Lời Nguyền Của Dòng HọChương 171: Hành trình xuyên Việt
**CHƯƠNG 171: HÀNH TRÌNH XUYÊN VIỆT**
Bụi mờ từ vụ sụp đổ của tòa Gold Tower vẫn chưa kịp lắng xuống trong bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và tử khí. Giữa đống đổ nát ngổn ngang của biểu tượng quyền lực kinh tế một thời, Trần Phi Vũ đứng đó, hơi thở dồn dập, đôi bàn tay run rẩy ôm chặt lấy người mẹ đang hôn mê sâu. Bà nhẹ bẫng, làn da tái nhợt như giấy bản, những vết bùa chú màu tím thẫm vẫn ẩn hiện dưới lớp biểu bì như những con rết độc đang ngủ say.
Phía sau anh, Linh Chi khuỵu xuống, đôi mắt âm dương vốn rực sáng nay đã mờ đục vì kiệt sức. Cảnh sát Huy cùng lực lượng cứu hộ bắt đầu phong tỏa hiện trường, nhưng anh biết, những gì mắt thường nhìn thấy chỉ là một vụ tai nạn kỹ thuật quy mô lớn. Còn trong nhãn giới của kẻ mang lời nguyền, đó là một hố đen oán khí đang loang lổ, nuốt chửng linh khí của cả thành phố.
Cụ Mười lừng lững bước ra từ bóng tối của một bức tường sụp đổ. Chiếc gậy trúc của cụ gõ xuống nền đá vang lên những tiếng “cộc, cộc” khô khốc, mỗi nhịp gõ như một lần trấn định tâm thần cho những người đang hoảng loạn.
“Mắt Quỷ đã vỡ, nhưng máu của con quỷ đã chảy vào huyết mạch của đất này.” Giọng cụ Mười khê nồng, ánh mắt mù lòa của cụ hướng về phương Nam, nơi những dãy núi nhấp nhô dưới ánh trăng máu. “Phi Vũ, đây không còn là chuyện của riêng dòng họ Trần hay tòa tháp này nữa. Tòa tháp này chỉ là một cái ‘móng’ trong hệ thống chín cái móng mà tổ tiên các anh cùng những kẻ tham tàn đã đóng đinh dọc theo dải đất hình chữ S. Nếu không rút hết những cây đinh ấy ra, thiên hạ sẽ đại loạn.”
Phi Vũ ngẩng đầu lên, vết sẹo hình hoa Bỉ Ngạn sau gáy anh lại bắt đầu bỏng rát. Anh hiểu ý của cụ. Gold Tower sụp đổ đã kích hoạt một phản ứng dây chuyền. Toàn bộ các địa mạch xấu vốn bị trấn yểm hàng trăm năm qua giờ đây đang rung chuyển, trực chờ bộc phát.
“Con phải đi đúng không, thưa cụ?”
Cụ Mười không trả lời trực tiếp, chỉ thong thả đưa cho anh một tấm bản đồ bằng da dê cũ kỹ, mực vẽ bằng máu quạ đen ngòm. “Đi từ Bắc chí Nam, theo dòng chảy của sông núi. Nơi nào mạch đất oằn tà khí, nơi đó có câu trả lời cho sự tồn vong của mẹ anh, và của cả chính anh nữa.”
—
Ba ngày sau, một chiếc xe bán tải màu đen âm thầm rời khỏi thành phố. Cầm lái là Đại úy Huy, người đã xin tạm đình chỉ công tác để đồng hành cùng Phi Vũ trong tư cách một “cố vấn an ninh ngầm”. Phía sau, Phi Vũ và Linh Chi ngồi giữa đống đồ đạc hỗn độn: la bàn đồng, những cuộn chỉ đỏ ngâm máu gà rừng, các bản vẽ kiến trúc cổ, và chiếc nhẫn ngọc huyết dù nứt vỡ nhưng vẫn tỏa ra một hơi lạnh thấu xương.
Điểm đến đầu tiên của họ là một vùng núi hiểm trở thuộc dải Trường Sơn, nơi có hẻm núi được mệnh danh là “Yết Hầu Hắc Thủy”. Theo ghi chép trong nhật ký của cha Phi Vũ, đây là nơi đặt một trạm trấn yểm huyết mạch cực lớn từ thời phong kiến, vốn để giữ sự hưng thịnh cho những gia tộc thân cận với mật giáo tà ác.
Chiếc xe lao đi trong đêm, ánh đèn pha cắt đôi màn sương mù dày đặc. Khi vào sâu trong vùng lõi của đại ngàn, không khí bỗng chốc giảm xuống đột ngột. Tiếng gió rít qua những khe đá nghe như tiếng khóc than của hàng ngàn cung nữ bị chôn sống theo các lăng mộ cổ.
“Vũ, anh nhìn kìa!” Linh Chi khẽ reo lên, chỉ tay về phía bìa rừng.
Phi Vũ nheo mắt nhìn theo hướng tay cô. Giữa những gốc cây cổ thụ to mấy người ôm không xuể, hàng trăm vệt sáng màu xanh nhạt lơ lửng, bay chập chờn. Đó không phải đom đóm, đó là “ma trơi” – những tàn linh bị địa mạch xấu giam cầm, không thể siêu thoát.
Huy đạp phanh, chiếc xe dừng lại ngay cửa rừng. “Đường cụt rồi. Phải đi bộ thôi.”
Họ bắt đầu cuốc bộ vào rừng. Phi Vũ cầm theo chiếc gương Minh Cảnh và chiếc thước tầm của kiến trúc sư cổ, dùng nó để đo đạc luồng khí lưu chuyển trong không gian. Mỗi bước đi của anh đều tính toán theo quy luật của Cửu Cung Phi Tinh. Anh nhận ra, sự sắp xếp của các tán cây và tảng đá ở đây không hề tự nhiên; chúng được uốn nắn để tạo thành một trận pháp “Thiên địa khốn cùng”, khóa chặt linh hồn bất cứ ai bước vào.
Càng vào sâu, mùi thối rữa của lá mục và mùi hôi của xác thối càng nồng nặc. Linh Chi đột nhiên đứng sững lại, gương mặt cô trắng bệch dưới ánh đèn pin.
“Vũ… có ai đó đang đi cùng chúng ta. Rất đông.”
Phi Vũ giơ gương Minh Cảnh lên. Trong mặt gương cổ kính, anh thấy phía sau Huy và Linh Chi không phải là bóng tối đơn thuần, mà là một đội quân âm binh không đầu, mình mặc giáp trụ rách nát, lặng lẽ bám theo. Chúng không tấn công, chỉ đi theo như những bóng ma đòi nợ.
“Đừng quay đầu lại!” Phi Vũ gằn giọng. “Huy, cứ tiếp tục đi thẳng về hướng Tây Nam, 49 bước nữa sẽ thấy một ngôi miếu hoang. Đó là huyệt nhãn của vùng này.”
Khi ngôi miếu cổ hiện ra giữa vòng vây của những gốc cây cổ thụ, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Ngôi miếu không thờ thần phật, mà thờ một pho tượng đá hình người phụ nữ nằm ngửa, từ bụng bà ta mọc lên một cái cây khô héo nhưng chi chít những dải lụa đỏ. Mỗi dải lụa ghi tên một người, và Phi Vũ bàng hoàng nhận ra có tên của các thành viên trong dòng họ Trần của mình, bắt đầu từ đời sơ tổ đến tận đời anh.
“Đây là ‘Mộc táng sinh hồn’!” Phi Vũ rít qua kẽ răng. “Bọn họ đã dùng địa mạch nơi này để nuôi dưỡng linh hồn tổ tiên họ Trần, đánh đổi bằng cách xích những linh hồn oan khuất của binh sĩ ngày xưa vào mạch đất để canh giữ. Sự giàu sang của họ Trần vốn dĩ được xây dựng trên xiềng xích của kẻ khác.”
Bất ngờ, mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Từ trong ngôi miếu hoang, một bóng đen khổng lồ trồi lên. Đó không phải là quỷ dữ bình thường, mà là sự tích tụ oán khí nghìn năm của hẻm núi này, hình hài nó như một đống xương thịt bầy nhầy, gầm rít những âm thanh ma quái.
Huy rút súng, nhưng anh biết đạn đồng vô dụng đối với thứ này. Phi Vũ nhanh chóng rút ra một cuộn chỉ đỏ, ném một đầu cho Linh Chi.
“Chi, giữ chặt góc Đông Nam! Huy, cầm đèn pin soi thẳng vào ngực nó!”
Phi Vũ đứng ở vị trí Trung cung, anh lấy nhẫn ngọc huyết ra, dùng máu từ lòng bàn tay mình bôi lên vết nứt của nhẫn. Ánh sáng đỏ rực phát ra từ món cổ vật, soi rõ những đường dây “mạch máu” của địa mạch đang chảy ngược vào con quái vật.
“Theo luật kiến trúc của đất trời, cái gì không thuộc về tự nhiên phải trả lại cho hư vô!” Phi Vũ thét lớn, anh lao tới, dùng thước tầm bằng gỗ muồng đen đâm thẳng vào cái cây khô héo giữa bụng pho tượng đá.
Một tiếng nổ lớn vang dội cả cánh rừng. Ánh sáng vàng kim và khí đen đan xen vào nhau tạo thành một cơn lốc kinh hoàng. Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nát, nhưng anh vẫn cố trụ vững, niệm chú để kích hoạt “Sa Mệnh Cốt”.
Con quái vật tan chảy như sáp trước lửa, những dải lụa đỏ bùng cháy, giải thoát cho hàng ngàn tàn linh đang bám víu. Khi oán khí tiêu tán, không gian trở lại yên tĩnh một cách kỳ lạ. Ánh trăng bắt đầu soi xuống, xuyên qua những tán lá nay đã không còn u ám.
Nhưng cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu.
Sau khi thanh tẩy xong hẻm núi “Yết Hầu Hắc Thủy”, vết sẹo hoa Bỉ Ngạn của Phi Vũ bỗng nở thêm một cánh nhỏ, nhưng cảm giác đau đớn lại giảm đi đôi chút. Anh hiểu rằng mình đang đi đúng hướng.
“Chúng ta đi đâu tiếp theo?” Huy vừa lau mồ hôi vừa hỏi, đôi mắt anh đã không còn vẻ hoài nghi của một người thực tế, mà đầy sự tôn trọng dành cho thế giới huyền bí này.
Phi Vũ mở lại tấm bản đồ máu. Ngón tay anh di chuyển về hướng miền Trung, nơi có cố đô xưa cũ và những dải cát trắng mênh mông dọc bờ biển.
“Đà Nẵng… Hội An… và xa hơn nữa là cực Nam. Có một thứ đang chờ chúng ta ở những ngôi chùa tháp Chăm cổ. Nơi đó là nơi lời nguyền của Bà Chúa Không Mặt thực sự bén rễ vào linh hồn dân tộc này.”
Dọc đường đi, họ đi ngang qua những ngôi làng ven biển, nơi người dân xầm xì về những vụ mất tích kỳ lạ trên biển, hay những âm thanh trống trận rền vang từ những khu đền tháp hoang phế vào đêm không trăng. Mỗi điểm dừng chân là một cuộc đấu trí đầy căng thẳng với các thực thể tà ác đang trỗi dậy.
Tại một ngôi chùa cổ bên dòng sông Thu Bồn, Phi Vũ phát hiện ra kiến trúc của chính điện đã bị kẻ nào đó cố tình thay đổi, biến nó thành một “bể thu hồn” khổng lồ. Anh phải thức trắng đêm dưới ánh nến, sử dụng thuật toán kiến trúc để vẽ lại sơ đồ thoát khí, giải cứu hàng trăm linh hồn trẻ nhỏ bị bắt cóc để làm “linh đồng” giữ mạch.
Linh Chi cũng không hề kém cạnh. Đôi mắt âm dương của cô ngày càng trở nên sắc bén. Cô không chỉ nhìn thấy linh hồn, mà còn có thể đọc được quá khứ của các mạch đất. Nhờ sự dẫn dắt của cô, họ tìm ra những lối hầm ngầm bí mật chứa đựng những xác ướp của các đạo sư phản đồ đời trước, những kẻ đã giúp gia tộc họ Trần thực hiện các nghi thức đen tối.
Trải qua một tuần xuyên suốt từ miền Trung vào miền Nam, thể xác và tinh thần của cả ba đều đã chạm đến ngưỡng giới hạn. Phi Vũ trông già đi mấy tuổi, đôi mắt trũng sâu nhưng sáng rực một ý chí thép. Linh Chi gầy đi trông thấy, nhưng bản lĩnh tâm linh của cô lại vững chãi hơn bao giờ hết.
Khi họ đến vùng đất Tây Nguyên, rừng thiêng nước độc lại một lần nữa thử thách lòng người. Tại đây, địa mạch không còn đi theo lối thủy cục của vùng đồng bằng, mà ẩn trong những mạch đá ngầm lạnh lẽo. Những tiếng cồng chiêng vang lên giữa đêm khuya ở các buôn làng xa xôi dường như đang cảnh báo về sự xuất hiện của những kẻ không mời mà đến.
“Phi Vũ, nhìn kìa, đất ở đây có màu đỏ lạ quá.” Huy trầm giọng nói.
Dưới chân họ, đất đỏ bazan không mang màu mỡ màng thường thấy, mà đỏ rực như máu tươi mới chảy. Khi Phi Vũ đưa tai sát xuống mặt đất, anh không nghe thấy tiếng dế kêu hay côn trùng rỉ rả, mà nghe thấy tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ đang ngủ yên trong lòng núi.
“Họ đã chôn sống một ‘Địa long’ ở đây.” Phi Vũ rùng mình. “Tổ tiên chúng tôi đã giết chết một linh vật của vùng đất này để lấy Long huyết làm vượng khí cho dòng họ. Chính vì vậy mà Tây Nguyên này, cứ mỗi chu kỳ mười năm lại có những thảm họa đất đá và bão lũ kinh hoàng. Đó là sự oán giận của mạch đất.”
Hành trình xuyên Việt không chỉ đơn thuần là phá giải lời nguyền, mà là một cuộc hành hương chuộc tội của kẻ hậu duệ mang danh họ Trần. Phi Vũ nhận ra, cái giá phải trả cho vinh hoa phú quý không chỉ là mạng sống của con cháu, mà còn là linh khí của cả một quốc gia bị đánh cắp và bóp méo.
Khi chiếc xe cũ kỹ cuối cùng cũng tới được đất mũi Cà Mau – nơi tận cùng của dải đất hình chữ S, trời bỗng đổ một cơn mưa rào sấm sét. Đứng trước biển Đông lồng lộng gió, Phi Vũ mở túi lấy ra những vật phẩm đã thu thập được dọc đường: những mảnh đá vỡ từ miếu cổ, tro từ linh phù ở miền Trung, và cả một hũ máu “Địa long” đã được thanh tẩy ở Tây Nguyên.
Anh bắt đầu một nghi lễ chưa từng có trong sử sách dòng họ Trần. Thay vì dùng bùa chú để trấn áp, anh quỳ xuống, dùng chính máu của mình và Sa Mệnh Cốt để tạo ra một vòng tròn bảo vệ lớn, kết nối chín cái nút thắt địa mạch mà họ đã đi qua.
“Trời cao chứng giám, đất dày soi xét. Kẻ hậu duệ họ Trần xin mang thân này trả nợ, dùng máu này rửa tội. Kể từ nay, nợ của dòng họ trả cho dòng họ, đất của thiên hạ trả cho thiên hạ. Xin địa mạch lưu thông, âm dương bình định!”
Mây đen trên bầu trời xoáy thành một cột lớn, sét đánh liên tiếp xuống biển như muốn ngăn cản sự thay đổi này. Một hình ảnh mờ ảo hiện ra trên mặt nước – đó chính là Bà Chúa Không Mặt. Nhưng lần này, bà không gào thét căm hờn, khuôn mặt phẳng lì dần hiện lên những nét thanh tú của một cô gái trẻ đầy u uất. Bà nhìn Phi Vũ, ánh mắt phảng phất sự kinh ngạc rồi dần tan biến vào bọt sóng.
Trận phong ba kéo dài đến gần sáng thì dứt. Khi ánh bình minh đầu tiên của vùng cực Nam ló rạng, một luồng sinh khí mát lành từ đại dương thổi vào đất liền. Phi Vũ ngã gục xuống bãi cát, kiệt sức nhưng trên môi lại nở một nụ cười thanh thản.
Linh Chi chạy lại đỡ lấy anh. Cô reo lên trong nước mắt: “Vũ! Anh nhìn xem!”
Vết sẹo hoa Bỉ Ngạn trên gáy Phi Vũ không còn là một loài hoa máu đang nở rộ nữa. Nó đã khô héo, và từ giữa vết sẹo ấy, một bông hoa sen trắng nhỏ nhắn bằng ngọc bích đang mờ ảo hiện lên – dấu hiệu của sự tái sinh sau đại kiếp.
Ở phương Bắc xa xôi, trong ngôi chùa yên tĩnh, mẹ Phi Vũ từ từ mở mắt, hơi thở của bà đã trở nên ấm áp. Những xiềng xích vô hình trói buộc mẹ con anh bao năm qua cuối cùng cũng đã tan biến.
Hành trình xuyên Việt kết thúc, nhưng nó cũng mở ra một chương mới cho cuộc đời Phi Vũ. Anh không còn là người bị lời nguyền săn đuổi, mà đã thực sự trở thành người thợ kiến trúc của tâm linh, người thầm lặng chữa lành cho những tổn thương của đất trời và nhân thế.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm của bóng tối, những thế lực như “Hội Những Người Trả Nợ” vẫn đang ẩn nấp. Một món nợ lớn khác đang thành hình, chờ đợi Phi Vũ ở tương lai. Nhưng giờ đây, anh đã không còn đi một mình.
Chiếc xe bán tải lại lăn bánh, xuôi về phương Bắc trong ánh nắng ban mai rực rỡ, để lại sau lưng một dải đất đã được hít thở khí trời tự do từ những huyệt mạch vừa được giải thoát.