Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 137: Huyết nhện mọc chân thứ tám

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:26:54 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 137: HUYẾT NHỆN MỌC CHÂN THỨ TÁM**

Sài Gòn những ngày cuối năm, những cơn mưa muộn phiền rây rắc trên những mái tôn rỉ sét của các khu chung cư cũ, quyện cùng mùi khói bụi đặc quánh của đô thị tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Trong một căn hộ áp mái tại quận Bình Thạnh, nơi những thanh xà gồ để trần và những bản vẽ kiến trúc chất đống như những phế tích, Trần Phi Vũ đang ngồi bất động trước giá vẽ.

Mái tóc anh dài ra, che phủ đi khuôn mặt gầy guộc, xanh xao đến độ gần như trong suốt dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy. Một tháng kể từ khi làng Cổ Nguyệt đổ sụp thành bình địa, Phi Vũ tưởng rằng mình đã mua được tự do bằng sự hủy diệt. Anh đã thấy Bà Chúa Không Mặt siêu thoát trong ánh sáng tịnh hóa, đã thấy dinh thự họ Trần chìm vào tro bụi. Thế nhưng, thực tại là một con quỷ xảo quyệt hơn anh tưởng. Nó không giết chết anh, nó chỉ chờ đợi anh ở một hình thái khác.

“Lạch cạch… lạch cạch…”

Tiếng rung nhẹ từ bên trong đốt sống cổ khiến cây bút chì trên tay Phi Vũ gãy làm đôi. Anh hít một hơi sâu, vị sắt của máu sộc lên sống mũi. Đôi mắt anh – thứ nhãn thức từng giúp anh nhìn thấu địa mạch – giờ đây đang dại đi, đồng tử thỉnh thoảng lại co rút thành một đường chỉ dọc, sắc lẹm như mắt loài bò sát.

Anh đưa bàn tay run rẩy lên vuốt nhẹ sau gáy. Nơi đó, vết bớt hình nhện đỏ thẫm mà anh cứ ngỡ đã biến mất, nay không những quay lại mà còn trở nên nóng hổi như một miếng sắt nung. Bảy cái chân của nó đã bám chặt lấy hệ thống kinh lạc của anh, từ tủy sống lan tận đến đại não. Nhưng hôm nay, có một cảm giác khác lạ. Một cơn đau xé toác thực quản, âm ỉ và nhức nhối như thể có một mũi khoan đang tìm cách đục xuyên qua lớp xương sọ của anh từ bên trong ra ngoài.

“Nó sắp hoàn thiện rồi…” Phi Vũ thầm thì, giọng nói của anh khàn đặc, mang theo sự cộng hưởng lạ lùng của hai lớp âm thanh chồng lấp.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Đại úy Huy bước vào, trên mình vẫn còn khoác chiếc áo khoác ướt đẫm nước mưa. Khuôn mặt người cảnh sát từng chính trực, thép nguội giờ đây hằn sâu những vết chân chim của sự mệt mỏi và sợ hãi thường trực. Sau lưng anh là Cụ Mười, người già đi cả chục tuổi, một con mắt trái của cụ giờ đây xám đục, không còn chút thần khí.

“Vũ, cậu lại thức trắng à?” Huy lên tiếng, giọng đầy lo lắng. Anh tiến lại gần, định đặt tay lên vai Phi Vũ nhưng ngay lập tức khựng lại.

Một luồng khí lạnh toát, mang theo mùi hôi thối của tử thi và hương nhang tàn từ người Phi Vũ tỏa ra, đẩy lui Huy lại phía sau. Không gian trong căn phòng dường như méo mó đi. Những bản vẽ kiến trúc trên bàn bắt đầu tự chuyển động, các đường nét kiến trúc thẳng thớm ban đầu dần cong vẹo, kết nối với nhau thành hình mạng nhện khổng lồ.

Cụ Mười đột ngột rút từ trong tay áo ra một nắm gạo muối, ném mạnh về phía sau gáy Phi Vũ, miệng quát lớn:
– “Trấn tâm! Giữ lấy hơi thở cuối cùng của con người, đừng để nó nuốt chửng!”

Tiếng gạo muối chạm vào da thịt Phi Vũ phát ra những tiếng xì xèo như ném nước vào vạc dầu. Phi Vũ rú lên một tiếng xuyên tâm, cả người anh gập xuống, hai tay bám chặt vào mép bàn gỗ khiến nó nứt toác.

– “Muộn rồi… cụ Mười…” Phi Vũ rên rỉ, mồ hôi đầm đìa chảy xuống cằm. – “Nó không phải là lời nguyền của họ Trần nữa. Nó là… là thứ gì đó từ Bắc Bộ Linh Ấn. Họ đã mượn xác con nhện này để nuôi dưỡng một Thần Thai… Chân thứ tám… nó đang đòi ra ngoài.”

Trong cơn đau đớn tột cùng, ý thức của Phi Vũ bị kéo tuột vào một khoảng không đen ngòm. Ở đó, anh không thấy làng Cổ Nguyệt, không thấy người cha đã khuất, mà thấy một người đàn ông mặc áo bào đen, đeo mặt nạ hình mặt khỉ, tay cầm một cuốn sổ da người đang đứng giữa một trận pháp gồm tám chiếc quan tài đá xếp hình bát quái.

*“Vạn vật quy nhất, bát lộ thành hình.”* Một giọng nói âm vang từ hư không. *“Trần Phi Vũ, ngươi là kiệt tác của chúng ta. Chân thứ tám mang tên Thần Diệt. Khi nó mọc ra, ngươi không còn là con người, cũng chẳng phải là quỷ. Ngươi là Chìa Khóa của Thiên Môn.”*

“Không!” Phi Vũ hét lên trong tiềm thức.

Ngoài đời thực, một cảnh tượng kinh hoàng bắt đầu diễn ra. Từ vị trí vết bớt sau gáy Phi Vũ, lớp da người bắt đầu phồng rộp lên rồi vỡ vụn. Một thứ gì đó đen kịt, bóng loáng như sừng, lởm chởm những lông tơ sắc như kim thép bắt đầu trồi ra.

Cái chân nhện thứ tám.

Nó không giống bảy cái chân trước đó vốn chỉ là những ảo ảnh năng lượng hoặc sự biến đổi nội mô. Cái chân này hữu hình, mang theo sức nặng của thực thể. Nó uốn lượn như một con rắn hổ mang, dài ra hơn nửa mét, đầu chân sắc nhọn như lưỡi kiếm, rỉ ra một thứ dịch màu tím đen bốc khói trên mặt đất.

Huy rút súng theo bản năng, nhưng họng súng của anh run bần bật.
– “Cụ Mười, chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao nó vẫn tiếp tục? Chúng ta đã phá hủy từ đường rồi mà!”

Cụ Mười ngã gục xuống ghế, đôi môi run rẩy:
– “Giao kèo máu không nằm ở ngôi nhà… nó nằm ở kiến trúc của linh hồn. Dòng họ Trần chỉ là một cái lò ấp. Phi Vũ chính là con nhện chúa mà kẻ đứng sau muốn luyện thành. Chân thứ nhất đến thứ ba là khai mở ngũ quan, thứ bốn đến thứ bảy là đoạt hồn hoán cốt. Và chân thứ tám… chính là ‘Thần Diệt’ – nó tiêu diệt phần người cuối cùng để biến vật chủ thành một binh khí của thiên hạ thái bình ảo tưởng.”

Cơn bão bên ngoài cửa sổ dường như hưởng ứng cùng nhịp điệu với sự ra đời của cái chân nhện thứ tám. Sấm chớp liên hồi rạch nát bầu trời thành phố. Phi Vũ lúc này không còn đứng trên hai chân người nữa. Bảy cái chân ảo ảnh phía sau đột ngột hóa thành thực thể hóa, chống đỡ cả cơ thể anh lên giữa không trung. Chân thứ tám vừa mọc ra ở chính giữa đỉnh đầu, rủ xuống che nửa khuôn mặt anh như một tấm mặt nạ quái dị.

– “Giết… giết tôi đi… Huy…” Phi Vũ nhìn người bạn của mình, đôi mắt anh rỉ máu đỏ tươi. – “Nếu cái chân này hoàn thiện… tôi sẽ không còn biết các anh là ai nữa… Tôi sẽ… phá nát thành phố này để mở ra con đường cho chúng…”

Huy siết chặt cò súng, nước mắt trào ra. Anh đã thấy quá nhiều cái chết, đã đối đầu với quá nhiều thế lực tà ác cùng Phi Vũ, nhưng bảo anh bắn vào người em, người bạn đã cứu mạng mình biết bao lần là một sự trừng phạt tàn độc của định mệnh.

– “Anh không làm được!” Huy gầm lên, ném khẩu súng sang một bên. – “Cụ Mười, còn cách nào khác không? Không thể để cậu ấy biến thành con quái vật đó được!”

Cụ Mười im lặng, cụ nhìn vào cái chân thứ tám đang từ từ duỗi thẳng. Mỗi khi nó co thắt, những bóng ma từ quá khứ lại hiện ra quanh phòng: Những gia nhân họ Trần từng bị hiến tế, những oan hồn dưới giếng cổ, và cả bóng dáng mờ ảo của Bà Chúa Không Mặt. Họ không còn thù hận, họ đang quỳ lạy trước thực thể mới đang sinh ra. Họ tôn sùng sự đau khổ tột cùng đang kết tinh thành sức mạnh thần thánh.

Đột ngột, Linh Chi xông vào. Cô không còn đeo kính râm. Đôi mắt âm dương của cô rực lên ánh sáng màu bạc lạ lùng. Trên tay cô cầm một nhành hoa Bỉ Ngạn màu trắng – thứ hoa mọc lên giữa phế tích Cổ Nguyệt đêm nọ.

– “Vũ anh ơi! Nhìn em!” Linh Chi thét lên.

Cái chân thứ tám đang chuẩn bị đâm xuyên qua trần nhà khựng lại. Toàn bộ tám cái chân nhện rung lên bần bật.

Phi Vũ ngước nhìn Linh Chi. Trong tâm khảm anh, giữa những luồng hắc khí cuồn cuộn của Bắc Bộ Linh Ấn, nhành hoa trắng kia tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, đánh thức một ký ức nhỏ nhoi: ngày anh còn bé, cha anh đã từng xoa đầu anh và nói: *“Kiến trúc sư là người xây dựng tổ ấm cho con người, không phải để giam cầm linh hồn họ.”*

– “Trần… Phi… Vũ…”

Một âm thanh rắc rắc khô khốc vang lên. Phi Vũ tự dùng hai tay của chính mình, bấu chặt vào cái chân nhện thứ tám vừa mọc ra. Anh gồng mình đến mức toàn bộ mạch máu trên mặt vỡ tung, nhuộm đỏ cả da dẻ.

– “Nó… muốn… thống trị…” Phi Vũ nghiến răng, âm thanh phát ra như tiếng kim loại mài vào đá. – “Nhưng… tôi là người thiết kế… chính cuộc đời mình…”

Trong một nỗ lực phi thường vượt ra ngoài giới hạn của một sinh vật tâm linh, Phi Vũ không cố đẩy lùi cái chân thứ tám nữa. Thay vào đó, anh bắt đầu dùng nhãn thức của mình để “vẽ” lại sơ đồ năng lượng trong cơ thể. Anh dùng ý chí tái cấu trúc lại tám cái chân, thay vì để chúng phát triển ra ngoài tàn phá, anh ép chúng quay ngược lại, đâm sâu vào các huyệt đạo lớn trên chính cơ thể mình.

– “Vũ! Cậu định tự trấn yểm chính mình sao?” Cụ Mười kinh hoàng nhận ra ý định của anh.

Đây là cấm thuật cực kỳ nguy hiểm: “Nhân Nhục Trấn Pháp”. Phi Vũ dùng chính cơ thể và tám cái chân nhện để làm thành một cái lồng bát quái, tự nhốt thực thể quỷ dữ bên trong chính da thịt mình.

Những tiếng kêu rền rĩ đau đớn phát ra từ lồng ngực Phi Vũ. Tám cái chân nhện co rút, quắp chặt lấy xương sườn, xương chậu và cột sống của anh. Chúng xuyên qua phổi, qua gan, qua thận. Mỗi lần một cái chân cắm vào, một vệt sáng vàng nhạt của chính đạo công đức (tích lũy từ việc giải thoát các oan hồn trước đây) lại bùng lên, đấu tranh gay gắt với sắc đỏ huyết nhện.

Cái chân thứ tám – Thần Diệt – là cái chân cứng đầu nhất. Nó liên tục quật phá, khiến căn hộ của anh chấn động dữ dội. Bức tường bê tông nứt toác, kính cửa sổ vỡ vụn dưới áp lực của oán khí đen ngòm.

Huy và cụ Mười phải bám chặt lấy nhau để không bị hất văng ra ngoài. Trong bóng tối của căn phòng, họ chỉ thấy một kén máu khổng lồ đang hình thành xung quanh Phi Vũ. Tám cái chân nhện đan cài vào nhau, tạo thành một khối cầu sừng vững chãi.

– “Tránh ra!” Linh Chi hét lên, cô lao vào, đặt nhành hoa bỉ ngạn trắng lên đỉnh khối cầu máu.

Một tia sáng trắng tinh khôi từ nhành hoa bùng nổ, dịu dàng lan tỏa khắp kén máu. Mùi sắt tanh lùi dần, thay vào đó là mùi gỗ mục của rừng già và sự tĩnh lặng của bình minh.

Tiếng động dần lắng xuống. Cơn mưa bên ngoài cũng đột ngột tạnh hẳn, nhường chỗ cho ánh trăng lờ mờ xuyên qua đám mây đen.

Ở giữa căn phòng, kén máu nứt ra từng mảng. Những mảnh sừng nhện đen kịt rơi xuống đất, hóa thành cát bụi trong nháy mắt.

Trần Phi Vũ ngã gục xuống sàn nhà, hoàn toàn khỏa thân và kiệt sức. Sau gáy anh, vết bớt hình nhện đã hoàn toàn biến mất. Thế nhưng, trên tấm lưng gầy guộc của anh hiện rõ tám vết sẹo dài, đen thẫm, đối xứng hai bên cột sống, trông như những vết bỏng sâu vào tận xương.

Huy lao đến, khoác chiếc áo khoác lên người anh.
– “Vũ! Cậu còn sống không?”

Phi Vũ mở mắt. Một con mắt vẫn đen láy bình thường, nhưng con mắt còn lại đã vĩnh viễn mang màu bạc giống như Linh Chi – dấu ấn của kẻ đã nhìn thấy cả hai thế giới và sống sót trở về từ cửa tử.

– “Tôi… vẫn là tôi…” Phi Vũ thào thào, nhưng anh không nhìn Huy hay Linh Chi. Anh nhìn vào hư không.

Trong tâm trí anh lúc này, anh có thể cảm thấy rõ rệt một bản đồ khổng lồ của cả đất nước, những mạch máu tâm linh đen tối đang sôi sục dưới lòng đất, và một tổ chức mang tên Bắc Bộ Linh Ấn đang điên cuồng vì “binh khí” của chúng đã phản bội.

Cụ Mười tiến lại gần, cầm bàn tay lạnh lẽo của Phi Vũ:
– “Tám chân đã mọc đủ, lời nguyền đã hoàn thiện. Nhưng con đã dùng kiến trúc sư chi đạo để chuyển hóa lời nguyền thành một cái xích. Con nhện giờ đây không phải là chủ nhân của con nữa, nó là công cụ của con. Nhưng cái giá… con biết không?”

Phi Vũ gật đầu nhẹ nhàng. Anh biết. Từ nay về sau, anh không thể có một giây phút yên ổn. Mỗi khi anh thở, anh sẽ cảm thấy tám lưỡi gươm trong người đang rỉ máu. Mỗi khi anh ngủ, thực thể Thần Diệt sẽ tìm cách thoát ra. Anh đã biến mình thành một cai ngục của chính mình, kẻ canh giữ một con quỷ có sức mạnh hủy diệt thế giới.

– “Bọn họ… sẽ không dừng lại ở đây.” Phi Vũ nói, mắt anh ánh lên một tia nhìn lạnh lùng chưa từng có. – “Họ nghĩ họ có thể dùng tôi để mở cửa Thiên Môn? Được thôi, tôi sẽ dùng chính kiến trúc này để giam cầm tất cả bọn chúng xuống địa ngục.”

Trong góc phòng, trên bàn vẽ, bản vẽ tòa nhà dang dở của anh bỗng bốc cháy vô căn cứ. Đống tro tàn kết lại thành một biểu tượng: Một hình bát quái với con mắt bạc ở giữa – dấu ấn mới của một người thừa kế dòng họ Trần không còn phụ thuộc vào máu và sự điên loạn, mà dựa trên sự hy sinh và sức mạnh của kẻ nắm giữ quy luật không gian.

Cái chân thứ tám – Thần Diệt – thực chất không phải để giết người. Nó sinh ra để tiêu diệt các ảo ảnh. Phi Vũ lúc này mới nhận ra, toàn bộ cuộc đời mình trước đây, sự giàu sang của họ Trần, sự lộng hành của ông Khang, và cả sự đau khổ của Bà Chúa Không Mặt… tất cả chỉ là những màn kịch do Bắc Bộ Linh Ấn dàn dựng để rèn giũa anh.

Huy dìu Phi Vũ đứng dậy. Bước chân anh loạng choạng nhưng vững chãi hơn bao giờ hết.

– “Huy, đưa tôi đến sân bay.” Phi Vũ nói đột ngột.

– “Cậu muốn đi đâu? Cậu cần phải nghỉ ngơi!”

– “Chúng ta về miền Tây.” Phi Vũ nhìn ra phía Nam, nơi những mạch điện của thành phố Sài Gòn đang lấp lánh như một mạng nhện khổng lồ khác. – “Lão Quáng đã nói đúng trong cơn điên của ông ta. Huyết nhện không dừng lại ở làng Cổ Nguyệt. Ở một vùng đất khác, một cái kén khác đang được hình thành. Và nếu tôi không đến đó, chân thứ chín sẽ mọc lên từ máu của hàng vạn người.”

Linh Chi đi lại gần, nắm chặt tay Phi Vũ. Cô cảm nhận được sự rung động từ tám vết sẹo sau lưng anh – chúng đang gào thét, đòi hỏi sự cứu rỗi hoặc sự hủy diệt.

Cái đêm định mệnh ấy, ba người trẻ tuổi và một lão già mù rời khỏi thành phố trong sự thầm lặng của màn đêm. Họ không biết rằng, ở trụ sở ẩn mật của Bắc Bộ Linh Ấn, một chiếc đồng hồ cát bằng máu đột ngột chảy ngược.

Người đàn ông mặt nạ khỉ mỉm cười dưới ánh nến:
– “Thần Thai đã nảy mầm. Chân thứ tám đã mọc, và nó còn tuyệt vời hơn chúng ta tưởng. Một binh khí có ý chí… thật là một thử thách thú vị.”

Trên bầu trời, những đám mây đen hình thành một vòng xoáy kỳ quái phía trên căn chung cư cũ. Ở đó, một tàn tích của chân nhện thứ tám còn sót lại trên sàn nhà bất ngờ cựa quậy, rồi tan chảy vào những kẽ nứt của bê tông, truyền đi một thông điệp vô hình vào lòng đất đô thị: *Vương giả đã ra đời.*

Trần Phi Vũ ngồi trong xe, mắt nhắm nghiền. Anh đang thực hiện một bản vẽ kiến trúc lớn nhất đời mình trong đầu: Một tòa tháp vô hình bao phủ lấy toàn bộ Việt Nam, dùng chính linh hồn anh làm trung tâm điều phối để ngăn chặn oán khí. Tám cái chân nhện trong cơ thể anh bắt đầu tỏa ra những sợi chỉ đen siêu mỏng, kết nối anh với địa mạch xung quanh.

Cơn bão đã đi qua, nhưng cuộc chiến với những tà sư Bắc Bộ mới thực sự bước vào giai đoạn tàn khốc. Không còn là lời nguyền của một dòng họ riêng lẻ, đây là cuộc chiến bảo vệ vận mệnh của cả một vùng đất khỏi bàn tay của những kẻ muốn dùng tà thuật để thao túng luân hồi.

Phi Vũ siết chặt nhành hoa bỉ ngạn trắng nay đã héo rũ trên tay. Anh biết, bông hoa tiếp theo anh tìm thấy có lẽ sẽ được nhuộm bằng màu máu của chính mình.

Chiếc xe lao vút đi trong màn sương mù sớm mai của vùng ven, hướng về miền Tây sông nước – nơi những bí mật mới đang chờ đợi kẻ mang trên mình hình hài của nhện thần.

**[HẾT CHƯƠNG 137]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8