Lời Nguyền Của Dòng HọChương 153: Tìm thấy Linh Chi trong đống đổ nát
Tiếng gầm rú của đất trời cuối cùng cũng lịm dần, nhường chỗ cho một thứ tĩnh lặng đến rợn người. Khói bụi xám xịt từ gạch đá bốc lên, đặc quánh và mang theo mùi nồng nặc của vôi vữa, gỗ mục cùng cái mùi ẩm mốc hàng thế kỷ của những tầng hầm bị bít kín.
Dinh thự họ Trần – biểu tượng của sự vinh hoa phú quý gây dựng trên xương máu và tà thuật – giờ đây chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát. Những cây cột lim đen bóng, từng được luyện bằng oán khí của những kẻ bị hiến tế, nay gãy vụn như những chiếc xương khô. Những mái ngói vảy rồng từng chứng kiến biết bao âm mưu thâm độc giờ nằm chồng chéo, vỡ tan tành.
Trần Phi Vũ từ từ mở mắt. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là nỗi đau, mà là sự ngạt thở. Phổi anh như thắt lại vì bụi mịn. Bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, chỉ có vài tia sáng leo lét xuyên qua những kẽ hở hẹp giữa các khối bê tông và thanh xà gãy. Anh nhận ra mình đang nằm trong một “khoảng trống tử thần” – một cái hốc nhỏ được tạo ra bởi sự chồng chéo ngẫu nhiên của hai cây xà ngang bị sập theo hình chữ A.
“Linh Chi…”
Giọng anh khản đặc, vừa thốt ra đã bị nuốt chửng bởi sự im lặng của đống đổ nát. Đầu Phi Vũ đau như búa bổ. Anh thử cử động cánh tay trái, một cơn đau buốt từ vai truyền lên đại não khiến anh rên rỉ. Tay anh bị kẹt dưới một khối đá nặng, nhưng may mắn là xương chưa vỡ nát hoàn toàn.
Bất chợt, anh sờ lên sau gáy. Vết bớt hình nhện đỏ thẫm từng là nguồn cơn của mọi nỗi khiếp sợ nay lặng ngắt. Không còn cảm giác nóng rát, không còn tiếng xì xào của quỷ dữ bên tai, cũng không còn cảm giác những cái chân nhện đang luồn lách dưới lớp da. Lời nguyền đã tan biến, nhưng cái giá của sự tự do lại là một ngôi mộ lộ thiên bằng gạch vụn này.
“Linh Chi! Em có nghe thấy không?” Phi Vũ hét lớn hơn, dùng hết sức bình sinh để gọi.
Đáp lại anh vẫn chỉ là tiếng đất đá thỉnh thoảng sụt lún nhẹ ở phía xa. Anh lo sợ. Linh Chi – cô em họ mong manh với đôi mắt âm dương, người đã cùng anh đi qua bao lần cửa tử – giờ đang ở đâu? Khi tòa nhà sụp xuống, họ đã ở rất gần nhau. Một cảm giác tội lỗi bóp nghẹt trái tim anh. Lẽ ra anh phải nắm chặt tay cô hơn. Lẽ ra anh phải bảo vệ được cô.
Phi Vũ bắt đầu dùng bàn tay phải còn tự do để cào cấu đất đá. Những đầu móng tay bật máu, cát bụi lọt vào vết thương đau rát nhưng anh không quan tâm. Với tư cách là một kiến trúc sư, anh đang cố gắng hình dung lại sơ đồ tòa nhà trong đầu. Nếu anh đang ở vị trí đại sảnh, thì Linh Chi có lẽ đã bị đẩy văng về phía tây, nơi có lối dẫn xuống hầm mộ.
Đúng lúc đó, từ bên ngoài, một âm thanh vang lên. Tiếng máy xúc, tiếng hô hoán và tiếng búa tạ nện vào đá.
– Có ai ở dưới không? – Tiếng hét của Đại úy Huy dội vào.
Phi Vũ dồn hết tàn lực, vớ lấy một mẩu gạch vỡ và đập liên tiếp vào thanh xà bằng sắt:
– Tôi ở đây! Cứu… Linh Chi… Tìm Linh Chi!
Trên mặt đất, Đại úy Huy cùng nhóm cứu hộ đang điên cuồng làm việc. Khuôn mặt Huy lem luốc những bụi và máu khô, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và lo lắng. Sau khi ngôi nhà sụp xuống, làng Cổ Nguyệt như rơi vào một trận địa chấn. Những người dân làng – vốn luôn sống trong nỗi sợ hãi dòng họ Trần – giờ đứng từ xa nhìn vào, thì thầm về một sự kết thúc của quỷ dữ.
– Có tiếng động từ khu vực trung tâm! – Huy hét lớn – Tập trung toàn bộ thiết bị dò tìm vào đây!
Tiếng máy móc hoạt động rền vang, nhưng mỗi lần một mảng tường được nhấc lên, nguy cơ sập lún lần nữa lại tăng cao. Huy biết họ đang chạy đua với thời gian. Không khí bên dưới đống đổ nát sẽ cạn dần.
Bên dưới, Phi Vũ chợt khựng lại. Tai anh nghe thấy một âm thanh cực nhỏ, không phải từ phía Huy mà là từ phía sau lưng anh, sâu hơn trong đống gạch vụn. Đó là một tiếng rên rỉ yếu ớt, kèm theo tiếng ho sặc sụa.
– Chi? Là em phải không?
– Anh… anh Vũ… – Tiếng của Linh Chi mỏng như cánh ve, dường như bị đè nén bởi một áp lực cực lớn.
Phi Vũ phát điên. Anh bỏ mặc nỗi đau từ cánh tay bị kẹt, dùng lực vai đẩy mạnh khối đá phía trên. Một tiếng “rắc” vang lên khô khốc, anh không biết là tiếng đá vỡ hay tiếng xương mình gãy, nhưng anh đã thoát được cánh tay trái ra. Máu chảy ròng ròng trên mặt, nhưng niềm hy vọng đã bùng cháy.
Anh bắt đầu bò trong cái hốc chật hẹp, hướng về phía phát ra âm thanh. Ánh sáng từ chiếc điện thoại vỡ màn hình mà anh may mắn tìm thấy trong túi áo rọi đi những tia sáng xanh lè, ma mị. Qua một kẽ hở giữa hai mảng tường vỡ, anh nhìn thấy một bàn tay nhỏ nhắn đang chới với giữa những lớp bụi xám.
– Anh thấy em rồi! Đừng sợ, anh đến đây!
Cảnh tượng trước mắt khiến Phi Vũ nghẹt thở. Linh Chi đang nằm ngửa, đôi chân bị một cây cột lim lớn đè lên. Điều kỳ lạ nhất chính là chung quanh cô, những sợi tơ nhện mỏng manh, óng ánh như tơ bạc nhưng lại bền chắc đến kỳ lạ, kết thành một cái kén bao bọc lấy phần cơ thể còn lại của cô, ngăn không cho những mảnh gạch vụn từ trên trần rơi thẳng xuống đầu.
Đó không phải là tà thuật của Bà Chúa Không Mặt. Đó là sự bảo vệ cuối cùng của thứ huyết ấn hình nhện trước khi nó hoàn toàn biến mất. Một phần linh hồn của những kẻ bị nguyền rủa, có lẽ trong phút cuối cùng đã chọn cách chuộc lỗi thay vì sát hại.
– Vũ… em đau lắm… – Nước mắt Linh Chi hòa lẫn với bụi đất, tạo thành những vệt lem nhem trên khuôn mặt xanh xao.
– Ráng lên em. Anh Huy đang ở ngay trên đầu chúng ta thôi.
Phi Vũ dùng đôi tay trầy trụa bắt đầu bốc từng viên gạch xung quanh chỗ Linh Chi. Mỗi viên gạch anh lấy ra, cấu trúc đổ nát xung quanh lại rung lên rên rỉ. Anh hiểu rõ về cấu trúc lực của một tòa nhà, anh biết mình đang đánh cược mạng sống. Chỉ cần một viên gạch then chốt bị dịch chuyển sai, toàn bộ mớ hỗn độn này sẽ sập xuống lần nữa, nghiền nát cả hai thành bột.
– Đừng… đừng lấy đá ra nữa anh… – Linh Chi khẽ thầm thì, hơi thở đứt quãng – Tòa nhà này… nó vẫn còn sống… nó không muốn để chúng ta đi.
Phi Vũ sững người. Anh nhìn lại đống gạch vụn. Đúng vậy, kiến trúc của dinh thự họ Trần không chỉ được xây bằng vôi và vữa. Nó là một thực thể sống ký sinh vào long mạch của làng Cổ Nguyệt. Dù Bà Chúa Không Mặt đã siêu thoát, oán khí tích tụ trăm năm vẫn còn sót lại trong từng mảnh vụn.
Phía trên, Đại úy Huy đã tiếp cận được lớp trần đại sảnh. Anh nhìn xuống một khe nứt nhỏ và thấy ánh sáng xanh từ điện thoại của Phi Vũ.
– Phi Vũ! Cậu thấy cô ấy rồi chứ?
– Thấy rồi! Nhưng chân Linh Chi bị kẹt dưới cây cột lim chính. Cột này chịu lực cho toàn bộ mảng trần phía tây. Nếu các anh nhấc nó lên bằng máy, cả căn hầm sẽ sập hoàn toàn! – Phi Vũ hét vọng lên.
– Vậy chúng tôi phải làm gì? – Huy lo lắng, mồ hôi chảy ròng ròng vào mắt.
– Tìm cho tôi kích thủy lực và các đà chống! Tôi sẽ kích từ bên dưới, anh Huy, anh phải giữ chặt khối bê tông phía trên bằng dây cáp treo!
Huy lập tức truyền lệnh. Đội cứu hộ bắt đầu hành động với sự cẩn trọng tột độ. Trong bóng tối âm u, Phi Vũ nhìn Linh Chi. Cô gái nhỏ giờ đây trông thật mỏng manh. Đôi mắt từng nhìn thấu cõi âm của cô giờ đây trống rỗng nhưng lại bình yên đến lạ.
– Chi này, sau chuyện này, anh em mình sẽ đi đâu? – Vũ tìm cách gợi chuyện để cô không lịm đi.
– Em muốn thấy biển… – Linh Chi mỉm cười nhợt nhạt – Nơi nào đó không có nhang khói, không có bàn thờ, không có những căn nhà cổ… Nơi đó nắng sẽ rất gắt, và sóng biển sẽ xóa sạch mọi vết bớt trên da chúng ta.
– Được, anh hứa. Chúng ta sẽ đến đó.
Chiếc kích thủy lực được thả xuống từ khe nứt bằng dây thừng. Phi Vũ đón lấy nó với đôi tay run rẩy vì mất máu và kiệt sức. Anh đặt chiếc kích dưới cây cột lim, từng chút một dùng tay đòn ép mạnh.
“Kẹttttttttt… kẹtttt…”
Tiếng gỗ lim ma sát với đá tạo ra âm thanh nghe như tiếng gào thét của quỷ dữ bị giam cầm. Trần nhà rung rinh. Một mảng gạch lớn rơi xuống ngay sát vai Phi Vũ. Anh không lùi lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng trống nhỏ xíu đang mở ra ở chân Linh Chi.
– Một chút nữa thôi…
Bỗng nhiên, một chấn động mạnh xảy ra từ phía đông khu di tích. Đó là hệ lụy từ vụ sụt lún hồ Hắc Thủy mà Cụ Mười đã nhắc đến. Đống đổ nát của dinh thự bắt đầu nghiêng dần về một phía.
– Vũ! Phía đó sắp sập rồi! Cậu phải ra ngay! – Tiếng Huy hét thất thanh.
– Không! Tôi gần xong rồi! – Phi Vũ gầm lên. Anh dùng toàn lực đè lên cần kích.
Cây cột dịch chuyển được vài centimet. Đủ rồi! Phi Vũ chộp lấy tay Linh Chi, dùng hết sức lôi cô ra khỏi “họng quỷ” của gỗ và đá. Ngay khi chân cô vừa rút ra được, cây cột lim bị áp lực hàng tấn phía trên ép xuống, gãy lìa.
– BỎ CHẠY ĐI! – Phi Vũ ôm lấy Linh Chi, che chắn cho cô rồi lao về phía khe sáng của Huy.
Bầu trời phía trên họ chợt đổ một trận mưa rào. Những hạt mưa lạnh ngắt xối thẳng xuống mặt hai người, gột rửa đi lớp bụi đất xám xịt. Ánh nắng ban mai hiếm hoi của làng quê miền Bắc len lỏi qua đám mây đen, rọi xuống đống đổ nát như một bàn tay của Thần linh tiếp sức.
Nhân viên cứu hộ lao xuống, người thì khiêng cáng, người thì trợ giúp Phi Vũ. Khi họ được đưa lên khỏi mặt đất, Phi Vũ cảm thấy mặt đất dưới chân mình mềm nhũn. Anh loạng choạng nhưng vẫn giữ chặt tay Linh Chi trên chiếc cáng cứu thương.
Đại úy Huy tiến lại gần, vỗ vai Phi Vũ:
– Chúc mừng cậu. Cậu đã làm được điều không ai tưởng tượng nổi.
Phi Vũ nhìn quanh. Ngôi làng Cổ Nguyệt hiện ra trong làn mưa sớm. Nó không còn u ám như lần đầu anh trở về. Oán khí đã tan, mùi nhang tàn đã bị mùi của đất mưa thanh khiết thay thế. Phía xa, từ đường họ Trần chỉ còn là một khoảng đất bằng phẳng rợn ngợp những mảnh vỡ.
– Linh Chi… – Anh cúi xuống nhìn em mình.
Cô đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, nhưng khóe môi cô hơi cong lên. Ánh nắng rọi vào sau gáy cô, nơi từng có một vết bớt nhỏ nay chỉ còn là một vùng da hồng hào bình thường.
Bất chợt, một bóng người già nua xuất hiện bên gốc cây đa đầu làng. Phi Vũ chớp mắt, bóng dáng cụ Mười mờ ảo như sương khói, cụ mỉm cười nhìn anh, tay vuốt chòm râu bạc, rồi từ từ tan biến vào hư không cùng với những linh hồn khác của dòng họ Trần đã được hóa giải. Cụ không còn mang vẻ mặt khắc khổ của kẻ giữ nợ nữa, cụ đi về phía ánh sáng, nơi không còn những giao kèo hắc ám.
– Cảm ơn cụ… – Phi Vũ thì thầm.
Anh mệt mỏi dựa lưng vào thành xe cứu thương. Bàn tay anh vẫn còn đầy máu và cát, móng tay lật ngược đau nhức vô cùng, nhưng lần đầu tiên sau hai mươi bảy năm cuộc đời, anh cảm thấy mình thật sự đang thở. Không phải bằng phổi của một kẻ bị nguyền rủa, mà bằng hơi thở của một người tự do.
Dòng họ Trần đã kết thúc, nhưng một sự sống mới đã bắt đầu từ trong tro bụi.
Khi chiếc xe chuyển bánh rời khỏi làng Cổ Nguyệt, Phi Vũ nhìn thấy qua cửa kính xe hình ảnh một chú nhện nhỏ bình thường đang giăng tơ trên một nhành cây nhỏ bên đường. Nó không còn là biểu tượng của quỷ dữ hay nợ máu. Nó chỉ là một sinh linh bé nhỏ đang mệt mài xây dựng ngôi nhà của mình.
Anh nhắm mắt lại, mặc kệ những cơn đau đang hành hạ cơ thể. Trong bóng tối của tiềm thức, anh thấy mình không còn đứng trước chiếc quan tài mở nắp nữa. Anh thấy mình đứng trên một bãi biển rộng lớn, nắng vàng rực rỡ, và Linh Chi đang chạy phía trước, vẫy tay gọi anh giữa những tiếng sóng vỗ rì rào.
Mọi oán hận, cuối cùng đều có thể chữa lành bằng thời gian và sự tha thứ.
—
Khoảng một tiếng sau khi xe cứu thương rời đi, mặt đất nơi dinh thự từng tọa lạc lại rùng mình một lần cuối. Một vết nứt sâu chạy dọc theo đường trục chính của tòa nhà cổ. Đó không phải là sự đổ sụp, mà là một sự “khép lại”. Những bí mật đen tối nhất, những bản sơ đồ bằng da người, những món pháp khí đẫm máu giờ đây bị chôn sâu nghìn trượng dưới lòng đất mẹ. Làng Cổ Nguyệt từ nay sẽ không còn nằm trong bản đồ tâm linh của những tà sư, mà sẽ chỉ là một ngôi làng nhỏ bình dị nằm bên dòng sông Hắc Thủy hiền hòa.
Đại úy Huy đứng lại hiện trường, quan sát kỹ những mảnh tơ bạc còn sót lại trên đống gạch vụn nơi Linh Chi từng bị kẹt. Chúng đang dần bốc hơi dưới ánh nắng mặt trời, hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti rồi tan vào không trung.
Huy rút điện thoại ra, nhấn một dãy số không lưu tên.
– Đầu dây bên kia nghe đây. – Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
– Mọi thứ ở làng Cổ Nguyệt đã kết thúc. – Huy báo cáo, giọng đầy vẻ trầm mặc.
– Lời nguyền đã mất thật sao? – Đầu dây bên kia có vẻ hoài nghi.
– Vâng. Và vết bớt trên người Trần Phi Vũ cũng đã biến mất hoàn toàn. Dòng họ Trần chính thức thoát khỏi danh sách “Huyết Kế Nghịch Thiên”.
– Tốt. Nhưng đừng chủ quan, Đại úy. Long mạch họ Trần đứt gãy, oán khí tràn về phương Nam. Tổ chức “Bắc Bộ Linh Ấn” sẽ không bỏ qua món mồi ngon này đâu. Hãy theo sát Trần Phi Vũ, cậu ta có thể không còn bị nguyền rủa, nhưng cậu ta chính là người duy nhất nắm giữ bí mật về cấu trúc Bát Quái Nghịch Thiên.
Huy khẽ thở dài, tắt máy. Anh nhìn về hướng chiếc xe cứu thương đã đi khuất. Cuộc đời của Phi Vũ và Linh Chi có lẽ chỉ mới vừa bước vào một chương mới, có lẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn cả lời nguyền cũ. Nhưng ít ra, lúc này đây, họ đang có nhau.
Dưới đống đổ nát, trong một kẽ nứt sâu nhất mà không ai chạm tới được, chiếc chìa khóa làm bằng xương người – thứ duy nhất Phi Vũ vô tình đánh rơi lúc chạy trốn – bỗng dưng ánh lên một tia sáng đỏ quỷ mị trước khi bị một tảng đá lớn sập xuống che lấp.
Lời nguyền có thể đã tan, nhưng dư chấn của nó vẫn sẽ còn vang vọng mãi trong dòng chảy của thời gian, chờ đợi kẻ có đủ dã tâm để một lần nữa đánh thức bóng tối. Còn bây giờ, nắng vẫn vàng, và mưa đã tạnh trên những cánh đồng xanh ngát của làng Cổ Nguyệt.