Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 143: Linh Chi và bài hát hóa giải oán hận

Cập nhật lúc: 2026-05-31 18:33:02 | Lượt xem: 5

**CHƯƠNG 143: LINH CHI VÀ BÀI HÁT HÓA GIẢI OÁN HẬN**

Tiếng rít gào của gió luồn qua những khe đá hẹp nghe như tiếng thét của hàng ngàn vong hồn bị giam cầm. Sàn đá rung chuyển dữ dội, đưa nhóm người chìm sâu vào lòng núi Hắc Sơn. Ánh sáng từ chiếc đèn pin duy nhất còn sót lại trên tay đại úy Huy chập chờn, quét qua những vách đá ẩm ướt, mọc đầy rêu xanh và những ký tự trấn yểm cổ xưa được khắc bằng máu khô đen kịt.

Trần Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Vết bớt sau gáy giờ đây không còn là một cảm giác đau rát thông thường. Sau khi “con nhện máu” tách rời khỏi da thịt và hóa hình trong bóng tối, anh cảm thấy linh hồn mình như bị rút tỉa. Mỗi bước tiến của con quái vật nhện mang khuôn mặt u sầu của người con gái ấy là một lần Vũ thấy hơi thở mình yếu đi. Anh hiểu, đó là cái giá của Huyết Ấn. Kẻ mang ấn không chỉ là vật tế, mà còn là sợi dây kết nối cuối cùng để Bà Chúa Không Mặt tìm về cõi dương.

– “Phi Vũ… đừng sợ…” – Một bàn tay nhỏ bé, lạnh lẽo nhưng đầy kiên định nắm lấy tay anh.

Đó là Linh Chi. Đôi mắt cô giờ đây chỉ còn là hai vầng sương đục mờ ảo sau khi đã hy sinh nhãn lực âm dương để chỉ ra tử huyệt của ác linh ở chương trước. Dù không còn nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng dường như Linh Chi lại là người tỉnh táo nhất trong cái hố đen hun hút này. Cô đứng đó, giữa những rung chuyển của cơ quan kiến trúc, mái tóc dài xõa tung, gương mặt thanh tú toát lên một vẻ thánh khiết kỳ lạ.

– “Chi, em không thấy gì cả, hãy bám chặt lấy anh!” – Vũ hét lên trong tiếng ầm oành của đá tảng.

Linh Chi lắc đầu, nụ cười của cô mỏng manh như cánh hoa bỉ ngạn trong gió bão:
– “Em không thấy bằng mắt, nhưng em nghe thấy… Anh Vũ, bà ấy đang khóc. Tiếng khóc ấy không phải là tiếng thét của một con quỷ, mà là tiếng nức nở của một người con gái bị bỏ lại trong bóng tối suốt trăm năm.”

Phía bên kia, Trần Vĩnh Khang bò dậy từ vũng máu, gã cười sằng sặc, đôi mắt long sòng sọc đầy điên dại:
– “Khóc? Nó đang đói! Nó cần máu của thằng Vũ để hoàn tất việc tái sinh! Các ngươi không hiểu sao? Chỉ cần nó thành hình, dòng họ Trần sẽ không bao giờ lụi bại. Ta sẽ là người nắm giữ chìa khóa của sự bất tử!”

Huy giận dữ lao đến, định khống chế gã điên này nhưng một sợi tơ nhện đỏ rực đột ngột bắn ra từ bóng tối, quấn chặt lấy cổ chân anh và hất tung anh vào vách đá. Con nhện khổng lồ – hóa thân của oán khí – đang bò lùi trên trần hang, đôi mắt vô hồn của nó dán chặt vào Phi Vũ.

Càng xuống sâu, kiến trúc của hầm mộ càng hiện rõ sự tinh quái của cụ tổ Trần Phi Cao. Đây là một “Nghịch Bát Quái Trận” được xây dựng theo hình phễu ngược. Âm khí không thoát ra ngoài mà cuộn xoáy lại, đổ dồn vào tâm điểm phía dưới – nơi đặt linh cữu của Nguyễn Thị Mai, người đã bị chôn sống để làm thần giữ của.

Sàn đá cuối cùng cũng dừng lại với một tiếng “rầm” chấn động. Họ đã chạm đáy. Một không gian rộng lớn hiện ra, bao phủ bởi một màu đỏ lòm lờ mờ phát ra từ những khối thạch anh máu. Giữa căn phòng là một chiếc quan tài bằng gỗ lim đen, không đóng nắp, được treo lơ lửng bởi tám sợi xích sắt lớn đại diện cho tám hướng phong thủy bị phong tỏa.

Con nhện máu gieo mình xuống, đáp gọn lên nắp quan tài. Nó bắt đầu rên rỉ, những sợi tơ đỏ phun ra bao phủ lấy không gian, kết thành một cái kén khổng lồ hòng nuốt chửng tất cả.

– “Đến lúc rồi…” – Linh Chi buông tay Phi Vũ ra.

Cô chậm rãi tiến về phía trung tâm, nơi oán khí đang đậm đặc nhất. Bước chân cô nhẹ bẫng, như thể không chạm đất.

– “Linh Chi! Quay lại!” – Phi Vũ định đuổi theo nhưng vết bớt sau gáy đột ngột bùng phát cơn đau dữ dội khiến anh ngã quỵ. Máu từ vết bớt chảy xuống, thấm đẫm áo. Huyết kế đang đòi nợ.

Linh Chi không dừng lại. Cô đứng trước cái kén tơ máu, đôi bàn tay gầy guộc chạm vào không trung. Cô bắt đầu hát.

Đó không phải là một bài hát thông thường. Giai điệu khởi đầu trầm đục, mang âm hưởng của điệu hát văn cổ, nhưng lại pha lẫn chút tang thương của nhịp chèo cách biệt. Giọng hát của Linh Chi thanh thoát, cao vút nhưng chứa đựng một nỗi u sầu xuyên thấu tâm can.

*”Gió thổi mây đưa… lời thề xưa còn vương trên vách…”*
*”Máu chảy về nguồn… thân xác vùi dưới lớp bùn sâu…”*

Âm thanh phát ra từ miệng Linh Chi không chỉ là rung động của dây thanh quản. Đó là “Âm nhạc tâm linh”, thứ năng lượng rung cảm có thể thấu đến tận cùng của linh hồn. Khi tiếng hát vang lên, những sợi tơ nhện đỏ đang rung chuyển dữ dội bỗng nhiên chững lại. Oán khí đang cuộn xoáy quanh căn hầm bắt đầu bị thanh lọc, tan loãng ra thành những làn khói trắng.

Trần Phi Vũ bàng hoàng nhận ra, tiếng hát này đang tái hiện lại cuộc đời của Bà Chúa. Anh nhìn thấy qua ảo ảnh của âm nhạc: Một cô gái tên Mai, xinh đẹp và hiền dịu, đang thêu áo cưới chờ đợi người yêu. Anh thấy cảnh bà bị người họ Trần đánh thuốc mê, bị tống vào bao tải, tiếng gào thét của bà khi từng tảng đá được xếp lên trên người mình trong đêm động thổ dinh thự.

Tiếng hát của Linh Chi trở nên dồn dập hơn, như tiếng sóng vỗ vào bờ đá:
*”Người hận người… trăm năm chưa dứt…”*
*”Người giết người… vạn kiếp trầm luân…”*
*”Này hồn hỡi… buông tay mà đi về phía nắng…”*
*”Oán hận này… trả lại cho đất… trả lại cho mây…”*

Đoản kiếm Trấn Hồn trong túi áo Phi Vũ bỗng nhiên phát ra tiếng ngân rung theo nhịp hát. Anh hiểu ý định của Linh Chi. Cô đang dùng chính linh hồn và phần chân khí còn sót lại sau khi mất mắt để làm vật dẫn, dùng giai điệu để xoa dịu vết thương lòng đã hóa thành ác quỷ của Nguyễn Thị Mai.

Cái kén tơ đỏ bắt đầu nứt ra. Con nhện khổng lồ run rẩy, hình dáng quái vật của nó dần mờ nhạt đi, để lộ ra hình bóng của một người phụ nữ với bộ váy cưới rách nát, gương mặt phẳng lì không ngũ quan nhưng đôi dòng huyết lệ đang chảy dài.

– “Khốn kiếp! Không được ngừng lại! Ta phải có được sức mạnh đó!” – Trần Vĩnh Khang điên cuồng lao về phía Linh Chi, tay cầm một con dao găm yểm bùa.

– “Dừng lại!” – Huy nổ súng. Viên đạn sượt qua vai Khang nhưng lão già không dừng bước.

Nhưng Khang chưa kịp chạm tới Linh Chi thì tiếng hát của cô đột ngột chuyển sang một tông bậc kỳ lạ, rung động ở tần số cực cao. Một vòng tròn sóng âm hữu hình lan tỏa ra, hất văng Trần Vĩnh Khang vào một cột đá phong thủy. Cột đá sụp đổ, kéo theo một phần trần hang hạ xuống, chôn vùi gã trưởng tộc tham lam dưới đống đổ nát. Tiếng cười của lão tắt ngấm trong hơi đất lạnh.

Linh Chi bắt đầu quỳ xuống, gương mặt cô nhợt nhạt như giấy trắng, nhưng tiếng hát vẫn chưa dứt. Nó chuyển sang một giai điệu ru con êm ái, ngọt ngào như lời của mẹ hiền:

*”Ngủ đi thôi… đóa hoa bỉ ngạn không màu…”*
*”Mùa xuân sang… nợ máu đã tan theo dòng nước…”*
*”Lỗi tại ai… thôi đừng nhắc nữa…”*
*”Cửa âm mở rồi… người hãy thanh thản quy chân…”*

Dưới tác động của bài hát, “Bà Chúa Không Mặt” bỗng nhiên rung động. Ở nơi lẽ ra là đôi mắt, những kẽ nứt da thịt dần mở ra, hé lộ đôi nhãn cầu đen láy chứa đầy sự tủi hờn nhưng cũng dần tìm lại được sự thanh tịnh. Bà ta nhìn về phía Linh Chi, rồi nhìn về phía Phi Vũ – kẻ mang dòng máu của kẻ thù nhưng cũng là kẻ đã bất chấp tính mạng để hóa giải kiến trúc tà ác này.

Bà Chúa chậm rãi đưa bàn tay khô héo ra. Thay vì bóp nghẹt cổ Vũ như trong những giấc mơ kinh hoàng, bà ta chạm nhẹ vào vết bớt hình nhện sau gáy anh.

Một luồng khí nóng lan tỏa. Phi Vũ cảm thấy nỗi đau rát biến mất hoàn toàn. Vết bớt nhện đỏ thẫm ấy dưới bàn tay của bà bỗng nhiên hóa thành những đốm lửa li ti, bay tản mác vào không trung. Huyết ấn chính thức bị xóa bỏ. Lời nguyền đeo bám dòng họ Trần suốt hơn một thế kỷ, kể từ giây phút này, đã thực sự tan thành mây khói.

Linh Chi kết thúc câu hát cuối cùng với một nốt ngân trầm dài. Cô đổ gục xuống sàn đá.

– “Linh Chi!” – Phi Vũ lao đến, đỡ lấy thân hình nhỏ bé của em họ.

Xung quanh họ, cái kén tơ đỏ tan chảy như sáp nến. Linh hồn của Nguyễn Thị Mai mỉm cười – một nụ cười thực sự trên gương mặt đã có lại hình hài đầy đủ. Bà cúi đầu chào Phi Vũ và Linh Chi, rồi hóa thành một luồng sáng trắng, bay thẳng vào lòng quan tài. Chiếc quan tài treo bỗng chốc rụng xuống, rơi vào hố sâu thẳm dưới tâm Bát Quái, trở về với lòng đất mẹ theo một nghi thức an táng tâm linh hoàn thiện nhất.

Căn hầm bắt đầu sụp lún. Hệ thống “Nghịch Bát Quái” bị phá vỡ hoàn toàn sau khi linh hồn chủ chốt đã siêu thoát và cột trụ của Khang sụp đổ.

– “Đại úy Huy! Mau lên!” – Phi Vũ vác Linh Chi lên vai, thúc giục Huy lúc này đang lờ đờ vì bị va đập.

Huy bừng tỉnh, hỗ trợ Phi Vũ chạy ngược về phía sàn đá cơ quan. Phía sau họ, căn hầm mộ của sự tham lam và tàn ác đang vĩnh viễn bị vùi lấp bởi hàng ngàn tấn đất đá của núi Hắc Sơn.

Khi sàn đá đẩy họ trở lại mặt đất, qua những tầng kiến trúc đã sụp đổ của dinh thự họ Trần, ánh bình minh đầu tiên của ngày mới đã bắt đầu ló rạng. Ngày sinh nhật thứ 27 của Phi Vũ đã trôi qua được một giờ. Anh vẫn còn sống.

Phi Vũ đặt Linh Chi nằm xuống bãi cỏ đẫm sương đêm. Cô đã kiệt sức hoàn toàn, nhịp tim yếu ớt nhưng gương mặt rất đỗi bình yên.

– “Anh Vũ…” – Linh Chi thì thầm, đôi tay mờ mịt của cô tìm kiếm trong không gian.

– “Anh đây. Mọi chuyện hết rồi, Chi ạ. Lời nguyền tan rồi.”

Linh Chi khẽ mỉm cười:
– “Em nghe thấy tiếng chim hót… và em không còn nghe thấy tiếng khóc nữa. Bà ấy đi rồi. Dòng họ mình… cuối cùng cũng được tự do.”

Phi Vũ nhìn lại phía dinh thự họ Trần giờ chỉ còn là một đống tro tàn và đổ nát. Trấn Hồn kiếm trong tay anh thu nhỏ lại thành một chiếc trâm gỗ giản đơn. Anh biết, từ nay về sau, nhiệm vụ của anh không phải là xây dựng những tòa nhà đồ sộ bằng sự tham vọng, mà là bảo vệ cái “Âm Giới Chi Màn” mỏng manh này, để không còn một linh hồn nào phải chịu nỗi đau như Bà Chúa Không Mặt, và không một ai phải trả giá bằng máu như anh đã từng.

Tiếng bài hát của Linh Chi dường như vẫn còn âm vang đâu đó trong gió núi Hắc Sơn, một giai điệu của sự hóa giải, sự tha thứ và khởi đầu của một kiếp sống mới.

**Hết chương 143.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8