Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 129: Bà Chúa Không Mặt lấy lại khuôn mặt

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:16:35 | Lượt xem: 9

Tiếng sụp đổ của hầm ngầm âm vang như tiếng sấm rền rĩ chôn chặt dưới lòng đất. Bụi cuốn mù mịt, đặc quánh mùi vôi vữa mục nát trộn lẫn với mùi tanh nồng tột độ của máu tươi. Trần Phi Vũ khuỵu một bên gối xuống nền đá lạnh lẽo, lồng ngực anh phập phồng, hơi thở đứt quãng. Sau gáy, vết bớt hình nhện đỏ rực lên như nung nóng, tám chiếc chân của nó dường như đã cựa quậy, đâm sâu vòi hút vào tủy sống của anh, bòn rút chút sinh khí cuối cùng.

Cái xác của Trần Vĩnh Khang vừa bị đè nát dưới khối đá nghìn cân, nhưng máu của ông ta không hề đứng yên. Một hiện tượng quái dị đang diễn ra ngay trước mắt Phi Vũ: những dòng máu đỏ sẫm từ kẽ đá bắt đầu bò lổm ngổm trên mặt đất, chúng không chảy theo quy luật vật lý mà tụ hội về phía trung tâm phòng tế – nơi Bà Chúa Không Mặt đang đứng lặng lẽ như một pho tượng oán linh.

“Ngũ hành huyết tế… Chú đã chuẩn bị cả cái chết của mình chỉ để đánh đổi một gương mặt cho bà ta sao?”

Phi Vũ nghiến răng, giọng nói lạc đi giữa tiếng gạch đá rơi rụng.

Trong không gian âm u, hình hài của Bà Chúa Không Mặt bắt đầu thay đổi. Bà ta đứng đó, giữa vòng xoáy oán khí đen ngòm. Bộ váy cưới rách nát, từng một thời trắng tinh khôi nhưng giờ chỉ còn là những mảng vải điều bẩn thỉu, bắt đầu phồng lên, rung động theo từng nhịp tim đập quái lạ của vùng đất chết này. Điều kinh khủng nhất chính là khoảng trống phẳng lì nơi đáng lẽ phải là khuôn mặt. Nó bắt đầu gợn sóng, như mặt nước hồ bị ném vào một hòn sỏi của sự điên loạn.

*Xoẹt… xoẹt…*

Tiếng da thịt co giãn, tiếng xương cốt rắc rắc vang lên khô khốc. Từ phía sau lưng Bà Chúa, những dải lụa đỏ của nghi lễ năm xưa đột ngột vươn ra, quấn chặt lấy các khối đá đổ nát, treo lơ lửng một vùng không gian như một sân khấu của địa ngục.

Máu của Trần Vĩnh Khang bắt đầu bốc hơi, hóa thành một làn sương đỏ lựng bao phủ lấy đầu của thực thể kia. Phi Vũ kinh hoàng nhận thấy làn sương ấy đang thẩm thấu vào lớp da trắng bệch, căng bóng. Từ nơi vốn là một hốc tối tăm, hai điểm sáng đỏ rực dần dần hiện ra, giống như hai đốm lửa ma trơi bị nhốt trong băng giá.

Đó là đôi mắt.

Nhưng đó không phải đôi mắt của người sống. Nó sâu thăm thẳm, chứa đựng sự hằn học của hàng trăm năm bị chôn sống, của những đêm dài đơn độc dưới cột móng dinh thự, nhìn dòng họ Trần hưởng lạc trên xương máu của mình.

“Phi Vũ… nhìn ta…”

Một giọng nói thanh mảnh, lạnh lẽo tựa gió mùa đông bắc rít qua khe cửa, vang lên ngay sát bên tai anh. Không phải phát ra từ miệng, mà nó dội thẳng vào tâm thức anh.

Phi Vũ cố gắng đứng dậy, anh run rẩy lấy trong túi ra chiếc gương Minh Cảnh đã nứt toác. Bề mặt gương mờ đục, nhưng nó là vật báu duy nhất có thể soi thấu căn cốt của tà linh. Khi anh giơ gương lên, ánh sáng mờ ảo của nó chiếu rọi vào gương mặt đang hình thành kia.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Phi Vũ.

Lớp da trên mặt bà ta bắt đầu nứt ra từng rãnh nhỏ, từ những rãnh đó, thịt xương bắt đầu trồi lên, kết cấu lại. Những đường nét đầu tiên xuất hiện là đôi lông mày thanh tú nhưng xếch ngược đầy hung tợn. Tiếp đó là sóng mũi dọc dừa, cao nhưng gầy guộc.

Máu của những kẻ mang họ Trần trong nghi lễ “Huyết hiến tâm cốt” đang đóng vai trò như chất keo gắn kết những ký ức tan biến vào thực tại. Bà ta đang “vẽ” lại dung nhan của mình bằng chính nỗi đau của những kẻ đã hại mình.

“Dừng lại đi! Lời nguyền đã đủ rồi!” Phi Vũ hét lớn, anh rút cuộn chỉ đỏ từ túi áo, tay kết thành “Vô Vọng Ấn”. Anh biết nếu để bà ta lấy lại hoàn toàn diện mạo, oán lực sẽ đạt đến mức không thể kiềm tỏa, và làng Cổ Nguyệt này sẽ trở thành một mồ chôn tập thể.

Nhưng dường như mọi nỗ lực của anh đều quá muộn màng. Một luồng lực lượng vô hình hất văng Phi Vũ vào tường đá. Hự một tiếng, anh phun ra một ngụm máu đen. Vết máu bắn lên nền đất, ngay lập tức bị những sợi chỉ máu của bà ta thu nạp.

“Máu của ngươi… thơm lắm…”

Bà Chúa Không Mặt bước tới một bước. Theo mỗi bước chân của bà ta, những bông hoa Bỉ Ngạn đen bằng oán khí nở rộ trên nền đá khô cằn. Lúc này, đôi môi của bà ta đã hiện rõ. Một đôi môi mỏng, đỏ rực như được tô bằng máu tươi nhất của tim người.

Khung cảnh bỗng chốc mờ đi trong mắt Phi Vũ. Anh thấy mình không còn ở trong hầm mộ đổ nát nữa. Không gian xung quanh biến ảo thành một căn phòng tân hôn rực rỡ sắc đỏ của một trăm năm trước. Tiếng pháo nổ râm ran, tiếng cười nói của khách khứa vọng lại từ tiền sảnh.

Trước mặt anh là một cô gái trẻ ngồi bên mép giường, đội khăn trùm đầu màu đỏ. Đó chính là bà ta – lúc chưa bị hãm hại.

Phi Vũ thấy một người đàn ông mặc áo dài khăn đóng, gương mặt giống hệt anh, bước vào. Đó là tổ tiên họ Trần. Hắn tiến lại gần, đôi bàn tay vuốt ve đôi vai mảnh dẻ của cô gái. Nhưng thay vì một nụ hôn, hắn lạnh lùng rút ra một cây đinh dài mười thốn, tẩm loại bùa chú đen tối nhất của tà sư.

“Vì sự hưng thịnh của họ Trần, xin lỗi nàng.”

Tiếng thét câm lặng của cô gái bị vùi lấp trong tiếng nhạc đám cưới rộn rã. Cô bị lôi ra ngoài, bị đưa xuống hầm sâu ngay trong đêm đó. Kẻ làm chồng cô, kẻ cô yêu thương, đã cùng thầy pháp chôn sống cô vào cột móng của ngôi nhà để trấn giữ long mạch.

Khoảnh khắc cái xẻng cuối cùng lấp đầy gương mặt cô gái, bà ta đã thề bằng linh hồn mình: chừng nào người họ Trần còn thở, bà ta sẽ không bao giờ siêu thoát. Bà ta đã tự cào nát mặt mình trước khi tắt thở, để xóa bỏ mọi tàn tích của sự xinh đẹp mà kẻ kia từng say đắm. Đó là lý do bà ta trở thành “Bà Chúa Không Mặt”.

Quay lại thực tại.

Lớp sương máu tan dần. Khói bụi của căn hầm cũng đứng khựng lại như bị đóng băng. Bà Chúa Không Mặt đã không còn là một bóng ma vô hình vô sắc nữa.

Bà ta đứng đó, đẹp đến mức tà dị. Một vẻ đẹp liêu trai, thanh thoát nhưng mang đậm hơi thở của cái chết. Gương mặt bà ta trắng như sứ men, đôi mắt to tròn nhưng chỉ toàn một màu đen tuyền của bóng đêm vĩnh hằng, sâu thẳm và đầy căm hận. Hai hàng nước mắt bằng máu chảy dài xuống cổ, thấm vào chiếc áo cưới rách mướp.

Sự lấy lại khuôn mặt không phải để xinh đẹp, mà là để bà ta có thể chứng kiến một cách rõ ràng nhất sự diệt vong của kẻ đối diện.

“Ngươi… nhìn rõ ta chưa?” Bà Chúa hỏi, giọng nói giờ đây tròn trịa nhưng vang lên như tiếng chuông chiêu hồn.

Phi Vũ loạng choạng đứng dậy, nương theo bức tường. Anh thấy năm vết cào trên ngực mình bắt đầu rỉ máu, chúng nóng ran như đang cộng hưởng với diện mạo của bà ta.

“Tôi nhìn thấy rồi. Tôi nhìn thấy cả tội ác và sự oan khuất của bà.” Phi Vũ thở dốc, ánh mắt anh không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là một sự kiên định u sầu. “Nhưng chú Khang đã chết, dòng họ Trần đã tan nát. Sự trả thù này đến bao giờ mới kết thúc?”

Bà Chúa Không Mặt cười. Tiếng cười nghe như tiếng mảnh kính vỡ vụn dưới bàn chân. Bà ta vung tay, một luồng oán khí hóa thành những dải lụa dài cuộn chặt lấy cổ Phi Vũ, nhấc bổng anh lên không trung.

“Kết thúc? Khi tim ngươi ngừng đập, khi hồn ngươi bị xé nát và hòa vào móng nền này cùng ta, lúc đó mới là kết thúc.”

Phi Vũ bị siết chặt đến mức mặt mày tím tái. Trong cơn mê sảng vì thiếu oxy, anh nhận thấy những bức tường của hầm mộ bắt đầu mọc ra những con nhện đỏ li ti – chính là hiện thân của vết bớt sau gáy anh. Chúng bò dày đặc, bao phủ lấy cả anh và bà ta.

Hóa ra, “Huyết Ấn” trên gáy anh không chỉ là dấu hiệu của lời nguyền, nó là sợi xích nối liền linh hồn anh với căn cốt của Bà Chúa. Anh chết, bà ta sẽ có thêm sức mạnh để tồn tại vĩnh viễn như một đại quỷ.

Dưới sức ép kinh khủng, Phi Vũ cố gắng đưa tay vào ngực áo, chạm tới cuộn chỉ đỏ mà Cụ Mười đã giao cho. Đây không phải chỉ đỏ bình thường, nó là “Chỉ tơ kết nghiệp” được ngâm trong máu của chín đời thiện nhân để trung hòa oán khí.

Anh dùng hết chút sức lực cuối cùng, cắn đầu ngón tay mình, để máu thấm vào cuộn chỉ rồi ném mạnh về phía bà ta.

“Trần Phi Vũ tôi… xin dùng mạng này… cải táng linh hồn bà!”

Cuộn chỉ đỏ khi chạm vào oán khí của bà ta bỗng phát ra những tia sáng vàng rực, đối lập hoàn toàn với sắc đen đỏ u ám xung quanh. Những sợi chỉ tự động tung ra, đan xen vào nhau tạo thành một mạng lưới phong thủy ngay giữa không trung.

Bà Chúa Không Mặt gầm lên một tiếng đau đớn. Những sợi chỉ đỏ quấn lấy gương mặt vừa mới phục hồi của bà ta, thiêu đốt lớp da thịt được tạo ra từ máu gian tà của Trần Vĩnh Khang.

Khắp dinh thự họ Trần bên trên, tiếng đổ nát càng dữ dội hơn. Đại úy Huy và Linh Chi ở bên ngoài chắc chắn đang phải đối mặt với một cơn địa chấn thực thụ. Toàn bộ làng Cổ Nguyệt đang run rẩy dưới sự cuồng nộ của thực thể nghìn năm.

Trong hầm ngầm, Phi Vũ bị rơi xuống đất, anh ho sặc sụa nhưng mắt không rời khỏi Bà Chúa.

Diện mạo xinh đẹp của bà ta bắt đầu bong tróc. Nhưng kỳ lạ thay, bên dưới lớp da thối nát kia không còn là khoảng không phẳng lì nữa, mà là một ánh sáng dìu dịu đang cố gắng xuyên qua.

“Cụ Mười nói đúng… bà không muốn gương mặt này… bà muốn sự tự do…” Phi Vũ nói trong hơi thở.

Bà Chúa Không Mặt ôm lấy đầu, bà ta lao về phía Phi Vũ. Đôi bàn tay với bộ móng dài nhọn hoắt ghim chặt vào vai anh. Anh cảm nhận được hơi lạnh của cái chết đang lan tỏa vào từng thớ thịt.

Nhưng lần này, Phi Vũ không lùi bước. Anh dang tay ra, ôm lấy thực thể oán hận đang run rẩy ấy. Một hành động điên rồ mà có lẽ trong hàng trăm năm qua, chưa một người họ Trần nào dám làm. Họ chỉ biết dùng bùa chú để trấn áp, dùng máu người để lừa gạt, chưa từng có ai dám đối mặt với nỗi đau của bà ta bằng sự đồng cảm.

“Xin lỗi vì những gì họ đã làm. Nhưng nhìn đi… bà không còn là quái vật nữa. Gương mặt này… là của bà, không phải của dòng họ Trần.”

Vết bớt hình nhện trên gáy Phi Vũ đột ngột đứt lìa khỏi da thịt anh, nó hóa thành một đám khói đỏ rồi tan biến. Sợi dây xích vô hình trói buộc mười đời đã gãy.

Bà Chúa đứng khựng lại. Đôi mắt đen tuyền của bà ta nhìn xoáy vào đôi mắt của Phi Vũ. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh thấy trong đôi mắt ấy không còn là quỷ dữ, mà là một cô thiếu nữ đang đứng giữa đồng hoa bỉ ngạn, mỉm cười chào nắng sớm.

Gương mặt của Bà Chúa Không Mặt dần dần ổn định lại. Nó không còn rướm máu hay hung tợn nữa. Nó mang một vẻ thanh thản, u buồn. Những sợi chỉ đỏ của Phi Vũ vẫn quấn quanh, nhưng giờ đây chúng không còn thiêu đốt nữa mà như một dải trang sức trang nghiêm cho một người phụ nữ sắp đi về cõi vĩnh hằng.

“Một trăm năm… cuối cùng cũng có một kẻ dám ôm ta…”

Tiếng nói của bà ta nghẹn ngào, vang lên như tiếng vọng từ quá khứ xa xăm.

Toàn bộ hầm ngầm bắt đầu phát ra những ánh sáng trắng lòa. Dinh thự phía trên hoàn toàn sụp sụp đổ xuống, cát bụi che lấp mọi lối thoát. Nhưng trong cái khoảng không gian chật hẹp ấy, oán khí đang bị tịnh hóa.

Bà Chúa Không Mặt đưa bàn tay mờ ảo lên, chạm nhẹ vào gương mặt tái nhợt của Phi Vũ.

“Ngươi là người thừa kế cuối cùng… cũng là kẻ đã giải thoát cho ta. Nhưng máu họ Trần đã cạn, nghi lễ này sẽ lấy đi tất cả những gì thuộc về quá khứ.”

Nói đoạn, bà ta quay mặt nhìn về phía xác của Trần Vĩnh Khang giờ chỉ còn là một đống máu thịt bùng nhùng dưới đá. Bà ta thở dài, một tiếng thở nhẹ tênh như xua tan mây mù.

Căn hầm rung chuyển lần cuối cùng. Các cột đá chống đỡ chính thức gãy đôi. Phi Vũ nhắm mắt lại, anh cảm thấy một bàn tay mềm mại nhưng lạnh ngắt đẩy mình vào một kẽ hở giữa những khối đá đang rơi xuống.

Khi bóng tối bao trùm tất cả, hình ảnh cuối cùng anh thấy là gương mặt xinh đẹp, u sầu của người phụ nữ ấy đang tan biến vào hư không, hóa thành hàng vạn đốm sáng trắng bay ngược lên trời cao, xuyên qua lớp đất đá dày đặc, xuyên qua những oán hận chất chồng của làng Cổ Nguyệt.

Bà Chúa Không Mặt cuối cùng đã lấy lại được gương mặt của mình – một gương mặt thuộc về linh hồn đã được siêu thoát, không còn vương bận nợ máu trần gian.

Mọi thứ chìm vào sự im lặng tuyệt đối.

Ở phía trên mặt đất, giữa đống đổ nát của dinh thự họ Trần, đại úy Huy đang điên cuồng đào bới trong lớp gạch vụn. Linh Chi quỳ bên cạnh, đôi mắt âm dương của cô nay đã tháo bỏ kính râm, lệ chảy ròng ròng.

Cô nhìn thấy giữa những làn khói bụi u ám, có những đốm sáng trắng đang bay lên từ lòng đất. Chúng lướt qua vai cô, mang theo một mùi hương hoa nhài dịu nhẹ – mùi hương của sự giải thoát.

“Anh ấy đâu? Phi Vũ đâu?” Huy hét lên, đôi bàn tay anh đã bật máu vì bới đá.

Linh Chi không trả lời, cô nhìn chăm chằm vào tâm điểm của vụ sụp đổ. Ở đó, một bóng người gầy gộc đang từ từ lết ra từ một kẽ đá hẹp. Áo quần anh rách nát, người đầy vết thương, nhưng vết bớt hình nhện đỏ trên gáy đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một vết sẹo phẳng lì.

Phi Vũ nhìn lên bầu trời đêm, nơi trăng máu đã dần tan biến, nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh.

Lời nguyền của dòng họ Trần đã kết thúc theo cách đau đớn nhất, nhưng cũng sạch sẽ nhất. Một chương mới mở ra, nhưng ký ức về gương mặt của Bà Chúa dưới hầm sâu sẽ mãi là một vết sẹo không bao giờ lành trong tâm trí kẻ sống sót.

Bà ta không còn là “Không Mặt”. Bà ta đã mang theo gương mặt của chính mình về miền cực lạc, để lại cho hậu thế một bài học đắt giá về nhân quả và sự thứ tha bằng máu.

Mọi thứ đã kết thúc, thật sự kết thúc rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8