Lời Nguyền Của Dòng HọChương 175: Đối đầu với tà sư phương Nam lần nữa
CHƯƠNG 175: ĐỐI ĐẦU VỚI TÀ SƯ PHƯƠNG NAM
Đêm thành phố tròng trành trong cơn mưa không báo trước. Những hạt mưa nặng trịch, bết bát rơi xuống kính chắn gió của chiếc xe bán tải đang lao đi xé màn đêm. Phía xa, tòa Gold Tower sừng sững như một thanh hắc kiếm đâm toạc bầu trời xám xịt. Nhưng trong mắt Trần Phi Vũ, tòa nhà ấy không đơn thuần là một công trình kiến trúc đạt giải thưởng quốc tế, nó là một cái “trấn nghiệt” khổng lồ, một cột thu lôi dùng để hút lấy oán khí của cả vùng đất phương Nam này.
Huy siết chặt vô lăng, ánh mắt cương nghị của một tay cảnh sát dày dạn kinh nghiệm đôi khi lại khẽ nheo lại khi nhìn lên đỉnh tháp. Tia sáng đỏ từ Gold Tower tỏa ra dường như đang làm nhiễu loạn cả những thiết bị điện tử trên xe.
“Mọi thứ bắt đầu rồi,” Phi Vũ trầm giọng nói, tay anh đưa lên xoa nhẹ vết bớt hình nhện sau gáy. Con nhện lúc này không còn im lìm, nó đang phồng lên, tám cái chân như những sợi gân máu bám chặt vào tủy sống anh, run rẩy một cách đầy hưng phấn. Đó là một cảm giác cộng hưởng rùng rợn. Kẻ ở trên đỉnh tháp kia và anh, bằng một cách nào đó, đang cùng chung một dòng chảy oán nghiệp.
Linh Chi ngồi ở ghế sau, đôi mắt âm dương ẩn sau lớp kính râm của cô đang rỉ ra những giọt nước mắt trong suốt. Cô thì thầm, giọng run bắn: “Anh Vũ… em thấy rồi. Chung quanh tòa tháp đó… không phải sương mù. Đó là hàng ngàn linh hồn bị đóng đinh vào từng ô cửa kính. Họ đang kêu khóc. Vương Vĩnh Thái đã dùng máu của người sống để đúc nên cái lồng sắt này.”
Chiếc xe phanh gấp trước đại sảnh của tòa nhà. Gold Tower về đêm vốn vắng lặng, nhưng sự vắng lặng này lại mang theo hơi lạnh của nhà xác. Huy bước xuống đầu tiên, khẩu súng trong tay đã lên nòng, những viên đạn khắc bùa lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo.
“Bảo vệ tòa nhà đâu?” Huy thắc mắc, nhìn vào bên trong sảnh vắng tanh.
Phi Vũ bước xuống, anh không nhìn bằng mắt thường mà nhìn bằng tư duy của một kiến trúc sư phục hồi. Anh chỉ vào hệ thống cột trụ tròn được ốp đá đen bóng: “Đây là ‘Cửu Long Phục Ma Trận’, nhưng đã bị xoay ngược lại. Nhìn những đường vân đá kia đi, chúng không chạy dọc mà chạy xoắn ốc hướng thẳng xuống lòng đất. Thay vì giữ cho tòa nhà vững chãi, nó đang rút cạn địa mạch của thành phố để chuyển hóa thành sức mạnh cho kẻ ở tầng cao nhất. Người sống bước vào đây, không cần tà thuật, chỉ cần hít thở không khí này quá mười phút cũng sẽ tự nhiên mà kiệt quệ.”
Huy đưa cho mỗi người một chiếc tai nghe đặc chủng: “Kết nối bằng tần số vô tuyến tầm ngắn, tà thuật khó lòng can thiệp được vào đây. Đi thôi!”
Vừa bước qua cửa kính tự động, một luồng áp suất lạnh buốt ập đến khiến cả ba người lảo đảo. Những bóng đèn led trang trí trên trần bỗng chớp tắt liên hồi, rồi cuối cùng chuyển sang màu đỏ sậm như máu loãng. Từ trong bóng tối của những góc khuất, những tiếng “sột soạt” vang lên.
Đó là những xác sống. Không phải xác quỷ trong phim ảnh, mà là những nhân viên bảo vệ và lao công của tòa nhà. Mắt họ trắng dã, miệng khâu chặt bằng chỉ đỏ – một ký hiệu kinh điển mà Phi Vũ đã từng thấy trong cái chết của người anh họ tại làng Cổ Nguyệt. Họ di chuyển như những con rối bị giật dây, đôi tay gầy guộc vươn ra với những móng tay đen ngòm.
“Đừng bắn vào đầu, chúng là những kẻ bị ký sinh bởi tà thuật!” Phi Vũ hét lớn khi thấy Huy giơ súng. “Bắn vào khớp gối, hoặc dùng bạc!”
Huy gầm lên một tiếng, anh xoay người thực hiện một cú đá vòng cầu khiến một cái xác ngã nhào, đồng thời bóp cò. Tiếng súng nổ đanh gọn trong không gian kín. Những viên đạn bùa khi chạm vào da thịt những xác sống liền bốc lên những làn khói đen kịt và tiếng xì xèo đau đớn.
Linh Chi không đứng yên, cô lấy ra một xấp lá cờ nhỏ màu vàng, nhanh chóng cắm vào những vị trí mà Phi Vũ chỉ định trên mặt sàn đá hoa cương. “Anh Vũ, em sẽ tạm thời chặn âm khí ở sảnh, anh và anh Huy tìm thang máy!”
“Không được dùng thang máy!” Phi Vũ ngăn lại. “Thang máy trong bố cục này chính là ‘Huyết Tủy Đạo’, bước vào đó là tự chui vào bụng quỷ. Chúng ta đi cầu thang bộ thoát hiểm. Đó là nơi duy nhất mạch khí bị đứt đoạn, kẻ kia không thể kiểm soát hoàn toàn.”
Ba người tháo chạy vào buồng thang bộ. Tiếng chân rầm rập trên những bậc thang bê tông lạnh lẽo. Tầng 10, tầng 20, tầng 40… Sức lực của Phi Vũ dường như đang bị vắt kiệt. Vết bớt sau gáy anh bắt đầu rỉ máu, từng giọt nóng hổi thấm vào cổ áo. Nhưng trong thâm tâm anh, một ngọn lửa căm hờn đang bùng cháy. Chú Khang đã chết, nhưng kẻ đã trao cho chú anh thứ tà thuật ghê tởm ấy, kẻ đã gián tiếp hủy hoại cha mẹ anh và đẩy anh vào con đường tuyệt lộ này, vẫn đang ung dung ngồi trên kia.
Khi họ chạm tới tầng thượng, cánh cửa sắt khổng lồ bỗng tự động mở toang.
Một không gian rộng lớn hiện ra dưới bầu trời mở. Gió rít gào như tiếng quỷ khóc. Giữa sân thượng là một hồ nước nhân tạo hình bát quái, nhưng thay vì nước xanh, bên trong là một thứ chất lỏng đỏ sẫm, đặc quánh và bốc mùi tanh nồng.
Ở phía bên kia hồ, một người đàn ông mặc bộ đồ lanh trắng muốt đang ngồi khoanh chân, trước mặt là một chiếc lư hương bằng đồng cổ và một thanh kiếm đen dài không có vỏ. Hắn có vẻ ngoài thanh tú, trẻ trung đến không ngờ, nhưng mái tóc dài của hắn lại bạc trắng như tuyết.
Đó chính là Vương Vĩnh Thái – Tà sư phương Nam, kẻ đứng đầu chuỗi thảm kịch kéo dài suốt ba thế kỷ.
Thái không mở mắt, giọng hắn nhẹ tênh nhưng át cả tiếng gió: “Hậu duệ họ Trần, ngươi đến muộn hơn ta tưởng. Ta đã chờ để thu lấy ‘nhụy hoa bỉ ngạn’ trên gáy ngươi từ lâu lắm rồi.”
Phi Vũ tiến lên một bước, máu từ gáy anh bắt đầu chảy xuống sàn, tạo thành những vệt đỏ dài. “Vương Vĩnh Thái! Ngươi đã dùng gia tộc ta làm vật thí nghiệm suốt ngần ấy năm, đã đủ chưa?”
Thái mở mắt. Đôi nhãn cầu của hắn không có con ngươi, chỉ là một vùng màu xám xịt như tro tàn. Hắn khẽ cười, một nụ cười đầy sự khinh miệt: “Gia tộc ngươi? Không, Phi Vũ ạ. Chính tổ tiên ngươi đã bò đến chân ta, xin ta cho sự giàu sang. Ta chỉ là người thu tiền lãi thôi. Tiền lãi của sự tham lam luôn là mạng sống và linh hồn.”
Huy không nói lời nào, anh nhắm thẳng giữa trán Thái mà bóp cò. Một viên đạn mang theo sức mạnh tâm linh cực lớn lao đi. Nhưng khi chỉ còn cách Thái vài phân, viên đạn bỗng khựng lại giữa không trung rồi chảy tan ra như nến.
“Công lý của loài người không áp dụng ở nơi này, đại úy ạ,” Thái phất tay, một luồng oán lực màu đen bắn ra như một chiếc búa tạ hất tung Huy vào bức tường bê tông. Huy ngất đi ngay lập tức, máu từ miệng ứa ra.
“Anh Huy!” Linh Chi thét lên, cô định chạy tới thì Thái đã liếc mắt về phía cô.
“Con bé có đôi mắt đẹp đấy. Rất hợp để làm đôi đèn chong cho điện thờ của ta.”
“Dừng tay lại!” Phi Vũ gầm lên. Anh bất ngờ rút ra một bản vẽ kỹ thuật được cuộn tròn, nhưng trên mặt bản vẽ không phải là những con số kiến trúc, mà là một trận đồ được vẽ bằng chính máu của mẹ anh để lại. “Vương Vĩnh Thái, ngươi tưởng tòa tháp này là vô địch sao? Ngươi đã tính toán mọi thứ, nhưng ngươi quên mất một điều: Móng của tòa nhà này được đặt trên Long Mạch giả, còn Long Mạch thật nằm cách đây mười mét về phía Đông, chính là dòng sông Hắc Thủy mà ta đã giải phóng!”
Sắc mặt Vương Vĩnh Thái lần đầu tiên thay đổi. Hắn nhìn chằm chằm vào bản vẽ trong tay Phi Vũ.
Phi Vũ nghiến răng, anh lấy một con dao găm nhỏ tự đâm vào lòng bàn tay mình, rồi ấn mạnh bàn tay đẫm máu xuống sơ đồ. “Lấy máu họ Trần làm dẫn, lấy khí Hắc Thủy làm lực. Nghịch chuyển Ngũ Hành, Phá!”
Mặt đất dưới chân tòa Gold Tower bỗng rung chuyển dữ dội. Những âm thanh răng rắc phát ra từ cấu trúc thép của tòa tháp. Hồ máu bát quái bắt đầu nổi sóng, những cánh tay đỏ ngòm từ dưới hồ trồi lên, nhưng không phải để tấn công Phi Vũ, mà là để lôi kéo Vương Vĩnh Thái xuống.
“Ngươi dám…” Thái đứng phắt dậy, hắn cầm lấy thanh hắc kiếm, lao về phía Phi Vũ.
Linh Chi nhanh trí ném ra một chuỗi hạt gỗ đào, tạo thành một vòng bảo vệ quanh anh. Nhưng sức mạnh của một tà sư sống hàng trăm năm là quá lớn. Thanh kiếm của Thái chém tan vòng bảo hộ, mũi kiếm chỉ còn cách ngực Phi Vũ vài thốn.
Đúng lúc đó, vết bớt sau gáy Phi Vũ phát ra một tiếng kêu rợn người, giống như tiếng gào của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Một luồng sáng đỏ rực phát ra từ cơ thể anh, con nhện đỏ trên gáy bỗng nhiên tách ra khỏi da thịt, hiện hình thành một cái bóng khổng lồ bao phủ lấy Phi Vũ.
Sức mạnh của lời nguyền – thứ vốn dùng để giết chết anh – giờ đây lại trở thành lá chắn cuối cùng của anh.
Hai luồng oán lực va chạm vào nhau tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa. Tầng thượng tòa tháp vỡ vụn từng mảng lớn. Phi Vũ thấy mình bị bắn ngược về phía sau, bên tai chỉ còn tiếng ù ù. Trong màn sương khói mịt mù, anh thấy Vương Vĩnh Thái đứng đó, quần áo rách rưới, gương mặt trẻ trung bỗng chốc nhăn nheo, sụp đổ, lộ ra hình hài của một bộ xương già nua được bao phủ bởi một lớp da mục nát.
“Ngươi… ngươi đã dùng lời nguyền để chống lại ta?” Thái thều thào, giọng nói chứa đầy sự kinh hoàng. “Ngươi có biết làm thế nghĩa là ngươi đã chính thức ký khế ước với Bà Chúa Không Mặt không? Ngươi sẽ không bao giờ được siêu thoát!”
Phi Vũ đứng dậy, lau đi dòng máu trên môi, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm: “Nếu để tiêu diệt hạng súc sinh như ngươi, dù có phải xuống 18 tầng địa ngục, Trần Phi Vũ ta cũng sẵn lòng.”
Tòa tháp tiếp tục rung chuyển. Trận pháp phong thủy bị đảo ngược đang rút sạch sức mạnh của Thái. Hắn rú lên một tiếng, cơ thể bắt đầu tan rã thành những làn khói đen.
“Chưa kết thúc đâu… Họ Trần… Ta sẽ chờ ngươi ở điểm cuối của huyết mạch…”
Vương Vĩnh Thái tan biến, chỉ còn lại thanh hắc kiếm rơi loảng xoảng trên sàn bê tông đã nứt toác.
Mưa đã ngưng rơi. Ánh trăng nhợt nhạt hiện ra sau tầng mây xám. Phi Vũ khuỵu xuống, hơi thở dồn dập. Anh nhìn lại gáy mình qua một mảnh gương vỡ. Vết bớt hình nhện không biến mất, mà ngược lại, nó giờ đây trông giống như một hình xăm tinh xảo, sống động như thật.
Con nhện đã mọc đủ tám chân.
Linh Chi chạy tới đỡ Huy dậy. Đại úy rên rỉ tỉnh lại, nhìn đống đổ nát chung quanh rồi nhìn Phi Vũ. “Xong rồi sao?”
Phi Vũ nhìn lên bầu trời, cảm giác mệt mỏi rã rời xâm chiếm tâm trí. Anh biết, đây chưa phải là kết thúc. Vương Vĩnh Thái chỉ là kẻ giật dây cấp cao, nhưng cái nguồn gốc sâu xa của lời nguyền dòng họ, cái thực thể mang tên “Bà Chúa Không Mặt” vẫn đang chờ anh ở ngôi từ đường cũ.
Sáu ngày thọ mạng còn lại. Một hành trình cuối cùng trở về nơi bắt đầu.
“Chúng ta đi,” Phi Vũ nói, giọng khàn đặc. “Về làng Cổ Nguyệt. Đã đến lúc đóng lại cuốn sổ nợ này rồi.”
Dưới chân tòa Gold Tower, những tiếng còi xe cảnh sát bắt đầu vang lên. Cả thành phố vẫn ngủ say, không hề biết rằng một cuộc chiến kinh thiên động địa vừa diễn ra để giữ lại sự bình yên giả tạo cho họ. Chỉ có ba con người đang lầm lũi bước ra từ tòa tháp đang sụp đổ về mặt phong thủy, mang theo những vết thương không bao giờ lành và một định mệnh đang đếm ngược từng giờ.
Dòng sông Hắc Thủy bên dưới tòa nhà bỗng cuộn sóng, một màu đen kịt như muốn nuốt chửng lấy ánh trăng. Lời nguyền vẫn còn đó, và con nhện trên gáy Phi Vũ khẽ rung đôi càng, như đang chào đón người chủ của nó trở về với bóng tối khởi nguyên.