúng thôi!”
Phi Vũ quay lại, đôi mắt anh dường như không còn tròng đen, chỉ là một màu xám xịt của tro tàn. “Anh không hiểu sao, Huy? Nếu tôi không vào, lời nguyền này sẽ không bao giờ dừng lại ở đây. Nó sẽ tìm đến những đứa trẻ mang họ Trần khác ở khắp thế giới này. Tôi phải dùng Huyết Ấn của chính mình để chấm dứt sự tham lam của dòng tộc này.”
Vũ đẩy mạnh cánh cổng. Cánh cửa nặng hàng trăm cân ấy mở ra một cách nhẹ nhàng như có ai đó từ bên trong đang mời gọi anh vào.
Cảnh tượng bên trong còn kinh dị hơn những gì Phi Vũ tưởng tượng.
Xác người nằm la liệt giữa chính điện. Máu tươi hòa cùng mùi nhang khói tạo nên một bầu không khí u uất đặc quánh. Ở giữa đống thi thể đó, lão Hùng đang quỳ, đôi mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng. Lão đang cầm một sợi chỉ đỏ dài, tự khâu những mũi kim vụng về lên đôi môi mình. Mỗi lần mũi kim xuyên qua thịt, lão lại rùng mình nhưng môi lại nở một nụ cười thỏa mãn đến điên dại.
“Chào mừng… Trưởng tộc trẻ…” Lão Hùng thều thào qua kẽ môi đang rỉ máu.
Vũ bước từng bước chậm rãi trên sàn nhà nhầy nhụa máu. Vết bớt sau gáy anh bắt đầu rỉ ra một thứ chất lỏng màu đen. Anh nhìn thấy “Bà Chúa Không Mặt” đang ngồi lơ lửng trên xà ngang của từ đường. Bà ta không có mặt, nhưng Vũ biết bà ta đang nhìn anh, hài lòng về bữa đại tiệc máu này.
“Đủ rồi,” Vũ nói, giọng anh trầm đục như tiếng vang từ dưới lòng đất. “Sự hưng thịnh giả tạo đổi bằng mạng người, nay trả bằng chính huyết thống của họ. Bà đã hài lòng chưa?”
Bà Chúa Không Mặt đổ ụp xuống từ trên cao, bộ váy trắng rách nát bay lất phất trong không gian tăm tối. Bà ta đáp xuống trước mặt Vũ, không chạm đất. Một dải tơ nhện đỏ rực xuất hiện, nối liền từ vết bớt trên gáy Vũ đến ngực của bà ta.
“Kẻ mang tội lỗi lớn nhất…” Một âm thanh thầm thì như hàng nghìn con sâu đang bò qua thính giác của Vũ vang lên. “Là kẻ biết tất cả mà không ngăn cản. Tổ tiên ngươi đã hứa rằng, khi nhện đỏ đủ tám chân, ngôi nhà này sẽ thuộc về ta. Giờ đây, chỉ còn một chân cuối cùng…”
Đột nhiên, từ phía góc khuất của từ đường, một bóng người loạng choạng bước ra. Là Trần Vĩnh Khang.
Lão chưa chết. Một cánh tay lão đã bị đá đè nát nay lủng lẳng một khối thịt đen kịt bốc mùi, nhưng đôi mắt lão vẫn rực lên sự tham lam tột cùng. Lão đang cầm một vật phẩm phong thủy – một mảnh xương sọ bọc bạc có khắc tên của Phi Vũ.
“Vũ… mày không thể để bà ta lấy đi…” Khang hộc lên, máu đen trào ra từ khóe miệng. “Mày là Huyết Ấn cuối cùng… Nếu mày chết, tao sẽ không còn sức mạnh… Dòng họ Trần sẽ lụi bại…”
Khang dù đang ở bờ vực cái chết, nhưng trong thâm tâm lão, sự hưng thịnh của dòng họ vẫn quan trọng hơn bất cứ linh hồn nào. Lão vung mảnh xương sọ lên, định thực hiện nghi thức cuối cùng để “đoạt xá” linh hồn của Vũ nhằm kéo dài sự sống cho mình.
Nhưng Khang đã sai. Lão không nhận ra rằng chính sự hiện diện của mình lúc này mới là thứ xúc tác cho cơn thịnh nộ cuối cùng.
Phi Vũ không né tránh. Anh nhắm mắt lại, mặc cho luồng tơ nhện trên gáy mình tự do bung tỏa. Một sự kết nối kỳ lạ giữa anh và những linh hồn oan khuất trong từ đường được thiết lập. Anh không dùng bùa chú của Chánh Đạo, cũng chẳng dùng tà thuật của ma sư. Anh dùng chính cái ác để trị cái ác.
“Chú Khang,” Vũ khẽ nói. “Người bố quá cố của tôi nói rằng, dưới nền nhà này không chỉ có vàng bạc. Mà là linh hồn của những đứa trẻ bị chú hiến tế. Chú nghe thấy tiếng chúng gọi chú không?”
Mặt sàn gỗ của từ đường bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những vết nứt to tướng ngoác ra, và từ dưới đó, hàng trăm bàn tay nhỏ xíu, xám xịt vươn lên. Chúng không bám vào Vũ, chúng lao về phía Trần Vĩnh Khang.
“Không! Tránh ra! Tao đã cho chúng mày ăn! Tao đã thờ phụng chúng mày!” Khang thét lên tuyệt vọng.
Nhưng những “hài nhi quỷ” ấy không biết nghe lời. Chúng bám lấy chân, tay, và cả cánh tay thối rữa của Khang. Chúng cắn xé lão với một nỗi hận thù tích tụ qua nhiều năm bị giam cầm để “giữ của” cho dòng tộc giàu có này.
Huy đứng ở ngoài cổng, tay cầm súng bắn liên tiếp vào những bóng đen đang bò ra, nhưng đạn chỉ đi xuyên qua làn khói. Anh thấy Khang bị hàng chục “đứa trẻ” lôi dần xuống lòng đất sâu hoắm, nơi chỉ có bóng tối vĩnh hằng.
“Vũ! Chạy mau! Ngôi nhà này sắp sập rồi!” Huy gào lên.
Nhưng Phi Vũ vẫn đứng đó, bất động. Bà Chúa Không Mặt lúc này đã áp sát vào mặt anh. Bà ta nâng bàn tay rách rưới lên, khẽ vuốt ve vết bớt đang rỉ máu đen của anh.
Trong khoảnh khắc ấy, Vũ không còn thấy sợ hãi. Anh thấy hình ảnh một cô gái trẻ xinh đẹp ngồi dưới gốc cây mận ngày xưa, đôi mắt chứa chan hạnh phúc trước khi bị chính tổ tiên của anh đánh ngất và đưa vào hầm mộ chôn sống. Sự trả thù của bà ta là chính đáng. Sự sụp đổ của dòng họ Trần là nhân quả không thể tránh khỏi.
“Kết thúc ở đây thôi,” Vũ thì thầm.
Anh rút từ trong túi áo ra chiếc kim bạc cuối cùng – thứ mà Cụ Mười đã giao cho anh trước khi cụ biến mất. Nhưng thay vì đâm vào kẻ thù, Vũ đâm thẳng vào chính vết bớt sau gáy mình. Một luồng khí đen khổng lồ thoát ra từ vết đâm, mạnh mẽ đến mức thổi bay tất cả đồ đạc trong từ đường.
Tiếng thét của Bà Chúa Không Mặt vang lên, không phải vì đau đớn, mà vì sự giải thoát. Sợi dây ràng buộc bằng máu giữa anh và bà ta bị cắt đứt. Khi vật chủ của Huyết Ấn tự nguyện phá hủy nguồn năng lượng của chính mình, giao kèo của dòng họ Trần chính thức bị vô hiệu hóa.
Rắc! Rắc!
Những chiếc cột trụ chính bằng gỗ lim nghìn năm tuổi bắt đầu vỡ nát. Mái ngói đổ xuống rào rào. Cả một vùng trời làng Bình Yên bị bao phủ bởi khói bụi và một luồng hào quang màu huyết dụ lạ lùng.
Huy lao vào giữa đống đổ nát, dùng hết sức lực lôi Phi Vũ ra ngoài ngay trước khi toàn bộ gian chính điện sụp xuống. Cả hai ngã nhào ra sân cỏ, mặt mũi lấm lem bùn đất và máu.
Phía sau họ, ngôi nhà từ đường tráng lệ – biểu tượng cuối cùng cho sự hưng thịnh dơ bẩn của dòng họ Trần – giờ chỉ còn là một đống gạch vụn bốc khói nghi ngút. Những tiếng la hét của các thành viên dòng tộc trong đó dần im bặt, thay thế vào đó là tiếng sương đêm rớt trên lá cỏ.
Cuộc thanh trừng đã hoàn tất. Những kẻ tham lam đã dùng chính máu của mình để rửa sạch những vết nhơ mà họ đã gây ra.
Phi Vũ nằm vật vã trên mặt đất, hơi thở nặng nề. Anh sờ tay ra sau gáy. Vết bớt nhện đỏ rực ấy nay đã xám lại, các chân của nó dường như đã bị “rút xương”, chỉ còn là một vệt sẹo mờ nhạt nhưng nhăn nhúm như bông hoa héo.
Huy cúi xuống nhìn cổ mình. Sợi chỉ đỏ chết chóc cũng biến mất, để lại một lằn ranh mờ nhạt như vết trầy xước. Anh thở phào, đánh rơi khẩu súng sang một bên.
“Hết rồi phải không?” Huy hỏi, giọng run run.
Phi Vũ nhìn lên bầu trời đêm làng Bình Yên. Những đám mây đen đang dần tản ra, lộ ra ánh trăng nhợt nhạt.
“Dòng họ Trần coi như đã chết,” Vũ đáp, đôi mắt chất chứa nỗi u uất vạn dặm. “Nhưng oán khí hàng trăm năm… có lẽ sẽ còn lưu lạc trong không gian này rất lâu nữa.”
Phía sau đống đổ nát, giữa sương mù dày đặc, dường như có một bóng dáng mong manh đang lướt đi. Đó là linh hồn của Linh Chi, hay là ảo ảnh của cô gái năm xưa? Phi Vũ không biết nữa. Anh chỉ cảm thấy đôi bàn tay mình lần đầu tiên sau hai mươi bảy năm cuộc đời không còn run rẩy mỗi khi trời tối.
Anh biết, đây chưa phải là kết thúc hoàn toàn của câu chuyện về “Lời nguyền”, nhưng hôm nay, sự tham lam của những người cùng chung huyết thống với anh đã phải trả một cái giá đắt nhất.
Gió lại thổi, mang theo tiếng thì thầm cuối cùng từ hư không:
“Nợ máu đã trả bằng máu… Hãy đi đi, kẻ sống sót cuối cùng của tội ác.”
Phi Vũ gượng dậy, bước đi về phía cổng làng cùng với Huy. Hai bóng dáng lầm lũi trong đêm tối, giữa những căn nhà đỏ như máu của một ngôi làng sắp bị thời gian và sự quên lãng nhấn chìm. Họ không quay đầu lại, bởi vì sau lưng họ, không còn là quá khứ để luyến tiếc, mà chỉ là đống tro tàn của một gia tộc đã bán linh hồn cho quỷ dữ.
Ngày thứ sáu của chuyến hành trình kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Lời nguyền của dòng họ Trần đã bị chặt đứt ở gốc, nhưng những hạt mầm đen tối của nó có lẽ vẫn đang âm thầm chờ đợi ở đâu đó ngoài kia, nơi những kẻ có trái tim tham lam vẫn còn đang hơi thở.