Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 122: Trận đồ \”Vạn Quỷ Triều Bái\”

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:08:21 | Lượt xem: 10

Gió trên đỉnh đèo thổi qua những rặng phi lao gầy guộc, tạo ra những âm thanh rin rít như tiếng nghiến răng của kẻ chết đói. Nhưng đối với Trần Phi Vũ lúc này, thế giới chỉ còn là một bức tranh vẽ bằng mực tàu câm lặng. Đôi tai anh đã hoàn toàn mất đi thính lực sau khi ngày thứ hai của hành trình tử thần bắt đầu. Sự im lặng này không mang lại bình yên; nó là một loại tra tấn tột cùng, nơi những ảo ảnh thị giác trở nên sắc lẹm và sống động đến mức đáng sợ.

Sau gáy anh, con nhện đỏ đang co giật liên hồi. Cái chân thứ tám đã nhô lên thành một khối u nhọn hoắt, căng mọng máu, chực chờ đâm toạc lớp da để vươn ra ngoài không khí. Mỗi lần nó cựa quậy, một luồng điện xé tâm can lại chạy dọc tủy sống, khiến toàn thân Phi Vũ run rẩy.

Phía xa, dưới thung lũng của Làng Cổ Nguyệt, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra mà chỉ có những kẻ mang Huyết Ấn như anh mới có thể nhìn thấu qua màn sương mù dày đặc.

Trần Vĩnh Khang — kẻ mà Phi Vũ tưởng chừng đã bị vùi xác dưới đống đổ nát của từ đường — đang đứng giữa một trận đồ khổng lồ.

Đó là vùng phế tích của ngôi biệt thự họ Trần. Giữa đống gạch vụn và những khúc gỗ mục nát, một vòng tròn ma quái được vẽ bằng máu tươi, tỏa ra ánh sáng đỏ bầm đầy nhức nhối. Trần Vĩnh Khang giờ đây không còn dáng vẻ của một doanh nhân thành đạt. Lão mặc một bộ đồ tế nhã đen kịt, tóc tai rũ rượi, gương mặt hốc hác với đôi mắt sâu hoắm, điên dại. Da thịt trên cánh tay lão đã bắt đầu thối rữa, để lộ ra những đường gân đen ngòm, kết quả của việc cưỡng ép duy trì sự sống bằng tà thuật.

Lão đang thực hiện nghi thức cấm kỵ nhất của tổ tiên họ Trần: **Vạn Quỷ Triều Bái**.

Phi Vũ quỳ sụp xuống bên một tảng đá lớn, bàn tay anh bấu chặt vào đất cát đến chảy máu. Dù không nghe thấy gì, nhưng anh cảm nhận được mặt đất dưới chân mình đang rung chuyển. Một loại áp lực vô hình từ phía thung lũng dội ngược lên, khiến lồng ngực anh thắt lại.

Dưới kia, từ khắp các hướng của làng Cổ Nguyệt, từ những ngôi mộ vô chủ nơi chân núi, từ lòng con sông Hắc Thủy lạnh lẽo, những bóng đen đang lờ mờ hiện ra. Chúng không phải là những linh hồn đơn lẻ. Đó là một biển oán khí dày đặc, hàng vạn vong linh bị xích lại bởi lời thề máu năm xưa của họ Trần giờ đây đang bị triệu hồi.

Những bóng ma không có hình dạng rõ rệt, chúng như những dải khói đen uốn lượn, gào thét trong không trung mà Phi Vũ chỉ có thể hình dung qua sự vặn vẹo của không gian. Chúng bị hút về phía trung tâm trận đồ, nơi Trần Vĩnh Khang đang cầm một vật phẩm tỏa ra khí lạnh thấu xương: Vương Miện Của Quỷ.

Trần Vĩnh Khang giơ cao chiếc vương miện được đúc bằng đồng đen pha lẫn xương người. Lão lầm rầm khấn vái, đôi môi mấp máy liên tục. Trong thế giới câm lặng của Phi Vũ, những chuyển động môi của Khang trông như một loài sâu bọ đang bò trườn trên một xác chết.

“Đến đây… tất cả đến đây!”

Phi Vũ có thể đọc được khẩu hình đó. Khang đang điên cuồng. Lão biết mình không còn đường lui. Lời nguyền đã đến hạn, và thay vì chấp nhận cái chết để cứu vãn hậu duệ, lão chọn cách biến cả dòng họ, thậm chí cả vùng đất này thành vật tế để lão có thể bước lên ngôi vị cao hơn trong cõi âm ty.

Trận đồ “Vạn Quỷ Triều Bái” không phải để hóa giải oán hận, mà là để hội tụ toàn bộ tội nghiệt của hàng trăm năm vào một điểm duy nhất. Mỗi vong linh bay đến đều bị nghiền nát, linh khí của chúng bị chiếc vương miện nuốt chửng, chuyển hóa thành một luồng oán lực đen kịt đổ dồn vào cơ thể Trần Vĩnh Khang.

Trên đỉnh đèo, Phi Vũ cảm thấy con nhện sau gáy mình bắt đầu “phản ứng”. Nó không chỉ đơn thuần là muốn thoát xác nữa, mà nó đang hưởng ứng với trận đồ của lão Khang. Tám cái chân nhện rung lên theo một nhịp điệu tàn nhẫn. Phi Vũ cảm giác như có ai đó đang cầm một cái móc sắt, mọc ra từ chính trong não bộ và kéo anh về phía thung lũng.

“Không… không được…”

Anh lảo đảo đứng dậy, nhìn vào chiếc đồng hồ cát Sa Mệnh Cốt trong tay. Những hạt cát chảy xuống nhanh hơn bao giờ hết. Mỗi vong linh bị Khang nuốt chửng dường như lại rút ngắn đi mạng sống của Phi Vũ. Lời nguyền nhện quỷ vốn liên kết chặt chẽ với huyết thống; khi Khang – trưởng tộc hiện tại – thực hiện đại tế, ông ta đang rút cạn nhựa sống của tất cả những ai mang họ Trần để làm nguyên liệu cho nghi lễ.

Bỗng nhiên, từ trong đám mây đen oán khí trên bầu trời, một thực thể khổng lồ hiện ra.

Bà Chúa Không Mặt.

Bà ta không xuất hiện dưới hình dáng một người phụ nữ mặc váy cưới rách nát như trước. Lần này, bà ta như một ngọn núi oán hận phủ kín cả làng Cổ Nguyệt. Khuôn mặt phẳng lì không ngũ quan của bà ta nghiêng nhìn về phía Trần Vĩnh Khang. Giữa không trung, bà ta vươn đôi bàn tay dài ngoẵng, những móng tay đen xì như những thanh kiếm u hồn quấn chặt lấy trận đồ.

Phi Vũ kinh hãi nhận ra, Bà Chúa Không Mặt không phải đang giúp lão Khang. Bà ta đang “ăn” lão.

Trần Vĩnh Khang nghĩ rằng mình có thể điều khiển Vạn Quỷ, nhưng thực chất lão chỉ là một cái “bình chứa” để Bà Chúa Không Mặt gom tụ sức mạnh cho một màn trả thù cuối cùng. Khang thét lên trong tuyệt vọng khi những sợi tơ nhện đen kịt từ chiếc vương miện bắt đầu cắm phập vào lồng ngực lão, hút ngược lại máu huyết của chính kẻ chủ mưu.

Cả thung lũng bỗng chốc rực lên một sắc đỏ huyết dụ. Những ngôi nhà trong làng Cổ Nguyệt bắt đầu bốc cháy một cách vô lý. Lửa không có nhiệt độ, chỉ có sắc màu rợn người và mùi tử khí nồng nặc. Người dân trong làng – những kẻ còn sống – chạy toán loạn trong mơ hồ, nhưng khi chạm phải làn sương đen, họ lập tức ngã gục, linh hồn bị tước đoạt ngay trong chớp mắt.

Phi Vũ biết mình không thể đứng nhìn. Dù đôi tai không còn nghe, dù đôi chân đang run rẩy vì mất máu, anh vẫn rút đoản kiếm Trấn Hồn ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm rung lên bần bật, cảm ứng được sát khí đang lên đến đỉnh điểm.

Anh nhìn sang bên cạnh. Linh Chi và Huy đang bất tỉnh trong một vòng bảo vệ bằng chỉ ngũ sắc mà Cụ Mười đã kịp để lại trước đó. Họ không có Huyết Ấn, họ không chịu đựng nổi áp lực oán khí này nên đã lịm đi. Chỉ còn mình anh.

Phi Vũ hít một hơi thật sâu, mùi máu tanh và hương nhang tàn sộc thẳng vào mũi. Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đâm đầu vào cái hố đen ấy.

“Trần Vĩnh Khang, nếu ông muốn chết cùng dòng họ này, tôi sẽ tiễn ông một đoạn!”

Vũ lao xuống sườn dốc. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên bàn chông. Không gian xung quanh bắt đầu vặn xoắn. Anh thấy những gương mặt quen thuộc hiện ra trong làn khói đen: là cha anh với đôi mắt đầy lệ, là người anh họ chết thảm với khuôn miệng bị khâu chặt, và hàng trăm linh hồn khác của dòng họ Trần qua nhiều đời. Tất cả đang bị nhốt trong trận đồ Vạn Quỷ, trở thành xiềng xích quấn quanh người anh.

Càng gần trung tâm trận đồ, con nhện đỏ trên gáy Phi Vũ càng lớn mạnh. Cái chân thứ tám đột ngột đâm xuyên qua da thịt.

*Xoẹt!*

Máu đỏ tươi phun ra, nhuộm hồng chiếc áo khoác của anh. Một cảm giác mát lạnh lạ lùng len lỏi vào não bộ. Phi Vũ nhận ra một điều đáng sợ: Khi cái chân thứ tám xuất hiện, anh bắt đầu “nghe” thấy lại. Nhưng đó không phải là âm thanh của trần thế.

Anh nghe thấy tiếng hàng vạn linh hồn đang kêu cứu.

Tiếng của Khang gầm thét trong điên dại: “Ta là vua của cõi này! Ta sẽ không chết!”

Tiếng cười lạnh lẽo, vô âm sắc của Bà Chúa Không Mặt vang lên trong tâm khảm anh: “Trả nợ… trả bằng hết…”

Và cuối cùng, một tiếng nói quen thuộc, trầm đục và run rẩy: “Vũ… chạy đi con…” Đó là tiếng của cha anh, đang bị nghiền nát trong trung tâm của luồng oán lực.

Phi Vũ nghiến răng, cơn đau từ sau gáy khiến anh gần như muốn quỵ xuống, nhưng ý chí cầu sinh và sự căm phẫn đã đẩy anh tiến về phía trước. Anh giơ đoản kiếm Trấn Hồn lên cao. Lưỡi kiếm bắt đầu rực sáng ánh kim quang, chống chọi lại màu đỏ đen đặc quánh của trận đồ.

Khi anh chỉ còn cách Trần Vĩnh Khang mươi bước chân, lão Khang quay đầu lại. Gương mặt lão giờ đây đã bị biến dạng hoàn toàn, một nửa giống người, một nửa giống một con quỷ nhện với những con mắt nhỏ li ti mọc lên khắp trán.

“Mày đến nộp mạng sao, thằng cháu yêu quý?” Giọng của Khang lọt vào tai Vũ như tiếng đá mài vào kim loại. “Nhìn xem, Vạn Quỷ Triều Bái đã hoàn thành! Tao sẽ dùng máu của mày để khánh thành ngôi vị này!”

Lão Khang vung tay, một luồng oán khí đen kịt hình bàn tay khổng lồ ập xuống đầu Phi Vũ.

Vũ không lùi bước. Anh đâm thẳng lưỡi kiếm Trấn Hồn vào chính lòng bàn tay mình, để máu chảy tràn lên những cổ tự trên kiếm. Ánh sáng vàng rực bùng lên, chẻ đôi bàn tay đen kia.

“Ông không phải vua, ông chỉ là một kẻ nhát gan không dám đối diện với cái chết!” Phi Vũ gào lên, dù âm thanh anh phát ra bị lấp vùi trong tiếng gào của hàng vạn ác quỷ.

Bà Chúa Không Mặt từ trên cao bất chợt hạ xuống, đôi tay gầy guộc như những chiếc vòi bạch tuộc quấn chặt lấy cả Vũ và Khang. Trận đồ dưới chân họ bắt đầu quay cuồng dữ dội. Đây không còn là cuộc chiến của con người, đây là sự trỗi dậy của một lời nguyền cổ xưa đã đạt đến ngưỡng bùng phát.

Chiếc đồng hồ cát trên thắt lưng Vũ đột nhiên nứt ra một đường nhỏ. Những hạt cát xám chảy ra ngoài, tan biến vào hư không.

Thời gian của anh đang bị trận đồ Vạn Quỷ này tiêu biến theo cấp số nhân. Một ngày vừa mới trôi qua, nhưng tại trung tâm của Vạn Quỷ Triều Bái, thực tế đã trôi qua như cả trăm năm lão hóa. Tóc của Phi Vũ bắt đầu lốm đốm những sợi bạc, làn da trẻ trung dần khô héo.

Con nhện thứ tám đã vươn dài ra, quấn lấy cổ anh như một chiếc thòng lọng máu.

“Để tất cả kết thúc ở đây đi!” Phi Vũ vận hết tàn lực, đâm thẳng thanh kiếm vào tâm của chiếc vương miện trên tay Khang.

Một vụ nổ của oán lực và linh khí bùng phát, thổi bay mọi thứ xung quanh trong vòng bán kính vài trăm mét. Không gian sụp đổ, làng Cổ Nguyệt rung chuyển như thể sắp bị nuốt chửng vào lòng đất.

Trong ánh sáng chói lòa ấy, Phi Vũ thấy hình ảnh của ngôi làng Bình Yên ẩn hiện, xa xôi nhưng đầy hy vọng. Nhưng để đến được đó, anh biết cái giá mình vừa trả ở trận đồ Vạn Quỷ này chỉ mới là bắt đầu.

Hồi thứ hai của cuộc hành trình tử thần vừa chạm đến cao trào đẫm máu nhất, và phía trước anh, sáu ngày sinh tử còn lại đã trở thành một hố đen thăm thẳm không thấy đáy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8