Lời Nguyền Của Dòng HọChương 120: Đêm trăng máu cận kề
**CHƯƠNG 120: ĐÊM TRĂNG MÁU CẬN KỀ**
Gió rít qua những khe gạch vỡ của từ đường họ Trần, âm thanh lồng lộng như tiếng khóc than của hàng trăm linh hồn đang bị giam cầm trong bóng tối. Làng Cổ Nguyệt sau trận hỏa hoạn kinh hoàng ở chương trước vẫn chưa thể tìm lại sự bình yên vốn có. Mùi khét của gỗ mục, mùi nồng của tro tàn lẫn vào không khí ẩm ướt của vùng đồng bằng Bắc Bộ, tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở.
Trần Phi Vũ đứng trên tầng cao nhất của một ngôi nhà sàn cũ nằm đối diện với tàn tích của dinh thự họ Trần. Gương mặt anh xanh xao dưới ánh trăng nhạt nhòa, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu một màu đỏ dịu nhẹ đang dần lan tỏa từ chân trời. Đêm nay là đêm trăng khuyết cuối cùng trước khi chuyển sang đêm toàn nguyệt, nhưng màu sắc của mặt trăng không hề mang sắc bạc thanh khiết. Nó đục ngầu, nhuốm một màu hồng cam như máu pha loãng – điềm báo kinh hoàng về sự kiện “Trăng Máu” chỉ còn cách vài gang tấc.
Phía sau gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ bỗng nhiên co thắt mạnh. Phi Vũ rên khẽ, một cơn đau buốt tận tạng phủ khiến anh phải bám chặt lấy lan can gỗ. Con nhện đó, kể từ khi anh phá giải trận đồ Bát Quái Ngược, dường như đã không còn nằm yên dưới da nữa. Nó bắt đầu “cựa quậy”. Từng sợi chân mảnh như kim châm của nó đang vươn dài, đâm sâu vào các huyệt đạo quanh cột sống của anh. Chiếc chân thứ tám đã thành hình rõ rệt, chỉ chờ đúng khoảnh khắc trăng máu tròn trịa nhất để “mở mắt”.
— Anh Vũ, anh lại bị nó hành hạ sao?
Giọng nói u sầu của Linh Chi vang lên. Cô từ trong bóng tối bước ra, đôi mắt âm dương ẩn sau lớp kính râm sẫm màu như đang nhìn xuyên thấu qua bóng đêm để quan sát những “thứ” đang lẩn khuất quanh đây. Chiếc váy trắng mỏng manh của cô lay nhẹ trong gió, trông cô giống như một linh hồn lạc lõng hơn là người sống.
Phi Vũ cố hít một hơi thật sâu, nén cơn đau xuống:
— Anh không sao. Chỉ là… cảm nhận được nó đang rất háo hức. Bà Chúa Không Mặt đang gọi.
Linh Chi tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn hơi run rẩy chạm vào vai anh. Cô tháo nhẹ lớp kính râm ra, để lộ đôi đồng tử khác thường. Một bên đen tuyền tịch mịch, một bên lại phản chiếu một luồng sáng lân quang nhàn nhạt.
— Em thấy rồi, Vũ. Cả ngôi làng Cổ Nguyệt này đang bị bao phủ bởi một tấm màng đỏ rực. Oán khí của dòng họ Trần đã thấm quá sâu vào lòng mạch đất này. Dù dinh thự đã cháy, dù chú Khang đã mất tích vào quan tài đá, nhưng cái gốc của lời nguyền – tức là trái tim của Bà Chúa Không Mặt – vẫn đang đập ngay dưới chân chúng ta.
Vũ nhìn xuống mặt đất, nơi những đống đổ nát của biệt thự cũ vẫn còn nghi ngút khói đen dù trận hỏa hoạn đã xảy ra nhiều ngày. Với tư cách là một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, anh hiểu rõ hơn ai hết về “địa khí”. Dinh thự này vốn được xây trên một huyệt đạo cực âm, gọi là “Mắt Quỷ”. Kẻ hãm hại Nguyễn Thị Mai (Bà Chúa Không Mặt) năm xưa đã rất cao tay khi biến thi thể cô thành một cái trấn tự thân, khiến mỗi viên gạch, mỗi mét khối đất ở đây đều trở thành vật dẫn oán lực.
Cạch. Cạch.
Tiếng gậy tre gõ nhịp nhàng lên sàn gỗ báo hiệu sự xuất hiện của Cụ Mười. Vị bảo hộ cuối cùng của những bí mật hắc ám bước ra với con mắt độc nhất ánh lên tia nhìn sắc sảo. Trên tay cụ không phải là chuông đồng hay phù lục, mà là một chiếc hộp gỗ trắc cũ kỹ, tỏa ra mùi gỗ đàn hương đậm đặc.
— Các con còn đứng đó nhìn trăng làm gì? – Giọng Cụ Mười khàn đục như tiếng lá khô cọ vào nhau – Trăng càng đẹp, mạng người càng mỏng. Đêm trăng máu năm nay trùng với sinh nhật lần thứ 27 của cậu Vũ. Đó không phải là ngẫu nhiên, mà là sự hoàn tất của một chu kỳ một trăm năm.
Cụ đặt chiếc hộp gỗ lên chiếc bàn thấp, ra hiệu cho Phi Vũ và Linh Chi ngồi xuống. Khi nắp hộp mở ra, một luồng khí lạnh toát tràn ra ngoài. Bên trong là ba mẩu xương trắng đã hóa thạch, nhỏ bằng ngón tay, được quấn bởi chỉ ngũ sắc.
— Đây là “Căn Cốt” của ba đời trưởng tộc họ Trần đã chết trẻ. – Cụ Mười trầm giọng – Cha của Vũ, bác của Vũ, và cả người anh họ đã khuất của con. Chú Khang của con đã định dùng những thứ này để tế cho Bà Chúa, đổi lấy sự bất tử. Nhưng lão không biết rằng, Căn Cốt của người trong họ vừa là vật dẫn, vừa là vật khóa.
Phi Vũ nheo mắt nhìn những mẩu xương:
— Cụ muốn con dùng chúng để trấn yểm lại Bà Chúa sao?
— Không. – Cụ Mười lắc đầu, một nét bi thương thoáng qua khuôn mặt nhăn nheo – Một trăm năm trước, tổ tiên của các con đã nợ người ta một mạng, một tình. Một trăm năm qua, các con đã trả bằng máu của hàng chục hậu duệ. Nhưng Bà Chúa Không Mặt không muốn máu, bà ấy muốn một sự thừa nhận. Vũ, con mang Huyết Ấn, nghĩa là linh hồn của con đã có một nửa thuộc về cõi âm. Đêm trăng máu này, con phải trực tiếp đi vào “Màn Sương Cõi Âm” để đối mặt với thực thể đó. Phải dùng Trấn Hồn kiếm hóa giải cái chết của Nguyễn Thị Mai, nếu không… cả vùng này sẽ trở thành bình địa.
Phi Vũ vuốt nhẹ chiếc trâm gỗ đang cài trên tóc – thứ thực chất là Trấn Hồn kiếm được thu nhỏ lại. Anh cảm nhận được độ rung nhẹ của món thần binh. Nó cũng đang khát khao trận chiến này.
— Còn Cảnh sát Huy thì sao? – Vũ hỏi, nhớ đến người bạn chính trực của mình.
— Cậu cảnh sát đó đang dẫn người bao vây toàn bộ làng Cổ Nguyệt dưới danh nghĩa điều tra vụ cháy. – Cụ Mười đáp – Điều đó vô tình giúp ích. Dương khí từ lực lượng vũ trang và sự quyết liệt của họ sẽ làm tấm màn chắn, ngăn không cho lũ ma đói bên ngoài lọt vào hưởng sái oán khí của Bà Chúa. Tuy nhiên, họ sẽ không thể can thiệp vào những gì sắp xảy ra bên trong từ đường.
Vừa dứt lời, từ phía xa, một tiếng hú dài, thê lương vút lên rồi lặn xuống vào bóng đêm. Đó không phải tiếng sói, cũng không phải tiếng gió. Nó là tiếng khóc không có thanh quản của những linh hồn bị giam cầm lâu ngày dưới cột móng. Ngay lập tức, từ mặt đất của đống đổ nát dinh thự họ Trần, hàng ngàn những điểm sáng màu đỏ li ti bắt đầu trồi lên. Đó không phải là đom đóm, mà là hàng triệu con nhện quỷ nhỏ xíu – những thuộc hạ của Huyết Ấn. Chúng bắt đầu kết tơ, những sợi tơ màu đỏ sẫm như huyết mạch, nối từ mặt đất lên không trung, hướng về phía vầng trăng đang dần chuyển sang sắc thẫm.
Linh Chi hãi hùng lùi lại một bước:
— Chúng đang dệt nên một chiếc “Váy Cưới”. Bà Chúa đang muốn kết hôn lần nữa… với anh, Vũ ạ!
Phi Vũ rùng mình. Ký ức về giấc mơ đứng trước chiếc quan tài mở nắp bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh thấy mình mặc bộ quan phục thời xưa, đứng chờ một cô dâu không có gương mặt. Sự kinh tởm và nỗi sợ hãi hòa quyện, nhưng trên tất cả là một ý chí mạnh mẽ của một kiến trúc sư – người luôn muốn sữa chữa những sai lầm trong kết cấu.
— Nếu bà ta muốn một đám cưới, con sẽ cho bà ta một đám cưới. – Phi Vũ đứng dậy, bóng anh đổ dài dưới ánh trăng quái dị – Nhưng đây sẽ là đám cưới để tiễn đưa oán hận, không phải để bắt đầu một lời nguyền mới.
Cụ Mười đưa cho anh một chiếc bùa đỏ bằng lụa:
— Đây là bùa Hộ Mạng của dòng họ Lê, tổ tiên mẫu hệ của con. Chỉ có chút hơi ấm này mới giúp con giữ được chút nhân tính khi máu trong người con hoàn toàn hóa đen. Vũ, đêm nay con phải thức để canh giữ lấy hơi thở của chính mình. Đừng ngủ, dù bất cứ giá nào cũng không được ngủ cho đến khi mặt trời mọc vào sáng mai.
Gió bắt đầu mạnh lên, mang theo hơi muối mặn chát của biển cả dù làng Cổ Nguyệt nằm sâu trong đất liền. Những ngôi nhà xung quanh làng bắt đầu đóng chặt cửa. Người dân làng, bằng bản năng sinh tồn từ tổ tiên truyền lại, đều cảm nhận được tai ương đang cận kề. Những bát nhang trước cửa nhà bốc cháy một cách kỳ lạ, khói bay thẳng lên trời không tan.
Trong căn phòng sàn cũ, không khí đặc quánh như hồ dán. Phi Vũ ngồi xếp bằng, Trấn Hồn kiếm đặt ngang gối. Linh Chi ngồi bên cạnh, tay cầm chuỗi hạt trừ tà, đôi mắt không rời khỏi người anh họ. Cụ Mười bắt đầu tụng kinh, những âm tiết cổ xưa lầm rầm nghe như tiếng sóng đập vào ghềnh đá, mỗi tiếng vang lên đều khiến oán khí xung quanh hơi tản mát ra nhưng rồi lại lập tức co cụm lại, mạnh mẽ hơn.
Bên ngoài, đại úy Huy đang đứng cạnh xe chỉ huy, nhìn vào màn sương dày đặc vừa xuất hiện bao phủ làng Cổ Nguyệt.
— Sếp, máy đo nồng độ oxy giảm bất thường, các thiết bị liên lạc bắt đầu nhiễu sóng mạnh. – Một chiến sĩ trẻ báo cáo, giọng đầy vẻ lo lắng.
Huy nắm chặt khẩu súng đã nạp đạn bạc – thứ mà Phi Vũ đã lén đưa cho anh lần trước:
— Bảo tất cả anh em giữ vững vị trí. Ai thấy gì lạ không được nổ súng bừa bãi, phải báo ngay cho tôi. Nhớ kỹ, đêm nay bất cứ thứ gì gọi tên các cậu từ trong làng, đều tuyệt đối không được thưa.
Huy nhìn vào chiếc đồng hồ cơ trên tay. 11 giờ đêm. Chỉ còn một giờ nữa là đến thời khắc giao thừa của ngày định mệnh. Trên bầu trời, mặt trăng giờ đây đã hoàn toàn nhuộm một màu đỏ máu thâm trầm, như một con mắt khổng lồ đầy giận dữ đang nhìn xuống nhân gian.
Trong từ đường họ Trần, một sự chuyển động ngầm bắt đầu diễn ra. Những bức tượng cổ trên bàn thờ vốn đã bị cháy xém bỗng dưng nứt toác, từ bên trong rỉ ra một thứ chất lỏng đen kịt có mùi hôi thối nồng nặc. Hình ảnh “Bà Chúa Không Mặt” bắt đầu hiện ra mờ ảo ngay giữa trung tâm đống đổ nát, vươn những cánh tay dài ngoằng, nhợt nhạt về phía ngôi nhà sàn nơi Phi Vũ đang ở.
— Đến lúc rồi. – Phi Vũ mở bừng mắt.
Lúc này, vết bớt sau gáy anh hoàn toàn rực sáng. Con nhện tám chân giờ đã bung ra, đôi mắt nó đỏ rực, trùng khớp với màu của vầng trăng máu trên cao. Một sức mạnh điên cuồng bắt đầu dâng lên trong huyết quản của Vũ. Anh thấy tầm nhìn của mình thay đổi, không còn là ngôi nhà sàn đơn sơ nữa, mà là một không gian chồng chéo của những thực thể âm – dương. Anh thấy dòng máu họ Trần trong người mình như một sợi dây xích rỉ sét, đang rung lên bần bật dưới sức ép của lời nguyền.
Phi Vũ cầm lấy Trấn Hồn kiếm, rút khỏi vỏ gỗ. Một đạo thanh quang lạnh lẽo tỏa ra, đối nghịch trực diện với sắc đỏ của bầu trời.
— Linh Chi, bảo vệ Cụ Mười. Cụ Mười, con đi đây. – Vũ nói, giọng anh đã mang thêm một tầng âm trầm, u uẩn không thuộc về con người.
Linh Chi nắm lấy áo anh, nước mắt lưng tròng:
— Vũ, nhớ lấy lời em. Đừng nhìn vào mắt bà ta. Bà ta không có mặt, nhưng bà ta nhìn bằng chính nỗi sợ trong tim anh.
Phi Vũ gật đầu, một bước nhảy vọt khỏi lan can, lao thẳng về phía tâm điểm của oán khí. Anh không chạy, mà như thể đang lướt đi trên những sợi tơ nhện đỏ đang căng kín không gian. Mỗi bước chân của anh chạm vào đâu, tơ máu ở đó đứt đoạn, cháy bùng lên trong lửa thiêng.
Bà Chúa Không Mặt đứng đó, giữa đống gạch vụn của một đế chế huy hoàng đã lụi bại. Bộ váy cưới rách nát của bà ta phấp phới trong gió, dài hàng chục mét như những dải lụa từ địa ngục vươn lên. Không có tiếng thét, chỉ có một luồng áp lực vô hình dội thẳng vào não bộ của Vũ.
— Nguyễn Thị Mai! – Vũ hét lên, tiếng vang động cả làng – Một trăm năm trước, ông cố của tôi đã sai. Nhưng một trăm năm sau, nợ máu không thể trả bằng máu mãi mãi. Tôi, trưởng tộc đời cuối cùng của họ Trần, đêm nay mang cái mạng này ra để đoạn tuyệt với bà!
Đáp lại anh là tiếng gió rít điên cuồng và hàng vạn con nhện đỏ từ khắp nơi tràn về, tạo thành một cơn lốc xoáy màu máu bao vây lấy Phi Vũ. Ánh trăng máu trên trời lúc này đạt tới độ rực rỡ nhất, biến toàn bộ làng Cổ Nguyệt thành một sân khấu kinh dị.
Ở phía bên kia bờ oán khí, Cụ Mười ngồi xếp bằng, nôn ra một ngụm máu đen. Cụ đang dùng mạng sống của mình để trì hoãn các vong linh khác không cho chúng tới hỗ trợ Bà Chúa. Linh Chi quỳ sau lưng cụ, hai tay đan ấn, đôi mắt âm dương mở lớn, không ngừng truyền đạt những thay đổi của trận chiến cho cụ Mười qua tâm thức.
— Cụ ơi, con nhện sau gáy anh Vũ… nó đang tách ra khỏi cơ thể anh ấy! Nó đang bò lên thanh kiếm! – Linh Chi thảng thốt kêu lên.
Cụ Mười lau máu nơi miệng, cười chua chát:
— Đó chính là “Huyết Kiếm”. Đỉnh cao của sự tà ác và cũng là chìa khóa duy nhất để giết quỷ. Phải trở thành quỷ mới diệt được quỷ. Vũ ơi là Vũ, con đang đi trên một sợi tơ mong manh nhất giữa thiên đường và địa ngục rồi.
Dưới bầu trời Trăng Máu, trận chiến cuối cùng để cắt đứt lời nguyền một thế kỷ chính thức bắt đầu. Từng nhát kiếm của Phi Vũ không chỉ chém vào không khí, mà chém vào chính định mệnh nghiệt ngã của gia tộc anh. Tiếng tơ đứt, tiếng gạch đá sụp đổ, và tiếng hát ru u uất của Bà Chúa Không Mặt quyện lại thành một khúc nhạc chiêu hồn, vang vọng suốt đêm trường của làng Cổ Nguyệt.
Cảnh sát Huy và các đồng đội của mình đứng bên ngoài vòng sương, họ chỉ thấy làng Cổ Nguyệt chìm trong một luồng sáng đỏ rực rồi vụt tắt, liên tục như những nhịp đập của một trái tim khổng lồ. Huy siết chặt súng, lòng thầm cầu nguyện cho người bạn của mình. Anh biết rằng, đêm nay, một trật tự mới sẽ được thiết lập, hoặc là dòng họ Trần sẽ vĩnh viễn biến mất, hoặc là một linh hồn mới sẽ được sinh ra từ tro tàn.
Đêm Trăng Máu chưa kết thúc, và điều đáng sợ nhất vẫn còn nằm ở phía sau khuôn mặt phẳng lì kia của người thiếu nữ mang tên Nguyễn Thị Mai. Phi Vũ tiến bước, đôi mắt anh bây giờ đã hoàn toàn chuyển sang màu đỏ rực, Trấn Hồn kiếm trong tay bắt đầu run rẩy, chuẩn bị cho một đòn quyết định cuối cùng vào sâu trong linh hồn của lời nguyền.
Hết chương 120.