Lời Nguyền Của Dòng HọChương 168: Cuộc hội ngộ bất ngờ với Linh Chi
Tiếng gương bát quái vỡ tan thành trăm mảnh dưới chân Trần Phi Vũ như một phát súng hiệu, xé toạc bầu không khí đặc quánh oán khí của làng Bình Yên. Những mảnh vụn thủy tinh không nằm im mà dường như bị một lực hút vô hình kéo lấy, xoay tròn quanh chân anh rồi chìm nghỉm vào bóng tối của mặt đất. Bản đồ bằng da người lơ lửng giữa không trung, ngọn lửa xanh lét bùng lên từ bốn góc bản đồ không hề thiêu rụi nó mà trái lại, từng thớ thịt, đường gân trên miếng da người ấy như sống dậy, phập phồng như nhịp thở của một thực thể sống.
“Đứng yên ở vị trí Khảm, không được rời bước!” Phi Vũ quát lên, giọng anh vang vọng trong không gian u tịch, uy lực như một bậc trưởng lão dù gương mặt vẫn còn xanh xao vì mất máu.
Cảnh sát Huy siết chặt khẩu súng trong tay, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng. Là một người vốn tin vào những gì có thể sờ, thấy và giải thích bằng logic hình sự, cảnh tượng trước mắt khiến anh cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn. Dưới chân anh, vị trí Khảm mà Vũ vừa chỉ định đang phát ra một luồng khí lạnh buốt, nhưng kỳ lạ thay, nó như một vòng tròn bảo vệ, ngăn cách anh khỏi những tiếng rên rỉ ai oán đang phát ra từ phía sau những bức tường gạch đổ nát của từ đường.
Vết bớt hình nhện đỏ sau gáy Vũ lúc này đã không còn là một vết bớt đơn thuần. Nó dường như đã ký sinh hẳn vào da thịt anh. Từng cái chân nhện rỉ máu, tứa ra những sợi tơ đỏ thẫm bay lơ lửng, đan xen với những tro tàn của tấm bản đồ da người để tạo thành một mạng lưới kiến trúc kỳ quái giữa hư không. Vũ vung tay, từng cử động của anh giống như đang phác thảo bản vẽ trên một tấm bảng vô hình.
“Kiến trúc là sự sắp đặt của không gian, nhưng phong thủy lại là sự vận hành của dòng thời gian và nghiệp lực.” Phi Vũ thầm thì, mắt anh đỏ rực. “Bình Yên… Bình Yên cái gì? Đây là trận pháp ‘Bát Quái Phục Hổ’, kẻ xây dựng ngôi làng này không muốn người dân sống yên ổn, mà là muốn trấn áp một thứ quỷ vật khổng lồ nằm ngay dưới tim làng!”
Đúng lúc đó, từ trong làn sương mù mờ ảo phía cổng từ đường, một bóng người thanh mảnh lặng lẽ bước tới. Tiếng bước chân nhẹ tênh, hầu như không phát ra âm thanh trên nền đất đầy mảnh vỡ.
“Vũ… anh vẫn luôn cứng đầu như vậy.”
Thanh âm trong trẻo nhưng mang theo một nỗi u sầu sâu thẳm khiến cả Phi Vũ và Huy đều giật mình. Vũ khựng lại, đôi tay đang thao túng dòng khí run lên bần bật. Anh quay đầu lại, hơi thở dồn dập:
“Linh Chi?”
Dưới ánh sáng lờ mờ của những linh ảnh kiến trúc đang phát quang, Linh Chi xuất hiện như một bóng ma bước ra từ cõi mộng. Cô không còn đeo chiếc kính râm thường thấy. Đôi mắt ấy — thứ từng bị che khuất bởi lời nguyền — giờ đây đang mở to, trong vắt nhưng không hề có đồng tử bình thường. Thay vào đó, sâu trong đôi mắt của cô là những sợi tơ ánh sáng chằng chịt, lấp lánh như những dải thiên hà bị bóp nghẹt.
Huy định bước ra khỏi vị trí Khảm nhưng Vũ vội ngăn lại. Anh nheo mắt nhìn em họ mình, lòng bàn tay mướt mồ hôi. Linh Chi mà anh biết luôn nhỏ bé và cần được bảo vệ, nhưng người đứng trước mặt anh lúc này toát ra một áp lực linh hồn kinh người.
“Linh Chi, tại sao em lại ở đây? Không phải em đang ở…”
“Ở Túy Hồn Cung hay Gold Tower sao?” Linh Chi khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt đến đau lòng. Cô đưa bàn tay gầy gò lên, những sợi tơ linh hồn vô hình từ các đầu ngón tay cô bắt đầu rung động, đồng điệu với vết bớt nhện đỏ trên gáy Vũ. “Những sợi tơ nghiệp lực của dòng họ Trần đã dẫn lối cho em. Anh Vũ, anh đang cố gắng dùng kiến trúc để bẻ gãy lời nguyền, nhưng anh có biết không? Cái kiến trúc địa ngục mà anh đang thấy chỉ là lớp vỏ ngoài của một cái kén.”
Linh Chi bước thêm một bước, vượt qua ranh giới của oán khí rẫy đầy xung quanh một cách bình thản. Cô tiến đến sát bên cạnh Phi Vũ, mùi nhang tàn và mùi hoa bỉ ngạn thanh tao bao phủ lấy anh, làm dịu đi cái nóng rát từ vết bớt đang hành hạ anh.
Huy vẫn giữ thái độ cảnh giác, súng không rời tay: “Cô là Linh Chi thật sao? Làm sao cô có thể vào được đây khi toàn bộ làng này đã bị bao phủ bởi sương mù?”
Linh Chi không nhìn Huy, đôi mắt huyền ảo của cô vẫn dán chặt vào sơ đồ linh năng đang trôi nổi của Phi Vũ. “Đại úy Huy, thế giới mà anh nhìn thấy là bằng chứng và dấu vết. Thế giới mà tôi nhìn thấy là căn nguyên và hậu quả. Sương mù này không ngăn được người có đôi mắt của quỷ.”
Vũ thu lại một phần sức mạnh, anh cảm thấy nhịp tim đập dữ dội từ dưới lòng đất đang có xu hướng dịu đi khi Linh Chi xuất hiện. “Em nói cái kén là có ý gì?”
Linh Chi chỉ tay vào giữa sơ đồ kiến trúc mà Vũ vừa vẽ ra. Nơi đó là trung tâm của ngôi làng, vị trí của cái từ đường đang rung chuyển. “Dưới nền gạch này không phải là hầm mộ bình thường. Bảy dòng họ bị nguyền rủa đã cùng nhau thực hiện một thỏa ước bóng tối suốt trăm năm qua. Họ không chỉ trả nợ cho Bà Chúa Không Mặt bằng mạng sống của con cháu, mà họ đang ‘nuôi’ một thứ khác. Thứ đó chính là mảnh ghép cuối cùng để biến thế gian này thành một nơi không còn ranh giới giữa âm và dương. Và Bình Yên chính là nơi cái kén ấy sẽ vỡ ra.”
Vũ rùng mình. Anh nhìn lại sơ đồ kiến trúc của mình. Qua góc nhìn kiến trúc sư, anh nhận thấy những ngôi nhà trong làng được bố trí theo một quy luật tuần hoàn máu, mỗi ngõ ngách là một mạch máu, và đích đến cuối cùng là “trái tim” – từ đường này.
“Tôi đã thấy mẹ của Huy ở Gold Tower,” Linh Chi bất ngờ nói, quay sang nhìn người cảnh sát. “Linh hồn của bà không phải bị giam cầm ngẫu nhiên. Bà ấy chính là ‘mấu chốt âm’ để liên kết làng Bình Yên này với trung tâm đô thị. Một hệ thống hút sinh khí tầm cỡ đại quy mô.”
Gương mặt Huy biến sắc, đôi môi anh run rẩy: “Mẹ tôi… tại sao lại là mẹ tôi?”
Linh Chi bước tới, cô chạm nhẹ vào vai Huy. Một luồng sáng từ mắt cô tràn vào tâm trí anh, khiến anh nhìn thấy một ảo ảnh thoáng qua: một người phụ nữ trong bộ áo dài cũ kỹ, gương mặt hiền hậu nhưng đầy ưu tư, đang ngồi bên một khung cửi làm bằng xương người, dệt nên những sợi tơ đen kịt kết nối làng Bình Yên này với tòa tháp Gold Tower cao chọc trời.
“Họ chọn mẹ anh vì bà là người mang dòng máu thuần khiết của một dòng họ đã biến mất trong lịch sử linh dị – dòng họ chuyên canh giữ cổng vào âm phủ.” Linh Chi giải thích.
Phi Vũ siết chặt nắm đấm. “Đủ rồi. Chúng ta không có nhiều thời gian để than khóc cho quá khứ. Linh Chi, em có nhìn thấy điểm yếu của cấu trúc này không?”
Linh Chi nhìn chăm chú vào mặt đất. Đôi mắt cô bắt đầu phát sáng rực rỡ, nhìn thấu qua lớp đất đá, qua cả những tầng địa mạch đang bị ô uế. Cô chỉ vào ba vị trí xung quanh từ đường.
“Ở đó. Ba chiếc cột đồng cổ đã được chôn sâu một trăm mét. Chúng là cột trụ linh hồn, giữ cho cái kén không bị nổ tung trước khi đến thời khắc chín muồi. Anh phải dùng kiến trúc ‘phản chấn’ để đánh sập chúng. Nhưng anh cần một người làm mồi nhử để kéo oán khí từ những sợi tơ kia ra ngoài.”
“Anh sẽ làm.” Huy lập tức lên tiếng, gạt đi nỗi xúc động vừa rồi. “Nếu đây là cách duy nhất để giải thoát cho mẹ tôi và ngăn chặn cái quái thai này, tôi sẽ làm bất cứ điều gì.”
Vũ nhìn Huy, rồi nhìn Linh Chi. Anh cảm nhận được một sự gắn kết định mệnh giữa ba người họ. Một kiến trúc sư mang lời nguyền, một người có đôi mắt nhìn thấu linh hồn, và một cảnh sát đại diện cho công lý của người sống nhưng mang trong mình nợ máu với quá khứ.
“Được rồi,” Phi Vũ bắt đầu di chuyển những sợi tơ từ vết bớt của mình. “Tôi sẽ vẽ lại ‘Kiến trúc Tuyệt diệt’. Linh Chi, em hãy dẫn lối linh hồn cho Huy. Huy, anh phải giữ chắc vị trí, cho dù anh có thấy bất cứ thứ gì, tuyệt đối không được buông tay khỏi bùa hộ mạng tôi đưa cho anh.”
Phi Vũ lấy từ trong túi áo ra một mảnh chìa khóa làm từ xương mà anh tìm được từ di vật của cha. Anh bẻ nó làm đôi, đưa cho Huy một nửa. Nửa còn lại anh nắm chặt trong lòng bàn tay đến mức máu chảy ra ròng ròng.
Cuộc điều tra mới thực sự đi vào giai đoạn nguy hiểm nhất. Họ không chỉ đối đầu với một hồn ma hay một thầy pháp, mà là đang đối đầu với một hệ thống tà thuật đã vận hành hàng thế kỷ.
Khi Vũ bắt đầu niệm chú để kích hoạt sơ đồ kiến trúc mới, không gian xung quanh biến ảo khôn lường. Những ngôi nhà xung quanh làng Bình Yên bỗng nhiên đổi chỗ cho nhau. Tiếng xà nhà nghiến rít kinh người như tiếng xương người bị bẻ gãy. Từ dưới gầm sàn từ đường, những đôi tay đen ngòm, khẳng khiu bắt đầu vươn ra, cố gắng tóm lấy chân của họ.
Linh Chi đứng ở vị trí trung tâm, tà áo cô bay phấp phới dù trong phòng không có gió. Cô đưa hai tay lên cao, những sợi tơ ánh sáng từ mắt cô tỏa ra, kết nối với vết bớt của Phi Vũ, tạo nên một mạng lưới thiên la địa võng bảo vệ cho Huy bước vào tâm của dòng xoáy oán khí.
“Huy! Đi đi!” Vũ hét lên.
Huy lao vào bóng tối, nơi mà thực thể “Bà Chúa Không Mặt” đang dần thành hình từ những lớp sương đen. Tiếng hát ru của người mẹ văng vẳng bên tai anh, nhưng lần này không phải là để vỗ về mà là để xé nát linh hồn người nghe.
Linh Chi vừa hỗ trợ Vũ, vừa thầm thì nói nhỏ, chỉ đủ cho Vũ nghe thấy: “Anh Vũ, khi cái kén vỡ ra, sẽ có một bí mật kinh khủng hơn cả lời nguyền này được tiết lộ. Anh có chuẩn bị tâm lý để thấy gương mặt thật của cha chúng ta chưa?”
Phi Vũ sững người, một tia chớp oán khí xẹt ngang qua trước mặt anh. Cha anh? Chẳng lẽ cha anh không chỉ là nạn nhân? Anh nhìn vào sự quyết liệt trong đôi mắt của Linh Chi và nhận ra, cuộc hành trình trở về gốc rễ này mới chỉ bắt đầu từ lớp da ngoài cùng. Sự thật, giống như một tòa kiến trúc, càng sâu xuống móng, càng tăm tối và đầy mùi xác thối.
Tiếng nổ vang rền từ sâu dưới lòng đất làng Bình Yên báo hiệu một cột trụ linh hồn đầu tiên đã bị bẻ gãy. Đất đá bắt đầu sụt lún. Cả làng Bình Yên chìm trong một cơn chấn động kinh hoàng, nhưng ở giữa cái từ đường đang đổ sụp đó, ba con người — ba mảnh ghép của một định mệnh nghiệt ngã — vẫn đứng vững, đối mặt với sự phán xét của bóng tối.
Phi Vũ cắn chặt răng, cảm nhận vết bớt nhện đỏ như muốn thoát xác bay ra. Anh biết, dù đêm nay kết quả thế nào, dòng họ Trần Phi và lời nguyền máu này sẽ không bao giờ còn như cũ nữa. Một kỷ nguyên mới của bóng tối hoặc một sự cứu rỗi cuối cùng đang chờ họ ở phía trước, sau lớp sương mù của làng Bình Yên.
Linh Chi tiến lại gần, cầm lấy bàn tay đầy máu của Vũ. Những sợi tơ từ mắt cô và máu từ nhện đỏ của anh hòa làm một, tạo ra một thứ năng lượng kỳ lạ, vừa nóng hổi như sinh mệnh, vừa lạnh lẽo như cái chết.
“Cùng nhau, anh nhé.” Linh Chi thầm thì.
Vũ gật đầu. Anh vung tay vẽ một đường nét cuối cùng lên bản đồ da người đang bốc cháy hoàn toàn. “Bản vẽ cuối cùng… Khởi động!”
Toàn bộ làng Bình Yên chấn động lần cuối. Một luồng sáng đen thẫm cột thẳng lên trời xanh, xé tan mây mù, để lộ ra một mặt trăng máu đỏ au đang nhìn xuống trần gian như một con mắt khổng lồ không chớp. Cuộc chiến thực sự đã mở màn, và Linh Chi, với đôi mắt nhìn xuyên thấu âm dương, chính là người sẽ dẫn họ đi xuyên qua mê cung của sự phản bội và tà ác.
Trong màn sương đỏ, bóng dáng đại úy Huy dần mất hút vào miệng của “quái thai” làng Bình Yên, để lại tiếng gào thét của vạn linh hồn bị giam cầm trong những thớ thịt của thời gian. Phi Vũ hít một hơi sâu, kéo Linh Chi sát vào mình, chuẩn bị bước vào cuộc hội ngộ với chính ác mộng lớn nhất của đời mình: sự thật về huyết thống.
Những tiếng bước chân lạo xạo trên sỏi đá bắt đầu vang lên từ phía cổng làng. Không chỉ có họ ở đây. Những kẻ sống sót khác của bảy dòng họ đang kéo về đây, tụ hội như lũ kền kền ngửi thấy mùi xác chết.
Làng Bình Yên giờ đây đã không còn bình yên nữa. Nó đã trở thành một đấu trường rực lửa oán hận.
Phi Vũ nhìn Linh Chi, trong mắt anh có một sự kiên định chưa từng thấy. “Linh Chi, dù anh phải biến bản thân mình thành một tòa nhà hầm mộ để nhốt hết lũ chúng lại, anh cũng sẽ làm.”
Cô em họ nhìn anh, ánh sáng trong đôi mắt cô rực lên đầy hy vọng nhưng cũng đầy bi thương: “Em sẽ là người xây móng cho anh, dù cho cái móng đó có phải làm bằng chính linh hồn em.”
Dưới chân họ, mặt đất từ đường nứt toác, lộ ra một cầu thang xoắn ốc dẫn sâu vào lòng đất, nơi mùi của máu, hương nhang và cả hơi thở của Bà Chúa Không Mặt đang vẫy gọi. Ba người họ chính thức dấn thân vào tầng sâu nhất của lời nguyền, nơi mọi câu hỏi sẽ được trả lời bằng máu.
Lúc bấy giờ, tấm bản đồ da người cháy hết, tàn tro của nó rớt xuống tạo thành dòng chữ cuối cùng trên nền đất: *”Nợ trả bằng mạng, nghiệp hóa thành không”*.
Phi Vũ bước xuống bậc thang đầu tiên, bóng anh và Linh Chi dài hun hút, bị nhấn chìm vào cái miệng đen ngòm của địa mạch, đánh dấu một bước ngoặt tàn khốc nhất trong toàn bộ chuỗi sự kiện linh dị của dòng họ Trần Phi. Bí ẩn mới vừa hé mở, lại dẫn họ đến những bóng tối mênh mông hơn, nơi ranh giới giữa người yêu thương và kẻ thù chỉ mỏng manh như một sợi tơ hồn.
Làng Bình Yên chìm trong im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe gạch vỡ như tiếng cười ngặt nghẽo của một định mệnh đã được sắp đặt từ trăm năm trước. Lời nguyền chưa dứt, nó chỉ đang biến hình. Và Linh Chi, cô gái đã trở lại với đôi mắt của quỷ, chính là biến số cuối cùng mà ngay cả Bà Chúa Không Mặt cũng chưa từng lường trước được.
Đêm nay, làng Bình Yên sẽ chứng kiến một cuộc kiến tạo lại thế giới tâm linh bằng máu và nước mắt. Phi Vũ nắm chặt tay Linh Chi, cả hai cùng bước xuống bóng tối, không ngoảnh đầu lại. Cánh cửa âm dương phía sau họ từ từ khép lại, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với thế giới người sống, để lại đại úy Huy đang chiến đấu tuyệt vọng trong bụng quỷ, bắt đầu cho chương tăm tối nhất của đời họ.
Màn đêm phía trên làng vẫn đen đặc, nhưng bên dưới lòng đất, một ánh sáng màu huyết dụ bắt đầu bừng lên, soi sáng con đường dẫn đến bí mật của mẹ Phi Vũ và kẻ ẩn danh mang tên Người Gác Mộ — kẻ vẫn đang dõi theo họ từ trong hư không của những sợi tơ linh hồn.
“Trò chơi này,” tiếng nói của Linh Chi vang vọng trong đường hầm, “giờ mới bắt đầu có ý nghĩa, anh Vũ ạ.”
Phi Vũ chỉ im lặng, vết nhện đỏ trên gáy anh khẽ cựa quậy như tán đồng. Anh không còn sợ nữa. Vì anh biết, kiến trúc bền vững nhất không phải xây bằng gạch đá, mà xây bằng sự hy sinh của những kẻ không còn gì để mất.
Và như thế, họ biến mất vào lòng đất, để lại phía trên một làng Bình Yên đang lụi tàn trong ngọn lửa tâm linh, xóa sổ mọi dấu vết của một nền văn minh bóng tối để chuẩn bị cho một sự tái sinh đầy đau đớn. Sự thật về Gold Tower, về Người Gác Mộ và về mẹ của họ, tất cả đang nằm chờ ở bậc thang cuối cùng của hầm mộ này.
Cơn gió độc lại thổi qua, xóa nhòa dòng chữ bằng tro tàn trên đất. Bình Yên lại về với sự im lặng, nhưng là sự im lặng của một bãi tha ma vừa được lấp đất. Phía chân trời, ánh bình minh dường như vẫn còn rất xa, xa như cái ngày lời nguyền này được bắt đầu từ hơi thở hận thù của một người đàn bà không mặt.