Lời Nguyền Của Dòng HọChương 169: Kẻ kế thừa tà thuật
Bầu trời phía trên ngoại ô thành phố không có lấy một ngôi sao, chỉ có một màu xám xịt liệm lấy không gian như một tấm vải liệm khổng lồ. Trần Phi Vũ tựa lưng vào lớp tường gạch ẩm mốc của căn nhà lánh nạn, hơi thở nặng nề và đứt quãng. Mỗi nhịp tim đập, vết bớt hình nhện đỏ sau gáy anh lại bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua tủy sống.
Anh nhìn sang Linh Chi. Cô gái nhỏ ngồi bất động trong góc tối, chiếc kính râm che khuất đôi mắt vừa được tái sinh từ cõi chết. Kể từ khi rời khỏi làng Bình Yên, Linh Chi trở nên trầm lặng đến đáng sợ. Khí chất mong manh, u sầu ngày nào giờ đã bị thay thế bởi một luồng áp lực âm hàn, khiến ngay cả Phi Vũ cũng cảm thấy lạnh lẽo khi đứng gần.
“Anh Vũ, anh có nghe thấy không?” Linh Chi đột ngột lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng lá rụng.
Phi Vũ nheo mắt, cố gắng lắng nghe giữa tiếng gió rít qua khe cửa. “Nghe gì cơ?”
“Tiếng gõ cửa của máu.”
Phi Vũ rùng mình. Anh đứng dậy, tay nắm chặt chiếc la bàn phong thủy bằng đồng cổ — vật duy nhất còn sót lại từ Cụ Mười giúp anh định vị các dòng khí quanh mình. Kim la bàn vốn đang đứng yên bỗng chốc xoay vòng điên cuồng, sau đó dừng lại, chỉ thẳng về phía cửa chính.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Tiếng gõ cửa không vang lên từ phía gỗ, mà dường như vang vọng từ bên trong lồng ngực Phi Vũ. Một nhịp gõ đều đặn, lạnh lùng và chứa đầy sự kiêu hãnh của một kẻ nắm quyền sinh sát.
Phi Vũ ra hiệu cho Linh Chi lùi lại, anh bước tới, run rẩy chạm vào thanh chốt cửa gỗ. Khi cánh cửa mở ra, hơi lạnh từ bên ngoài tràn vào, mang theo mùi của bùn đất mới đào và… mùi của hoa bỉ ngạn rực cháy.
Trước mặt anh là một thanh niên trẻ tuổi, trông chỉ khoảng hai mươi ba, hai mươi bốn. Hắn mặc một bộ âu phục màu xám tro cắt may thủ công tinh tế, mái tóc chải chuốt gọn gàng, gương mặt có những nét thanh tú đến khó tin. Nhưng điều khiến Phi Vũ sững sờ chính là đôi mắt của kẻ đối diện — một đôi mắt hẹp dài với đồng tử hơi dựng đứng, lấp lánh tia nhìn đầy vẻ diễu cợt.
Hắn có một gương mặt mang đậm đặc trưng của dòng họ Trần Phi: sống mũi cao, cằm vuông và ánh nhìn sắc sảo như dao cạo.
“Chào anh họ Vũ. Đã lâu không gặp, hoặc đúng hơn là… chúng ta chưa từng được gặp mặt trong vinh quang.”
Thanh niên nọ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn bước thẳng vào nhà mà không cần lời mời, thái độ ung dung như thể đây là dinh thự của chính mình.
“Cậu là ai?” Phi Vũ gằn giọng, bàn tay giấu sau lưng đã thủ sẵn một lá phù trấn trạch.
Thanh niên dừng lại trước mặt Linh Chi, liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý rồi quay lại nhìn Phi Vũ: “Tôi là Trần Minh Triết. Nếu xét về gia phả, ông nội tôi là em ruột của ông nội anh. Một nhánh phụ bị ruồng bỏ, bị xóa tên khỏi phả hệ vì ‘không đủ độ tinh khiết’ để thực hiện giao kèo với Bà Chúa.”
Triết khẽ cười, bàn tay đeo một chiếc nhẫn bạc chạm khắc hình một đầu lâu nhện tinh xảo gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ.
“Anh Vũ, anh đã làm rất tốt ở làng Bình Yên. Một kiến trúc sư phá bỏ phong thủy cốt lõi, phá hủy trận pháp trăm năm… Thật đáng kinh ngạc. Nhưng anh có bao giờ tự hỏi, khi anh phá hủy một cái lồng, những thứ bên trong sẽ đi đâu không?”
Phi Vũ cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Anh nhớ đến lúc ngôi nhà cổ sụp đổ, oán khí tràn ra ngoài không gian.
“Cậu… cậu là kẻ đã thu thập số oán khí đó?”
Trần Minh Triết không phủ nhận, hắn đưa tay lên cao, những sợi tơ đen mờ ảo bắt đầu quấn quýt lấy các ngón tay hắn như những sinh vật sống. “Họ Trần Phi không chỉ sinh ra những kẻ điên và những nạn nhân. Có những kẻ trong bóng tối đã học được cách biến lời nguyền thành quyền lực. Trong khi các anh loay hoay tìm cách sống sót, thì nhánh phụ chúng tôi đã luyện được thuật ‘Hấp Tủy Thuật’. Chúng tôi không sợ lời nguyền, chúng tôi thèm khát nó.”
Ánh mắt Triết lóe lên một màu đỏ sẫm. Lúc này, Linh Chi bỗng đứng bật dậy. Cô tháo bỏ chiếc kính râm, lộ ra đôi nhãn cầu trắng dã nhưng lại có những tia máu uốn lượn thành hình hoa văn quỷ dị.
“Kẻ kế thừa tà thuật…” Linh Chi rít qua kẽ răng. “Ngươi không phải con người. Ngươi đã hiến tế linh hồn mình cho một thực thể khác để đổi lấy đôi tay đầy tơ quỷ kia.”
Minh Triết cười lớn, âm thanh vang vọng trong căn nhà trống trải: “Em họ Linh Chi vẫn sắc sảo như vậy. Đôi mắt đó thật đẹp, thật đáng tiếc nếu nó chỉ dùng để nhìn thấy người chết. Nó nên được dùng để nhìn thấy trật tự mới mà tôi sắp dựng lên.”
Hắn quay sang Phi Vũ, tông giọng trở nên nghiêm trọng: “Anh Vũ, anh có vết bớt của nhện đỏ. Anh là chiếc chìa khóa duy nhất có thể mở cánh cổng cuối cùng tại Gold Tower. Cha anh, mẹ anh, tất cả họ không chết chỉ vì lời nguyền đâu. Họ chết vì họ giữ một thứ mà ‘Người Gác Mộ’ thèm khát. Và bây giờ, thứ đó nằm trong huyết mạch của anh.”
Phi Vũ lùi lại một bước, hơi thở dồn dập. “Cậu muốn gì ở tôi? Tại sao lại xuất hiện vào lúc này?”
“Tôi đến để đưa cho anh một lời đề nghị.” Triết bước lại gần, áp sát vào mặt Phi Vũ, mùi máu tươi và nhang tàn nồng nặc phát ra từ cơ thể hắn. “Tên Trần Vĩnh Khang là một kẻ ngu ngốc, lão ta chỉ biết dùng máu người để kéo dài mạng sống hèn mọn. Nhưng tôi thì khác. Tôi muốn kết thúc kỷ nguyên của Bà Chúa Không Mặt để bắt đầu kỷ nguyên của… Bà Chúa có gương mặt của dòng họ Trần.”
Phi Vũ lạnh lùng ngắt lời: “Cậu cũng chỉ muốn trở thành một ác quỷ mới.”
“Có khác gì nhau không?” Triết nhướn mày. “Thế giới này vốn dĩ đã là một hầm mộ. Nếu không làm kẻ đứng trên đỉnh, anh sẽ mãi mãi là vật tế trên bàn thờ. Anh có biết Gold Tower thực chất là gì không? Nó là một ‘Vạn Linh Cốt Tháp’. Mỗi tầng của nó đều được xây trên một huyệt mộ hung hiểm nhất Việt Nam. Và ở tầng cao nhất, người ta đang chuẩn bị một bữa tiệc… nơi mà mẹ anh, bà ấy vẫn đang chờ anh ở đó.”
Câu nói vừa dứt, Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nát. Hình ảnh người mẹ hiền hậu trong ký ức nhòa lệ hiện về, đan xen với ảo ảnh người phụ nữ bị giam cầm trong gương mà Linh Chi đã thấy.
“Mẹ tôi… bà ấy còn sống?” Phi Vũ run rẩy hỏi.
“Nửa sống nửa chết.” Triết nhún vai một cách tàn nhẫn. “Bà ấy là cái neo giữ linh hồn Bà Chúa Không Mặt không bị tan biến vào cõi hư vô. Nếu anh muốn cứu bà ấy, anh phải hợp tác với tôi. Chỉ có tà thuật của tôi mới giúp anh thâm nhập vào tầng 88 của Gold Tower mà không bị tước đi mạng sống ngay lập tức.”
Linh Chi bỗng bước tới, chắn giữa Phi Vũ và Minh Triết. Một luồng khí đen cuồn cuộn từ đôi mắt cô phát ra, khiến căn phòng trở nên tối tăm hơn bao giờ hết. “Đừng tin hắn, anh Vũ. Tôi thấy đằng sau hắn không phải là linh hồn của con người, mà là một vũng lầy của hàng ngàn con nhện đang bò lổm ngổm. Hắn muốn dùng máu của anh để tôi luyện thành ‘Ma Thân’.”
Minh Triết khẽ chép miệng, nhìn Linh Chi với vẻ nuối tiếc: “Em quá nhạy cảm rồi. Nhưng trong giới tâm linh, đồng minh hay kẻ thù đôi khi chỉ cách nhau bởi một cái gật đầu.”
Triết rút từ túi áo ra một mảnh da người cũ kỹ — chính là phần còn lại của bản đồ dẫn tới Sài Gòn mà Phi Vũ hụt mất. Hắn ném mảnh da lên bàn, nơi nó tự bốc cháy bằng ngọn lửa xanh lét, hiện ra một đồ hình kiến trúc phức tạp của Gold Tower.
Phi Vũ nhìn chằm chằm vào đồ hình. Với tư duy của một kiến trúc sư chuyên nghiệp, anh lập tức nhận ra điểm bất thường. Toàn bộ kiến trúc của tòa tháp cao nhất thành phố ấy được thiết kế theo hình dáng của một con nhện đang nằm ngửa, tám chân của nó chính là tám đường thông gió khổng lồ nối trực tiếp với mạch nước ngầm.
“Cái này… đây là ‘Bát Long Hấp Thuật’.” Phi Vũ thầm thì. “Chúng không phải xây tháp văn phòng, chúng đang xây một chiếc máy hút sinh khí của cả thành phố.”
“Đúng vậy.” Triết gật đầu, ánh mắt đầy ngưỡng mộ sự thông minh của Phi Vũ. “Và mỗi tầng tháp đều là một phong ấn. Để đi lên tầng 88, anh phải hóa giải được 87 phong ấn huyết kế. Mà người của họ Trần có năng lực phá giải kiến trúc… chỉ có anh thôi, Phi Vũ ạ.”
Phi Vũ im lặng hồi lâu. Sự xuất hiện của Trần Minh Triết — một người em họ xa chưa từng biết mặt, mang theo tà thuật kinh hoàng và những bí mật chết chóc — đã khiến bàn cờ cuộc đời anh thay đổi hoàn toàn. Anh biết đây có thể là một cái bẫy còn tinh vi hơn những gì Trần Vĩnh Khang từng sắp đặt. Nhưng anh cũng biết, đây là con đường duy nhất để tiếp cận sự thật về mẹ mình.
“Tại sao cậu không tự làm? Với tà thuật đó, cậu thừa sức thâm nhập.” Phi Vũ chất vấn.
Minh Triết cười nhạt, để lộ vết sẹo dài ẩn dưới tay áo. “Vì tôi mang dòng máu nhánh phụ. Lời nguyền đối với chúng tôi là sự đào thải. Chỉ có dòng máu chính thống của anh mới ‘vừa vặn’ với các ổ khóa của Gold Tower. Tôi cần anh mở cửa, anh cần tôi bảo mạng. Một cuộc giao dịch công bằng.”
Căn nhà đột nhiên rung chuyển. Bên ngoài, tiếng chó sủa râm ran khắp làng Bình Yên. Những bóng đen lờ mờ bắt đầu áp sát vào vách tường, tiếng sột soạt của hàng ngàn chân nhện leo trên mái ngói khiến không khí trở nên đặc quánh oán lực.
“Lũ Gác Mộ đến rồi.” Triết nhếch môi, hắn đưa tay ra phía sau, rút ra một cây sáo làm bằng xương người trắng ởn. “Anh Vũ, quyết định đi. Đi với tôi và thấy sự thật, hoặc ở lại đây và chết chìm trong sự truy sát của Người Gác Mộ cùng đám âm binh này.”
Linh Chi nhìn Phi Vũ, đôi mắt quỷ của cô dường như đang giao tiếp với tâm hồn anh qua một sợi dây vô hình. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô cũng muốn thấy hồi kết, dù cái kết ấy có là tro bụi.
Phi Vũ thở dài, anh cảm nhận vết bớt nhện đỏ trên gáy mình bỗng nhiên im bặt không còn đau đớn nữa, như thể nó đã tìm thấy kẻ dẫn dắt thực sự. Anh nhìn vào mắt Minh Triết — đứa em họ tàn độc và đầy tham vọng.
“Được, tôi đi với cậu. Nhưng nếu tôi phát hiện cậu lừa dối tôi về mẹ tôi, tôi sẽ dùng kiến thức kiến trúc cuối cùng này để biến Gold Tower thành mộ huyệt cho cả dòng họ Trần Phi, bao gồm cả cậu.”
Trần Minh Triết không hề sợ hãi, ngược lại, hắn nở một nụ cười sảng khoái đến ghê người. Hắn đưa cây sáo lên môi, thổi ra một điệu nhạc quái dị, thanh âm trầm bổng nhưng chói tai, khiến những cái bóng đen ngoài cửa lập tức khựng lại rồi tan biến vào sương mù.
“Rất khí phách. Chúng ta đi thôi. Gold Tower đang đợi kẻ chủ trì mới của nó.”
Đêm đó, ba người họ rời khỏi vùng ngoại ô làng Bình Yên, để lại sau lưng tàn tích của một lời nguyền cổ xưa để dấn thân vào một trung tâm quyền lực tà thuật mới rực rỡ và đẫm máu hơn. Phi Vũ đi giữa một Linh Chi lạnh lẽo và một Minh Triết đầy mưu mô, anh hiểu rằng kể từ giây phút này, anh không còn chiến đấu vì một lời nguyền đơn thuần nữa.
Anh đang chiến đấu để giành lấy vị trí kiến trúc sư cho một trật tự luân hồi mới, nơi mà mỗi bước chân đều phải đạp lên xương máu của chính người thân mình.
Dưới ánh đèn pha xe hơi loang loáng, Gold Tower ở trung tâm thành phố hiện lên lờ mờ giữa màn đêm như một cây đinh bằng sắt khổng lồ đóng thẳng vào trái tim đất mẹ. Ở đó, một sự thật về dòng máu họ Trần đang sôi sục, chờ đợi ngày tàn của lời nguyền cũ và sự trỗi dậy của một vương triều bóng tối mang tên “Kẻ Kế Thừa”.