Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 176: Trận chiến trên sông nước miền Tây

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:08:54 | Lượt xem: 4

Chương 176: Trận chiến trên sông nước miền Tây

Chiếc ghe bầu cũ kỹ xé toạc màn sương mù đặc quánh như sữa trên dòng kênh Vĩnh Tế. Tiếng máy nổ xình xịch đều đặn giữa không gian tĩnh mịch của vùng biên viễn miền Tây vào lúc canh ba tạo nên một cảm giác lạc lõng đến rợn người.

Trần Phi Vũ ngồi ở mũi thuyền, bóng lưng gầy guộc của anh đổ dài dưới ánh đèn măng-xông vàng võ treo trên mui. Gió sông thổi thốc vào mặt, mang theo vị tanh nồng của bùn đất và một mùi hương rất lạ – mùi gỗ mục pha lẫn hương hoa bưởi héo rũ. Sau gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ rực lên, tám cái chân sắc lẹm như những lưỡi dao nhỏ li ti khẽ cựa quậy dưới lớp da. Cơn đau âm ỉ từ “Thần Diệt” – cái chân thứ tám của lời nguyền – khiến mỗi nhịp thở của anh đều mang theo hỏa khí.

“Anh Vũ, anh uống chút nước đi. Trông sắc mặt anh tệ quá.”

Linh Chi tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt nhẹ lên vai anh. Đôi mắt âm dương của cô dù đã được che sau lớp kính râm sẫm màu nhưng vẫn không giấu được sự lo âu. Trong tầm mắt của cô lúc này, không gian xung quanh không chỉ là sương mù đơn thuần. Có những dải lụa xám xịt từ dưới lòng sông đang cuộn lên, quấn lấy mạn thuyền như những cánh tay ma quái.

Phi Vũ lắc đầu, giọng khàn đặc: “Anh không sao. Chỉ là… con nhện này đang khát.”

Anh nhìn xuống dòng sông. Miền Tây không có những đỉnh núi cao vút hay những hầm mộ đá như phương Bắc, nhưng nơi đây lại ẩn chứa một thứ tà thuật kinh hãi khác: Ngải nước. Dưới mặt nước phẳng lặng kia là cả một mạng lưới “linh mạch” đan xen từ thời khẩn hoang, nơi những vong hồn chết đuối, những người lính bỏ xác trận mạc chưa bao giờ được siêu thoát.

“Có gì đó không ổn,” Đại úy Huy từ trong khoang ghe bước ra, tay nắm chặt khẩu súng ngắn, dù anh biết vũ khí nóng ở đây đôi khi không bằng một lá bùa bình an. “Ông lái ghe biến mất rồi.”

Phi Vũ giật mình đứng phắt dậy. Anh quay nhìn về phía lái, vị trí của ông lão người địa phương với khuôn mặt khắc khổ lúc trước giờ chỉ còn lại một chiếc nón lá nằm chỏng chơ. Chiếc máy nổ vẫn chạy, nhưng bánh lái không có người giữ. Ghe đang bắt đầu xoay vòng giữa dòng nước xoáy.

“Cẩn thận!” Linh Chi hét lớn.

Từ dưới mặt sông, một âm thanh gầm gừ phát ra. Không phải tiếng thú vật, mà là tiếng hàng ngàn cái bong bóng khí vỡ ra cùng lúc. Một mùi thối rữa nồng nặc xộc lên. Phi Vũ liếc nhìn vết bớt nhện, nó đang run rẩy kịch liệt – một dấu hiệu của kẻ địch mạnh.

“Trần Phi Vũ! Ngươi giết đệ tử của ta, phá hủy đại kế ở Gold Tower, ngươi tưởng có thể rời miền Tây này dễ dàng sao?”

Một giọng nói ồm ồm, đứt quãng như có nước trong cổ họng vang lên từ bốn phía. Sương mù đột ngột chuyển sang màu đỏ sẫm. Từ dưới mặt sông đen kịch, những cái đầu bắt đầu nổi lên. Chúng không có mặt, hoặc chính xác hơn là lớp da mặt đã bị lột sạch, chỉ còn lại những thớ thịt đỏ hỏn và đôi mắt trắng dã.

“Thủy thi luyện bằng Ngải Cá Đen!” Phi Vũ nghiến răng, anh nhận ra chiêu số này. Đây là thuật pháp của Ba Cụt – kẻ đứng đầu nhánh phương Nam của tổ chức Bắc Bộ Linh Ấn, một gã tà sư khét tiếng chuyên luyện bùa ngải dưới lòng sông Mekong.

Hàng chục cái bóng lướt đi trên mặt nước với tốc độ kinh hoàng, đôi tay đầy móng vuốt bám lấy mạn ghe, khiến con tàu rung chuyển dữ dội. Đại úy Huy nổ súng. “Đoàng! Đoàng!” Những viên đạn xuyên qua đầu bọn thủy thi nhưng chúng không hề ngã xuống. Những cái lỗ trên đầu chúng lập tức bị lấp đầy bởi những con cá lóc đen nhỏ xíu, nhung nhúc như dòi bọ.

“Đừng bắn vào đầu, chúng nó không chết vì đạn đâu!” Phi Vũ hét lớn.

Anh rút đoản kiếm Trấn Hồn ra, ngón tay lướt nhanh trên sống kiếm, vết máu từ tay anh thấm vào những đường rãnh cổ xưa khiến lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh lơ lạnh lẽo. Anh nhảy vọt lên mui ghe, đón đầu một con thủy thi vừa chồm tới. Một nhát chém dứt khoát, đầu con quái vật rơi xuống, nhưng từ cổ nó, một đàn cá đen thui lao ra như những mũi tên hướng thẳng vào ngực anh.

“Án Ma Ni Bát Di Hồng!”

Linh Chi kết ấn, một vòng tròn sáng trắng hiện ra che chắn cho Phi Vũ. Những con cá ngải chạm vào ánh sáng liền bốc cháy, mùi thịt khét lẹt tỏa ra. Nhưng số lượng quân địch quá đông, mặt sông bắt đầu nổi lên những luồng xoáy dữ dội, một chiếc ghe khác lớn hơn, đen ngòm như một tòa lâu đài di động, lừ lừ hiện ra từ trong sương.

Trên chiếc ghe đó, một gã đàn ông ngồi vắt vẻo trên đống sọ người. Hắn chỉ có một cánh tay phải, tay trái bị cụt đến sát nách, làn da xám xịt như xác chết trôi. Hắn chính là Ba Cụt. Hắn đang gảy một chiếc đàn kìm, nhưng dây đàn được làm từ gân người. Tiếng đàn đi tới đâu, mặt nước sôi lên đến đó.

“Họ Trần kia, hãy xem trận Thủy Ngục Bát Quái này của ta!” Ba Cụt cười sằng sặc.

Dưới dòng nước, những hàng cọc tre nhọn hoắt được yểm bùa xanh mướt đột ngột trồi lên, bao vây lấy chiếc ghe của nhóm Phi Vũ thành một vòng tròn bát quái. Dòng nước bên trong vòng cọc tre bắt đầu chảy ngược, tạo thành một cái phễu khổng lồ muốn nuốt chửng tất cả xuống đáy sông.

Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình bị áp chế mạnh mẽ. Áp lực nước hòa quyện với oán khí từ trận pháp khiến chân anh run lên. Anh nhìn vào cấu trúc của các cọc tre. Với con mắt của một kiến trúc sư thiên tài, anh nhận ra sự sắp xếp này không phải là ngẫu nhiên.

“Huy! Bắn vào cái cọc ở hướng Đông Bắc, cách chúng ta mười mét, cái cọc có quấn vải đỏ ấy!” Phi Vũ gầm lên.

“Được!” Huy nín thở, bình tĩnh siết cò. Viên đạn trúng đích, nhưng cái cọc chỉ rung nhẹ.

“Không đủ lực!” Phi Vũ biết mình phải tự tay kết thúc chuyện này. Anh nhắm mắt lại, ép bản thân phải giao tiếp với thứ quỷ dị sau gáy. *“Nếu mày muốn máu, hãy cho ta sức mạnh!”*

Vết bớt nhện đỏ như muốn nổ tung. Tám chân nhện mọc dài ra từ sau lưng Phi Vũ, mờ ảo như bóng quế nhưng tràn đầy sát khí. Chân thứ tám – Thần Diệt – duỗi thẳng, hóa thành một ngọn thương hắc khí cực lớn.

Phi Vũ dậm chân, tung mình bay lên khỏi mạn ghe đang chìm dần. Anh lao đi trên mặt nước như một tia chớp đen. Những con thủy thi cản đường bị sức mạnh từ đôi cánh nhện hất văng, tan biến thành bụi khét.

“Cái gì? Ngươi đã đạt đến cảnh giới Huyết Nhện Thần Diệt?” Ba Cụt biến sắc, tiếng đàn kìm đột ngột trở nên dồn dập, loạn nhịp. Hắn tung ra một nắm xương người xuống nước, triệu hoán một con giao long xương cốt khổng lồ.

Con quái vật xương cốt gầm lên, vẫy đuôi tạo nên một cột sóng cao hàng mét đánh về phía Phi Vũ.

“Vỡ cho ta!”

Phi Vũ hét lớn, ngọn thương hắc khí trong tay anh đâm thẳng vào trán con giao long. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên giữa sông. Sóng xung kích hất tung tất cả. Chiếc ghe của Ba Cụt bị chẻ làm đôi.

Trong làn sương mù tan tác, Phi Vũ tiếp đất ngay trên mảnh vỡ thuyền của đối phương. Ba Cụt lúc này mặt mày xám ngoét, nhìn anh trân trân: “Lâm vào con đường quỷ này, ngươi cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu…”

“Kết cục của ta không cần ngươi bận tâm. Còn ngươi, hãy xuống đó mà chuộc lỗi với những người dân miền Tây bị ngươi hại chết.”

Cái chân nhện thứ tám vút đi, xuyên thủng cổ họng của Ba Cụt trước khi hắn kịp thốt thêm lời nào. Cơ thể lão tà sư bắt đầu rữa ra thành nước đen, hòa vào dòng sông. Trận pháp Thủy Ngục sụp đổ, những cọc tre nổ tung, dòng sông trở lại vẻ bình lặng của nó.

Phi Vũ khuỵu xuống mảnh ván, hơi thở dồn dập, máu từ mũi và tai anh bắt đầu chảy ra. Sức mạnh của lời nguyền quá lớn, nó đang bắt đầu “ăn” ngược lại chủ nhân.

“Vũ!” Linh Chi và Huy chèo chiếc ghe nhỏ – món đồ duy nhất còn sót lại – lao tới.

Linh Chi ôm lấy anh, dùng vạt áo lau đi những vết máu trên mặt anh. Đôi mắt âm dương của cô run rẩy khi thấy vết bớt con nhện sau gáy anh giờ đã chuyển sang màu đen kịt, đồng tử anh xuất hiện những tia máu hình mạng nhện li ti.

“Em lo cho anh quá,” Linh Chi nấc lên. “Đừng dùng sức mạnh đó nữa được không?”

Phi Vũ mỉm cười cay đắng, bàn tay run rẩy xoa đầu cô em họ: “Không kịp rồi Chi ơi. Con nhện này nó không cho anh dừng lại nữa.”

Huy đứng bên cạnh, nhìn cảnh hoang tàn trên sông, rồi lại nhìn người bạn đồng hành của mình. Anh cảm thấy một nỗi bất lực sâu sắc. Anh là một cảnh sát, anh đại diện cho công lý của ánh sáng, nhưng trước những món nợ truyền kiếp ròng rã hàng thế kỷ này, súng đạn và luật pháp trở nên quá nhỏ bé.

“Vũ, chúng ta gần đến đích chưa?” Huy hỏi, mắt nhìn về phía xa, nơi dòng sông bắt đầu rẽ nhánh.

Phi Vũ nhìn về hướng Bắc, nơi dải mây xám đang kéo về bao phủ lấy cả bầu trời. Anh cảm nhận được một luồng oán khí quen thuộc, cổ xưa và kinh tởm hơn tất cả những gì anh từng đối đầu.

“Hết con sông này, chúng ta sẽ rời miền Tây. Chúng ta sẽ về làng Cổ Nguyệt. Bà Chúa Không Mặt đang chờ.”

Trên mặt nước, những tàn tích của trận chiến đã bị dòng sông nuốt chửng. Chỉ còn lại tiếng nước vỗ vào mạn thuyền lộc cộc như tiếng gõ cửa từ cõi chết. Con nhện sau gáy Phi Vũ từ từ thu lại tám cái chân, nằm yên vị dưới lớp áo, nhưng lần này, đôi mắt nhỏ li ti của nó không khép lại nữa, mà trừng trừng nhìn vào bóng tối, chờ đợi cuộc hiến tế cuối cùng.

Lời nguyền của dòng họ Trần Phi đã đi đến chương cuối. Máu đã đổ, mạng đã trả, nhưng cái kết của nó là sự cứu rỗi hay sự tuyệt diệt toàn diện, chỉ có dòng sông Hắc Thủy và những linh hồn khuất lấp dưới làng Cổ Nguyệt mới có thể trả lời.

“Đi thôi,” Phi Vũ nói, ánh mắt anh giờ đây không còn sự yếu đuối, chỉ còn lại một ý chí sắt đá của kẻ đã bước một chân vào cửa tử. “Hành trình cuối bắt đầu.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8