Lời Nguyền Của Dòng HọChương 174: Cảnh sát Huy gia nhập nhóm
Ánh đèn cao áp trên con đường cao tốc dẫn vào trung tâm Hà Nội quét qua kính chắn gió từng đợt đều đặn, như nhịp tim của một con quái vật cơ khí đang thở dốc trong đêm. Chiếc xe bán tải của Trần Phi Vũ lướt đi trong thinh lặng, nhưng bên trong lồng ngực anh, một luồng sóng ngầm khác đang cuộn trào.
Vết sẹo hình nhện sau gáy anh lại bắt đầu nhói lên. Cảm giác không phải là sự đau đớn thể xác thông thường, mà giống như hàng ngàn chiếc kim tẩm độc đang châm chích vào từng sợi dây thần kinh. Nó đang nhắc nhở anh rằng, dù dinh thự họ Trần ở làng Cổ Nguyệt đã lùi xa, dù linh hồn oán hận của Nguyễn Thị Mận đã tạm thời ngủ yên trong một thỏa ước đầy máu và nước mắt, thì hành trình này vẫn chưa kết thúc.
Nó chỉ vừa mới bắt đầu dưới một hình thức khác, tinh vi và tàn độc hơn.
Linh Chi ngồi ở ghế phụ, đôi mắt vốn nhạy cảm với âm giới của cô nay lại càng trở nên đục ngầu và mệt mỏi. Cô khẽ vuốt dọc gọng kính râm, giọng nói trầm xuống như hơi thở của gió:
“Anh Vũ, thành phố này… nó không hề lấp lánh như chúng ta nhìn thấy. Em thấy những sợi chỉ đỏ li ti chăng khắp các nóc nhà cao tầng. Chúng như một mạng nhện khổng lồ, và trung tâm của nó chính là nơi đại úy Huy đang đứng.”
Phi Vũ siết chặt vô lăng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gốn. Anh hiểu cảm giác của em mình. Một kiến trúc sư nhạy cảm như anh có thể cảm nhận được “địa khí”. Thành phố này đang bị bóp nghẹt. Những công trình chọc trời hiện đại kia tưởng chừng là biểu tượng của sự văn minh, nhưng dưới góc độ phong thủy hắc ám, chúng chính là những chiếc đinh khổng lồ đóng chặt vào long mạch của thủ đô.
Đúng 11 giờ đêm, chiếc xe dừng lại trước một khu chung cư cũ kỹ nằm khuất sâu trong con ngõ nhỏ của quận Đống Đa. Đây không phải nơi đại úy Huy sinh sống, mà là căn cứ mật mà anh ta đã thuê để điều tra vụ án “Chỉ tơ huyết” – vụ án mà Huy tin rằng có liên quan mật thiết đến kẻ thù mới của họ: Vương Vĩnh Thái.
Bước vào căn phòng, mùi nhang tàn và mùi cà phê đặc quánh sực nức khiến người ta có cảm giác ngạt thở. Đại úy Huy đang đứng trước một tấm bảng gỗ lớn, nơi chằng chịt những bức ảnh hiện trường, sơ đồ kiến trúc và những lá bùa vàng đã bị xé rách một nửa. Gương mặt Huy hốc hác, râu quai nón mọc lởm chởm, nhưng đôi mắt anh ta sáng rực lên một cách bất thường – đôi mắt của một người đã bắt đầu chạm vào ngưỡng cửa của thế giới vô hình.
“Cuối cùng hai người cũng đến.” Huy không quay đầu lại, giọng anh khàn đặc. “Nếu chậm một chút nữa, tôi sợ mình không kiềm chế được mà xông thẳng vào Gold Tower để bắn nát sọ lão họ Vương kia mất.”
Phi Vũ bước tới cạnh Huy, ánh mắt anh dừng lại ở một bức ảnh chụp thi thể của Trịnh Hải – nạn nhân mới nhất. Xác chết bị quấn chặt bởi những sợi chỉ tơ đỏ thẫm, máu bị rút cạn đến mức da thịt teo tóp như xác ướp nghìn năm, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng, chứa đựng sự kinh hoàng tột độ.
“Khoa học pháp y gọi đây là một vụ giết người bằng thủ đoạn tinh vi dùng dây thép siêu mảnh.” Huy cầm chiếc kính Minh Cảnh trên bàn lên, xoay về phía Phi Vũ. “Nhưng chiếc kính này lại cho tôi thấy một sự thật khác. Vũ, cậu nhìn đi.”
Phi Vũ nhận lấy chiếc kính. Minh Cảnh – báu vật của một phái đạo môn đã thất lạc, giờ đây nằm trong tay một cảnh sát hình sự thực tế nhất. Khi đặt mắt vào thấu kính, cả không gian xung quanh dường như biến đổi. Những bức tường bê tông của căn phòng biến mất, thay vào đó là một luồng sương mù đen đặc cuộn xoáy.
Trên tấm ảnh của Trịnh Hải, những sợi chỉ không còn là chỉ tơ thông thường. Chúng là những dải linh hồn bị nghiền nát, tỏa ra ánh sáng đỏ rực đầy oán khí. Mỗi sợi chỉ ấy nối từ thi thể nạn nhân đi thẳng ra cửa sổ, kéo dài tít tắp về phía chân trời, nơi ngọn tháp Gold Tower đang tọa lạc như một lưỡi kiếm đen ngòm đâm thủng bầu trời đêm.
“Vương Vĩnh Thái không chỉ giết người.” Huy nói, giọng đanh lại. “Hắn đang rút lấy ‘Nhân cốt tủy’ của những kẻ mang huyết thống đặc biệt để luyện nên một thứ mà hắn gọi là Huyết Kiếm. Gold Tower không phải là một dự án bất động sản, nó là một lò luyện quỷ ngay giữa lòng thành phố.”
Linh Chi khẽ chạm tay vào bức ảnh, cô rùng mình lùi lại:
“Hắn muốn dùng máu của Thất Đại Huyết Nguyền để tẩy rửa tội lỗi cho dòng họ Vương, đồng thời thống trị mạch đất phương Nam. Anh Vũ, anh nhìn sơ đồ tòa nhà kia đi.”
Phi Vũ nheo mắt nhìn vào bản vẽ kỹ thuật của Gold Tower mà Huy đã đánh cắp được từ sở quy hoạch. Với kiến thức của một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, Vũ ngay lập tức nhận ra sự bất thường đáng sợ. Tòa tháp có cấu trúc 81 tầng, đại diện cho cửu cửu quy nhất, nhưng thay vì các trụ chính nằm ở lõi, tòa nhà lại có các dầm chịu lực chạy xoắn ốc theo hình dáng một con mãng xà đang quấn chặt.
“Đây là kiến trúc ‘Long Xà Chập Đất’.” Phi Vũ thốt lên, hơi thở anh dồn dập. “Trong kiến trúc tâm linh, kiểu xây dựng này cực kỳ kiêng kỵ vì nó sẽ giam hãm địa khí không cho lưu thông. Hắn đang dùng tòa nhà này để tạo ra một cái phễu, hút sạch linh khí của khu vực xung quanh và biến nó thành tà khí thông qua cái gọi là Huyết Ma Trận.”
Huy đập mạnh tay xuống bàn, khiến những ly cà phê trên bàn nảy lên.
“Chính vì thế mà pháp luật không làm gì được hắn. Mọi vụ chết người xung quanh công trường đều được kết luận là tai nạn lao động hoặc đột tử do bệnh lý. Nhưng tôi là cảnh sát, tôi không thể đứng nhìn hắn lộng hành. Vũ, tôi gọi hai người về đây là để đề nghị một sự hợp tác chính thức. Tôi sẽ cung cấp sự bảo hộ của ngành cảnh sát, những công cụ điều tra hiện đại nhất và cả chiếc kính Minh Cảnh này. Còn cậu và Chi, các bạn là người nắm giữ chìa khóa về thế giới bên kia.”
Phi Vũ im lặng một hồi lâu. Anh nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay từng được dùng để vẽ nên những ngôi nhà che chở con người, nay lại dính đầy nghiệp lực của một dòng họ bị nguyền rủa. Anh nhìn vết bớt sau gáy mình phản chiếu trong chiếc kính Minh Cảnh, trông nó giống như một con nhện đang sẵn sàng nhảy ra xé xác kẻ thù.
“Huy, anh biết mình đang đối đầu với thứ gì không?” Vũ hỏi, giọng đầy trầm mặc. “Hắn không phải là tội phạm thông thường. Hắn có thể điều khiển quỷ thần, có thể nguyền rủa người khác chết chỉ bằng một sợi tóc. Nếu anh đi cùng chúng tôi, anh sẽ không còn con đường quay lại với cuộc sống của một sĩ quan chính trực đâu.”
Huy cười nhạt, vết sẹo sau gáy anh ta – kết quả của lần thoát chết ở làng Cổ Nguyệt – chợt ửng hồng.
“Khi tôi nhìn thấy các chiến sĩ của mình bị quỷ nhện ký sinh ngay trước mắt mà súng đạn trong tay chỉ là mẩu sắt vô dụng, tôi đã không còn đường lui rồi. Công lý mà tôi theo đuổi bấy lâu nay, nếu không bảo vệ được con người khỏi bóng tối, thì tôi sẵn sàng dùng bóng tối để thực thi nó.”
Huy lấy từ trong túi áo ra ba huy hiệu cảnh sát, nhưng mặt sau của chúng đã được anh ta bí mật khắc lên những ký tự trừ tà bằng mực đỏ.
“Tôi đã thành lập một nhóm điều tra không lưu hồ sơ. Chúng ta sẽ là những kẻ đứng giữa lằn ranh. Cậu là Kiến trúc sư của Nhân quả, Chi là Đôi mắt của Âm giới, còn tôi là Thanh kiếm của Công lý thực dụng.”
Sự kết hợp này là một điều chưa từng có tiền lệ. Một sự pha trộn kỳ lạ giữa sức mạnh pháp lý hiện đại và huyền thuật cổ xưa.
Linh Chi bước tới, đặt tay mình lên tay Huy và Phi Vũ.
“Em thấy được tương lai mờ mịt phía trước, nhưng em cũng thấy được một tia sáng rực rỡ nếu ba chúng ta đồng lòng. Gold Tower đang chuẩn bị khánh thành vào đêm trăng tròn tới, đó cũng là lúc Vương Vĩnh Thái thực hiện bước cuối cùng của nghi lễ luyện Huyết Kiếm. Chúng ta không còn nhiều thời gian.”
Phi Vũ cảm thấy một luồng sức mạnh mới mẻ len lỏi vào cơ thể mình. Đó không còn là nỗi sợ hãi của một kẻ bị truy đuổi bởi lời nguyền, mà là chí khí của một người đang nắm giữ vận mệnh. Anh nhận lấy chiếc kính Minh Cảnh từ tay Huy, đặt nó ngay ngắn vào hộp.
“Được. Từ giây phút này, chúng ta là một nhóm. Huy, anh có thông tin gì về việc Người Gác Mộ theo dõi tôi không?”
Huy sắc diện nghiêm trọng hẳn lại:
“Đó là điều tôi định nói. Kẻ đó không phải người của họ Vương, nhưng hắn lại xuất hiện ở mọi nơi cậu đến. Qua những video giám sát mà tôi khôi phục được từ tòa nhà cũ của dòng họ Trần, hắn luôn giữ khoảng cách 9 bước chân với cậu – đó là bước chân của kẻ đo mộ. Có vẻ như hắn không muốn giết cậu, mà đang chờ đợi cậu… chín muồi.”
Phi Vũ khẽ rùng mình. “Chín muồi để làm vật hiến tế tốt hơn sao?”
“Có lẽ vậy, hoặc hắn đang canh giữ cái mà cậu đang mang trong người – thứ mà ngay cả lời nguyền dòng họ cũng không phải là điểm cuối.” Huy vừa nói vừa mở một ngăn kéo bí mật, lấy ra một mảnh xương trắng nhỏ, nhẵn thín. “Đây là mảnh Căn Cốt của một cao nhân mà tôi thu giữ được trong vụ án trước. Nó có khả năng phát ra báo động khi có tà khí cực mạnh tiếp cận. Hãy giữ lấy nó.”
Phi Vũ nhận lấy mảnh xương, cảm nhận một luồng điện nhẹ chạy dọc cánh tay. Sự kết hợp giữa những món đồ tầm linh cổ xưa và sự chuyên nghiệp của cảnh sát khiến anh thấy vững tâm hơn bao giờ hết.
Huy bật một màn hình lớn lên, chiếu cảnh 3D mô phỏng lại hệ thống hầm ngầm của Gold Tower.
“Tòa nhà này có 7 tầng hầm. Tầng cuối cùng không hề có trên bản đồ dân dụng. Theo nguồn tin ngầm của tôi, đó là nơi Vương Vĩnh Thái đặt lò luyện xác. Muốn phá được trận pháp, chúng ta phải thâm nhập xuống tầng âm thứ 7. Nhưng vấn đề là, lối vào đó được bảo vệ bởi một thứ gọi là ‘Khẩu Huyết Môn’ – cửa máu. Nó chỉ mở ra khi nhận dạng đúng huyết thống của Thất Đại Huyết Nguyền.”
Phi Vũ đưa tay chạm vào vết bớt sau gáy mình, môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng:
“Vậy thì vết nguyền rủa này cuối cùng cũng có tác dụng rồi. Tôi chính là chiếc chìa khóa đó.”
Linh Chi lo lắng: “Nhưng anh Vũ, nếu anh dùng máu của mình để mở cửa, anh sẽ bị Huyết Ma Trận hấp thụ.”
“Chi nói đúng.” Huy xen vào. “Chính vì vậy chúng ta cần một kế hoạch hoàn hảo. Tôi đã liên hệ với một chuyên gia phá khóa công nghệ cao nhưng cũng hiểu biết về ngũ hành thuật. Và chúng ta sẽ dùng Kính Minh Cảnh để phản chiếu tà khí, tạo ra một lỗ hổng trong trận pháp mà không cần hiến tế quá nhiều máu.”
Cả căn phòng bỗng chốc trở nên nóng rực lên. Ngoài cửa sổ, sấm sét bắt đầu rạch ngang trời thành phố, dù trời đang trong veo. Một điềm báo hung hiểm. Gold Tower ở đằng xa bỗng lóe lên một tia sáng đỏ quỷ dị ngay trên đỉnh tháp, như một con mắt khổng lồ vừa mở ra để nhìn thấu cả thành phố.
Huy cầm lấy khẩu súng tiêu chuẩn của mình, nạp những viên đạn đã được ngâm trong nước tỏi và tro bùa vàng.
“Chào mừng các bạn đến với tổ đội đặc biệt nhất của lực lượng cảnh sát ngầm. Mục tiêu đầu tiên: Đột nhập tòa tháp Gold Tower, phá bỏ âm mưu luyện kiếm của Vương Vĩnh Thái, và tìm ra sự thật về kẻ đứng sau tất cả những lời nguyền này.”
Phi Vũ đứng dậy, bóng anh đổ dài trên bức tường đầy ảnh nạn nhân.
“Kiến trúc không chỉ để xây dựng nên những khối bê tông vô tri. Hôm nay, chúng ta sẽ xây dựng lại sự công bằng của nhân gian này bằng chính đôi tay dính máu.”
Chiếc xe bán tải lại lăn bánh, lần này hướng thẳng về phía tòa tháp chọc trời Gold Tower. Ba con người, ba số phận, đại diện cho ba thế lực khác nhau: Kiến trúc, Tâm linh và Công lý, đang cùng lao vào tâm bão của một cuộc chiến mà kết cục có thể khiến cả thành phố chấn động.
Màn sương của lời nguyền vẫn dày đặc, nhưng với sự gia nhập của đại úy Huy, nhóm của Phi Vũ đã không còn là những kẻ chạy trốn số phận. Họ là những thợ săn trong bóng tối, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thế lực tà ác nào để kết thúc sợi dây oan nghiệt kéo dài hàng thế kỷ.
Bên gáy Phi Vũ, con nhện đỏ dường như không còn châm chích nữa. Nó rung rinh đôi càng, giống như một chiến binh đang hồi hộp chờ đợi giờ ra trận. Đêm nay, thành phố sẽ chứng kiến một sự khởi đầu mới – một sự kết hợp giữa khoa học và tâm linh để đối đầu với cái ác thuần túy.
Hồi chuông của sự trừng phạt bắt đầu vang lên. Và Vương Vĩnh Thái, kẻ đang ngự trị trên đỉnh cao của tòa tháp xương người, có lẽ chưa thể ngờ rằng những “món nợ máu” của hắn đã đến ngày bị đòi lại.
Hành trình phá giải “Thất Đại Huyết Nguyền” chính thức bước sang một chương mới, khốc liệt và bi tráng hơn bội phần.