Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 121: 7 ngày sinh tử

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:07:29 | Lượt xem: 4

Tiếng chuông đồng vang lên lần cuối cùng rồi lịm tắt giữa không gian đặc quánh mùi lưu huỳnh và máu tàn. Trăng máu trên đỉnh làng Cổ Nguyệt bắt đầu rút đi sắc đỏ gắt gao, nhường chỗ cho một màu xám xịt liêu trai của buổi huy hoàng tàn lụi.

Trần Phi Vũ quỳ giữa bãi hoang tàn của khu từ đường, hơi thở đứt quãng như một chiếc bễ lò rèn cũ nát. Cánh tay anh run rẩy, thanh Trấn Hồn kiếm cắm sâu xuống nền đất lạnh, vết bớt hình nhện sau gáy lúc này không còn đỏ thắm mà chuyển sang một sắc tím đen rợn người. Nó không chỉ đơn thuần là một hình vẽ trên da thịt nữa; những cái chân nhện bằng gân máu li ti đang co bóp, đâm sâu vào tủy sống của anh, tham lam mút lấy chút sinh khí cuối cùng.

Cụ Mười dựa lưng vào một phiến đá sứt sẹo, gương mặt lão giả như vừa già đi thêm hai mươi tuổi chỉ trong một khắc. Cụ nhìn vào vật phẩm đang đặt trên lòng bàn tay Phi Vũ – chiếc đồng hồ cát bằng xương người, hay còn gọi là Sa Mệnh Cốt. Những hạt cát bên trong không mang màu vàng óng của phù hoa, mà là sắc xám tro của cốt người nung chín, đang chảy xuống đều đặn, lạnh lùng tước đoạt thời gian của kẻ mang nó.

“Ngày thứ nhất bắt đầu rồi, Vũ ạ.” Giọng cụ Mười khàn đục như tiếng sỏi cọ vào nhau.

Phi Vũ cúi đầu nhìn Sa Mệnh Cốt. Một giọt máu từ trán anh rơi xuống lớp kính của vật phẩm tà ác, nhanh chóng bị nó hút trọn. Cảm giác đau đớn không đến từ vết thương bên ngoài, mà đến từ sâu trong tâm khảm. Mỗi hạt cát rơi xuống, anh lại cảm thấy một mảnh ký ức, một phần sức lực của mình bị tan biến vào hư không.

Bảy ngày. Đúng bảy ngày nữa là tròn 27 năm kể từ khi anh cất tiếng khóc chào đời. Đó cũng là thời hạn cuối cùng của giao kèo máu mà tổ tiên họ Trần đã ký kết với bóng tối.

— Anh Vũ… — Linh Chi tiến lại gần, đôi mắt âm dương của cô nhòe lệ. Qua nhãn lực của mình, cô thấy quanh thân Phi Vũ không còn là hào quang xanh nhạt của người thường nữa, mà là một làn khói đen kịt, vặn vẹo như những xúc tu đang quấn chặt lấy anh. — Anh phải đi. Làng Bình Yên… chỉ có ở đó anh mới có cơ hội rũ bỏ đống cát này.

Đại úy Huy bước đến, gương mặt hốc hác, bàn tay vẫn còn rớm máu sau khi dùng sức cản phá vòng vây âm binh. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ khoác chiếc áo khoác đen lên vai Phi Vũ. Sự im lặng của một người đại diện cho công lý trước nghịch cảnh tâm linh này lại mang một sức nặng ghê gớm. Huy biết, những gì đang xảy ra vượt xa mọi quyền hạn và lý trí thông thường của một cảnh sát.

“Đi thôi.” Phi Vũ đứng dậy, thanh Trấn Hồn kiếm thu lại vào vỏ với tiếng kêu khô khốc.

Hành trình rời khỏi làng Cổ Nguyệt bắt đầu trong bóng tối nhập nhoạng trước bình minh. Chiếc xe jeep cũ của Huy lao đi giữa con đường làng phủ đầy sương mù trắng xóa. Phía sau xe, ngôi làng nghìn năm tuổi ấy đang dần bị bóng đêm nuốt chửng một lần nữa. Lời nguyền không mất đi, nó chỉ đang thu mình lại, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ cuối cùng.

Khi kim đồng hồ nhích qua con số 4 giờ sáng, cũng là lúc Phi Vũ cảm nhận rõ rệt nhất sự chuyển biến đầu tiên. Toàn bộ các khớp xương của anh bắt đầu kêu răng rắc. Trong gương chiếu hậu, anh thấy đôi mắt mình bắt đầu hằn lên những tia máu hình mạng nhện. Con nhện sau gáy đã hoàn toàn mọc đủ chân thứ bảy, và phần ngực của nó đang phập phồng như trái tim thứ hai đang ký sinh trên cơ thể anh.

“Tại sao lại là làng Bình Yên, cụ Mười?” Huy phá vỡ sự im lặng, mắt vẫn dán chặt vào cung đường uốn lượn ven sông Hắc Thủy.

Cụ Mười, ngồi ở ghế phụ, đang mân mê chuỗi tràng hạt bằng gỗ dâu. Cụ thở dài:
“Vạn vật trên đời này đều có đối trọng. Họ Trần nhà Vũ dùng tà thuật ‘Vạn Quỷ Triều Bái’ để cầu vinh hoa tại đất Cổ Nguyệt, nơi âm khí hội tụ thành vũng xoáy. Làng Bình Yên, ngược lại, là nơi giấu đi những sợi dây nghiệp duyên cuối cùng của người hiến tế. Năm xưa, người con gái bị làm ‘Thần Giữ Của’ – Nguyễn Thị Mai – vốn sinh ra tại làng Bình Yên. Muốn trả lại linh hồn cho bà ta, phải đưa vật phẩm Sa Mệnh Cốt về lại nơi khởi nguồn của thiện tính, dùng khí thiêng của mảnh đất hiền lành đó mà hóa giải oán nợ.”

Chiếc xe đột ngột rùng mình. Động cơ gầm lên một tiếng rồi tắt ngóm.

Huy nhíu mày, cố gắng đề máy nhưng vô dụng. Trong không gian tĩnh mịch của cánh rừng thưa ven đường, một thứ mùi lạ bắt đầu lan tỏa. Đó là mùi hoa nhài trắng trộn lẫn với mùi xác thối lâu ngày.

Phi Vũ mở mắt. Anh cảm thấy cái Sa Mệnh Cốt trong ngực mình lạnh buốt như băng. Những hạt cát bỗng nhiên chảy nhanh hơn gấp bội.

“Chúng đến rồi…” Phi Vũ thì thào.

Từ trong màn sương mù mờ ảo, hàng chục bóng trắng không mặt từ từ trồi lên khỏi mặt đất. Chúng không có chân, thân hình như những dải lụa mục nát dật dờ trong gió. Đây không phải là vong linh của làng Cổ Nguyệt, mà là những kẻ “thu nợ” của cõi âm, bị mùi vị của Sa Mệnh Cốt dẫn dụ đến để rút ngắn bảy ngày ít ỏi của anh.

Cụ Mười nhanh chóng vốc một nắm gạo muối từ trong túi vải ném ra ngoài cửa sổ xe. Tiếng nổ lách tách như pháo rang vang lên khi gạo muối chạm phải những bóng trắng.
“Huy! Đừng nhìn ra ngoài! Vũ, nắm chặt chuông đồng!”

Nhưng Phi Vũ đã không còn nghe rõ tiếng của cụ Mười nữa. Trong thính giác của anh, chỉ còn lại tiếng hát ru u uất của Bà Chúa Không Mặt đang vọng về từ một không gian xa thẳm nào đó.

*“Bốn chân nhện… khâu miệng trẻ thơ…*
*Năm chân nhện… rút gân người già…*
*Bảy chân nhện… máu đổ lệ sa…*
*Tám chân nhện… đổi hồn ta, thay xác nhà…”*

Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo sơ mi của Phi Vũ. Anh thấy một bàn tay tái nhợt, móng tay đen sì đang thò qua khe kính xe, từ từ vươn về phía vết bớt nhện sau gáy mình. Một sự cám dỗ ghê người thôi thúc anh mở cửa xe bước ra ngoài, hiến dâng toàn bộ sự sống để đổi lấy một giây phút bình yên không đau đớn.

“VŨ! TỈNH LẠI!”

Tiếng thét của Linh Chi kèm theo một cái tát trời giáng khiến Phi Vũ sực tỉnh. Anh thấy tay mình đã đặt lên chốt cửa xe. Sa Mệnh Cốt lúc này đã chảy hết một phần mười phần cát đầu tiên. Một ngày đầu tiên chưa trôi qua, nhưng cái giá phải trả đã quá đắt.

Phi Vũ nghiến răng, anh rút thanh Trấn Hồn kiếm, dùng mũi kiếm rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay mình rồi áp vào cửa kính xe. Máu của kẻ mang lời nguyền chứa đựng oán khí cực mạnh, nó tạm thời tạo thành một vòng bảo vệ quanh chiếc xe. Những bóng trắng khi chạm vào vệt máu trên kính lập tức thét lên những tiếng chói tai rồi tan biến thành làn khói đen.

“Huy, chạy đi! Bây giờ máy nổ rồi!”

Huy không kịp hỏi tại sao, anh đạp lút ga. Chiếc xe như một con mãnh thú bừng tỉnh, lao vụt qua màn sương mù đang dày đặc lại. Phía sau họ, tiếng hát ru vẫn dai dẳng, kéo dài như một lời nguyền rủa không bao giờ kết thúc.

Buổi trưa ngày thứ nhất, cả nhóm dừng chân tại một quán nước lụp xụp ven quốc lộ. Ánh nắng gắt gao của mặt trời không làm Phi Vũ thấy ấm hơn. Anh ngồi đó, dưới bóng cây đa cổ thụ, nhìn chăm chặp vào đồng hồ cát sinh mệnh.

Sức khỏe của anh suy sụp nhanh hơn dự kiến. Những hạt cát kia như thể đang hút đi tủy xương của anh. Phi Vũ cố cầm bát nước chè xanh lên, nhưng đôi tay run rẩy khiến nước bắn tung tóe.

“Cháu nhìn xem.” Cụ Mười chỉ vào một nhánh cây đa rụng ngay dưới chân Vũ.

Nhánh cây vừa lìa cành, lẽ ra phải héo úa từ từ, nhưng ngay khi chạm vào vùng không gian xung quanh Phi Vũ, nó khô khốc lại rồi mục nát thành tro chỉ trong vài giây.

“Sự quỷ hóa đã bắt đầu ảnh hưởng đến thực thể xung quanh cháu.” Cụ Mười thở dài u uất. “Nghiệp lực của họ Trần quá lớn. Vũ à, nếu ngày thứ bảy đến mà cháu chưa tới được làng Bình Yên, hoặc giả cháu không đủ tâm lực để phá vỡ cái đồng hồ cát này, cháu sẽ không chết theo cách thông thường đâu.”

“Cháu sẽ trở thành gì?” Phi Vũ hỏi, giọng bình thản đến lạ kỳ.

“Cháu sẽ thành một vật chứa. Một cái kén.” Cụ Mười nhìn sâu vào đôi mắt hằn đỏ của anh. “Con nhện sau gáy cháu sẽ hoàn tất chân thứ tám, nó sẽ chui vào trong đại não, ăn sạch ý thức của cháu, rồi biến xác thịt này thành hiện thân của Bà Chúa Không Mặt. Khi đó, lời nguyền sẽ không kết thúc, mà nó sẽ bắt đầu một vòng tuần hoàn máu mới, tàn khốc hơn.”

Phi Vũ cười nhạt, một nụ cười đắng ngắt:
“Hóa ra, ngay từ lúc sinh ra, tôi đã được định sẵn là một cái bao đựng thịt cho ác quỷ.”

“Không có định mệnh nào là tuyệt đối nếu con người còn biết chọn cái chết để bảo vệ điều đúng đắn.” Một giọng nói lạ lùng vang lên.

Nhóm người quay lại. Một lão già khắc khổ, mặc bộ quần áo bà ba nâu bạc màu đang đứng từ lúc nào phía sau họ. Lão có một đôi mắt mờ đục, trông như bị đục thủy tinh thể, nhưng cái nhìn của lão lại xuyên thấu qua tâm can người khác. Trên tay lão cầm một chiếc gậy bằng tre đực, đầu gậy khắc hình đầu lâu của một con chim quạ.

Cụ Mười khẽ giật mình, vội vàng đứng dậy chắp tay:
“Lão Quáng? Không ngờ lại gặp ông ở đây.”

Lão Quáng không đáp lời cụ Mười, lão tiến lại gần Phi Vũ, đưa bàn tay sần sùi như vỏ cây sờ vào Sa Mệnh Cốt đang đeo trên cổ anh. Kỳ lạ thay, khi lão chạm vào, những hạt cát bỗng nhiên dừng chảy trong vài giây.

“Sa Mệnh Cốt này được làm từ xương bánh chè của chín người con trai đầu lòng dòng họ Trần qua chín đời. Muốn hóa giải, chỉ dùng tâm linh là không đủ, cần phải có một thứ gọi là ‘Nghịch Huyết’ – máu ngược.” Lão Quáng thầm thì.

“Nghịch Huyết?” Huy bước tới, cảnh giác.

“Là máu của người trong họ Trần, nhưng lại mang tâm thế phản nghịch lại chính dòng tộc mình. Cậu trẻ này chính là người như vậy. Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ. Trong bảy ngày này, mỗi ngày cậu sẽ mất đi một giác quan. Hôm nay là xúc giác. Cậu không thấy đau nữa đúng không?”

Phi Vũ giật mình nhìn xuống bàn tay vừa bị kiếm rạch. Vết thương vẫn còn đó, máu vẫn rỉ ra, nhưng anh thực sự không cảm thấy bất kỳ sự đau đớn hay nóng rát nào. Anh bóp mạnh vào cánh tay, cũng không có cảm giác gì. Xúc giác của anh đã bị Sa Mệnh Cốt lấy đi để làm nhiên liệu chảy.

Lão Quáng đưa cho Vũ một cái túi vải nhỏ, mùi hương thảo dược dịu nhẹ tỏa ra:
“Mỗi tối, hãy hít mùi hương này. Nó giúp cháu giữ lại nhân tính khi giác quan bị tước đoạt. Đi về phía Tây, khi nào thấy dòng sông không có sóng, và những cây ngô đồng nở hoa trắng vào ban đêm, đó chính là làng Bình Yên.”

Lão Quáng nói xong, chống gậy lững thững bước đi vào màn sương trưa hè hầm cập.

Màn đêm của ngày thứ nhất buông xuống khi họ nghỉ lại trong một ngôi chùa hoang ven đường. Phi Vũ ngồi tựa lưng vào tượng Phật bằng đá đã bị vỡ mất một bên tai.

Trong giấc ngủ chập chờn, anh thấy mình lại đứng trong từ đường nhà họ Trần. Nhưng lần này, căn nhà được bao phủ bởi những tơ nhện trắng xóa, khổng lồ. Giữa những sợi tơ ấy, treo lủng lẳng là xác của cha anh, chú Khang, và cả những anh em họ đã chết thảm.

Con nhện từ gáy anh tách ra, to bằng một chiếc bát lớn, nó bò lên khuôn mặt của cha anh, bắt đầu gặm nhấm.

“Vũ… cứu bố…”

Tiếng cha anh thào thào khẩn thiết. Nhưng Phi Vũ nhận ra, chính bàn tay mình đang cầm thanh kiếm Trấn Hồn và đâm xuyên qua ngực cha mình.

Anh tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa. Lúc này, xung quanh tĩnh lặng một cách đáng sợ. Phi Vũ nhận ra một điều kinh khủng hơn cả giấc mơ.

Anh không nghe thấy tiếng gió thổi. Anh không nghe thấy tiếng dế kêu. Anh không nghe thấy tiếng thở đều đặn của cụ Mười hay tiếng Huy đang gác ở cửa.

Thính giác – giác quan thứ hai đã biến mất khi ngày thứ hai mới chỉ vừa chớm bắt đầu.

Phi Vũ loạng choạng đứng dậy, anh định gọi mọi người nhưng cổ họng tắc nghẽn. Anh chạm vào đôi tai mình, chúng trở nên vô cảm như hai mảnh da thịt thừa. Thế giới quanh anh bây giờ là một bộ phim câm đầy ám ảnh.

Anh cầm lấy Sa Mệnh Cốt. Những hạt cát xám xịt đang chảy, tàn nhẫn và nhanh chóng. Con nhện sau gáy bắt đầu cựa quậy chân thứ tám. Chóp chân nhọn hoắt của nó đã bắt đầu xuyên thủng lớp biểu bì, sẵn sàng vươn ra ngoài để ôm lấy hộp sọ anh.

Phi Vũ nhìn ra phía cửa chùa. Trong màn đêm đen đặc, anh thấy những đôi mắt đỏ ngầu đang theo dõi mình. Lời nguyền không cho anh nghỉ ngơi. Nó muốn anh sụp đổ về tinh thần trước khi thân thể này kịp đến được làng Bình Yên.

“Bảy ngày sinh tử…” Phi Vũ mấp máy môi, dù chính anh cũng không nghe thấy giọng nói của mình. “Hết ngày thứ nhất. Còn sáu ngày nữa.”

Anh nắm chặt chiếc túi thảo dược của lão Quáng, hít một hơi thật sâu. Mùi hương ấy như một sợi tơ mỏng manh kết nối anh với thế giới người sống. Giữa cõi lặng im tuyệt đối, Phi Vũ bắt đầu một cuộc hành hương điên cuồng nhất của cuộc đời mình – cuộc hành hương tìm về sự bình yên trên con đường đẫm máu của cha ông.

Phía trước anh, những dặm đường dài vẫn còn đó, và làng Bình Yên vẫn là một ẩn số mù mịt giữa sương khói gian trần. Nhưng anh biết, mình không được phép gục ngã. Vì đằng sau anh, Linh Chi và Huy đang đặt cược sinh mạng của họ vào anh. Và vì sâu thẳm trong dòng máu ô uế họ Trần kia, một tia sáng thiện lương cuối cùng đang trỗi dậy, quyết tâm chặt đứt sợi dây xích nghìn năm.

Bầu trời đêm chuyển sang một sắc xanh xao lạnh lẽo. Ngày thứ hai của hành trình hóa giải lời nguyền đã chính thức bắt đầu trong sự im lặng đến rợn người. Thế giới chỉ còn là hình ảnh, và Phi Vũ đang dần trở thành một bóng ma giữa cõi sống.

Chiếc đồng hồ cát sinh mệnh vẫn chảy đều đặn, mỗi hạt cát rơi xuống là một tiếng gõ cửa của tử thần. 144 giờ còn lại. 144 giờ để cứu lấy một linh hồn, hoặc biến cả vùng đất này thành địa ngục nhân gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8