Lời Nguyền Của Dòng HọChương 135: Cuộc di tản làng Cổ Nguyệt
Tiếng đổ nát của thánh đường ngầm vẫn còn dư chấn âm ỉ dưới lòng bàn chân, nhưng trên mặt đất, làng Cổ Nguyệt đã không còn là ngôi làng thanh bình như vẻ ngoài giả tạo của nó suốt mấy thập kỷ qua. Bầu trời đêm vốn đen đặc giờ đây chuyển sang một màu tím sẫm lạ lùng, những dải mây vần vũ như những con rết khổng lồ đang bò trườn trên đỉnh đầu.
Đại úy Huy đưa tay lau vệt máu trên trán, hơi thở anh nặng nề, dồn dập. Khói bụi từ vụ sụp đổ vẫn chưa tan hết, nó bám vào phổi, khô khốc và tanh nồng mùi vôi vữa lẫn oán khí. Anh nhìn về phía Phi Vũ, người đang đứng lặng giữa những cột sáng ma mị phát ra từ các kẽ nứt của mặt đất. Huyết Nhãn trên trán Vũ đã thu lại, nhưng đồng tử của anh vẫn giữ một sắc đỏ quyền năng và xa cách.
– “Huy! Tỉnh táo lại!” – Phi Vũ gắt khẽ, tiếng nói như có lực xuyên thấu màn sương tâm linh đang bao vây họ. – “Bà Chúa chưa chết, mụ chỉ bị giam tạm thời dưới đống đổ nát đó thôi. Nhưng cấu trúc của ngôi làng đã bị phá vỡ hoàn toàn. Các nút thắt phong thủy đang nổ tung từng cái một. Trong vòng một canh giờ nữa, nơi này sẽ trở thành một hố đen nuốt chửng mọi linh hồn. Anh phải đưa người dân đi ngay!”
Huy giật mình, bản năng của một người cảnh sát trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh biết Phi Vũ nói đúng. Anh đã tận mắt thấy những người dân làng này bị tà thuật điều khiển, bị ký sinh, nhưng họ vẫn là con người. Nhiệm vụ của anh là bảo vệ sự sống.
– “Tôi hiểu rồi. Nhưng đường ra… tất cả các con lộ chính đều bị sương mù bao phủ, chúng ta không thể định hướng được bằng mắt thường.”
Phi Vũ chỉ tay về hướng lối vào làng, nơi có hai cây đa cổ thụ đứng sừng sững như hai vệ binh cụt đầu:
– “Tôi sẽ dùng linh năng để đánh dấu lộ trình. Anh hãy dẫn đội cảnh sát của anh, gom tất cả người dân tập trung tại đình làng. Linh Chi sẽ hỗ trợ anh. Đôi mắt âm dương của cô ấy sẽ giúp anh nhận diện ai là người, ai là kẻ đã bị quỷ nhập.”
—
Cuộc di tản bắt đầu trong một bầu không khí rùng rợn đến nghẹt thở. Cảnh sát Huy dùng loa cầm tay, âm thanh vang vọng xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ của đêm tối. Người dân làng Cổ Nguyệt ùa ra từ những ngôi nhà cổ, gương mặt họ ai nấy đều hốc hác, ánh mắt dại ra vì sợ hãi. Họ đã sống quá lâu trong sự bao bọc của một lời nguyền giàu sang, để rồi giờ đây, khi sự thật sụp đổ, họ giống như những sinh vật yếu ớt bị lột bỏ lớp vỏ bọc bảo vệ.
– “Tất cả bình tĩnh! Đi theo lối có ánh sáng xanh! Không được nhìn lại phía sau!” – Huy gào lớn.
Ánh sáng xanh mà Huy nói đến chính là những “hải đăng linh hồn” do Phi Vũ thiết lập. Tại mỗi điểm huyệt phong thủy trọng yếu, Vũ đóng xuống một chiếc đinh sắt đã được gia trì bằng máu của chính mình. Những vệt sáng lam nhạt hiện lên, nối thành một con đường hẹp băng qua những con ngõ lắt léo của làng.
Linh Chi đi bên cạnh Huy, chiếc kính râm đã được bỏ ra. Đôi mắt cô lúc này trở nên trong suốt lạ thường, nhưng sâu bên trong là một thế giới xám xịt của những linh hồn. Cô đột ngột nắm chặt lấy tay Huy, giọng run rẩy:
– “Anh Huy… đừng để bà lão áo nâu kia vào đoàn! Bà ta… bà ta không còn ruột gan gì nữa rồi!”
Huy liếc mắt nhìn theo hướng chỉ của Chi. Đó là bà cụ Tứ, người vẫn thường ngồi bán nước đầu làng. Bà đang lò dò bước đến, vẻ mặt mếu máo tội nghiệp. Nhưng khi Huy quan sát kỹ qua năng lực “Căn Cốt” mới nhận được, anh thấy dưới chân bà ta không có bóng, và hơi lạnh toát ra từ người bà khiến cỏ cây xung quanh héo rũ ngay lập tức.
– “Đứng lại!” – Huy rút súng, không phải súng đạn đồng mà là khẩu súng nạp đạn bằng những viên pha lê đã ngâm nước phép của cụ Mười.
“Bà cụ Tứ” dừng lại, gương mặt già nua đột ngột co rúm, rồi nứt ra như một mảnh sứ vỡ. Từ trong hốc miệng đen ngòm, một đám nhện đỏ li ti tràn ra, chúng kêu lên những tiếng rít chói tai. Người dân làng thét lên kinh hãi, hỗn loạn bắt đầu nổ ra.
– “Trật tự! Không được tản ra!” – Huy nổ súng. Viên đạn phát nổ, tạo ra một quầng sáng vàng kim thiêu cháy đám nhện và khiến cái xác không hồn nổ tung thành một vũng nước đen hôi thối.
Lúc này, từ những bóng tối sâu thẳm trong các ngôi nhà, những thực thể dị dạng bắt đầu bò ra. Lời nguyền dòng họ Trần không chỉ tác động lên con cháu họ, nó đã biến cả ngôi làng này thành một ổ ký sinh khổng lồ. Những người chết từ lâu nay bị đánh thức bởi oán khí trào dâng, họ muốn kéo người sống xuống làm bạn cùng cực với mình.
—
Tại trung tâm ngôi làng, Phi Vũ đứng trên mái đình, đôi bàn tay anh chuyển động không ngừng theo một nhịp điệu phức tạp. Anh đang làm điều mà chưa kiến trúc sư nào từng làm: thiết kế lại “dòng chảy khí” của một vùng đất trong khi nó đang chết đi.
– “Long mạch chuyển dịch… Thiên tâm ly tán… Ta lấy danh nghĩa người thừa kế Huyết Ấn, lệnh cho địa mạch này phải im lặng!”
Phi Vũ thét lên, gân xanh nổi đầy trên trán. Anh cảm nhận được sức mạnh từ Bà Chúa Không Mặt đang cố gắng vùng dậy từ dưới hầm ngầm. Mụ đang dùng những sợi tơ oán khí bám chặt lấy làng Cổ Nguyệt, không cho bất cứ ai rời đi. Mỗi lần một người dân bước ra khỏi cổng làng, một sợi tơ lại thắt chặt lấy tim Phi Vũ, như thể anh đang cố gắng kéo một chiếc xe tải nặng nề đi ngược dốc.
– “Cố lên Vũ! Anh không thể ngã lúc này!” – Tiếng của cụ Mười vang vọng từ một nơi nào đó trong tâm trí anh.
Dưới mặt đất, đoàn người di tản bắt đầu gặp khó khăn thực sự. Con đường đất phía trước đột ngột sụp lún, để lộ ra những hố sâu hun hút tỏa ra mùi tử khí. Tiếng khóc của trẻ con, tiếng kêu cứu của người già hòa quyện vào tiếng gió rít qua những kẽ lá cây đa, tạo nên một bản nhạc tang thương.
Đại úy Huy cõng trên lưng một em nhỏ, tay kia vẫn giữ chắc vũ khí. Anh thấy tương lai – những viễn cảnh chập chờn hiện ra trước mắt nhờ năng lực mới. Anh thấy một mảnh gỗ lớn sắp rơi xuống từ một ngôi nhà cổ phía trước.
– “Tránh sang bên trái! Mau!” – Huy hét lên.
Ngay sau khi lời cảnh báo vang lên, một thanh xà ngang đen kịt rơi xuống đúng vị trí mọi người vừa đứng. Nếu chậm một giây, ít nhất năm người đã mất mạng. Năng lực nhìn thấy tương lai ngắn hạn của Huy đang trở thành chiếc phao cứu sinh cho cả đoàn người. Nhưng cái giá phải trả là đôi mắt anh bắt đầu rỉ máu, sự căng thẳng quá độ khiến hệ thần kinh của anh như bị hàng nghìn cây kim châm vào.
– “Linh Chi, đưa họ qua cầu đá nhanh! Cầu sắp sập rồi!”
Linh Chi dẫn đầu, cô chạy băng băng qua chiếc cầu đá cổ bắc qua dòng Hắc Thủy. Phía dưới dòng sông, nước đang sôi lên sùng sục, những cánh tay trắng bệch vươn lên từ dòng nước tối, cố gắng níu lấy chân người qua cầu. Chi lấy từ trong túi ra một nắm tro của các bản vẽ cổ mà Vũ đã đốt, cô rắc xuống nước.
Làn tro chạm vào mặt nước liền bùng cháy, tạo thành một hàng rào lửa xanh ngăn chặn những cái xác dưới sông. Đoàn người hối hả chạy qua. Mỗi khi một người đặt chân sang bờ bên kia, một sợi dây xiềng xích vô hình lại được tháo bỏ khỏi định mệnh của ngôi làng.
—
Khi đoàn người cuối cùng tiến sát đến cổng làng, bầu trời bất ngờ rung chuyển. Một tiếng gầm kinh thiên động địa phát ra từ phía sau – phía từ đường họ Trần. Một cột khí đen đặc bốc cao lên trời, rồi tỏa ra thành hình dáng một người phụ nữ khổng lồ không có mặt, chiếc áo cưới rách nát của bà ta bao trùm lên toàn bộ làng Cổ Nguyệt.
– “KHÔNG… AI… ĐƯỢC… ĐI…”
Tiếng nói của Bà Chúa Không Mặt không phải phát ra bằng âm thanh, mà là bằng những rung cảm hận thù đi thẳng vào não bộ con người. Nhiều người dân làng gục xuống, hai tay ôm đầu, máu từ tai và mũi chảy ra.
Phi Vũ, lúc này đã kiệt sức trên mái đình, nhận ra rằng mụ đã thoát khỏi sự phong tỏa sớm hơn dự tính. Anh đứng bật dậy, hai tay nắm chặt chiếc chìa khóa làm bằng xương người – thứ chìa khóa nắm giữ bí mật của mọi lời nguyền.
– “Mụ già kia! Kẻ mụ cần là ta!” – Phi Vũ gầm lên, Huyết Ấn sau gáy anh tỏa ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ, thiêu đốt mọi sợi tơ đen xung quanh.
Vũ thực hiện một bước nhảy liều lĩnh từ trên cao xuống. Thay vì tháo chạy cùng dân làng, anh lại lao ngược về phía luồng khí đen. Trên đường đi, anh dùng chân đạp mạnh vào các điểm mù trong kiến trúc của làng – những vị trí mà anh đã tính toán từ trước để phá hủy sự liên kết của “Bát Quái Ngược”.
– “Huy! Đừng nhìn lại! Đưa họ ra khỏi cổng làng bằng mọi giá! Chỉ khi tất cả rời khỏi đây, tôi mới có thể sập bẫy ngôi làng này được!”
Huy nhìn bóng lưng của Vũ đang nhỏ dần giữa đám khói đen, lòng anh thắt lại. Anh biết Phi Vũ đang định làm gì. Vũ muốn dùng bản thân làm mồi nhử để dẫn dụ Bà Chúa vào tâm điểm của ngôi làng, rồi sau đó sử dụng tri thức kiến trúc tâm linh để biến cả làng Cổ Nguyệt thành một cái lồng giam vĩnh cửu.
– “Toàn đội cảnh sát! Tạo hàng rào người! Đẩy dân qua ranh giới làng! Nhanh!” – Huy nén đau đớn, ra lệnh một cách dứt khoát.
Đúng lúc đó, cổng làng – nơi có hai cây đa cổ thụ – bắt đầu khép lại như một hàm răng khổng lồ. Rễ cây trồi lên từ lòng đất, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới sắt bằng gỗ thịt.
– “Cổng đang đóng! Linh Chi, dùng mảnh Căn Cốt của em!” – Huy hét lên.
Linh Chi hiểu ý, cô đưa tay lên cổ, giật đứt sợi dây chuyền treo một mẩu xương nhỏ màu trắng sứ – di vật của cha Vũ. Cô ném mẩu xương về phía khe hở đang thu hẹp dần của cổng làng.
Một vụ nổ linh hồn nhỏ nổ ra. Mảnh xương biến thành một luồng hào quang rạng rỡ, chống đỡ giữa hai cánh cổng gỗ và rễ cây. Đoàn người điên cuồng len lỏi qua khe hở cuối cùng. Người cuối cùng bước qua ranh giới làng cũng là lúc mẩu xương nứt vỡ, cánh cổng đóng sập lại với một tiếng “rầm” rung chuyển cả vùng rừng núi.
Bên ngoài cổng làng, mọi thứ trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ. Ánh trăng xanh mướt rơi xuống những người dân đang nằm la liệt, hổn hển thở vì vừa thoát chết từ cửa tử. Huy quỵ xuống, đôi mắt anh cay xè, tầm nhìn mờ đi vì máu và nước mắt.
Anh quay đầu lại nhìn qua khe cửa hẹp của cổng làng. Phía bên trong, làng Cổ Nguyệt đã bị nuốt chửng bởi một màn sương đen dày đặc. Những tiếng nổ liên tiếp của các công trình cổ sụp đổ vọng lại. Và ở đó, giữa trung tâm của sự hủy diệt, ánh sáng đỏ của Huyết Nhãn vẫn rực rỡ một cách đơn độc.
– “Phi Vũ…” – Linh Chi thầm gọi tên anh trong hơi thở đứt quãng.
—
Bên trong ngôi làng, Phi Vũ đang đứng đối diện với hình tử của Bà Chúa Không Mặt. Lúc này, xung quanh anh không còn bóng dáng một người sống nào khác. Anh đã thành công trong việc tách biệt nạn nhân ra khỏi vùng oán nghiệp.
Bà Chúa Không Mặt bay lơ lửng, tà váy cưới rộng mênh mông che lấp cả mặt trăng. Khuôn mặt phẳng lì của mụ cúi xuống sát mặt anh, một cảm giác lạnh buốt đến mức có thể đóng băng linh hồn tràn ngập.
– “Ngươi… kẻ kế thừa… tại sao ngươi lại phá hủy chén cơm của mình?” – Tiếng mụ rền rĩ.
Phi Vũ mỉm cười, một nụ cười ngạo nghễ và đau đớn. Anh đưa tay lên, xé rách lớp áo sơ mi, lộ ra bộ ngực gầy guộc nhưng đầy những ký tự bùa chú mà anh đã tự dùng dao khắc lên trước khi buổi tế lễ bắt đầu.
– “Đây không phải chén cơm. Đây là một nhà tù, và tổ tiên tôi đã xây nó bằng máu của mụ. Tôi là kiến trúc sư, và nghề của tôi không chỉ là xây dựng những thứ đẹp đẽ, mà còn là phá bỏ những thứ sai lầm.”
Vũ đâm mạnh chiếc chìa khóa xương người vào lòng bàn tay trái, máu của anh – dòng máu mang oán hận và cả sự hối lỗi của chín thế hệ họ Trần – chảy dọc theo những rãnh chạm khắc trên chiếc chìa khóa.
– “Mụ muốn có xác thịt này để hồi sinh phải không? Vậy thì vào đây! Nhưng hãy nhớ, cái xác này cũng chính là nền móng cho ngôi mộ mới của mụ!”
Mặt đất dưới chân Phi Vũ bùng lên một vòng tròn lửa đỏ. Đây là trung tâm của làng Cổ Nguyệt, nơi Long mạch thật sự bị trấn yểm. Vũ đã tính toán chính xác: khi mụ hấp thụ anh, mụ sẽ vô tình trở thành vật kết nối cuối cùng cho trận pháp “Đại địa trầm luân”.
Bà Chúa Không Mặt hú lên một tiếng kinh hoàng khi mụ nhận ra mình bị mắc bẫy. Mụ cố gắng thối lui, nhưng không gian xung quanh đã bị Phi Vũ khóa chặt bằng các nguyên tắc kiến trúc đa chiều. Những ngôi nhà cũ kỹ quanh đình làng đột ngột sụp xuống theo một trật tự định sẵn, tạo thành một ma trận đá khổng lồ đè nặng lên thực thể tâm linh của mụ.
Khói bụi bốc cao, và trong khoảnh khắc làng Cổ Nguyệt chìm vào hố sâu địa mạch, Phi Vũ thấy lại hình ảnh cha mình mỉm cười nơi cuối hành lang mịt mờ. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh thấu xương của oán khí tràn vào huyết quản.
Cuộc di tản đã thành công. Người dân đã an toàn. Đại úy Huy và Linh Chi sẽ sống tiếp để kể lại câu chuyện này. Còn anh, anh sẽ làm người quản gia cuối cùng của ngôi làng bị nguyền rủa này, dưới lòng đất sâu thẳm.
Cổ Nguyệt làng, đêm ấy, chính thức biến mất trên bản đồ.
—
Gần sáng, tại trạm gác bên ngoài cổng rừng dẫn vào làng Cổ Nguyệt.
Cảnh sát Huy ngồi tựa lưng vào một gốc cây, tay anh vẫn nắm chặt khẩu súng đã cạn sạch linh năng. Linh Chi ngồi bên cạnh, lặng lẽ dùng nước suối rửa vết thương cho anh. Phía xa, những chiếc xe cấp cứu và tiếp viện của tỉnh đang bắt đầu tiến vào, ánh đèn nháy đỏ xanh xé toạc màn sương sớm.
Huy nhìn về hướng ngôi làng đã từng hiện hữu. Bây giờ, ở đó chỉ còn là một thung lũng sương mù dày đặc, không có tiếng chim kêu, cũng chẳng còn hơi thở của sự sống. Anh thấy trong lòng trống rỗng vô hạn.
Đột nhiên, từ trong sương mù, một con nhện đỏ nhỏ xíu bò ra, nó bò qua mu bàn tay của Huy rồi biến mất vào thảm lá mục. Huy khựng lại, một viễn cảnh tương lai đột ngột lóe lên trong đầu anh.
Anh thấy một vùng đất hoang tàn, và giữa vùng đất ấy, một bàn tay con người từ dưới lòng đất vươn lên, cầm theo một chiếc chìa khóa xương người đã bị gãy đôi.
Huy mỉm cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng tràn đầy hy vọng.
– “Cậu ấy vẫn còn đó… Linh Chi ạ. Cậu ấy chưa kết thúc đâu.”
Linh Chi ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào màn sương, nơi đôi mắt âm dương của cô bắt đầu thấy một luồng sinh khí nhỏ nhoi nhưng bền bỉ đang rục rịch chuyển động dưới nghìn tấn đất đá. Lời nguyền có thể đã chấm dứt, nhưng sự hy sinh của Phi Vũ đã mở ra một chương mới, nơi con người không còn bị xiềng xích bởi quá khứ, mà chính là những kiến trúc sư của vận mệnh chính mình.
Sáng hôm ấy, mặt trời lên từ sau dãy núi, rạng rỡ và tinh khiết, xua tan nốt những oán khí cuối cùng còn sót lại trên cánh đồng làng Cổ Nguyệt. Một khởi đầu mới đã thực sự bắt đầu, bằng máu, bằng nước mắt và bằng ý chí kiên cường của một dòng họ đã dám tự tay bẻ gãy lời nguyền của chính mình.