Lời Nguyền Của Dòng HọChương 123: Biệt thự biến thành địa ngục trần gian
Tiếng nổ từ trung tâm trận đồ Vạn Quỷ Triều Bái không phát ra âm thanh chấn động màng nhĩ như thuốc nổ thông thường, mà đó là một sự nứt vỡ của thực tại. Âm thanh ấy giống như tiếng một tấm kính khổng lồ bao phủ lên làng Cổ Nguyệt bị ai đó dùng búa tạ nện vỡ, vụn vặt và chua chát.
Trần Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, phổi anh nóng rực như thể vừa hít phải tro tàn từ lò thiêu xác. Ánh sáng chói lòa từ thanh kiếm Trấn Hồn dần lịm tắt, nhường chỗ cho một thứ bóng tối đặc quánh, nhờ nhờ như khói nhang. Khi anh mở mắt ra, thế giới mà anh biết đã hoàn toàn biến dạng.
Biệt thự họ Trần – dinh thự kiến trúc kiểu Pháp từng là biểu tượng của sự uy nghiêm và giàu có – giờ đây đã trở thành một khối kiến trúc dị dạng, sinh trưởng ngoài mọi quy luật vật lý.
Phi Vũ loạng choạng đứng dậy, cơn đau từ Huyết Ấn sau gáy khiến anh quỵ xuống một lần nữa. Anh đưa tay chạm vào tóc mình. Cảm giác thô ráp và bạc phếch. Một nhúm tóc bạc trắng rụng xuống lòng bàn tay anh, tan biến vào hư không trước khi chạm đất. Trận đồ đã hút đi sinh mạng của anh với tốc độ khủng khiếp. Tuổi 27 chưa tới, nhưng cơ thể anh đang phát ra những tín hiệu già nua của một người đã bước sang tuổi xế chiều.
“Linh Chi! Cụ Mười! Đại úy Huy!”
Tiếng gọi của Phi Vũ bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến rợn người của không gian mới này. Anh nhìn xuống dưới chân. Sàn gạch đá hoa cương quý tộc đã biến mất, thay vào đó là một lớp màng mềm và dai, sẫm màu như da người bị bỏng. Khi anh bước đi, mặt sàn phập phồng, tiết ra một thứ dịch nhầy màu nâu nhạt bốc mùi tanh tưởi của xác chết ngâm nước lâu ngày.
Biệt thự lúc này không còn phân biệt được tầng trên hay tầng dưới. Những hành lang hun hút bẻ cong theo những góc độ phi lý, đâm thẳng vào hư không. Phía trên đỉnh đầu anh, đáng lẽ là trần nhà cao vút với những chiếc đèn chùm pha lê, thì nay lại là một hầm ngục treo ngược, nơi hàng trăm chiếc kén bằng chỉ đỏ đang nhịp nhàng co bóp như những quả tim. Trong mỗi chiếc kén đó, anh thấp thoáng thấy những gương mặt quen thuộc của dân làng Cổ Nguyệt, và cả những tiền nhân dòng họ Trần đã khuất từ lâu.
Đây không còn là dinh thự họ Trần nữa. Đây là nội tạng của lời nguyền. Một địa ngục thực thụ được nuôi dưỡng bằng oán khí trăm năm, nay đã nuốt trọn thực tại vào trong cái bụng tham lam của nó.
“Chào mừng cháu đã đến với sự vĩnh cửu, Phi Vũ.”
Giọng nói của Trần Vĩnh Khang vang lên, nhưng nó không phát ra từ một hướng cố định. Tiếng nói len lỏi trong từng khe nứt của bức tường xác thịt, vọng lại từ phía sau những bức tranh chân dung tổ tiên giờ đã bị tạt máu đen kịt.
Phi Vũ rút kiếm, dù đôi tay anh đang run rẩy vì kiệt sức. “Ông chưa chết sao?”
Một mảng tường trước mặt anh bắt đầu lồi lên, nứt ra. Trần Vĩnh Khang bước ra từ đống bùi nhùi máu thịt đó. Lão không còn hình người. Toàn bộ phần dưới cơ thể lão đã hòa nhập hoàn toàn vào kết cấu của ngôi nhà. Những sợi gân máu chằng chịt nối từ lưng lão vào những cột trụ rỉ máu xung quanh. Gương mặt lão vẫn đạo mạo nhưng đôi mắt giờ chỉ là hai hố đen sâu hoắm, từ đó không ngừng bò ra những con nhện đỏ li ti.
“Chết? Trong cái không gian mà thời gian đã ngừng chảy này, cái chết là một đặc ân mà ta chưa muốn nhận.” Lão Khang cười, tiếng cười nghe như tiếng mài dao trên đá. “Ta đã tế nạp chính bản thân mình cho ngôi nhà này. Giờ đây, ta chính là dinh thự này, và dinh thự này chính là ta. Mày đang đứng trên gan bàn chân của ta, đang thở bầu không khí trong buồng phổi của ta. Mày định thắng thế nào đây?”
Phi Vũ nhìn xung quanh, đôi mắt kiến trúc sư của anh bắt đầu hoạt động dưới một lăng kính khác. Anh nhận ra sự bóp méo này không phải ngẫu nhiên. Nó tuân theo một quy luật tà ác – một loại hình “Kiến trúc Âm giới”. Mọi lối đi đều dẫn về trung tâm, nơi đặt trái tim của Bà Chúa Không Mặt.
Bất chợt, một tiếng thét vang lên từ phía cuối hành lang đang xoắn lại như vỏ ốc.
“Phi Vũ! Cứu em!”
Đó là giọng của Linh Chi. Phi Vũ không chút do dự, anh lao về phía thanh âm đó, bất chấp mặt sàn đang nỗ lực bám chặt lấy chân anh như bùn lầy.
Anh chạy qua căn phòng thờ cũ. Tại đây, sự bóp méo không gian càng trở nên khủng khiếp hơn. Bàn thờ tổ tiên khổng lồ nay đã biến thành một cái miệng rộng huếch, nơi những nén nhang cháy dở thực chất là những ngón tay người đang rực lửa đỏ. Những bức tường bắt đầu thu hẹp lại, chúng co bóp nhịp nhàng, tạo ra những đợt sóng oán khí khiến Phi Vũ buồn nôn.
Ở giữa căn phòng, Linh Chi đang bị treo lơ lửng bởi hàng nghìn sợi chỉ đỏ quấn quanh tứ chi. Những sợi chỉ này không chỉ trói buộc cô mà còn đang chậm rãi chui vào dưới da thịt, luồn lách qua các mạch máu của cô.
“Linh Chi!”
Phi Vũ vung kiếm chém đứt những sợi chỉ. Nhưng cứ mỗi sợi bị cắt rời, mười sợi khác lại mọc lên từ hư không.
“Vô ích thôi, thằng cháu dại dột.” Giọng lão Khang lại vang lên đầy giễu cợt. “Con bé đó là vật tế dự phòng, nó mang đôi mắt âm dương thuần khiết nhất. Bà Chúa cần đôi mắt của nó để nhìn thấy nhân gian, để chính thức bước ra khỏi lời nguyền này và biến cả thế giới ngoài kia thành một Cổ Nguyệt thứ hai.”
“Tao sẽ không để điều đó xảy ra!”
Phi Vũ nghiến răng, anh chợt nhận ra mình không thể dùng vũ lực để đấu lại một không gian đang sống. Anh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận dòng chảy địa mạch của ngôi nhà. Trong kiến trúc cổ, mỗi công trình đều có một “huyệt đạo”. Nếu ngôi nhà này đã biến thành một cơ thể sống, thì nó phải có mạch máu và tim phổi.
Vết bớt nhện đỏ trên gáy anh bỗng dưng nóng ran. Nó không còn chỉ là một dấu ấn nguyền rủa, mà giờ đây đóng vai trò như một bộ định vị. Những cái chân nhện máu dường như đang cào cấu vào hệ thống gân mạch của ngôi nhà, cho anh thấy một bản đồ chằng chịt các đường luồng oán khí.
“Tìm thấy rồi…” Vũ thì thào.
Đúng lúc đó, từ những khe nứt trên trần nhà, “Bà Chúa Không Mặt” hạ xuống. Lần này, thực thể ấy không còn mờ ảo. Bà ta khoác trên mình bộ váy cưới đỏ thẫm được dệt bằng chính những dòng máu tươi. Khuôn mặt phẳng lì, trắng nhợt như giấy sáp bắt đầu nứt ra, định hình nên những đường nét của Linh Chi, như thể bà ta đang muốn nuốt chửng bản sắc của cô em họ anh.
“Chết… trả mạng… cho ta…” Tiếng thầm thì của bà ta không phát ra bằng thanh quản, mà vang lên trực tiếp trong não bộ của Phi Vũ, khiến anh choáng váng đến mức hộc máu miệng.
Sự biến dạng không gian lúc này đạt đến đỉnh điểm. Biệt thự bắt đầu lộn ngược lại. Phi Vũ rơi từ trần nhà xuống, nhưng anh không rơi xuống sàn, mà rơi vào một vũng đầm lầy đen kịt xuất hiện giữa phòng khách.
Cảnh sát Huy, từ đâu đó trong bóng tối, lao ra và kéo lấy tay anh. Gương mặt vị đại úy chính trực giờ đây đầy vẻ kinh hoàng. Súng của anh ta nằm lăn lóc trên mặt sàn da thịt, những viên đạn đồng rơi ra ngoài chỉ là những hạt gạo nếp đã hóa đen.
“Cậu Vũ! Đây là cái quái gì? Chúng ta đang ở đâu? Tôi vừa thấy mình bước vào đồn cảnh sát, nhưng khi mở cửa ra, bên trong lại là một cái hố đầy xác trẻ em!” Huy gào lên trong loạn trí.
“Anh Huy, trấn tĩnh lại! Đừng nhìn vào những thứ đó! Đó là ảo giác từ oán khí bóp méo thực tại. Hãy nhìn vào tôi!” Phi Vũ giữ chặt vai Huy. “Ngôi nhà này đang tiêu hóa chúng ta. Anh phải giúp tôi giữ chân lão Khang, tôi cần phá vỡ cột trụ trung tâm!”
“Giữ chân lão? Lão ta ở đâu?” Huy giơ đôi tay run rẩy lên.
Ngay lập tức, từ những mảng tường phía sau Huy, những cánh tay khô héo của các nô lệ dòng họ Trần năm xưa thò ra, quấn chặt lấy người cảnh sát trẻ. Họ cố gắng lôi anh ta vào trong bức tường xác thịt để làm một phần cấu trúc mới của địa ngục này.
“Thả anh ta ra!”
Phi Vũ vung kiếm Trấn Hồn, một vòng tròn ánh sáng kim sắc tỏa ra, đẩy lùi những cánh tay đen ngòm. Nhưng sức lực của anh đang cạn kiệt nhanh hơn bao giờ hết. Tóc anh lúc này đã bạc hơn nửa đầu, gương mặt xuất hiện những nếp nhăn của sự lão hóa cấp tốc.
Lão Khang cười đắc thắng từ phía trên cao, nơi lão đang ngồi trên một ngai vàng kết bằng xương sọ. “Nhìn xem! Vạn Quỷ Triều Bái không chỉ là một nghi lễ, nó là sự chuyển giao. Mày đang già đi để cho dòng họ này trẻ lại, để cho tao được trường sinh! Mỗi giây mày ở trong không gian này, là mười năm tuổi thọ của mày nạp vào mạch đất!”
Phi Vũ cảm thấy đôi chân mình bắt đầu hóa đá. Sự lão hóa không chỉ ở bề ngoài, mà xương khớp anh bắt đầu rệu rã. Cơn đau nhức nhối khiến anh muốn gục ngã và ngủ thiếp đi trong sự ấm áp tà ác của bóng tối.
Nhưng đúng lúc đó, một hơi ấm dịu dàng chạm vào tâm thức anh.
“Anh Vũ… nhìn vào em… đừng nhìn vào ngôi nhà…”
Giọng của Linh Chi vang lên bên tai anh, trong trẻo như tiếng chuông chùa giữa đêm thanh vắng. Qua đôi mắt âm dương đang rỉ máu của mình, Linh Chi đang dùng chút tàn lực cuối cùng để gửi cho anh một tín hiệu.
Trong tầm mắt của Phi Vũ, không gian địa ngục trần gian bỗng chốc trở nên trong suốt. Anh không còn thấy những bức tường thịt, những hành lang xoắn ốc hay những con quỷ không mặt. Thay vào đó, anh thấy một cấu trúc bản vẽ kỹ thuật bằng ánh sáng trắng.
Ngôi biệt thự này, dù có biến dạng thế nào, vẫn được xây dựng trên nền tảng của một trục “Long mạch giả”. Và vị trí trung tâm, “tim” của kiến trúc này, chính là cây cột móng phía dưới căn hầm nơi anh và Huy đã từng khai quật hài cốt cô Mai.
Sự bóp méo không gian này thực chất chỉ là một lớp “vỏ bọc” được tạo ra để che giấu sự thật rằng cây cột móng đó đang bị nứt. Trận nổ trước đó đã làm tổn thương hạt nhân của lời nguyền, và lão Khang đang dùng mọi ảo giác kinh tởm nhất để ngăn Phi Vũ nhận ra điều đó.
“Mày đã thấy rồi sao?” Giọng lão Khang bỗng trở nên hoảng loạn.
Địa ngục rùng mình. Những bức tường bắt đầu khóc bằng máu đen. Tiếng kêu gào của hàng vạn ác quỷ tăng lên gấp bội, tạo thành một cơn bão âm thanh muốn xé xác bất cứ ai nghe thấy.
Phi Vũ cố gắng lết về phía vị trí mà anh nhận định là trung tâm. Mỗi bước đi, cơ thể anh lại rụng rời thêm một chút. Anh thấy da tay mình nhăn nheo lại, những đốm đồi mồi bắt đầu xuất hiện. Ở tuổi 26, anh đang mang cơ thể của một cụ già 80.
“Kết thúc thôi…” Vũ thào hếch, hơi thở đứt quãng.
Anh không dùng kiếm để chém vào không trung nữa. Anh dùng kiếm đâm thẳng xuống sàn nhà – vị trí huyệt đạo mà Linh Chi đã chỉ ra.
“TRẤN!”
Anh hét lên, dùng tất cả huyết dịch còn lại của mình truyền vào thanh kiếm.
Máu của người mang Huyết Ấn gặp phải oán khí của địa ngục giống như nước sôi gặp lửa điện. Một luồng chấn động cực lớn nổ ra từ điểm va chạm.
Toàn bộ biệt thự họ Trần quặn thắt lại. Những hành lang xoắn ốc bắt đầu giãn thẳng ra rồi nát vụn. Những kén người trên trần nhà rơi xuống, tan chảy thành những vũng nước đen xì.
Trần Vĩnh Khang thét lên đau đớn khi những sợi gân nối lão với ngôi nhà bị giật đứt. Lão bị văng ra khỏi bức tường thịt, cơ thể giờ đây lở loét và bắt đầu mục rữa ngay lập tức vì không còn oán khí nuôi dưỡng.
“Không! Gia sản của ta! Sự trường sinh của ta!” Lão gào khóc, đôi bàn tay trơ xương cố gắng cào cấu vào khoảng không.
Phi Vũ ngã quỵ xuống. Không gian xung quanh anh bắt đầu mờ đi. Biệt thự địa ngục đang tan rã để trở về với hiện trạng đổ nát của thực tại.
Giữa mớ hỗn độn của sự sụp đổ đó, Bà Chúa Không Mặt bay lơ lửng trước mặt anh. Khuôn mặt bà ta lúc này không còn phẳng lì, mà hiện ra gương mặt của một cô gái trẻ đầy u uất và xinh đẹp. Bà ta nhìn anh, không phải bằng ánh mắt căm thù, mà là một sự giải thoát muộn màng.
“Nợ… đã… trả…”
Hình bóng bà ta tan thành hàng nghìn cánh hoa bỉ ngạn trắng, nhẹ nhàng rơi xuống, bao phủ lên cơ thể đang héo mòn của Phi Vũ.
Cơn mưa hoa bỉ ngạn ấy kỳ lạ thay, khi chạm vào da thịt anh, nó làm dịu đi cơn đau của sự lão hóa. Những vết nhăn trên tay anh mờ dần, mái tóc bạc của anh ngừng rụng, dù nó không trở lại màu đen ban đầu nhưng cảm giác sống động đã quay về với các thớ cơ.
Trận đồ bóp méo không gian hoàn toàn sụp đổ.
Phi Vũ tỉnh dậy trên nền đất lạnh lẽo của đống đổ nát dinh thự họ Trần trong thực tại. Khói bụi mù mịt. Mùi cháy khét của gỗ và gạch đá nồng nặc.
Cách đó không xa, Linh Chi đang nằm bất tỉnh, gương mặt tái nhợt nhưng hơi thở đã ổn định. Đại úy Huy đang bò ra từ dưới một đống xà gồ, người đầy máu nhưng vẫn còn tỉnh táo để lẩm bẩm lời chửi thề.
Trần Vĩnh Khang… giờ chỉ còn là một bộ xương khô khốc, nằm co quắp cạnh đống đổ nát của chiếc vương miện giả tạo. Lão đã chết thật sự, một cái chết cô độc và thảm hại như chính sự tham lam của lão.
Phi Vũ đưa tay sờ lên gáy mình. Vết bớt nhện đỏ đã biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một vết sẹo hình bông hoa bỉ ngạn nhỏ xíu, sắc nét và yên lặng.
Nhưng anh biết, địa ngục mà anh vừa bước ra không chỉ là một kiến trúc tâm linh. Nó là lời cảnh báo. Dòng họ Trần đã mất đi tất cả vinh hoa được xây dựng trên máu, nhưng nỗi ám ảnh của nó vẫn còn lẩn khuất trong những bóng tối khác của làng Cổ Nguyệt.
Thời gian của anh không còn nhiều. Chiếc đồng hồ cát trên thắt lưng anh, dù đã ngừng nứt vỡ, nhưng lượng cát xám còn lại chỉ đủ cho vài ngày sinh mạng.
Phi Vũ nhìn lên bầu trời làng Cổ Nguyệt. Đêm trăng máu vẫn chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu cho chương cuối cùng của cuộc đời anh.
Anh lặng lẽ đứng dậy, cõng Linh Chi trên lưng, gọi Huy dậy.
“Đi thôi. Đây chưa phải là kết thúc.”
“Cậu nói cái gì? Ngôi nhà nổ tung rồi, lão Khang chết rồi mà?” Huy loạng choạng bước đi.
Phi Vũ nhìn về phía từ đường dòng họ Trần vẫn còn đứng vững một cách bí ẩn trong làn sương mù xa xa.
“Địa ngục vừa rồi chỉ là phòng khách thôi. Chủ nhân thật sự của lời nguyền này… vẫn đang chờ chúng ta ở từ đường.”
Gió rít qua những khe tường đổ nát, nghe như tiếng cười nhạt nhẽo của định mệnh. Biệt thự biến thành địa ngục trần gian chỉ là một bài kiểm tra, và Phi Vũ hiểu rằng, để thực sự xóa bỏ mọi dấu vết của lời nguyền, anh phải đối mặt với nguồn gốc của “Bà Chúa” tại nơi khởi đầu của mọi tội ác.
Tóc anh, dưới ánh trăng máu, ánh lên một màu bạch kim đầy tang tóc. Sáu ngày cuối cùng của cuộc hành trình sinh tử, chính thức bắt đầu với một gánh nặng kinh hoàng hơn cả cái chết.