Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 130: Phi Vũ bước vào cõi chết

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:17:30 | Lượt xem: 4

Đêm ở làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ thực sự yên tĩnh, ngay cả khi ngôi dinh thự lộng lẫy nhất, u ám nhất của nó đã đổ sụp thành một đống gạch vụn hoang tàn. Tiếng đổ vỡ của những khối bê tông cuối cùng đã dứt, nhường chỗ cho một sự im lặng rợn người, cái thứ im lặng mà người ta chỉ tìm thấy trong nghĩa địa vào những đêm không trăng.

Phi Vũ nằm đó, trên nền đất lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng như sợi tơ nhện mong manh trước gió. Vết sẹo sau gáy anh – nơi từng là hình nhện đỏ thẫm – giờ đang tỏa ra một hơi lạnh thấu xương, không phải cái lạnh của thời tiết, mà là cái lạnh của cõi chết đang thẩm thấu vào từng thớ thịt, mạch máu.

Đại úy Huy và Linh Chi đang gào thét tên anh, tiếng vang ấy dội vào tai Phi Vũ nghe xa xăm như tiếng sóng từ một bờ đại dương bên kia lục địa. Thị giác của anh mờ dần. Những đốm sáng trắng – linh hồn của Bà Chúa Không Mặt và những kẻ bị giam cầm – đã bay đi, nhưng một lực kéo vô hình, đen kịt và nặng nề, đang níu giữ chân anh tại chỗ.

Nghiệp của dòng họ Trần, dù dinh thự đã sập, oán hận đã tan, nhưng món nợ máu trải dài hàng thế kỷ vẫn chưa thể thanh toán hết bằng một vụ nổ hay một sự sụp đổ vật chất.

“Phi Vũ! Tỉnh lại đi!”

Tiếng Linh Chi khóc nghẹn, nhưng Phi Vũ không còn nghe thấy nữa. Ý thức của anh rơi tõm vào một hố sâu thăm thẳm.

Khi anh mở mắt ra một lần nữa, thế giới xung quanh không còn là đống đổ nát của làng Cổ Nguyệt.

***

Anh đang đứng trên một cánh đồng bát ngát, nhưng cỏ ở đây không có màu xanh. Đó là một màu xám xịt của tàn tro. Bầu trời bên trên không có sao, không có trăng, chỉ có một dải mây tím sẫm cuồn cuộn chảy như dòng sông bị ô nhiễm. Không khí đặc quánh mùi nhang tàn và vị mặn của nước mắt.

Phi Vũ nhìn xuống tay mình. Đôi bàn tay anh trong suốt, mờ ảo như được dệt từ khói. Anh hiểu rồi. Đây chính là “Trung giới” – vùng đất đệm giữa sự sống và cái chết, nơi những linh hồn chưa thể siêu thoát và những kẻ cận tử lang thang tìm đường.

Vết sẹo sau gáy đột ngột đau nhói. Một sợi chỉ đỏ vô hình hiện ra, nối từ gáy anh kéo dài vào tận sâu trong lớp sương mù xám xịt phía trước.

“Bố…”

Phi Vũ mấp máy môi. Một bản năng từ sâu thẳm tâm linh thôi thúc anh bước đi theo sợi chỉ đó. Anh nhớ lại những gì Cụ Mười từng nói: *“Máu của người cha là khiên chắn, nhưng cũng là xiềng xích. Ông ấy đã đánh đổi linh hồn để giữ cho anh thêm hai mươi năm ánh sáng. Giờ đây, khi lời nguyền sụp đổ, cái khiên chắn đó cũng vỡ tan. Nếu anh không tìm thấy ông ấy ở nơi này, ông ấy sẽ tan biến mãi mãi vào cõi vô hư.”*

Phi Vũ chạy. Đôi chân không mang giày chạm lên mặt đất đầy những mảnh vụn ký ức. Mỗi bước anh đi, một mảnh hình ảnh từ quá khứ hiện lên: Cảnh ông Trần Vĩnh Khang cười đắc chí khi chiếm quyền trưởng tộc; cảnh cha anh – Trần Vĩnh Sơn – gầy gò, héo hon ngồi trước bàn thờ tổ tiên trong những đêm dài không ngủ, đôi mắt tràn ngập tội lỗi và đau thương.

Càng vào sâu, sương mù càng đậm. Phi Vũ bắt đầu nghe thấy những tiếng thầm thì. Đó là tiếng của những thế hệ họ Trần trước đây. Những tiếng đòi ăn, tiếng than vãn vì sự giàu sang mục nát mà họ đã hưởng dùng trên xương máu của người khác. Những cánh tay khẳng khiu, đen đúa trồi lên từ mặt đất tàn tro, cố gắng tóm lấy gấu áo khói của anh.

“Cứu chúng tôi… Phi Vũ… Trả lại mạng cho chúng tôi…”

Phi Vũ nghiến răng, tập trung toàn bộ tâm trí vào sợi chỉ đỏ đang dần mờ nhạt. Anh không được phép dừng lại. Nếu anh bị những linh hồn này lôi xuống, anh sẽ trở thành một phần của bãi lầy oan nghiệt này vĩnh viễn.

Bất chợt, sương mù dạt sang hai bên, để lộ ra một cái hồ rộng lớn. Nước hồ đen ngòm, tĩnh lặng đến đáng sợ. Giữa hồ có một hòn đảo nhỏ, trên đó chỉ có một gốc cây già cỗi, trơ trụi không một lá xanh. Dưới gốc cây đó, một bóng người đang quỳ, vai run lên từng hồi.

“Bố!” Phi Vũ hét lên, giọng anh vang vọng khắp không gian u linh.

Cái bóng ấy khựng lại. Từ từ, người đó quay đầu lại.

Trần Vĩnh Sơn. Gương mặt cha anh không còn là người đàn ông tiều tụy trong những bức ảnh hay trong ký ức cuối cùng của anh. Ông trông trẻ hơn, nhưng đôi mắt thì già nua như thể đã chứa đựng nỗi đau của cả thiên niên kỷ. Trên lưng ông không phải là gánh nặng thông thường, mà là một chiếc quan tài đá khổng lồ, được buộc chặt vào cơ thể bằng những sợi dây xích sắt nung đỏ.

Mỗi khi ông nhúc nhích, dây xích lại lún sâu vào da thịt hồn phách, bốc lên những làn khói đen sì. Chiếc quan tài đó khắc tên của tất cả những người mà họ Trần đã hại chết để cầu tài lộc.

“Vũ… sao con lại ở đây?” Vĩnh Sơn thảng thốt, giọng ông khan đặc. “Con phải về đi! Nơi này không dành cho người còn hơi thở!”

Phi Vũ chạy lao tới, định bước chân xuống mặt nước hồ đen ngòm, nhưng một sức mạnh đẩy anh lại. Mặt hồ như một lớp kính không thể xuyên thấu đối với kẻ chưa hoàn toàn thuộc về cõi chết.

“Con đến để đưa bố đi!” Phi Vũ áp tay vào khoảng không ngăn cách, lệ chảy dài trên khuôn mặt ảo ảnh. “Lâu đài đã sụp rồi bố ơi! Bà Chúa Không Mặt đã được siêu thoát. Ông Khang đã chết. Lời nguyền… kết thúc rồi. Bố không cần phải gánh chiếc quan tài này nữa!”

Trần Vĩnh Sơn lắc đầu, một nụ cười khổ sở hiện trên môi: “Không đơn giản như vậy, Vũ à. Lời nguyền với thực thể tâm linh kia có thể tan, nhưng tội nợ của con người đối với con người thì vẫn còn đó. Cha là trưởng tộc, dù chỉ là trên danh nghĩa, cha đã tình nguyện nhận lấy xiềng xích này để đổi lấy mạng sống của con. Đây là bản hợp đồng không thể hủy bỏ.”

“Có thể! Nhất định có cách!” Phi Vũ gào lên. Anh nhìn xuống vết sẹo sau gáy mình, nơi sợi chỉ đỏ bắt đầu bốc cháy. Anh chợt nhận ra, sợi chỉ này không phải là con đường tìm đến, mà chính là một phần của sợi dây xích đang buộc cha mình.

Cha anh đã dùng chính mạng sống và hồn phách mình để làm một “huyết trận” bảo vệ anh suốt bấy nhiêu năm. Sợi chỉ đỏ chính là huyết mạch của ông đang tiếp tục nuôi dưỡng hơi tàn của Phi Vũ ngay cả khi anh đã đứng bên bờ vực cái chết.

“Con biết bố làm tất cả vì con…” Phi Vũ bình tĩnh lại, ánh mắt trở nên kiên định lạ thường. “Nhưng kiến trúc sư không chỉ xây dựng những ngôi nhà cho người sống, họ còn phải biết sửa sang lại trật tự cho những linh hồn bị giam cầm. Bố, hãy nhìn con này!”

Phi Vũ nhắm mắt, anh bắt đầu vận dụng toàn bộ kỹ năng định hình không gian của một kiến trúc sư, cộng với năng lực tâm linh mà anh đã đánh thức được trong suốt cuộc hành trình sinh tử. Trong trí não anh, mặt hồ đen, cái cây trơ trụi và chiếc quan tài đá bắt đầu hiện ra như những mô hình kiến trúc.

*Xà ngang của sự oán hận… Cột trụ của sự hy sinh vô ích… Nền móng của tội lỗi…*

“Hư ảo cũng là do tâm tạo!” Phi Vũ hét lên, bàn tay anh phát ra một luồng ánh sáng trắng lóa. Đó là ánh sáng từ tâm thức thuần khiết của anh, thứ duy nhất không bị nhuốm bẩn bởi dòng máu họ Trần.

Anh không cố gắng đập tan xiềng xích, vì bạo lực không thể hóa giải nợ máu. Anh bắt đầu “vẽ”. Anh dùng ánh sáng trắng vẽ lên mặt hồ những bông hoa sen trắng. Anh vẽ lên chiếc quan tài đá những dòng kinh sám hối. Anh vẽ lên vai cha mình đôi cánh của sự tha thứ.

Không gian xung quanh rung chuyển dữ dội. Chiếc quan tài đá bắt đầu nứt vỡ. Những tiếng gào thét của các oan hồn bên trong dần biến thành những tiếng thở dài thanh thản rồi tan biến thành bụi phấn.

Những sợi dây xích nung đỏ rơi xuống mặt hồ, tan chảy như đá gặp lửa.

Trần Vĩnh Sơn kinh ngạc nhìn những vết thương trên người mình đang lành lại. Gánh nặng nghìn cân trên lưng ông bỗng chốc nhẹ tênh như không khí.

“Vũ… con…”

“Bố, hãy nhìn ra sau lưng bố đi.”

Vĩnh Sơn quay lại. Đằng sau gốc cây già, một con đường rực sáng hiện ra, không phải hướng về phía tàn tro của làng Cổ Nguyệt, mà là hướng về một miền cực lạc, nơi có ánh nắng vàng ấm áp và gió thơm hương hoa cỏ. Ở đó, một bóng người phụ nữ đang đứng chờ. Đó là mẹ của Phi Vũ – người đã khuất từ lâu.

Vĩnh Sơn rưng rưng nước mắt. Ông nhìn lại con trai mình, ánh mắt tràn ngập niềm tự hào và sự thương xót.

“Con đã trưởng thành thật rồi. Con không còn là nạn nhân của họ Trần, con là người giải cứu họ Trần.”

Sợi chỉ đỏ sau gáy Phi Vũ lúc này đứt hẳn. Một cảm giác mất trọng lượng ập đến.

“Bố phải đi đây,” Vĩnh Sơn mỉm cười, thân hình ông dần trở nên rực rỡ. “Hãy sống thay cả phần của bố mẹ. Đừng bao giờ quay đầu lại làng Cổ Nguyệt nữa. Thế giới này không còn nợ nần gì con cả.”

“Bố!” Phi Vũ cố gắng vươn tay ra, nhưng cơ thể anh đang bị kéo ngược trở lại với một tốc độ chóng mặt.

“Nhớ kỹ…” giọng nói của cha anh vang bên tai, xa dần nhưng cực kỳ rõ nét. “…hạnh phúc mới là thứ trấn yểm mạnh nhất trên thế giới này.”

***

“Anh ấy tỉnh rồi! Bác sĩ ơi, anh ấy tỉnh rồi!”

Tiếng kêu thất thanh của Linh Chi xé toạc bóng tối bao trùm lấy Phi Vũ.

Anh mở mắt, ánh đèn huỳnh quang trong phòng hồi sức tích cực làm anh lóa mắt trong chốc lát. Mùi hóa chất tiệt trùng nồng nặc thay thế cho mùi nhang tàn và tro bụi của cõi âm. Cảm giác đau đớn từ các vết thương trên cơ thể bắt đầu ập tới, nhưng nó mang lại một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ: Anh còn sống.

Phi Vũ nhìn sang bên cạnh. Linh Chi đang nắm chặt lấy tay anh, khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt đỏ hoe vì thức trắng đêm. Ở góc phòng, đại úy Huy đang dựa tường, một tay bó bột, một tay cầm điếu thuốc lá chưa châm, gật đầu nhẹ khi thấy anh mở mắt.

Và ở cửa sổ, Cụ Mười đang đứng đó, nhìn xa xăm vào bầu trời rạng đông. Cụ quay lại, đôi mắt độc nhất ấy nheo lại thành một nụ cười kín đáo. Cụ không nói gì, nhưng qua làn khói hương trầm mờ ảo xung quanh cụ, Phi Vũ hiểu cụ đã biết tất cả những gì vừa xảy ra ở thế giới bên kia.

Phi Vũ cố gắng đưa tay ra sau gáy. Vết sẹo đã đóng vảy, nhẵn nhụi. Sức nặng ngàn cân luôn đè nặng lên vai anh suốt 26 năm qua đã hoàn toàn biến mất.

Anh nhìn ra cửa sổ bệnh viện. Nắng sớm bắt đầu tràn vào phòng, ấm áp và chân thực. Ngôi dinh thự họ Trần, hầm mộ Bà Chúa Không Mặt, những giao kèo đẫm máu… giờ đây chỉ còn là một ký ức mục nát đang bị ánh sáng mặt trời thiêu rụi.

“Chi…” Phi Vũ thào thào bằng giọng khàn đặc.

“Em đây, Vũ. Đừng nói gì cả, anh vừa thoát từ cõi chết trở về đấy.”

“Mọi thứ… xong thật rồi chứ?”

Linh Chi mỉm cười, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là niềm vui: “Xong rồi. Cảnh sát đã phong tỏa làng Cổ Nguyệt. Cụ Mười nói địa mạch ở đó đã thay đổi, oán khí đã tan. Không còn lời nguyền nào nữa cả.”

Phi Vũ nhắm mắt lại, một nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản hiện trên môi. Anh cảm nhận được trong lồng ngực mình, trái tim đang đập mạnh mẽ và tự do – lần đầu tiên trong cuộc đời.

Bên ngoài, tiếng chim hót báo hiệu một ngày mới. Lời nguyền của dòng họ Trần đã chìm sâu vào lòng đất cùng với đống đổ nát, để lại cho thế gian này một kiến trúc sư không còn những vết bớt đỏ, nhưng lại sở hữu một linh hồn vững chãi hơn bất kỳ tòa thành nào trên đời.

Hành trình giải mã bóng tối đã kết thúc, nhưng hành trình xây dựng một cuộc đời mới, mang tên hạnh phúc, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8