Lời Nguyền Của Dòng HọChương 132: Sự thật về vết bớt nhện
Tiếng mưa gào thét bên ngoài những bức tường bê tông cốt thép của khu hầm kỹ thuật bên dưới lòng thành phố. Âm thanh ấy bị bóp nghẹt, chỉ còn lại những tiếng rì rầm trầm đục như tiếng tụng kinh của một cõi nào đó không thuộc về nhân thế. Ánh sáng từ những chiếc đèn pin dã chiến hắt lên vách tường ẩm thấp, tạo nên những bóng ma xiêu vẹo, nhảy múa theo từng nhịp thở dồn dập của nhóm người.
Trần Phi Vũ ngồi trên một chiếc hòm gỗ cũ nát, đôi mắt anh dán chặt vào tấm sơ đồ da người trải rộng trên mặt đất. Thanh Trấn Hồn kiếm gác ngang đùi, lưỡi kiếm dẫu chưa rút ra khỏi vỏ vẫn tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, xua tan cái ẩm mốc đặc quánh của tầng hầm.
“Vũ này, anh đang nghĩ về nó phải không?” Linh Chi khẽ chạm vào vai anh. Đôi mắt âm dương của cô dù đã bị che lại bởi lớp kính râm trong bóng tối, nhưng dường như cô vẫn cảm nhận được luồng linh lực đang dao động bất định trong tâm trí Phi Vũ.
Phi Vũ không ngẩng đầu, tay anh vô thức đưa lên vuốt ve vùng da sau gáy. Nơi đó, dấu ấn hình cái cân đang tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ, một sự thay thế kỳ lạ cho vết bớt nhện đỏ vốn đã ám ảnh anh suốt 27 năm trời.
“Nó đã biến mất…” Phi Vũ thì thầm, giọng anh khản đặc. “Cả cuộc đời tôi, tôi đã chạy trốn khỏi con nhện đó. Tôi coi nó là bản án tử hình, là hiện thân của sự thối nát mà dòng họ Trần đã gieo rắc. Nhưng tại sao… khi nó không còn nữa, tôi lại cảm thấy một khoảng trống đáng sợ như vừa đánh mất một người bảo vệ?”
Cụ Mười, lúc này đang lúi húi bên một lư hương nhỏ đặt ở góc phòng, dừng hẳn động tác. Lão già mù một mắt xoay người lại, mùi nhang tàn và thuốc nam từ cơ thể lão quện vào không khí. Cụ Mười thở dài, âm thanh như tiếng gió lùa qua khe cửa mục.
“Đã đến lúc rồi, Phi Vũ. Sự thật về Nhện Huyết… nó không nằm trong đống nhật ký nửa vời của cha anh, cũng không nằm trong những lời nguyền mà Trần Vĩnh Khang tôn thờ như chân lý. Sự thật thường tàn khốc hơn chúng ta tưởng, vì nó luôn ẩn mình dưới lớp vỏ của sự sợ hãi.”
Cụ Mười tiến lại gần, dùng ngón tay khô héo như vỏ cây quệt một ít tro hương đỏ sẫm lên trán Phi Vũ.
“Ngồi xuống, thả lỏng tâm thức. Ta sẽ cho anh thấy thứ mà tổ tiên dòng họ Trần đã thực sự để lại. Không phải để hại anh, mà để che chở cho linh hồn duy nhất còn sót lại sự thanh khiết trong dòng máu đầy tội lỗi này.”
Linh Chi lùi lại một bước, tay cô nắm chặt chiếc chuông đồng gọi hồn, sẵn sàng ứng phó nếu có bất kỳ luồng oán khí nào bộc phát. Đại úy Huy đứng tựa vào cột bê tông phía xa, tay cầm điếu thuốc chưa châm, ánh mắt sắc lẹm canh chừng mọi ngóc ngách của căn hầm.
Phi Vũ nhắm mắt lại. Dưới tác động của tro hương và pháp lực của Cụ Mười, bóng tối trước mắt anh bắt đầu vặn xoắn. Một luồng ký ức không phải của anh, mà của dòng máu đang chảy trong huyết quản, bắt đầu cuộn trào như thác lũ.
Trong ảo ảnh, Phi Vũ thấy mình đang đứng giữa từ đường làng Cổ Nguyệt, nhưng không phải ngôi nhà sụp đổ anh vừa rời khỏi, mà là từ đường của gần ba mươi năm trước. Đêm đó cũng mưa tầm tã. Cha anh – Trần Vĩnh Bình – đang quỳ trước bàn thờ tổ tiên. Trên bàn thờ, không phải bài vị, mà là một chiếc hộp gỗ màu đen tỏa ra oán khí ngút trời.
Đó là lúc “Bà Chúa Không Mặt” đang ở đỉnh cao của sự phẫn nộ, mỗi ngày đều đòi hỏi máu của con cháu họ Trần.
Phi Vũ thấy cha mình gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ nhưng ánh lên một quyết tâm điên rồ. Đứng cạnh ông là một thầy pháp già – người mà Phi Vũ nhận ra chính là sư phụ của Cụ Mười năm xưa.
“Ông Bình, ông có chắc không?” Thầy pháp hỏi, giọng run rẩy. “Dùng thuật ‘Thiên Nhện Thủ Hồn’ là đi ngược lại ý trời. Nó không hóa giải được lời nguyền, nó chỉ biến ông thành một vật chứa. Ông sẽ phải chịu đựng sự hành hạ của con Nhện Huyết đó cho đến khi chết, và khi ông chết, nó sẽ bám lấy con trai ông. Người ta sẽ gọi nó là lời nguyền, sẽ kinh sợ nó, sẽ hắt hủi nó.”
Cha anh cười, nụ cười méo mó nhưng tràn đầy yêu thương: “Nếu không có con nhện đó, tâm trí của Vũ sẽ bị Bà Chúa chiếm lấy ngay khi nó mới lọt lòng. Để Bà Chúa tưởng rằng đó là vết tích oán hận của bà ta, bà ta sẽ không nghi ngờ. Con nhện này… nó sẽ ăn mòn oán khí bám vào Vũ, biến chúng thành năng lượng để duy trì sự sống cho nó. Cho đến năm 27 tuổi, khi con nhện hoàn thiện 8 chân, đó không phải là lúc Vũ phải chết, mà là lúc tấm khiên bảo vệ đã hoàn thành.”
Phi Vũ rùng mình. Anh thấy cha mình cầm một con dao bạc, rạch một đường dài trên lòng bàn tay rồi nhỏ máu vào chiếc hộp đen. Một thực thể đỏ thẫm, gớm ghiếc bò ra. Nó có tám chân dài ngoằng, thân hình như được kết tinh từ máu đông và những lời cầu nguyện cay đắng.
Con nhện ấy không lao vào giết chóc. Nó lặng lẽ bò lên gáy của đứa trẻ đang nằm trong nôi – chính là Phi Vũ. Đứa trẻ khóc thét lên khi con nhện cắm những xúc tu vào da thịt, bắt đầu bám rễ.
“Nhìn cho kỹ đi, Vũ!” Tiếng của Cụ Mười vang lên bên tai anh như sấm truyền.
Trong ảo ảnh, Phi Vũ thấy rõ cơ chế vận hành của vết bớt. Mỗi khi anh gặp nguy hiểm, mỗi khi những bóng ma oán hận áp sát, con nhện trên gáy anh lại cựa quậy. Những chân nhện mọc thêm ra không phải là dấu mốc của cái chết, mà là những “mạch hấp thụ”.
Lúc anh 21 tuổi, khi lời nguyền đáng lẽ phải lấy mạng anh, con nhện đã bung ra 4 chân đầu tiên, tạo thành một lồng giam vô hình hút sạch oán lực tỏa ra từ lòng đất làng Cổ Nguyệt. Lúc anh ở bệnh viện tâm thần, khi cái xác của Huy (lúc bị điều khiển) định lao vào anh, chính con nhện đã phát ra một tầng sóng xung kích linh hồn khiến kẻ thù chùn bước.
Những cơn đau đầu kinh niên, sự mệt mỏi xanh xao của Phi Vũ… tất cả không phải do anh bị ma ám, mà là cái giá của “tấm khiên” này. Con nhện cần tinh huyết của anh để sống, nhưng đổi lại, nó lọc sạch mọi thứ tạp niệm, mọi lời nguyền nhắm vào anh.
Nó là một ký sinh trùng bảo vệ.
Đỉnh điểm của ảo ảnh là cái chết của Trần Minh – anh họ của Vũ. Phi Vũ thấy rõ trong đêm đó, một thực thể đen tối (có lẽ là một phần oán niệm của Trần Vĩnh Khang nuôi dưỡng) đã tìm đến phòng của Vũ trước. Con nhện trên gáy Vũ đã phát sáng rực rỡ, nó tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc khiến thực thể đó phải chuyển hướng sang phòng bên cạnh – nơi Trần Minh đang ngủ mà không có bất kỳ sự bảo vệ nào.
Phi Vũ bật khóc. Hóa ra, suốt bấy nhiêu năm, anh căm ghét thứ đã cứu mạng mình hàng nghìn lần. Anh gọi nó là lời nguyền, anh hận dòng họ vì đã ban tặng cho anh sự dị dạng này, trong khi đó lại là tình yêu thương cuồng dại và tuyệt vọng nhất mà cha anh đã dành cho anh.
Ký ức chuyển sang một phân cảnh khác: Trần Phi Cao.
Kẻ này xuất hiện trong bóng tối, đứng bên ngoài biệt thự họ Trần. Hắn nhìn thấy vết bớt trên gáy Vũ và khẽ cười lạnh: “Cái khiên này dày đấy, nhưng khi nó nở đủ 8 chân, nó sẽ trở nên mong manh nhất trước khi biến hóa thành vật thể thật sự. Ta sẽ đợi đến lúc đó.”
Hóa ra, Trần Phi Cao biết sự thật. Hắn chờ đợi con nhện hoàn thiện để hắn có thể cướp lấy “vỏ bọc thanh khiết” mà con nhện đã tốn bao công sức bảo bọc suốt 27 năm. Sự kiện ở làng Cổ Nguyệt, việc Vũ dùng Trấn Hồn kiếm để tiêu diệt Bà Chúa Không Mặt… tất cả vô tình đã kết thúc sứ mệnh của Nhện Huyết.
Khi oán niệm lớn nhất (Bà Chúa) được siêu thoát, con nhện không còn mục tiêu để hấp thụ, nó đã tự tan biến vào hư không, để lại cho Vũ “dấu ấn cái cân” – biểu tượng của sự cân bằng nhân quả, cũng là lúc anh chính thức bước vào hàng ngũ của những người giữ ranh giới âm dương.
Phi Vũ bừng tỉnh. Mồ hôi vã ra như tắm, khuôn mặt xanh xao giờ đây ửng lên một sắc hồng kỳ lạ. Anh thở hắt ra, đôi tay nắm chặt cán kiếm.
“Nó… nó bảo vệ cháu…” Phi Vũ lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Cụ Mười đầy chấn động.
Cụ Mười gật đầu, khói nhang quấn quýt quanh tay lão: “Con người luôn sợ những gì họ thấy quái dị. Dòng họ Trần này toàn những kẻ ích kỷ, nhưng cha anh là ngoại lệ. Ông ấy biết mình không đủ sức phá bỏ lời nguyền từ đời tổ tiên, nên đã chọn cách biến anh thành một pháo đài. Vết bớt nhện đỏ đó, thực chất là kết quả của một loại thuật Cổ xưa, dùng độc trị độc. Nó là minh chứng cho việc tình yêu có thể biến một thứ tà ác nhất thành công cụ cứu người.”
Linh Chi bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh giá của Phi Vũ. “Bây giờ anh đã hiểu tại sao mỗi lần em nhìn vào gáy anh, em không thấy tà khí, mà chỉ thấy một sự u uất đến xé lòng không? Em cứ ngỡ mình nhìn nhầm, cứ ngỡ mắt âm dương của mình bị che mờ… nhưng hóa ra là vậy.”
Phi Vũ đứng dậy, sự mệt mỏi thường ngày dường như biến mất, thay vào đó là một nguồn năng lượng sung mãn chảy dọc sống lưng. Khi hiểu được chân tướng của Nhện Huyết, sự oán hận trong lòng anh với dòng tộc bấy lâu nay đã được tịnh hóa. Anh không còn là “kẻ bị nguyền rủa” nữa. Anh là kẻ được chọn để kết thúc sự sai trái này một lần và mãi mãi.
Đại úy Huy lúc này mới tiến lại gần, vỗ mạnh vào vai Vũ: “Nghe có vẻ kỳ quặc, nhưng nếu là tôi, tôi cũng sẽ làm như cha anh. Trong cái thế giới đen tối này, đôi khi ta phải đeo mặt nạ quỷ để bảo vệ thiên thần.”
Vũ mỉm cười, một nụ cười thật sự sau bao ngày u tối: “Bây giờ thì tôi hiểu tại sao dấu ấn cái cân lại hiện lên. Nhân quả đã trả xong một phần. Phần còn lại… thuộc về Trần Phi Cao.”
Phi Vũ quay lại nhìn Cụ Mười: “Cụ, cụ nói khi Nhện Huyết tan biến, nó để lại một thứ trong máu của cháu phải không?”
Cụ Mười nheo con mắt duy nhất lại, ánh nhìn thâm trầm: “Đúng. Đó là ‘Huyết Cương’. Linh hồn anh giờ đây như thép đã được tôi luyện qua lửa và độc. Trần Phi Cao muốn cơ thể anh vì sự thanh khiết của nó, nhưng hắn không biết rằng bên trong sự thanh khiết đó là sự cứng rắn của tám đôi chân nhện đã cắm sâu vào tâm trí anh suốt gần ba thập kỷ. Hắn sẽ sớm nhận ra mình đang cố gắng nuốt chửng một lưỡi dao.”
Phi Vũ rút thanh Trấn Hồn kiếm. Lần này, lưỡi kiếm phát ra tiếng ngân rung động cả tầng hầm. Ánh kim quang từ kiếm không còn chỉ là màu vàng chói lọi, mà xen lẫn những tia đỏ sẫm li ti như tơ nhện. Sự kết hợp giữa chính đạo và sức mạnh của ký ức bảo vệ đã tạo nên một loại lực lượng mới.
“Trần Phi Cao nghĩ rằng hắn nắm giữ lịch sử, nhưng hắn đã quên mất một điều: lịch sử không chỉ được viết bằng mực, mà còn được khắc bằng máu của những người đã hy sinh trong thầm lặng,” Phi Vũ dõng dạc nói, giọng anh vang vọng trong hầm tối như một lời tuyên chiến.
Anh nhìn vào tấm sơ đồ. Những hầm kỹ thuật chạy xuyên qua lòng thành phố giờ đây hiện lên trong mắt anh như một mạng nhện khổng lồ. Và lần này, anh sẽ không còn là con mồi sợ hãi bị mắc kẹt, anh chính là thợ săn đang len lỏi trong chính mạng lưới đó để tìm về tổ quỷ.
“Đại úy Huy, hãy mở cửa hầm số 4. Linh Chi, chuông đồng của em sẽ là đèn chỉ đường. Cụ Mười, cụ hãy giữ trận pháp từ xa. Tôi sẽ đi thẳng vào tâm điểm của ‘Long mạch thành phố’. Nơi Trần Phi Cao đang trú ngụ, cũng là nơi vương miện của dòng họ Trần sẽ bị chôn vùi.”
Cả nhóm di chuyển. Bước chân của họ trên nền gạch ẩm ướt trở nên dứt khoát hơn bao giờ hết. Sự thật về vết bớt nhện không chỉ là một lời giải thích cho quá khứ, nó là một liều thuốc chữa lành vết thương tinh thần, biến Phi Vũ từ một con người u sầu, cam chịu thành một kiến trúc sư của định mệnh.
Đi sâu vào những đường cống ngầm mịt mù tăm tối, Phi Vũ cảm thấy gáy mình mát lạnh. Dấu ấn cái cân đang rung động theo nhịp của thành phố phía trên. Anh biết, con Nhện Huyết ấy tuy đã tan biến về hình xác, nhưng linh hồn của nó – tình thương của cha anh – vẫn đang hiển hiện trong từng hơi thở, từng nhịp đập của anh.
“Cha,” Phi Vũ thầm gọi trong lòng. “Cảm ơn người đã dùng bóng tối để cho con được thấy ánh sáng. Cảm ơn người đã khiến con cô độc, để hôm nay con biết quý trọng những người đồng hành này.”
Ở phía xa, trong căn phòng bí mật dưới tầng áp mái của Nhà hát lớn, một gã đàn ông trung niên trong bộ âu phục chỉn chu chợt khựng lại. Trần Phi Cao nhướng mày, gã cảm thấy luồng khí tức của Phi Vũ đang thay đổi một cách chóng mặt. Không còn sự bất ổn, không còn mùi của “vật tế”.
Gã nhìn vào bức chân dung tổ tiên dòng họ Trần treo trên tường, đôi mắt gã lóe lên sự nghi ngờ: “Thằng ranh đó… nó đã phá giải được Nhện Huyết? Không thể nào. Trừ khi… nó đã chấp nhận nó.”
Trần Phi Cao bước tới một bể chứa lớn đựng đầy một loại dung dịch đen ngòm, bên trong là những bào thai quỷ đang ngọ nguậy. Gã lẩm bẩm: “Dù có thay đổi thế nào, máu của ngươi vẫn là chìa khóa duy nhất để ta mở ra cánh cổng trường sinh. Hãy đến đây, Vũ ạ. Ta đã chuẩn bị cho ngươi một bàn tiệc thịnh soạn bằng chính oán hận của những kẻ đã chết vì cái tên Trần Phi.”
Lúc này, tại một ngã rẽ của hầm kỹ thuật, Phi Vũ dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét có đánh dấu ký hiệu của dòng họ Trần mà Huy vừa phát hiện ra. Anh không dùng chìa khóa, cũng không cần sự giúp đỡ của đại úy.
Vũ đưa tay lên, những tia sáng đỏ sẫm phát ra từ lòng bàn tay anh. Một mạng lưới tơ sáng hiện lên, bám chặt vào ổ khóa và chỉ trong tích tắc, những bánh răng cứng đầu nhất cũng phải rên rỉ mà xoay chuyển.
“Đó là…” Huy kinh ngạc.
“Năng lượng của Nhện Huyết còn sót lại trong huyết mạch,” Phi Vũ khẽ nói. “Nó đang dẫn đường cho cháu.”
Cánh cửa mở ra, để lộ một cầu thang xoắn ốc đi xuống sâu hơn nữa, nơi mùi máu và mùi vàng mã quyện chặt vào nhau. Phi Vũ đi đầu, Trấn Hồn kiếm tra vào vỏ nhưng sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào.
Anh biết trận chiến sắp tới sẽ không chỉ là sự đối đầu giữa người và ma, mà còn là cuộc thanh trừng giữa hai thế hệ của một dòng tộc: Một kẻ muốn dùng quá khứ để thống trị tương lai, và một kẻ muốn đốt cháy quá khứ để giải phóng tương lai.
Khi bước chân cuối cùng của họ biến mất sau làn sương mù dưới đáy hầm, vết bớt trên gáy Phi Vũ lóe sáng một lần cuối trước khi hoàn toàn đồng nhất với màu da của anh. Tấm khiên đã trở thành một phần của linh hồn. Lời nguyền chính thức biến thành di sản.
Thành phố phía trên vẫn ồn ào, hào nhoáng, không ai biết rằng bên dưới lòng đất của nó, một con nhện khổng lồ khác đang thức tỉnh – một con nhện mang tên Công lý.
Bóng tối của dòng họ Trần đã bắt đầu nứt vỡ. Ánh sáng từ thanh kiếm của Phi Vũ không còn chiếu rọi ra bên ngoài, mà nó tỏa sáng từ bên trong tâm can của anh. Chương cuối cùng của một huyền thoại kinh dị đã chính thức mở màn bằng một sự thật nghẹt thở: Con quỷ dữ nhất mà anh từng sợ hãi, hóa ra lại là vị thần hộ mệnh yêu thương anh nhất.
Với ý chí kiên định và bí mật về Nhện Huyết đã được phơi bày, Trần Phi Vũ tiến về phía ánh sáng rực cháy nơi tổ quỷ, nơi mà kẻ phản diện Trần Phi Cao đang đợi gã trong một trò chơi sinh tử cuối cùng. Mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng Phi Vũ, một bầu trời xanh biếc sau cơn bão đã bắt đầu hé lộ.
Anh không còn sợ nhện nữa, vì giờ đây, chính anh là kẻ đang dệt nên mạng lưới cho chính số phận của mình.