Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 127: Phá hủy \”Mắt Quỷ\”

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:14:29 | Lượt xem: 6

Cơn mưa đầu hạ dội xuống làng Cổ Nguyệt mỗi lúc một nặng hạt, như muốn nhấn chìm toàn bộ những ký ức kinh hoàng của dòng họ Trần Phi vào lòng đất mẹ. Giữa đống đổ nát tan hoang của ngôi từ đường vừa sụp đổ, khói bụi quện cùng hơi nước tạo thành một làn sương đục ngầu, tanh nồng mùi vôi vữa và mùi máu cũ.

Trần Phi Vũ quỳ giữa những tảng đá hộc, đôi bàn tay run rẩy ôm chặt lấy Linh Chi. Thân thể cô em họ nhỏ bé của anh lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt như một ngọn đèn trước gió. Đôi mắt từng nhìn thấu âm dương của cô giờ đây chỉ còn là hai hốc tối sâu thẳm, rỉ ra những vệt máu loãng đã bị nước mưa làm nhạt đi. Sự đánh đổi này quá lớn. Để cứu anh, để cắt đứt sợi dây xích nghiệp lực đã trói buộc hàng trăm linh hồn, Linh Chi đã trả lại “quà tặng” của quỷ dữ, chấp nhận một đời bóng tối.

Cảnh sát Huy đứng cách đó vài bước, khẩu súng trên tay anh ta vẫn chưa hạ xuống, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thức trắng và kinh hãi. Anh nhìn về phía đỉnh cao nhất của tháp từ đường – nơi duy nhất vẫn còn đứng vững sau trận rung chuyển.

– Vũ… nhìn kìa. Nó chưa kết thúc. – Giọng Huy khàn đặc, đầy vẻ bất an.

Phi Vũ ngẩng đầu lên. Theo hướng chỉ của Huy, trên đỉnh nhọn của ngọn tháp nửa sụp nửa còn, một ánh sáng đỏ quái dị đang lập lòe trong màn mưa. Đó không phải là ánh sáng của lửa, mà là một thứ quang mang đặc quánh, tà ác, phát ra từ một viên ngọc hình cầu lớn bằng nắm tay người lớn.

Viên ngọc ấy được đính sâu vào đỉnh một cây cột đồng rỉ xanh, xung quanh quấn chặt bởi những sợi chỉ đỏ tẩm máu đã đen lại theo thời gian. Đó chính là “Mắt Quỷ” – vật trấn yểm cuối cùng, là lõi năng lượng cung cấp sức mạnh cho toàn bộ trận đồ “Nhục Trấn” và “Bát Quái Ngược” của làng Cổ Nguyệt. Chừng nào “Mắt Quỷ” còn đó, oán khí của dòng họ Trần sẽ không bao giờ tiêu tan, và lời nguyền sẽ chỉ tạm thời ngủ yên chứ không hề biến mất.

– Linh hồn của họ Trần nằm ở đó. – Phi Vũ thầm thì, giọng anh lạc đi. – Tất cả vinh hoa, tất cả tội ác… đều kết tụ vào viên ngọc huyết ấy.

Vết bớt hình nhện sau gáy anh tuy đã mờ đi sau khi Huyết Ấn được hóa giải, nhưng nỗi đau buốt tận xương tủy vẫn đang giày vò anh. Anh chỉ còn sáu ngày thọ mạng. Sáu ngày để quét sạch đống tro tàn của quá khứ.

Phi Vũ đặt nhẹ Linh Chi xuống một tấm phản gỗ còn sót lại, cởi chiếc áo khoác ướt sũng của mình đắp lên người cô. Anh quay sang Huy, ánh mắt kiên định đến đáng sợ:

– Huy, anh ở lại trông chừng Linh Chi. Dù nghe thấy bất cứ tiếng động gì, tuyệt đối không được rời khỏi cô ấy.

– Cậu định làm gì? Ngọn tháp đó sắp sập rồi! Cậu lên đó là tự sát! – Huy ngăn lại.

Phi Vũ mỉm cười, một nụ cười cay đắng:

– Tôi đã chết từ năm 27 tuổi rồi, Huy ạ. Những gì còn lại hiện giờ chỉ là một mảnh tàn hồn đang cố gắng chuộc lỗi cho tổ tiên. Nếu “Mắt Quỷ” không vỡ, Linh Chi sẽ không bao giờ có được sự bình yên. Dòng họ này… phải tận diệt từ gốc rễ.

Nói rồi, Phi Vũ lảo đảo đứng dậy. Từng bước chân của anh nặng nề, dẫm lên những mảnh ngói vỡ và gỗ vụn. Anh tiến về phía chân tháp. Cấu trúc của ngọn tháp từ đường này vốn là một tuyệt tác của tà thuật phong thủy, được xây dựng bằng một loại vôi vữa trộn máu người và tóc của các cô gái đồng trinh. Ngay cả khi bị sụp đổ một phần, nó vẫn đứng đó như một cột xương khô khổng lồ chống lên trời xanh.

Phi Vũ bắt đầu leo. Những ngón tay anh bám chặt vào các khe nứt, máu từ những vết cắt trên đá bắt đầu rỉ ra, hòa cùng nước mưa lạnh lẽo. Mỗi khi anh tiến lên một thước, một luồng oán khí từ “Mắt Quỷ” lại xộc thẳng vào đại não, tạo ra những ảo ảnh kinh hoàng.

Anh thấy Trần Vĩnh Khang xuất hiện giữa tầng không, gương mặt gã biến dạng, đôi mắt lồi ra đầy oán hận, gào thét: *”Phi Vũ! Mày là kẻ phản bội! Mày đang giết chết chính sự giàu sang của mình! Trở lại đây! Hãy nhận lấy ngai vàng này!”*

Tiếp đó là tiếng khóc tỉ tê của hàng trăm đứa trẻ bị chết yểu qua các thế hệ dòng họ Trần, những linh hồn không bao giờ được lớn lên vì phải hiến tế mạng sống cho lời nguyền. Chúng vây lấy anh, những bàn tay nhỏ xíu, xám ngoét nắm chặt lấy cổ chân anh, kéo xuống.

– Biến đi! – Phi Vũ gầm lên, lòng bàn tay anh chạm vào chiếc nhẫn ngọc huyết.

Viên ngọc trên nhẫn lóe sáng, một luồng hơi nóng truyền vào cơ thể, giúp anh giữ được sự tỉnh táo cuối cùng. Anh không sử dụng sức mạnh này để điều khiển oán hồn, mà dùng nó như một ngọn đuốc để thiêu rụi các ảo ảnh.

Càng lên cao, gió càng mạnh. Những tiếng hú qua các khe đá nghe như tiếng gào của hàng ngàn con quỷ đói. Phi Vũ cảm nhận được ngọn tháp đang rung rinh dưới chân mình. Nó sắp sụp. Sự hiện diện của anh trên này đang phá vỡ thế cân bằng cuối cùng của tà khí.

Khi chỉ còn cách đỉnh tháp chừng vài mét, “Mắt Quỷ” đột ngột phát ra một tiếng “oong” chói tai. Một luồng sóng xung kích màu đỏ sẫm tỏa ra, hất văng Phi Vũ ra khỏi vách tường. Anh chỉ kịp bám lấy một thanh xà ngang mục nát, toàn thân treo lơ lửng giữa không trung.

Bên dưới, Huy hét lớn điều gì đó nhưng tiếng mưa đã nuốt chửng tất cả.

Phi Vũ nhìn xuống. Độ cao này đủ để nghiền nát xương cốt của bất cứ ai. Nhưng khi anh nhìn thấy dáng ngồi lẻ loi của Huy đang bao bọc lấy Linh Chi trong góc tường đổ, một sức mạnh vô hình bùng lên trong huyết quản. Anh không thể gục ngã ở đây. Anh là kiến trúc sư, và đây là công trình cuối cùng anh phải phá dỡ.

Bằng một nỗ lực phi thường, Phi Vũ dùng cả chân và tay để leo ngược lên lại đỉnh tháp. Trước mặt anh lúc này chính là “Mắt Quỷ”.

Cận cảnh, viên ngọc không hề nhẵn nhụi. Bề mặt nó sần sùi như da người, bên trong những mạch máu li ti đang chuyển động, đập nhịp nhàng như một trái tim thực thụ. Đây chính là “tim” của làng Cổ Nguyệt. Toàn bộ tiền bạc, đất đai, uy quyền của họ Trần qua hàng thế kỷ đều được hút về đây qua con đường tà đạo.

Phi Vũ rút ra từ trong túi áo mảnh da người anh tìm thấy ở hang động sau thác nước và viên gạch cổ của dinh thự Uẩn Kim Đường. Đây là những “chìa khóa” cuối cùng để mở ra cấu trúc của sự diệt vong.

Anh dùng viên gạch cổ, vận hết sức bình sinh đập mạnh vào cây cột đồng nâng đỡ viên ngọc.

*Choang!*

Một tia sét xé toác bầu trời, giáng xuống ngay sát đỉnh tháp. Lửa xanh bùng lên. Viên ngọc huyết rung chuyển dữ dội, nó bắt đầu phát ra tiếng khóc ru của “Bà Chúa Không Mặt”. Tiếng hát ban đầu dịu dàng, sau đó trở nên rùng rợn, xé tâm can.

– Đã quá đủ rồi! – Phi Vũ nghiến răng, máu từ tai và mũi anh bắt đầu chảy ra do áp lực từ oán khí quá lớn. – Món nợ này, hôm nay phải xóa sạch!

Anh nhận ra rằng, không một món vũ khí nào trên đời có thể phá hủy được “Mắt Quỷ” ngoại trừ máu của người mang Huyết Ấn thực thụ. Viên ngọc này sinh ra từ lòng tham của tổ tiên anh, thì nó phải kết thúc bằng sự hy sinh của hậu duệ của họ.

Phi Vũ không ngần ngại, anh nắm lấy cạnh nhọn của viên gạch cổ, cứa mạnh một đường sâu vào lòng bàn tay phải. Máu nóng tuôn ra, đỏ tươi và tràn trề sức sống. Anh áp lòng bàn tay đầy máu của mình trực tiếp lên viên “Mắt Quỷ”.

Một âm thanh rợn người vang lên, như tiếng sắt nung đỏ nhúng vào nước lạnh. Khói đen bốc lên nghi ngút từ nơi tiếp xúc giữa máu của Phi Vũ và viên ngọc tà.

“Mắt Quỷ” bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt nhỏ li ti nhanh chóng lan rộng như mạng nhện. Từ trong các kẽ nứt ấy, những linh hồn đen ngòm thoát ra ngoài, bay loạn xạ vào không trung rồi tan biến dưới làn mưa. Chúng là những lời nguyền đã bị giam cầm quá lâu.

– Phá cho tôi! – Phi Vũ gào lên, âm thanh vang vọng khắp cả thung lũng làng Cổ Nguyệt.

Anh dùng cả hai tay ôm lấy viên ngọc, bất chấp việc đôi tay mình đang bị thiêu đốt bởi tà khí nóng rực. Với một cú xoay người cực mạnh, anh giật phăng viên ngọc ra khỏi trụ đồng rồi đập mạnh nó xuống nền đá đỉnh tháp.

*RẮC!*

Một tiếng nổ chấn động nổ ra. Một luồng ánh sáng trắng lóa mắt bắn lên tận mây xanh, xuyên thủng màn đêm u tối.

“Mắt Quỷ” vỡ tan thành nghìn mảnh vụn nhỏ như cát.

Ngay khoảnh khắc đó, ngọn tháp từ đường dưới chân Phi Vũ hoàn toàn mất đi sự liên kết cuối cùng. Nó bắt đầu rã ra từng mảng lớn. Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, rơi tự do xuống giữa tầng không.

– Vũ! – Tiếng gào của Huy xé toác màn mưa.

Nhưng trong cơn rơi ấy, Phi Vũ không cảm thấy sợ hãi. Anh thấy “Bà Chúa Không Mặt” đang đứng ở đó, không phải trong hình hài quỷ dữ, mà là một cô gái trẻ với khuôn mặt xinh đẹp nhưng đượm buồn. Cô mỉm cười với anh, đôi bàn tay không còn máu mủ nhợt nhạt nữa mà ấm áp vô cùng. Cô khẽ phất tay, một luồng khí dịu nhẹ đỡ lấy thân thể Phi Vũ, khiến anh không bị đập mạnh xuống đống đá hộc mà rơi xuống một lùm cây bụi phủ đầy cỏ mềm ở phía sau tòa từ đường.

Trời đất quay cuồng. Phi Vũ nằm đó, nhìn lên bầu trời. Mưa vẫn rơi, nhưng màu đỏ của không gian đã biến mất. Một cảm giác thanh khiết chưa từng có tràn ngập trong lồng ngực anh. Lời nguyền đã thực sự tan biến.

Viên ngọc huyết vỡ vụn đồng nghĩa với việc toàn bộ gia sản của họ Trần sẽ lụi bại, các tập đoàn, các quỹ tiền tệ được xây dựng trên tà thuật sẽ sụp đổ chỉ sau một đêm. Nhưng đó là cái giá công bằng nhất.

Từ trong đống đổ nát, Huy dìu Linh Chi chạy tới. Cảnh sát Huy thở hổn hển, khi nhìn thấy Phi Vũ vẫn còn thở, anh ta quỵ xuống vì nhẹ nhõm.

– Cậu… cậu đúng là thằng điên. – Huy cười trong nước mắt.

Linh Chi không thấy gì, nhưng cô lần mò trong không gian cho đến khi chạm được vào vai Phi Vũ.

– Anh Vũ… “Mắt Quỷ” mất rồi. Em cảm nhận được… bóng tối hiện giờ rất sạch sẽ. Không còn mùi máu nữa…

Phi Vũ gắng gượng ngồi dậy, anh nắm lấy bàn tay gầy gò của Linh Chi. Chiếc nhẫn ngọc huyết trên ngón tay anh giờ đây cũng đã nứt đôi, màu đỏ thẫm biến thành màu tro tàn.

Cái giá của việc phá hủy “Mắt Quỷ” là sinh mạng của anh. Sáu ngày. Anh chỉ còn bấy nhiêu thời gian để đưa Linh Chi ra khỏi nơi này, để đảm bảo cô có một cuộc đời mới.

Phía xa, trên những ngọn đồi bao quanh làng Cổ Nguyệt, màn sương mù vĩnh cửu bắt đầu tản ra, lộ ra những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai đang cố gắng xuyên qua mây mù. Những người dân làng tỉnh dậy, họ cảm thấy đầu óc nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi một cơn mộng mị kéo dài hàng thập kỷ.

Cụ Mười – lúc này đang đứng ở một bìa rừng xa xôi, nhìn về phía ngôi từ đường đổ nát. Cụ nâng bát rượu thuốc trên tay, đổ xuống đất ba lần:

– Hết rồi… Cuối cùng cũng hết rồi. Khởi đầu bằng máu, kết thúc bằng tro. Trần Phi Vũ, cậu đã làm được điều mà cả trăm năm nay không ai dám nghĩ tới.

Trong làng, những tiếng chim hót bắt đầu vang lên – điều mà trước đây hiếm khi nghe thấy ở vùng đất oán khí này.

Phi Vũ dựa lưng vào một tảng đá, anh cảm thấy cơ thể mình đang lịm dần đi. Nhưng trong lòng anh, lần đầu tiên sau hai mươi sáu năm, có một ngọn lửa nhỏ của niềm hy vọng. Lời nguyền của dòng họ Trần Phi đã bị đập tan tại đây, tại chính nơi nó bắt đầu.

Sáu ngày còn lại. Anh sẽ dùng chúng không phải để nuối tiếc, mà để kể cho Linh Chi nghe về màu xanh của cỏ và sắc đỏ của hoa bỉ ngạn thật sự – không phải màu đỏ của máu, mà là màu đỏ của sự giải thoát và tái sinh.

Những mảnh vụn của “Mắt Quỷ” dưới làn mưa bắt đầu tan chảy, hóa thành thứ nước đen ngòm rồi thấm vào lòng đất, bị lọc sạch bởi mẹ thiên nhiên. Bí mật của dòng họ Trần, từ nay sẽ chỉ còn là những câu chuyện kể rùng rợn cho kẻ hậu thế, một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của lòng tham và cái giá kinh hồn của những giao kèo với quỷ dữ.

Phi Vũ nhắm mắt lại, ngủ một giấc thật sâu giữa tiếng mưa rơi đều đặn trên mái ngói vỡ. Anh không còn mơ thấy quan tài mở nắp, cũng không còn thấy bóng mình trong bộ quan phục ngày xưa. Anh thấy mình là một kiến trúc sư, đang vẽ nên bản đồ của một thành phố rực rỡ ánh sáng, nơi không có bóng tối nào có thể nấp lại được nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8