Lời Nguyền Của Dòng HọChương 126: Linh Chi hy sinh đôi mắt
**CHƯƠNG 126: LINH CHI HY SINH ĐÔI MẮT**
Không gian trong căn từ đường dòng họ Trần lúc này không khác gì một tầng địa ngục thu nhỏ. Mùi nhang tàn quyện cùng mùi máu tươi tanh nồng, bị hun nóng bởi ngọn lửa vô hình phát ra từ huyết dịch của Trần Phi Vũ. Chín cây cột gỗ lim đen bóng, vốn là nơi trấn yểm linh hồn của biết bao thế hệ, giờ đây đang rung lên bần bật dưới sức ép của hai nguồn năng lượng đối nghịch: oán lực ngàn năm của Bà Chúa Không Mặt và dương khí bộc phát từ Huyết Ấn của người kế thừa cuối cùng.
Phi Vũ khuỵu một chân xuống, bàn tay trái của anh cắm sâu vào rãnh chạm khắc trên cây cột thứ chín. Máu từ cổ tay anh không chảy xuống đất mà dường như bị một lực hút mãnh liệt lôi kéo, chảy ngược lên trên, nhuộm đỏ những hoa văn mây tản, biến chúng thành những con rết đỏ rực đang bò lổm ngổm quanh thân cột.
– Vũ! Anh không trụ vững được lâu đâu! – Đại úy Huy hét lên, khẩu súng trong tay anh liên tục nhả đạn vào những cái xác khô đang lồm cồm bò dậy từ dưới gạch nền.
Đạn bạc không giết được chúng, nhưng lực chấn động cũng đủ để làm chậm nhịp độ tấn công. Gương mặt Huy sạm đen vì khói bụi và mồ hôi, ánh mắt vốn dĩ đầy tính kỷ luật quân đội giờ đây cũng không nén nổi sự kinh hoàng. Thế giới mà anh biết đã sụp đổ hoàn toàn kể từ giây phút bước chân vào làng Cổ Nguyệt.
Giữa luồng xoáy hỗn loạn ấy, Bà Chúa Không Mặt đứng lơ lửng ở trung tâm của trận đồ Bát Quái Ngược. Bộ váy cưới rách nát của mụ bay phấp phới, nhưng không phải bởi gió, mà bởi những luồng oán khí đen ngòm như mực tàu cuộn xoáy. Gương mặt phẳng lì của mụ khẽ nghiêng sang một bên, âm thanh vang lên rợn người, tựa như hàng ngàn giọng nói cùng đồng thanh thì thầm:
– Một chút máu lẻ loi đó… có thể rửa sạch được tội ác của hàng trăm năm sao? Trần Phi Vũ, ngươi quá ngây thơ rồi. Ngươi xây lối đi cho linh hồn, nhưng kẻ dẫn đường chính là cái chết!
Dứt lời, mụ đưa đôi tay khẳng khiu, những móng tay đen dài quào vào không trung. Ngay lập tức, từ bốn góc từ đường, những sợi dây tơ nhện bằng oán khí thình lình bắn ra, quấn chặt lấy tứ chi của Phi Vũ, treo ngược anh lên giữa khoảng không.
– Áaaa! – Phi Vũ gầm lên đau đớn. Vết bớt sau gáy anh bắt đầu nứt ra, máu rỉ xuống lưng áo, tạo thành hình dạng một con nhện đỏ khổng lồ với đôi cánh bằng máu đang từ từ định hình. Đau đớn như bị ngàn mũi kim châm thẳng vào tủy não, nhưng anh vẫn không buông cây cột thứ chín. Nếu buông ra, trận đồ thanh tẩy sẽ sụp đổ, và oán hận này sẽ tràn ra khỏi làng Cổ Nguyệt, biến cả vùng đất này thành nghĩa địa.
– Linh Chi… – Phi Vũ thều thào, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía cô em họ đang đứng nép sau bục thờ.
Linh Chi run rẩy. Cô đứng đó, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau. Đôi mắt âm dương sau lớp kính râm của cô đang rỉ máu. Từ lúc bước vào từ đường, cô đã nhìn thấy những thứ mà ngay cả Phi Vũ cũng không thể thấy hết: một mạng lưới nhân quả dày đặc như mạng nhện, mỗi sợi tơ là một mạng người, tất cả đều hội tụ về một điểm tâm nhất trên ngực của Bà Chúa Không Mặt. Nhưng cái điểm đó cứ liên tục di chuyển, mờ ảo và xảo quyệt.
“Trận đồ này là giả… trái tim của oán hận đang lẩn khuất ở đâu đó.” – Linh Chi thầm nghĩ, lòng bàn tay lạnh toát.
Cụ Mười trước khi ra đi đã từng dạy cô: “Linh Chi, con có đôi mắt nhìn thấu âm dương, nhưng đó chỉ là lớp vỏ. Muốn diệt được quỷ thần thực sự, con phải nhìn thấy được Thiên Cơ. Nhưng cái giá của việc nhìn trộm Thiên Cơ là sự tối tăm vĩnh viễn.”
Nhìn Phi Vũ đang bị tàn phá bởi tà thuật, nhìn đại úy Huy đang liều chết bảo vệ cho mình, Linh Chi biết mình không còn lựa chọn. Cô vốn dĩ là “vật tế dự phòng” của dòng họ Trần, sinh ra đã mang số mệnh của kẻ bị nguyền rủa. Nếu hôm nay phải trả giá, thì hãy để cái giá đó có ý nghĩa nhất.
Linh Chi từ từ tháo chiếc kính râm xuống. Đôi mắt cô, bình thường vốn trong trẻo nhưng u sầu, giờ đây đang chuyển sang một màu xám bạc kỳ lạ. Con ngươi co thắt lại thành một đường chỉ dọc như mắt loài thú.
– Anh Vũ… nhìn em lần cuối đi. – Giọng cô nhỏ nhẹ, lạc lõng giữa tiếng gầm rú của lũ quỷ nhện.
Phi Vũ dường như nhận ra điều gì đó, anh gào lên:
– Chi! Không được! Em dừng lại ngay!
Nhưng đã quá muộn. Linh Chi cắn đầu ngón tay, vẽ một đường huyết chú từ trán kéo xuống giữa hai hàng lông mày. Cô chấp hai tay trước ngực, môi lẩm nhẩm những cổ tự mà chỉ có những kẻ cận kề cái chết mới có thể hiểu được:
– Thiên nhãn khai mở, thấu suốt luân hồi. Dùng mạng làm cầu, dùng mắt làm đèn. Hiện nguyên hình!
Một luồng sáng màu bạc xanh phóng thẳng ra từ đôi mắt của Linh Chi, rọi vào căn từ đường đang chìm trong u tối. Toàn bộ không gian như bị đóng băng lại trong khoảnh khắc. Linh Chi thấy mình đang đứng giữa một vũ trụ đen thẳm, nơi Bà Chúa Không Mặt không còn là một bóng ma, mà là một khối u đen khổng lồ đang đập theo nhịp của ngôi nhà.
Dưới cái nhìn “Thiên Cơ” của cô, tất cả ảo ảnh đều biến mất. Chín cây cột gỗ biến thành chín thanh đinh rỉ sét đang đóng vào xương tủy của một người con gái – chính là Nguyễn Thị Mai năm xưa. Và ở ngay phía dưới bục thờ tổ tiên, nơi mà ông Khang đã từng quỳ lạy, có một hố nhỏ đang tỏa ra làn khói màu tím độc địa.
Đó chính là “Mắt Quỷ”, nguồn năng lượng cung cấp cho Bà Chúa. Trận đồ không nằm trên mặt đất, nó nằm trong ý thức và linh hồn của tổ tiên họ Trần, được cụ thể hóa bằng cái hầm mộ ngay bên dưới chân họ.
– Em thấy rồi! – Linh Chi hét lên, giọng cô lạc hẳn đi. – Anh Vũ! Điểm yếu nằm dưới chân bệ thờ! Ngay dưới cái bát hương đồng! Đó là Tử huyệt! Phải phá vỡ nó, nếu không Bà Chúa sẽ không bao giờ tan biến!
Bà Chúa Không Mặt rít lên một tiếng xé lòng. Mụ cảm nhận được bí mật ngàn năm của mình đang bị phơi bày trước đôi mắt của con bé nhân loại yếu ớt kia.
– Con khốn! Dám soi mói linh hồn ta! – Mụ vung tay, một luồng oán lực hắc ám hình bàn tay khổng lồ giáng thẳng về phía Linh Chi.
– Bảo vệ cô ấy! – Huy lao tới, dùng thân mình chắn trước Linh Chi, sức mạnh của cú va chạm khiến anh văng xa cả chục mét, đập vào tường và ngất lịm đi.
Nhưng Linh Chi vẫn không nhắm mắt. Cô đứng sừng sững, hai hốc mắt bây giờ không còn chảy máu bình thường nữa, mà là những dòng máu đen đặc chảy dài xuống đôi má xanh xao. Cơn đau như có hàng ngàn mảnh kính vỡ đang nghiền nát nhãn cầu, cô cảm thấy bóng tối đang từ từ nuốt chửng thế giới quan của mình. Ánh sáng dần tắt lịm, những hình ảnh rực rỡ cuối cùng là hình bóng của anh Vũ – người anh luôn che chở cho cô bấy lâu nay.
– Anh Vũ… làm đi… em… không thấy đường nữa rồi…
Phi Vũ nghiến răng đến bật máu môi. Với tất cả tàn lực, anh gầm lên một tiếng như mãnh thú. Con nhện đỏ sau gáy anh hoàn thành chân thứ tám, đôi cánh máu bung rộng ra, giải phóng một luồng sức mạnh khủng khiếp đánh bật những sợi tơ oán khí đang trói buộc mình.
Anh rơi xuống đất, đôi tay cầm chắc thanh Trấn Hồn kiếm lúc này đang rực lên ánh kim quang của đoản mệnh công đức. Không do dự một giây, anh lao về phía bệ thờ.
– Chết đi! Lời nguyền bẩn thỉu này!
Phi Vũ vung kiếm đâm thẳng xuống vị trí bát hương đồng. Một tiếng nổ chấn động vang lên, lấn át cả tiếng sấm sét ngoài trời. Từ điểm bị đâm, một dòng dung nham màu đen xám trào ra, kèm theo tiếng gào khóc thảm thiết của hàng vạn oan hồn đang bị giam cầm trong mạch địa.
Bà Chúa Không Mặt đứng khựng lại. Toàn bộ thực thể của mụ bắt đầu tan rã từ đôi bàn chân lên đến đầu. Váy cưới cháy thành tro bụi, gương mặt phẳng lì nứt ra những đường dài.
– Không… không thể nào… giao kèo… phải được tiếp tục… – Giọng mụ yếu dần, tan vào hư vô.
Căn từ đường bắt đầu sụp đổ. Những thanh xà ngang nặng hàng tấn rơi xuống.
Phi Vũ không màng đến những thứ đang đổ nát, anh lao về phía Linh Chi. Cô đang ngồi gục dưới chân cột, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú giờ đây vương đầy vết máu đen và xám của tro bụi.
– Chi! Chi ơi! Em nghe anh nói không? – Vũ run rẩy bế xốc cô lên.
Linh Chi khẽ cử động đôi môi nhợt nhạt, bàn tay cô quờ quạng trong không trung cho đến khi chạm được vào mặt của Phi Vũ. Cô mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến đau lòng.
– Anh Vũ à… bóng tối… cuối cùng cũng yên tĩnh thật sự rồi. Em không còn thấy những con ma nữa… em cũng không còn thấy nỗi đau của gia tộc này nữa…
– Anh sẽ cứu em! Anh sẽ đưa em đến bệnh viện! – Phi Vũ gào lên, nước mắt rơi lã chã xuống mặt Linh Chi.
– Đừng… mắt em… trả lại cho họ rồi. Để hóa giải lời nguyền này, em đã dùng đôi mắt âm dương làm vật trao đổi cuối cùng. Giờ đây… em chỉ là một người bình thường. Một người bình thường… mù lòa…
Huy vừa tỉnh dậy, loạng choạng bò đến bên cạnh hai anh em. Anh nhìn thấy khung cảnh tan thương ấy, một người lính dạn dày sương gió như anh cũng phải ngoảnh mặt đi vì không chịu nổi sự nghiệt ngã.
Trận đồ đã vỡ. Bà Chúa đã tan biến. Lời nguyền đeo bám dòng họ Trần suốt chín thế hệ cuối cùng cũng bị cắt đứt bằng máu của người thừa kế và đôi mắt của người con gái tội nghiệp nhất dòng họ.
Mái nhà từ đường sụp xuống hoàn toàn. Trong đống đổ nát, một vạt áo đen của ai đó phất phơ biến mất vào màn sương làng Cổ Nguyệt. Phi Vũ ôm chặt lấy Linh Chi, mặc cho bụi mù và lửa đỏ đang vây hãm. Dấu ấn con nhện trên gáy anh dần mờ đi, để lại một vết sẹo trắng nhạt màu, như một ký ức đau thương không bao giờ lành lại.
Dòng họ Trần Phi, từ đây, sự giàu sang ô uế chính thức khép lại, nhưng nỗi đau mà những người còn sống phải gánh chịu, có lẽ sẽ kéo dài cho đến cuối đời.
Bên ngoài, trời bắt đầu đổ cơn mưa rào đầu hạ, như muốn gột rửa sạch sẽ những vết máu và tội ác của một làng quê vốn dĩ bình yên nhưng lại bị tham vọng của con người biến thành chốn u linh.
– Chi, anh sẽ là đôi mắt của em. Từ nay về sau, anh sẽ kể cho em nghe thế giới này đẹp đẽ đến nhường nào.
Trong vòng tay của anh mình, Linh Chi đã lịm đi từ bao giờ, hơi thở cô yếu ớt nhưng đều đặn. Lời nguyền đã tan, nhưng cái giá phải trả cho tự do bao giờ cũng là máu và sự mất mát đến tận cùng xương tủy.