Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 128: Sự điên cuồng của chú Khang

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:15:31 | Lượt xem: 10

CHƯƠNG 128: SỰ ĐIÊN CUỒNG CỦA CHÚ KHANG

Trong bóng tối đặc quánh của hầm ngầm dưới lòng từ đường họ Trần, mùi máu tanh nồng quyện lẫn với hương nhang tàn tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Những bức tường đá xanh xám, vốn được xây dựng theo trận pháp “Khốn Long Cung”, lúc này đang rỉ ra thứ nước màu đen kịt, hôi thối như mùi xác phân hủy lâu ngày.

Trần Vĩnh Khang quỳ rạp dưới chân bức tượng Bà Chúa Không Mặt. Gương mặt từng đạo mạo, uy nghi của một vị trưởng tộc giờ đây chỉ còn là một mặt nạ của sự điên loạn. Mái tóc hoa râm rũ rượi, đôi mắt vằn đỏ những tia máu, và đôi bàn tay vốn quen cầm bút ký những bản hợp đồng triệu đô giờ đang run rẩy ôm chặt lấy một con dao găm bằng đồng rỉ sét – thứ pháp khí cổ xưa dùng để thực hiện nghi thức hiến tế.

“Không thể nào… Không thể như thế này được!” Khang gào lên, tiếng vang dội lại từ những vách đá u uẩn. “Cơ đồ trăm năm, máu xương của tổ tiên… tất cả không thể tan biến chỉ vì một đứa ranh con!”

Phía trước ông ta, bức tượng Bà Chúa Không Mặt dường như đang lay động trong ánh nến leo lắt. Khuôn mặt phẳng lì của bà ta không có ngũ quan, nhưng từ đôi mắt trống rỗng ấy, những dòng huyết lệ bắt đầu chảy xuống, chậm chạp và tàn nhẫn. Lời nguyền đang bị Phi Vũ phá giải từ bên trên đã khiến cho toàn bộ hệ thống phong thủy của dinh thự họ Trần sụp đổ. Long mạch giả bị đứt đoạn, oán khí tích tụ hàng thế kỷ đang tìm đường thoát ra, và kẻ đầu tiên nó tìm đến chính là huyết mạch còn sót lại đang cố giữ lấy vinh hoa bằng tà thuật.

Trần Vĩnh Khang cảm nhận được sức mạnh đang rời bỏ mình. Sự giàu sang, quyền lực, cả cái tuổi thọ mà ông ta đã đánh đổi bằng mạng sống của biết bao người trong dòng họ đang tuột khỏi tầm tay như cát chảy qua kẽ ngón.

“Bà Chúa! Bà hãy nhìn xem!” Khang vừa cười vừa khóc, âm thanh nghe chát chúa như tiếng mảnh sành cọ vào nhau. “Tôi đã dâng cho bà tất cả! Anh trai tôi, những đứa cháu của tôi… cả máu của con nhóc Linh Chi đó! Bà muốn gì nữa? Sức mạnh đâu? Sự trường sinh đâu?”

Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh buốt từ dưới lòng đất rít lên. Tiếng xích sắt lôi kéo loảng xoảng trong hư không, kèm theo đó là những tiếng thì thầm ai oán của hàng ngàn vong linh bị trấn yểm dưới chân cột móng. Những linh hồn ấy, vốn bị gia tộc họ Trần giam cầm để làm “thần giữ của”, giờ đây khi trận pháp bị Phi Vũ đập tan, chúng bắt đầu vùng dậy đòi nợ.

Phi Vũ lúc này đã tiến sát cửa hầm. Anh đứng đó, người đầy thương tích, chiếc áo sơ mi rách mướp lộ ra vết bớt hình nhện đỏ rực sau gáy đang đập liên hồi theo nhịp tim. Ánh mắt anh nhìn chú mình đầy cay đắng và thương hại.

“Chú Khang, dừng lại đi. Lời nguyền đã hết rồi. Sự hưng thịnh của họ Trần ngay từ đầu đã là một đống tro tàn xây trên máu của người vô tội. Chú không thể cứu vãn được gì nữa đâu.”

Trần Vĩnh Khang quay phắt lại. Nhìn thấy Phi Vũ, sự căm thù trong mắt ông ta bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

“Mày! Tất cả là tại mày!” Khang chỉ con dao găm về phía anh. “Thằng phản tộc! Mày tưởng mày cứu được bọn họ sao? Mày chỉ đang giết chết tất cả chúng ta! Mày không biết thế giới ngoài kia tàn khốc thế nào đâu. Không có tiền, không có quyền lực của họ Trần, mày chỉ là một con sâu cái kiến bị người ta giẫm đạp thôi!”

“Chính cái tham vọng này đã biến chú thành quỷ dữ, chứ không phải lời nguyền nào cả.” Phi Vũ bước thêm một bước, giọng anh bình thản đến lạ lùng giữa không gian quỷ dị. “Bà Chúa Không Mặt không bảo vệ chú. Bà ta chỉ đang chờ đợi giây phút chú tuyệt vọng nhất để thu hồi tất cả những gì chú đã vay mượn.”

Vừa nói xong, một cơn chấn động mạnh khiến trần hầm rung chuyển. Những mảng đá rơi xuống, bụi mù mịt. Một bức tường gạch phía sau tượng bà Chúa nứt toác, lộ ra những bộ xương người được gắn chặt vào đó theo tư thế quỳ lạy. Đó là những vật tế từ đời cha ông, là cái giá cho sự giàu sang mà Khang luôn tự hào.

Chứng kiến cảnh tượng đó, lý trí cuối cùng của Trần Vĩnh Khang hoàn toàn sụp đổ. Ông ta nhận ra Phi Vũ nói đúng: giao kèo đã hết hạn. Nhưng thay vì hối cải, sự tham lam và ích kỷ đã đẩy ông ta vào một quyết định cuối cùng, điên cuồng nhất.

“Chưa hết… vẫn còn một cách!” Khang cười sằng sặc, mắt trợn trừng. “Tổ tiên có dạy: ‘Huyết tận tâm quy, quỷ thần bất diệt’. Nếu một sinh linh bình thường không đủ để làm hài lòng bà Chúa, vậy thì máu của một kẻ mang căn mệnh thiên hạ, máu của trưởng tộc sẽ đổi lấy sự tái sinh!”

Phi Vũ biến sắc: “Chú định làm gì? Dừng tay lại!”

Nhưng đã quá muộn. Trần Vĩnh Khang lột phanh chiếc áo sơ mi sang trọng, lộ ra bộ ngực gầy guộc nhưng gân guốc oán khí. Ông ta quỳ thẳng người, tay nắm chặt con dao đồng bằng cả hai tay, mũi dao hướng thẳng vào vị trí tim mình.

“Tổ tông họ Trần chứng giám! Tôi, Trần Vĩnh Khang, nguyện lấy tim làm nến, lấy máu làm dầu, hiến tế bản thân cho Bà Chúa Không Mặt! Xin bà hãy giáng xuống thiên tai, giết chết kẻ phản nghịch, giữ lấy linh mạch cho dòng họ Trần Phi!”

“Không!” Phi Vũ lao tới, nhưng một bức tường oán khí đen đặc từ dưới lòng đất bùng lên, đẩy anh văng ngược lại phía sau.

Trần Vĩnh Khang không hề chớp mắt. Trong khoảnh khắc đó, dường như ông ta đã nhìn thấy bóng dáng của người anh trai bị mình hãm hại, nhìn thấy linh hồn người cha già đang nhìn mình với ánh mắt ghê tởm. Nhưng tất cả không quan trọng bằng cái vinh quang huyễn hoặc mà ông ta đang tôn thờ.

*Phập!*

Tiếng thép lạnh lẽo đâm xuyên qua lồng ngực vang lên khô khốc. Trần Vĩnh Khang trợn mắt, toàn thân co quắp lại. Con dao găm đâm ngập đến chuôi vào trái tim đang đập loạn nhịp của ông ta.

Nhưng kỳ lạ thay, thay vì màu máu đỏ tươi của người sống, thứ tuôn ra từ vết thương là một dòng chất lỏng đen kịt, đậm đặc và bốc mùi tanh tưởi của bùn loãng dưới huyệt mộ. Máu chảy đến đâu, những tảng đá dưới chân Khang nứt toác đến đó.

Oán khí trong hầm ngầm đột ngột bị hút sạch vào vết thương trên ngực Khang như một cơn lốc xoáy. Cơ thể ông ta bắt đầu biến dạng. Những mạch máu trên mặt nổi lên đen ngòm như những con giun đang bò dưới da. Đôi mắt vốn vằn máu giờ đây biến thành một màu đen sâu hoắm, không còn tròng trắng.

Sự điên cuồng chưa dừng lại ở đó. Dù lưỡi dao đang cắm trong tim, Khang vẫn cố sức dùng đôi bàn tay run rẩy để xoay mũi dao một vòng tròn. Tiếng xương sườn vỡ vụn lạo xạo khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải rợn tóc gáy.

“Máu… máu phải tưới đủ mười tám huyệt…” Khang lẩm bẩm trong hơi thở đứt quãng, mỗi lời nói đều phun ra những ngụm máu đen. “Phi Vũ… mày… mày phải chết cùng tao!”

Máu từ tim ông ta chảy xuống theo những rãnh hoa văn được khắc trên sàn hầm – đó là những đường dẫn dẫn thẳng đến trung tâm của Long mạch giả. Ngay khi máu của kẻ đứng đầu dòng họ chạm vào “nhãn” của trận pháp, một tiếng gầm vang trời dậy đất phát ra từ sâu trong lòng núi Cổ Nguyệt.

Bức tượng Bà Chúa Không Mặt bắt đầu nứt vỡ. Nhưng thay vì sụp đổ, từ bên trong lớp đá xanh, một thực thể bằng khói đen dần dần hiện hình. Nó không có khuôn mặt, đúng như tên gọi, chỉ có một dải lụa máu bay lơ lửng quanh cái xác của Trần Vĩnh Khang.

Phi Vũ gượng dậy, anh cảm thấy vết bớt sau gáy mình nóng bỏng như bị lửa thiêu. Huyết Ấn của anh đang phản ứng dữ dội với nghi lễ tự sát của chú mình.

“Chú đã tự biến mình thành nô lệ vĩnh viễn cho bà ta rồi.” Phi Vũ hét lên qua tiếng gió rít. “Máu của chú không cứu được họ Trần, nó chỉ làm bà ta mạnh thêm để xóa sạch dấu vết của chú trên cõi đời này thôi!”

Khang lúc này đã không còn là người. Toàn thân ông ta khô héo lại với tốc độ kinh hồn, như thể mọi sinh lực đã bị Bà Chúa hút sạch qua con dao găm. Nhưng cái miệng vẫn há hốc, phát ra những tiếng cười khành khạch của quỷ dữ.

Sự điên cuồng của Trần Vĩnh Khang đã chạm đến đỉnh điểm khi ông ta vươn đôi bàn tay xương xẩu, đầy máu về phía bức tượng, cố gắng bám lấy cái chân đế của nó như bám lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“Trường… trường sinh… vinh… hoa…”

Lời cuối cùng của ông ta bị nuốt chửng trong một cơn địa chấn dữ dội. Trần hầm bắt đầu đổ sụp xuống. Những khối đá khổng lồ rơi xuống, nghiền nát cái xác của kẻ tham lam ngay khi tâm nguyện của ông ta còn chưa kịp thực hiện xong. Máu của ông ta hòa vào dòng nước đen, bị cuốn trôi xuống những hầm sâu không đáy của Cổ Nguyệt.

Trần Vĩnh Khang chết, nhưng cái chết của ông ta đã kích hoạt nấc thang cuối cùng của lời nguyền. Toàn bộ khu dinh thự từ đường bắt đầu lún sâu xuống đất. Oán khí từ nghi lễ “huyết hiến tâm cốt” đang cuộn xoáy quanh Phi Vũ như một chiếc kén khổng lồ, chuẩn bị nuốt chửng luôn cả người thừa kế cuối cùng của dòng họ.

Giữa đống đổ nát, Phi Vũ đứng vững, đôi bàn tay đan thành ấn quyết. Anh biết, chú Khang đã dùng mạng sống để gieo một quân bài cuối cùng, nhưng ông ta đã quên mất một điều: quỷ dữ không bao giờ thực hiện lời hứa với kẻ đã mất hết giá trị lợi dụng.

Cái chết điên cuồng của Trần Vĩnh Khang chính là dấu chấm hết cho sự tồn tại danh giá nhưng thối nát của một đại gia tộc. Chỉ còn lại khói bụi, máu đen và tiếng cười ai oán của Bà Chúa Không Mặt vang vọng khắp không gian u tối. Lời nguyền mười đời của họ Trần, giờ đây đã bước vào những giây phút thanh trừng cuối cùng, nơi mà ngay cả sự chết cũng chưa phải là kết thúc cho những kẻ đã bán linh hồn cho bóng tối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8