Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 119: Bức tượng Bà Chúa bằng vàng

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:05:02 | Lượt xem: 9

Sương mù làng Cổ Nguyệt sáng sớm hôm nay không còn mang màu trắng đục thanh khiết của vùng cao, mà len lỏi trong đó là những vệt xám xịt của tro tàn và mùi khét lẹt kéo dài từ trận hỏa hoạn đêm qua. Dinh thự họ Trần, biểu tượng của sự uy quyền và giàu sang bậc nhất vùng, giờ đây chỉ còn là một đống gạch vụn đen ngòm, trơ ra những hàng cột cháy sém như những ngón tay của quỷ quỵt dưới lớp tro bụi.

Trần Phi Vũ đứng trước cổng từ đường đã sụp đổ hoàn toàn. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ, nhưng trong sâu thẳm con ngươi lại ánh lên một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Phía sau anh, đại úy Huy đang lẳng lặng kiểm tra những sợi dây phong tỏa của cảnh sát. Đêm qua là một đêm không tưởng đối với một người duy vật như Huy, nhưng khi nhìn vào đống đổ nát vẫn còn bốc khói âm ỉ kia, anh biết rằng có những sự thật mà súng đạn hay còng tay không bao giờ chạm tới được.

“Vũ, anh chắc chắn là vẫn chưa kết thúc chứ?” Huy lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người của khu vườn hoang phế.

Phi Vũ không quay lại, anh chậm rãi bước lên lớp ngói vỡ. Tiếng vỡ vụn dưới chân khô khốc như tiếng xương người nghiền nát.

“Địa mạch của làng Cổ Nguyệt được xây dựng theo sơ đồ Bát Quái Ngược. Từ đường là tâm chấn của dương khí họ Trần, nhưng cũng là cái nắp đậy của một lò luyện oán khí khổng lồ,” Vũ trầm giọng, tay anh siết chặt chiếc trâm gỗ – chính là thanh Trấn Hồn kiếm đã thu nhỏ lại. “Chú Khang chết, dinh thự cháy, oán linh của chị Tuyết dường như đã tan biến, nhưng tại sao tôi vẫn cảm nhận được một luồng hàn khí cực lạnh từ lòng đất bốc lên? Lời nguyền này không chỉ dựa vào oán hận, nó cần một vật dẫn có thực chất để tồn tại.”

Huy bước theo, nhíu mày: “Ý anh là còn một vật trấn yểm nữa? Nhưng mọi thứ đã bị thiêu rụi rồi còn đâu.”

Vũ dừng lại ngay tại vị trí từng là bàn thờ tổ tiên. Dưới chân anh, lớp đất đã bị lửa nung đến nứt nẻ, nhưng kỳ lạ thay, từ những khe nứt đó, từng làn khói xanh mờ ảo cứ đùn lên liên tục. Anh quỳ xuống, dùng tay không bới đi những mảng tro bụi và than hồng còn âm ỉ. Huy thấy vậy liền vội vàng can ngăn nhưng Vũ lắc đầu. Anh cảm nhận được, có một sự thôi thúc từ trong dòng máu đang chảy trong người mình, một tiếng gọi rên rỉ đòi hỏi sự giải thoát cuối cùng.

Khi lớp đất mặt được gạt sang hai bên, một tấm phiến đá xanh lộ ra, bên trên khắc những ký tự ngoằn ngoèo đỏ quạch như máu chim chóc đã khô. Đó là phong ấn cuối cùng của cụ tổ Trần Phi Cao.

“Giúp tôi một tay, dưới này có một hầm chứa.”

Huy dùng sức cùng Vũ bẩy tấm phiến đá sang một bên. Một luồng không khí hôi thối, tanh tưởi vị kim loại xộc thẳng lên mũi khiến cả hai không kìm được mà nôn khan. Dưới đó không phải là một gian hầm xây gạch bình thường, mà là một không gian nhỏ hẹp, thành hầm được dát bằng những lá bùa làm từ da người, đen xỉn theo thời gian.

Trung tâm của mật thất hẹp đó, đặt trên một đài đá có hình thù như chín con rồng đang cấu xé lẫn nhau, là một bức tượng vàng.

Đó là một bức tượng vàng ròng cao khoảng hai gang tay, tỏa ra thứ ánh sáng hoàng kim lộng lẫy đến mức trái ngược hoàn toàn với khung cảnh u tối xung quanh. Bức tượng tạc hình một cô gái trong tư thế ngồi bó gối, đầu hơi cúi xuống. Điều đáng sợ nhất là bức tượng hoàn toàn không có ngũ quan – một khuôn mặt phẳng lì, trơn láng của vàng ròng, giống hệt với hình ảnh “Bà Chúa Không Mặt” đã ám ảnh gia tộc này hàng thế kỷ.

Huy lắp bắp: “Vàng… vàng thật sao? Tại sao ở một nơi bẩn thỉu thế này lại có một khối vàng lớn đến thế?”

Phi Vũ run rẩy vươn tay chạm vào bức tượng. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay anh tiếp xúc với mặt vàng lạnh lẽo, một luồng điện xẹt qua, kéo anh vào một chiều không gian ký ức rùng rợn.

Trong ảo giác của Vũ, anh nhìn thấy cụ tổ Trần Phi Cao đứng trong mật thất này hơn trăm năm trước. Lão già đó điên cuồng và tham lam, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô gái trẻ tên Tuyết đang bị trói chặt trên bàn đá. Bên cạnh lão là một chảo vàng nóng chảy đang sôi sùng sục.

*“Tuyết à, ngươi không muốn chết cũng phải chết. Mạng ngươi thanh khiết, chỉ có dùng vàng ròng bọc lấy linh hồn ngươi, đặt vào long mạch họ Trần, thì vinh hoa nhà ta mới trường tồn bất biến. Vàng là thứ quý giá nhất thế gian, nó sẽ khóa chặt oán hận của ngươi, biến ngươi thành con rối giữ tiền cho con cháu ta đời đời kiếp kiếp!”*

Vũ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất: lão Cao đã ép Tuyết phải nuốt một dòng vàng nóng chảy đầu tiên, sau đó đổ toàn bộ số vàng còn lại lên thân thể nàng khi nàng vẫn còn đang thoi thóp. Tiếng gào thét không phát ra được vì cổ họng đã bị vàng lấp đầy, chỉ có đôi mắt cô gái giãn ra, trừng trừng nhìn kẻ thủ ác trước khi tất cả trở thành một bức tượng vàng ròng cứng ngắc.

Bức tượng này không chỉ là vật trấn giữ của cải. Nó là xác thực của chị Tuyết. Phần da thịt của nàng bị vàng nung chảy và bao bọc lấy bên trong, biến thành một thực thể lai tạp giữa linh hồn và kim loại quý. Đó chính là gốc rễ của lời nguyền: Một sự đánh đổi giữa mạng người và vật chất thô thiển.

Phi Vũ bừng tỉnh, mồ hôi vã ra như tắm. Anh nhìn bức tượng với ánh mắt kinh tởm tột độ.

“Vũ! Anh sao thế? Có gì đó đang chảy ra từ bức tượng kìa!” Tiếng hét của Huy kéo Vũ trở lại thực tại.

Từ những kẻ hở nơi chân tượng và dưới đài đá chín rồng, một thứ dịch lỏng màu đen ngòm, đặc quánh như nhựa đường bắt đầu rỉ ra. Nó mang theo mùi của tử khí tích tụ trăm năm. Thứ dịch đó như có sự sống, nó bò trườn trên mặt đá, hướng về phía chân của hai người.

“Cẩn thận, đó là oán huyết bị nén trong vàng!” Vũ quát lên, anh rút chiếc trâm gỗ ra.

Thanh gỗ vốn hiền hòa giờ đây run rẩy mạnh mẽ, nó bắt đầu phát ra ánh sáng xanh dìu dịu để đẩy lùi bóng tối đang tràn lan. Nhưng bức tượng vàng bỗng nhiên phát ra tiếng kêu “kít… kít…” chói tai, như tiếng kim loại bị bẻ cong. Trên gương mặt phẳng lì của tượng vàng, hai vết nứt từ từ xuất hiện ở vị trí đôi mắt, rỉ ra hai dòng nước mắt đen ngòm.

*“Vũ… giải thoát cho chị… nóng quá… vàng làm chị đau lắm…”*

Một tiếng thì thầm vang lên ngay trong đại não của Phi Vũ. Đó là tiếng của Tuyết, nhưng không còn là oán linh khát máu mà là tiếng khóc của một thiếu nữ bị giam cầm trong xiềng xích hào nhoáng nhất thế gian.

Dòng họ Trần Phi đã dùng vàng để trấn yểm linh hồn nàng. Vàng càng sáng, vinh hoa của họ càng lớn, thì nỗi đau của Tuyết càng tăng lên gấp bội. Cô không thể siêu thoát vì linh hồn đã bị đồng hóa vào kim khí, bị dìm sâu dưới lòng địa mạch không thể thấy ánh mặt trời.

“Tôi phải phá hủy bức tượng này,” Vũ nói chắc nịch. “Đây là chìa khóa cuối cùng. Khi tượng vàng vỡ, lời nguyền mới thực sự đoạn tuyệt.”

Huy vội vàng ngăn lại: “Đợi đã! Đây là vật chứng… và nếu nó là vàng thật, giá trị của nó là một gia tài khổng lồ! Anh định cứ thế đập vỡ sao?”

Phi Vũ quay lại nhìn Huy, nụ cười của anh mang theo sự chua xót cực độ: “Chính cái ‘gia tài khổng lồ’ này đã giết chết anh họ tôi, giết chết cha tôi, và khiến linh hồn một cô gái trẻ phải chịu thống khổ hơn trăm năm qua. Anh muốn giữ nó để tiếp tục nuôi dưỡng một con quỷ mới sao?”

Huy lặng người. Anh nhìn vào bức tượng vô diện sang trọng nhưng đầy u uất kia, rồi từ từ lùi lại. Anh hiểu rồi. Sự giàu sang của họ Trần là một cái bẫy ngọt ngào, và bất cứ ai chạm vào thứ vàng mang nợ máu này đều sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo.

Phi Vũ cầm Trấn Hồn kiếm, cắn vào đầu ngón tay mình. Một giọt máu đỏ tươi rơi xuống thanh gỗ cổ. Thanh kiếm đột ngột vụt lớn, biến thành một thanh đoản kiếm gỗ đen lánh, trên thân hiện rõ những đường vân như mạch máu luân chuyển.

“Nhân danh hậu duệ cuối cùng mang tội nghiệt của họ Trần, ta trả lại cho ngươi sự tự do!”

Vũ vung kiếm. Một nhát chém chứa đựng toàn bộ sức mạnh tinh thần và sự thống khổ mà anh đã gánh chịu bấy lâu nay.

*“Keng!”*

Tiếng va chạm giữa gỗ và kim loại phát ra một luồng sóng xung kích mạnh mẽ hất văng đại úy Huy ra xa. Một ánh sáng chói lòa bùng lên trong căn mật thất. Bức tượng vàng ròng, thứ kim loại dẻo dai vốn khó lòng bị phá vỡ, vậy mà dưới lưỡi kiếm Trấn Hồn đã vỡ đôi một cách gọn gàng.

Nhưng bên trong bức tượng không đặc hoàn toàn. Khi lớp vỏ vàng bong tróc ra, lộ ra bên trong là một khung xương nhỏ bé, màu đen nhẻm như than, bị thiêu cháy và biến dạng hoàn toàn bởi vàng nóng. Bộ xương ấy chính là sự thật trần trụi đằng sau vẻ lộng lẫy của gia tộc Trần Phi.

Từ trong những mảnh vỡ của tượng vàng, một làn khói trắng thanh khiết bay lên. Lần này không còn oán khí, không còn mùi máu. Làn khói tụ lại thành hình dáng một cô gái mặc áo yếm trắng đơn sơ. Nàng không còn “không mặt” nữa. Nàng có một đôi mắt buồn mênh mông và nụ cười dịu hiền.

Nàng nhìn Vũ, khẽ cúi đầu một cái như lời chào tạm biệt cuối cùng dành cho một người em trai, một người đồng hành đã giúp nàng bước qua bóng tối luân hồi. Rồi hình ảnh ấy tan dần, hóa thành những hạt bụi nhỏ lấp lánh rồi biến mất hẳn vào không trung.

Cùng lúc đó, dưới chân Vũ, đất đá bắt đầu rung chuyển dữ dội.

“Hầm sắp sụp rồi! Chạy mau!” Vũ gào lên.

Cả hai chạy bán mạng về phía lối vào. Sau lưng họ, mật thất da người đang co rúm lại, đài đá chín rồng vỡ nát, và khối vàng – giờ đã là những mảnh vụn vô giá trị – bị vùi sâu dưới hàng nghìn tấn đất đá.

Khi họ vừa trèo được lên mặt đất và chạy thoát ra khỏi khu vực nền móng của dinh thự, một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Toàn bộ khu đất từ đường lún sâu xuống gần ba mét, tạo thành một cái hố khổng lồ, nuốt chửng mọi dấu vết còn sót lại của sự tồn tại của căn mật thất bí ẩn.

Khói bụi mịt mù dần lắng xuống. Ánh mặt trời lúc này đã vượt qua rặng núi phía Đông, tỏa những tia sáng rực rỡ đầu tiên xuống làng Cổ Nguyệt.

Phi Vũ quỵ xuống mặt đất, anh thở hồng hộc, chiếc trâm gỗ trong tay giờ đã nguội lạnh và trở lại hình dáng ban đầu. Anh đưa tay ra sau gáy. Cảm giác nóng rát, châm chích của vết bớt hình nhện đỏ đã biến mất hoàn toàn. Anh dùng chiếc gương vỡ gần đó soi thử.

Vết bớt đã bay màu, chỉ còn là một vệt da trắng bình thường. Lời nguyền nhện đỏ đeo bám từ lúc mới lọt lòng, thứ từng định đoạt anh phải chết ở tuổi 27, nay đã chính thức bị chặt đứt.

Đại úy Huy tiến lại gần, phủi lớp bụi bẩn trên người, thở dài: “Kết thúc thật rồi chứ?”

“Phải,” Vũ nhìn về phía mặt trời mọc, “Bức tượng vàng đó là chút tàn dư cuối cùng của tham vọng dòng họ tôi. Khi nó biến mất, sự ràng buộc về nhân quả của tôi với tổ tiên cũng kết thúc.”

Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Vũ bỗng khựng lại. Ở mép cái hố vừa sụp xuống, giữa những mảnh vụn gỗ và đất đá, có một vật gì đó vẫn còn tỏa ra ánh vàng nhạt nhòa.

Anh bước lại gần và nhặt nó lên. Đó không phải là vàng, mà là một chiếc hoa tai bằng vàng cũ kỹ, thiết kế đơn giản của một thiếu nữ nông thôn ngày xưa. Nó không mang theo oán khí, không có bùa chú. Nó đơn thuần chỉ là một món đồ trang sức bình dị của cô gái tên Tuyết trước khi nàng bị kéo vào cơn ác mộng.

Phi Vũ lặng lẽ nắm chặt chiếc hoa tai trong lòng bàn tay. Anh hiểu rằng, sự giàu sang hay danh vọng không phải là tội lỗi. Tội lỗi nằm ở cách con người ta chiếm đoạt nó trên nỗi đau của người khác.

“Huy này,” Vũ lên tiếng, giọng anh trầm ổn hơn bao giờ hết, “Anh tin vào sự tái sinh không?”

Huy nhún vai: “Sau đêm qua, nếu anh nói lợn biết bay tôi cũng tin. Tại sao anh hỏi thế?”

“Lòng đất đã chôn vùi quá khứ. Nhưng từ tro tàn này, làng Cổ Nguyệt sẽ phải sống khác. Tôi sẽ dùng tài năng kiến trúc của mình để xây dựng lại nơi này… không phải những dinh thự dát vàng bọc máu, mà là những mái nhà có thể đón được ánh nắng bình minh thực sự.”

Huy vỗ vai bạn, nhìn về phía xa. Đoàn xe của cảnh sát cứu hộ bắt đầu tiến vào làng, tiếng còi rú vang như báo hiệu cho một chương mới. Lời nguyền của dòng họ Trần đã kết thúc trong hầm vàng, nhưng di sản của sự thức tỉnh của Phi Vũ mới chỉ bắt đầu.

Trên bầu trời, những áng mây đen cuối cùng đã tan hẳn. Gió thổi qua những gốc đại cổ thụ trong từ đường đã cháy trụi, nghe như một hơi thở nhẹ nhõm. Lời nguyền đã trả xong, oán hận đã hóa giải. Những người đã khuất đã đi vào cõi vĩnh hằng, còn người ở lại, như Phi Vũ, cuối cùng đã có thể bắt đầu đếm những ngày bình yên của mình mà không còn nỗi sợ hãi nào ám ảnh sau lưng.

Vũ cầm chiếc trâm gỗ cài lại lên tóc, một hành động như xác nhận trách nhiệm của người canh giữ Âm Giới Chi Màn mới. Anh không chỉ là người giải lời nguyền, anh chính là cầu nối để đảm bảo rằng những câu chuyện đau lòng như của chị Tuyết sẽ không bao giờ lặp lại ở thế giới này nữa.

Làng Cổ Nguyệt sau trận bão lòng, giờ đây lặng lẽ đón nhận ánh ban mai thanh bình nhất sau hàng trăm năm chìm trong bóng tối.

**Kết thúc chương 119.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8