Lời Nguyền Của Dòng HọChương 134: Sức mạnh tiềm ẩn thức tỉnh
**CHƯƠNG 134: SỨC MẠNH TIỀM ẨN THỨC TỈNH**
Trong không gian u tối và nồng nặc mùi tử khí của thánh đường ngầm, luồng sáng đỏ rực từ vết bớt sau gáy Trần Phi Vũ như một vầng mặt trời máu, xua tan lớp sương mù oán độc. Tám chiếc chân nhện hư ảo vươn rộng ra phía sau lưng anh, mỗi chiếc đều được dệt nên từ những sợi chỉ linh năng mảnh nhưng cứng cáp hơn cả thép nguội. Khung cảnh này nằm ngoài mọi logic của thực tại, một sự giao thoa kinh hoàng giữa kiến trúc hình học và tà thuật cổ xưa.
Cao – hay đúng hơn là thực thể đang mượn xác hắn – gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Những hốc mắt đen ngòm của hắn trợn trừng, nhìn chằm chằm vào thực thể Huyết Nhện đang bao bọc lấy Phi Vũ. Hắn không thể tin được rằng một kẻ mang dòng máu “phản tộc” của họ Trần, kẻ vốn dĩ chỉ là một con tốt trong bàn cờ vạn quỷ, lại có thể đánh thức được sức mạnh nguyên thủy của họ Nguyễn – dòng họ của những thầy pháp nắm giữ bí thuật trấn yểm huyền bí nhất phương Nam.
– “Ngươi nghĩ chút ánh sáng tàn lụi này có thể cứu được ngươi sao?” – Giọng của Cao vang lên, vặn vẹo như tiếng hàng nghìn con sâu bọ đang nhấm nháp gỗ mục. – “Ngôi mộ này đã được dựng lên từ xương máu của chính tổ tiên ngươi. Từng viên gạch, từng thớ gỗ ở đây đều trung thành với Bà Chúa!”
Vừa dứt lời, Cao phất mạnh đôi tay khẳng khiu. Làn sóng nhện đen từ dưới chân hắn tràn lên như một cơn thủy triều bóng tối, tiếng chân của chúng lạo xạo trên nền đá, tạo nên một âm thanh sởn gai ốc có thể khiến người yếu bóng vía phát điên ngay lập tức.
Đại úy Huy, dù đã trải qua biết bao sinh tử, lúc này cũng cảm thấy da đầu tê dại. Anh rút súng, định nã đạn vào đám sinh vật kinh tởm kia nhưng Phi Vũ đột ngột đưa tay ngăn lại.
– “Đừng phí đạn, Đại úy. Đây không phải là thực thể vật chất.”
Giọng của Phi Vũ lúc này đã thay đổi. Nó không còn sự mệt mỏi, bất an thường thấy, mà thanh lãnh và mang theo một loại uy quyền kỳ lạ. Đôi mắt anh, dưới tác động của Huyết Nhãn, giờ đây không nhìn vào đám nhện, mà nhìn thấu qua lớp vỏ bọc của ngôi nhà.
Trong nhãn giới của Phi Vũ, thế giới đã biến thành một bản đồ cấu trúc ba chiều phức tạp. Những đường kẻ màu xanh lam đại diện cho kiến trúc vật lý, còn những luồng khí đen và đỏ là sự vận động của oán niệm và trận pháp. Anh nhìn thấy rõ những “điểm chết” trong kết cấu phong thủy của thánh đường ngầm này – nơi mà Trần Vĩnh Khang và những kẻ đi trước đã dùng để xích giữ linh hồn.
– “Mẹ tôi đã từng nói,” – Phi Vũ thì thầm, bàn tay anh lướt đi trong không trung như đang vẽ một bản thiết kế. – “Mỗi ngôi nhà đều có linh hồn. Kẻ xây dựng nó chính là người ban cho nó hơi thở, nhưng kẻ hiểu được nó mới là người làm chủ nó.”
Phi Vũ nhắm mắt lại. Trong tâm trí anh, hình ảnh chiếc thước Lỗ Ban gia truyền hiện ra. Anh bắt đầu “đọc” lại toàn bộ thông số của căn phòng này theo đơn vị của linh hồn. Khoảng cách giữa các cột trụ, độ cao của vòm trần, sự phân bổ của các thanh xà ngang… tất cả đều là những nút thắt trong một sợi dây thòng lọng đang siết chặt lấy họ.
Một cơn đau nhói từ vết bớt truyền đến đại não, nhưng Phi Vũ không còn thấy sợ hãi. Anh đón nhận nó. Anh cho phép dòng máu của mẹ chảy tràn vào tư duy kiến trúc của mình.
– “Xà ngang áp đỉnh, bát quái nghịch hành…” – Vũ đột ngột mở mắt, một tia sáng bạc xẹt qua đồng tử. – “Ta không phá hủy ngôi nhà này. Ta sẽ định nghĩa lại nó!”
Anh dậm mạnh chân trái xuống sàn đá. Một vòng tròn linh quang lan tỏa ra, chạm vào chân cột gỗ đại thụ đang chống đỡ thánh đường. Ngay lập tức, một tiếng “rắc” vang rền như sấm nổ.
Đám nhện đen đang lao tới đột ngột bị khựng lại. Nền đá dưới chân Phi Vũ bắt đầu dịch chuyển. Một cách phi lý, những phiến đá hoa cương nặng hàng tấn vốn được gắn kết bằng vữa hồ bỗng nhiên trượt đi theo một quỹ đạo hoàn hảo, giống như một bàn cờ khổng lồ đang tự sắp xếp lại.
– “Cái gì?!” – Cao kinh hãi hét lên.
Hắn cố gắng điều khiển oán khí để tấn công, nhưng phát hiện ra luồng khí đen bị những khe hở mới hình thành trên sàn nhà hút chặt vào. Phi Vũ không dùng phép thuật để đánh trực diện, anh dùng khả năng của một kiến trúc sư bậc thầy để thay đổi cấu trúc không gian, biến một “Bát Quái Ngược” đầy sát khí thành một “Trận Đồ Giam Cầm”.
– “Cột gỗ hướng Đông, chuyển sang ba phân vị vị trí Tỵ!” – Vũ quát lên, tay chỉ về phía một cây cột trụ khổng lồ bên phải.
Cây cột gỗ mộc mị – vốn chứa đựng linh hồn của những nạn nhân bị tế sống – bắt đầu run rẩy rồi xoay tròn trên trục của nó. Những tiếng kèn kẹt khô khốc vang lên liên hồi. Theo sau sự dịch chuyển đó, toàn bộ phần mái vòm của thánh đường bắt đầu hạ thấp xuống, dồn nén oán khí về phía Cao.
Đại úy Huy đứng cạnh đó, kinh ngạc đến mức quên cả thở. Anh thấy Phi Vũ như một vị nhạc trưởng của bóng tối, điều khiển những vật thể rắn chắc như thể chúng được làm bằng bùn nhão. Ngôi nhà này đang “sống”, và nó đang tuân lệnh Phi Vũ.
– “Không thể nào! Ngươi chỉ là một tên thợ xây tầm thường!” – Cao gào thét trong tuyệt vọng. Hắn lao về phía Phi Vũ, bàn tay hóa thành móng vuốt đen dài hòng xuyên thủng tim anh.
Nhưng khi hắn còn cách Vũ ba bước chân, mặt sàn dưới chân hắn sụp xuống, nhưng không phải sụp xuống vực thẳm mà là nhô lên thành những khối đá vuông vức, tạo thành một chiếc lồng vững chắc bao vây lấy Cao. Hắn đập mạnh vào những khối đá, nhưng chúng đã được Phi Vũ gia trì bằng linh lực từ Huyết Nhãn, cứng hơn kim cương.
Phi Vũ bước tới, mỗi bước đi của anh đều khiến cấu trúc căn phòng thay đổi. Lúc này, thực thể nhện sau lưng anh bắt đầu nhả ra những sợi tơ ánh sáng đỏ, quấn chặt lấy các thanh xà ngang.
– “Bà Chúa Không Mặt đã dùng ngôi nhà này để nuôi dưỡng nỗi đau. Vậy thì tôi sẽ dùng chính ngôi nhà này để chôn vùi bà ta.”
Vũ đưa tay lên cao, các ngón tay anh co lại như đang kéo những sợi dây của một con rối. Anh không nhìn Cao, anh đang nhìn vào một điểm vô hình phía sau bức tường đá – nơi trái tim của trận pháp ẩn giấu.
– “Huy! Nằm xuống!” – Phi Vũ ra lệnh.
Đại úy Huy theo bản năng đổ người xuống sàn. Ngay giây sau, một âm thanh xé gió vang lên. Những thanh xà gỗ trên cao vốn đã mục nát bỗng chốc lao xuống như những mũi tên khổng lồ, cắm thẳng xuống xung quanh chiếc lồng đá đang nhốt Cao. Sự sắp xếp của chúng tạo thành hình ảnh một chiếc chuông lớn bằng gỗ – một kiến trúc phong ấn cổ xưa được gọi là “Mộc Linh Chung”.
Sức ép từ cấu trúc mới mạnh đến nỗi những linh hồn trong các cây cột bắt đầu rên rỉ rồi tan biến thành những làn khói trắng. Oán khí bị nén chặt, bắt đầu phản phệ lại Cao. Hắn gào thét trong đau đớn khi lớp da mặt phẳng lì bắt đầu nứt vỡ, lộ ra những tia sáng xanh lét của ma quỷ bị dồn vào đường cùng.
Trong khoảnh khắc đó, ký ức của Phi Vũ ùa về. Anh nhớ lại những đêm dài mẹ anh ngồi bên khung cửi, không phải để dệt vải, mà để dạy anh cách “nhìn thấy những đường kẻ của thế giới”.
– *”Vũ à, người ta xây nhà để ở, nhưng thầy địa lý và kiến trúc sư chân chính xây nhà để giữ lại nhân khí. Nếu con thấy một ngôi nhà đang khóc, nghĩa là kẻ xây nó đã quên mất cái tâm. Lúc đó, con hãy dùng đôi mắt của mình để sắp xếp lại sự công bằng.”*
Nước mắt Phi Vũ lăn dài trên má, nóng hổi và mặn đắng. Sự công bằng của mẹ anh đã phải đổi bằng cả cuộc đời thầm lặng và cái chết tức tưởi của bà. Giờ đây, sức mạnh này không chỉ là để sinh tồn, mà là lời khẳng định về sự tồn tại của bà.
– “Trần Phi Cao, kết thúc rồi.”
Vũ nắm chặt bàn tay lại. Toàn bộ thánh đường ngầm rung chuyển dữ dội. Những bức tường đá bắt đầu ép vào nhau, tạo thành một lực ép kinh hoàng. Cao bên trong lồng đá không còn có thể thốt ra những lời đe dọa, hắn chỉ còn là một khối vật chất đang bị nghiền nát bởi chính cấu trúc phong thủy mà hắn từng tôn thờ.
Đột nhiên, một luồng âm phong lạnh lẽo cực độ từ phía sau bức tường lớn thổi tới. Bức tường chạm khắc hình Bà Chúa Không Mặt bỗng dưng nứt toác. Một tiếng cười lảnh lót, lạnh thấu xương vang lên, khiến cho đòn kết liễu của Phi Vũ bị khựng lại trong tích tắc.
“Hì… hì… Kiến trúc sư nhỏ bé… ngươi có thể đổi được hình dạng ngôi nhà, nhưng ngươi có đổi được dòng máu thối nát đang chảy trong người ngươi không?”
Bóng tối từ sau bức tường nứt vỡ tuôn ra như mực, cô đọng lại thành một hình nữ nhân mặc váy cưới rách nát, đầu đội khăn voan trắng nhưng dưới lớp khăn ấy là một khoảng không phẳng lặng, tối tăm đến tận cùng. Bà Chúa Không Mặt đã chính thức lộ diện, không phải thông qua một vật chứa, mà bằng chân thân tích tụ oán hận trăm năm.
Sự xuất hiện của thực thể này khiến cấu trúc không gian mà Phi Vũ vừa thiết lập bắt đầu lung lay. Những sợi chỉ đỏ từ Huyết Nhãn bị oán khí đen đen tối gặm nhấm, đứt đoạn từng sợi một. Phi Vũ cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá đè nặng, máu từ miệng anh trào ra, nhuộm đỏ vạt áo trắng.
– “Vũ! Anh không sao chứ?” – Huy cố bò tới, nhưng một áp lực vô hình hất văng anh ra xa.
Phi Vũ lau vết máu nơi khóe môi, anh gượng đứng dậy. Đôi chân anh run rẩy, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định đến đáng sợ. Anh nhận ra rằng, dù sức mạnh kiến trúc của mình có lớn đến đâu, nhưng đối diện với gốc rễ của lời nguyền – một thực thể tồn tại dựa trên sự oán hận dòng máu họ Trần – anh vẫn đang gặp bất lợi cực lớn.
Bà Chúa Không Mặt bước đi trong không trung, mỗi bước đi của mụ, nền đá dưới chân lại biến thành những vũng máu lầy lội. Mụ vươn bàn tay xương xẩu về phía vết bớt trên gáy Phi Vũ, giọng mụ rít lên qua những kẽ hở của không gian:
“Máu của mẹ ngươi rất thơm… nhưng máu của ngươi mới là thứ ta cần nhất. Trở về với ta… trở về làm một phần của cột trụ ngôi nhà này đi con trai…”
Sức mạnh tiềm ẩn trong Phi Vũ bị kích động dữ dội. Thực thể Huyết Nhện sau lưng anh bỗng nhiên bùng phát mạnh mẽ, những chiếc chân nhện từ màu đỏ chuyển sang tím đen – màu của sự cuồng nộ và tuyệt vọng. Cảm giác đau đớn như bị hàng vạn chiếc kim châm vào dây thần kinh khiến Vũ khuỵu xuống, gầm lên một tiếng đau đớn.
Trong sự đau đớn tột cùng đó, một dòng chảy thông tin mới lại hiện lên trong não bộ của anh. Đó là sơ đồ của toàn bộ dinh thự họ Trần, không chỉ là cái thánh đường này, mà là toàn bộ mạch đất của vùng làng cổ này. Anh thấy mình như đang đứng ở tâm của một vòng xoáy khổng lồ, và Bà Chúa chính là trung tâm của vòng xoáy đó.
Muốn diệt mụ, không thể chỉ dùng “xây” hay “sửa”, mà phải dùng đến “hủy”.
Phi Vũ nghiến răng, anh chống tay xuống mặt đất, không còn dùng lòng bàn tay mà dùng chính mười đầu ngón tay bấm sâu vào mạch đá. Anh bắt đầu đổ hết linh lực vào mạch máu của ngôi nhà.
– “Nếu ngôi nhà này là cơ thể bà, thì mạch máu của nó là của tôi!”
Phi Vũ bắt đầu thực hiện một hành động điên cuồng: anh đang dùng ý nghĩ để phá vỡ toàn bộ các khớp mộng của dinh thự phía trên. Anh không còn quan tâm đến việc giữ vững kiến trúc nữa, anh bắt đầu “tự sát kiến trúc”.
Từng thớ gỗ đại thụ phía trên bắt đầu nổ tung. Tiếng sụp đổ của những tầng lầu bên trên truyền xuống lòng đất như những chấn động của một trận động đất lớn. Gạch ngói, đất đá từ phía trên rơi xuống ào ạt.
Bà Chúa Không Mặt lần đầu tiên lộ rõ vẻ kinh ngạc, dù mụ không có khuôn mặt. Mụ gào thét, cố gắng ổn định lại thực tại, nhưng Phi Vũ lúc này đã hòa làm một với linh hồn của đống đổ nát.
– “Bà thích nơi này đến thế, vậy hãy ở lại đây mãi mãi cùng với tội ác của tổ tiên tôi!”
Vũ vung tay, lần này anh không kéo những sợi dây linh hồn nữa, mà anh đánh tan chúng. Những cột trụ bao quanh Bà Chúa đồng loạt sụp đổ theo một góc nghiêng tính toán trước, chúng tạo thành một đống đổ nát đè nén, chặn đứng mọi nẻo đường thoát ra ngoài của oán khí.
Căn phòng ngầm bắt đầu sụp xuống từng mảng lớn. Đất đá tràn ngập không gian. Trong mớ hỗn độn đó, Phi Vũ vẫn đứng vững như một cột trụ duy nhất giữa cơn bão. Ánh sáng từ Huyết Nhãn vẫn cháy rực, dẫn lối cho Đại úy Huy tìm đường đến một hầm trú ẩn nhỏ mà Vũ đã bí mật “thiết kế” nhanh bằng cách gia cố một góc tường bằng linh năng.
Giữa tiếng gào rú xé tai của Bà Chúa khi mụ bị những thanh xà gỗ linh thiêng đè xuống, Phi Vũ cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ kỳ. Sức mạnh của kiến trúc sư không chỉ là tạo ra những công trình vĩnh cửu, mà còn là biết cách để những cái xấu xí sụp đổ đúng lúc, để nhường chỗ cho một khởi đầu mới.
Trận chiến ở chương này mới chỉ là sự bắt đầu của màn thức tỉnh thực sự. Khói bụi mù mịt che lấp mọi thứ, nhưng sâu trong đôi mắt của Phi Vũ, một trật tự mới đã hình thành. Anh không còn là nạn nhân của lời nguyền nữa. Anh đã trở thành kẻ phán xét kiến trúc của định mệnh.
Thánh đường ngầm sụp đổ, chôn vùi cái xác của Cao và tạm thời phong tỏa Bà Chúa Không Mặt dưới hàng nghìn tấn gạch đá. Nhưng Phi Vũ biết, đây mới chỉ là phá giải một nút thắt. Để chặt đứt hoàn toàn lời nguyền, anh cần tìm đến “Tâm điểm của cái chết” – nơi tổ tiên họ Trần đã ký giao kèo đầu tiên.
Khi bụi bặm tạm lắng, trong không gian yên tĩnh đến lạnh lẽo, Đại úy Huy lồm cồm bò ra từ đống đổ nát, anh nhìn thấy Phi Vũ đứng đó, bóng lưng anh đơn độc nhưng vững chãi như một vách núi. Thực thể nhện đỏ đã biến mất, nhưng khí chất xung quanh anh đã hoàn toàn thay đổi.
Phi Vũ quay đầu lại, mỉm cười nhợt nhạt với Huy:
– “Chúng ta còn phải đi tiếp, Đại úy. Lời nguyền chưa hết, nó chỉ vừa mới bắt đầu sợ chúng ta thôi.”
Dưới ánh đèn pin lập lòe, vết bớt sau gáy Phi Vũ giờ đây không còn là một hình ảnh tĩnh lặng nữa. Nó đang đập theo nhịp tim anh, sống động và tràn trề sức mạnh – sức mạnh của một kiến trúc sư nắm giữ vận mệnh của cả người sống và kẻ chết._