Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 177: Bùa ngải và các loại độc trùng

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:09:46 | Lượt xem: 5

**Chương 177: Bùa ngải và các loại độc trùng**

Tiếng máy của chiếc xe bán tải cũ kỹ gầm rú nặng nề khi nó băng qua những con đường đất đỏ gồ ghề vùng giáp ranh phía Bắc. Không gian xung quanh mỗi lúc một u tịch. Rừng núi phía trước chập chùng, bị bao phủ bởi một màn sương mờ đục, thứ sương không mang hơi lạnh của nước mà lại nồng nặc mùi hăng hắc của lá mục và hương khói ám muội.

Trên xe, không khí căng thẳng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của nhau. Trần Phi Vũ tựa đầu vào cửa kính, gương mặt anh xanh xao tới mức gần như trong suốt. Vết bớt con nhện sau gáy lại bắt đầu lên cơn co thắt. Cứ mỗi nhịp tim đập, anh lại cảm thấy những cái chân nhện li ti như đang đâm sâu vào tủy sống, rút tỉa sinh lực để nuôi dưỡng sự trỗi dậy của một thế lực cổ xưa.

“Anh Vũ, anh uống chút nước đi.” Linh Chi đưa chai nước suối cho anh, giọng cô run rẩy.

Đôi mắt cô giờ đây không còn bị che lấp bởi lớp kính râm dày cộp như trước. Sau khi hồi phục thị lực và sở hữu khả năng nhìn thấu oán khí, đôi mắt của Linh Chi dường như sâu thẳm hơn, đồng tử lấp lánh một thứ ánh sáng huyền ảo. Cô nhìn thấy rất rõ, xung quanh anh họ mình là một luồng khói đen kịt, quấn quýt không rời như một cái kén tử thần.

“Anh không sao… chỉ là hơi mệt chút thôi.” Phi Vũ thào thào, tay siết chặt lấy thanh đoản kiếm Trấn Hồn bọc trong vải bố đặt trên đùi.

Huy cầm lái, đôi mắt sắc lẹm của người cảnh sát không ngừng quan sát qua gương chiếu hậu. “Chúng ta đang đi vào vùng Trảng mù. Theo báo cáo cũ của địa phương, đây từng là nơi trú ngụ của những bộ tộc thiểu số có tục luyện ngải và nuôi cổ độc. Đường về làng Cổ Nguyệt không còn xa, nhưng tôi cảm giác có kẻ đang chặn đường chúng ta.”

Vừa dứt lời, chiếc xe bỗng khựng lại. Một tiếng “khục” khô khốc vang lên từ dưới gầm, rồi động cơ tắt lịm. Huy cố gắng đề máy lần nữa nhưng vô ích. Kim xăng vẫn đầy, điện vẫn có, nhưng chiếc xe giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt ống dẫn khí.

“Tới rồi.” Phi Vũ lạnh lùng nói. Anh mở cửa xe bước xuống.

Lập tức, một mùi vị tanh nồng xộc thẳng vào mũi cả ba. Đó là mùi của xác động vật chết lâu ngày hòa cùng mùi ngải hầm – thứ mùi đặc trưng của những lễ tế tà đạo.

Huy bước xuống sau, tay đặt sẵn lên báng súng. Tuy nhiên, khi nhìn lên mặt đường, anh không khỏi kinh hãi. Hàng ngàn, hàng vạn con bọ đen ngòm, nhỏ như hạt đỗ, đang bò lổ ngổm ra từ bụi rậm. Chúng không bò hỗn loạn mà kết lại thành những dải dài, giống như những sợi xích đen khóa chặt lấy bốn bánh xe.

“Đây là… kiến rừng sao?” Huy nheo mắt.

“Không phải.” Linh Chi thét lên, tay che miệng. “Đó là ‘Thực Nhục Cổ’. Anh Huy, đừng chạm vào chúng!”

Linh Chi vội vàng lấy từ trong túi đeo chéo ra một nắm muối trộn bột chu sa, rải một vòng tròn xung quanh chỗ họ đứng. Những con bọ đen khi vừa chạm vào lằn ranh bột đỏ liền phát ra những tiếng xì xèo như thịt gặp dầu nóng, rồi nhanh chóng vỡ vụn thành thứ nước vàng đặc quánh, bốc mùi thối lợm giọng.

Từ trong màn sương mù mịt phía trước, một tiếng cười khàn đục, nghe như tiếng gỗ mục cọ xát vào nhau vang lên:

“Khách phương xa đến mà mang theo nhiều bảo vật thế này, lại còn có cả một đôi mắt ‘Càn Khôn’ hiếm thấy. Đúng là trời xanh ban lộc cho già này rồi!”

Một cái bóng lom khom từ từ hiện ra. Đó là một lão già nhỏ thốn, lưng gù gập lại như hình chữ C. Lão mặc một bộ quần áo chàm rách nát, đeo đầy những vòng bạc gỉ đen trên cổ và cổ tay. Điều đáng sợ nhất chính là khuôn mặt lão; da mặt lão nhăn nheo, chi chít những lỗ nhỏ li ti như tổ ong, và từ những lỗ đó, thi thoảng lại có một cái đầu sâu nhỏ thò ra rồi rụt vào.

“Kẻ nào?” Huy quát lớn, rút súng hướng về phía lão già.

“Đừng phí đạn, Huy.” Phi Vũ ngăn bạn lại, đôi mắt anh lóe lên tia sáng từ đôi mắt âm dương. “Lão ta đã không còn là người từ lâu rồi. Lão là một ‘Cổ vật sống’ – dùng thân mình nuôi độc, dùng máu mình tưới ngải. Súng đạn không thể giết được kẻ đã chết một nửa.”

Lão già gù cười hố hố, những lỗ trên mặt lão rung rinh khiến Linh Chi cảm thấy buồn nôn. Lão chính là Cổ sư A Tà – một kẻ phản đồ của giáo phái Thiên Linh Cái phương Nam, kẻ đã mai danh ẩn tích nhiều năm để luyện loại ngải độc ác nhất: Ngải Quan tài.

“Cậu trai trẻ biết nhiều đấy.” A Tà đưa bàn tay khô héo như chân gà vẫy một cái. “Nhưng biết nhiều thường chết sớm. Để lão xem, Huyết Ấn nhện đỏ sau gáy ngươi… chà chà, món quà tuyệt vời từ Bà Chúa. Nếu ta lấy được thủ cấp của ngươi dâng lên Bà, ta sẽ có được bí quyết trường sinh bất tử!”

Lão vừa dứt lời, từ trong tay áo lão phóng ra hai dải lụa màu tím thẫm. Khi nhìn kỹ, đó không phải là lụa, mà là hai con rết đỏ rực dài gần nửa mét, chân rết cứng như móc câu thép, lướt đi trên đất với tốc độ kinh hoàng.

“Linh Chi, giữ vững vòng bảo vệ!” Phi Vũ hét lớn. Anh rút đoản kiếm Trấn Hồn ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm bằng thép đen dưới ánh sáng mờ ảo tỏa ra một luồng thanh khí, đối lập hoàn toàn với bầu không khí ô uế xung quanh.

Con rết đỏ lao đến, vọt lên không trung định cắn vào cổ Phi Vũ. Anh không hề nao núng, xoay người thực hiện một đường kiếm tuyệt mỹ. Trấn Hồn kiếm không chỉ chém đứt cơ thể vật chất của con quái vật mà luồng linh khí của nó còn đốt cháy linh hồn cổ trùng bên trong. Con rết bị chẻ đôi, rơi xuống đất hóa thành tro tàn đen ngòm.

A Tà thấy vậy, ánh mắt bỗng trở nên điên cuồng: “Giỏi! Để xem ngươi chống chọi thế nào với vạn cổ của ta!”

Lão già bắt đầu lẩm bẩm một thứ chú ngữ rùng rợn. Lão dùng móng tay sắc nhọn tự cào nát lồng ngực mình. Máu đen chảy ra, nhưng thay vì rơi xuống đất, nó lại bay lơ lửng rồi hóa thành những đốm lửa xanh lục nhạt. Từ bụi rậm, vô số các loài độc trùng: bọ cạp, rết, nhện, rắn rết tuôn ra như thác đổ.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Những bụi cây hai bên đường bỗng chồm dậy. Đó là những gốc Ngải Nàng Thâm mà lão đã bí mật trồng dọc lối vào. Những tán lá rộng đen xì xòe ra như những bàn tay người, phát ra tiếng kêu thút thít, rên rỉ như trẻ con bị bỏ đói.

Mùi hương của ngải bắt đầu tác động đến thần kinh. Huy cảm thấy chóng mặt, súng trên tay trở nên nặng trĩu. Những ký ức đau buồn về mẹ, về những vụ án oan khuất xưa cũ bắt đầu ùa về, bóp nghẹt tâm trí anh.

“Huy! Đừng nghe tiếng của nó!” Phi Vũ quát to, đồng thời dùng một lá bùa dán lên ngực Huy. Luồng nhiệt từ lá bùa khiến Huy giật mình bừng tỉnh, mồ hôi hột đổ ra như tắm.

“Linh Chi, dùng máu của em!” Phi Vũ ra lệnh.

Linh Chi hiểu ý. Cô biết đôi mắt của mình có sức mạnh, nhưng máu của người mang linh căn còn có tác dụng mạnh hơn bất cứ loại thuốc nào. Cô nghiến răng, dùng một chiếc trâm bạc đâm nhẹ vào lòng bàn tay. Từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống vòng tròn chu sa.

“Tâm minh nhãn sáng, oán khí tiêu tan!” Linh Chi đọc quyết.

Vòng tròn bột chu sa bỗng rực sáng. Máu của cô hòa vào chu sa tạo thành một bức tường ánh sáng hồng nhạt, ngăn chặn đàn độc trùng đang lao đến. Những con sâu độc khi chạm vào ánh sáng này liền nổ tung.

Thế nhưng, lão A Tà không dễ bỏ cuộc. Lão rút từ trong gùi sau lưng ra một cái bình sành nhỏ, niêm phong bằng một miếng vải đen có thêu hình đầu người.

“Vốn dĩ ta muốn giữ lại nó cho ngày đại tế làng Cổ Nguyệt, nhưng các ngươi ép ta quá!” Lão cười sằng sặc rồi đập vỡ chiếc bình.

Một làn khói tím đặc quánh cuộn lên. Từ trong đám khói, một thứ sinh vật kỳ dị bò ra. Nó có cơ thể của một đứa trẻ sơ sinh, nhưng làn da lại bóng nhẫy như lớp vỏ côn trùng, đôi mắt to chiếm nửa khuôn mặt và không có miệng, thay vào đó là một cái vòi dài sắc nhọn.

“Mẫu Tử Tâm Cổ!” Phi Vũ biến sắc. “Đây là tà thuật dùng bào thai bị chết yểu nuôi trong vại sâu độc suốt bảy bảy bốn chín ngày. Nó không phải là quỷ, cũng chẳng phải sâu, nó là oán linh cấp cao!”

Đứa trẻ sâu đó phát ra một tiếng rít xé lòng rồi biến mất vào hư không.

“Bên trái!” Linh Chi thét lên. Đôi mắt âm dương của cô nhìn thấy một bóng mờ màu tím đang lao nhanh đến chỗ Huy.

Huy không nhìn thấy gì, nhưng theo bản năng của một cảnh sát lâu năm, anh lộn nhào sang một bên. Ngay lập tức, chiếc vòi sắc nhọn của con quái vật đâm sầm vào cánh cửa xe bán tải, xuyên thủng lớp thép dày như đâm vào một tờ giấy.

Phi Vũ vung đoản kiếm Trấn Hồn lao tới. Con Mẫu Tử Tâm Cổ linh hoạt một cách kỳ lạ, nó trượt đi trên mặt đất, lách qua đường kiếm của anh rồi tung người định bám vào gáy anh – nơi có vết bớt con nhện.

Con nhện trên gáy Phi Vũ bỗng dưng rung động dữ dội. Nó dường như cảm thấy sự hiện diện của một “con mồi” thơm ngon. Đột ngột, tám cái chân của vết bớt nhện đen kịt trên gáy Vũ trỗi dậy, xé rách lớp áo sơ mi, vươn dài ra không trung.

Sự thay đổi đột ngột này khiến cả Linh Chi và Huy đều lặng người kinh hãi. Gương mặt Phi Vũ trở nên vặn vẹo vì đau đớn, đôi mắt anh chuyển sang màu đen hoàn toàn, không còn lòng trắng.

“Nuốt… nuốt lấy nó!” Một giọng nói trầm đục, không giống tiếng của Phi Vũ, phát ra từ kẽ răng anh.

Tám cái chân nhện dài loằng ngoằng, bọc trong một lớp khí đen sền sệt, chộp lấy con Mẫu Tử Tâm Cổ khi nó còn đang lơ lửng trên không. Con quái vật bào thai ra sức vùng vẫy, tiếng kêu rít của nó nghe thảm thiết và chói tai, nhưng đôi mắt của nó tràn ngập sự sợ hãi tột cùng trước một thứ sức mạnh đẳng cấp hơn hẳn.

“Khặc khặc…” Đôi chân nhện siết chặt, khiến con quái vật vỡ vụn ngay lập tức thành một làn khói tím. Làn khói đó không tan đi mà bị con nhện sau gáy Vũ hút sạch sành sanh vào trong những chân lông rỉ máu.

Lão cổ sư A Tà đứng đó, miệng há hốc. Mẫu Tử Tâm Cổ là mạng sống của lão, là toàn bộ tu vi của lão. Khi cổ bị diệt, lão lập tức bị phản phệ.

Máu tươi từ những lỗ li ti trên mặt lão phun ra như mưa. Lão gào lên đau đớn, thân hình gầy gò bắt đầu khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“Không… Bà Chúa cứu con… Bà Chúa!”

Lão chưa kịp dứt lời thì từ trong bụi rậm, chính những gốc Ngải Nàng Thâm do lão nuôi dưỡng bỗng dưng quấn chặt lấy lão. Những tán lá đen thâm sì bọc lấy cơ thể lão gù, những sợi rễ nhọn như kim đâm vào da thịt lão để hút đi chút huyết nhục còn lại. Đây là quy luật tàn khốc của tà đạo: khi kẻ điều khiển không còn đủ mạnh, nô lệ sẽ trở thành kẻ săn mồi.

Chỉ trong vài giây, lão A Tà chỉ còn lại là một bộ xương trắng hếu bị đống dây leo ngải che khuất.

Sau khi “nuốt” xong con quái vật, những cái chân nhện sau gáy Phi Vũ từ từ co lại rồi biến mất dưới lớp da, nhưng những vết thương quanh bớt thì vẫn còn rỉ máu. Phi Vũ đổ sụp xuống, thanh đoản kiếm rơi xuống đất vang lên tiếng lanh lảnh.

“Vũ!” Huy lao đến đỡ lấy anh. “Cậu sao rồi?”

Linh Chi vội vàng áp bàn tay đang chảy máu của mình lên vết bớt sau gáy anh. Kỳ lạ thay, khi máu của cô chạm vào, hơi nóng từ vết thương dịu đi, sắc mặt Phi Vũ dần hồi phục đôi chút nhưng anh vẫn hôn mê bất tỉnh.

“Anh ấy bị kiệt sức hoàn toàn rồi.” Linh Chi nức nở. “Sức mạnh của con nhện đó… nó đang ngày càng trở nên độc lập và tàn bạo hơn. Em sợ có ngày nó sẽ nuốt chửng linh hồn của anh Vũ mất.”

Huy nhìn xung quanh. Màn sương sau cái chết của A Tà đã bắt đầu tản bớt. Những con bọ đen quấn quanh xe cũng tan biến theo chủ nhân của chúng. Anh bế Phi Vũ đặt vào băng ghế sau của xe, rồi cùng Linh Chi thu dọn lại mọi thứ.

“Chúng ta không thể dừng lại lâu được.” Huy nghiêm giọng, bàn tay anh siết chặt vô lăng dù lòng còn đầy hoang mang. “Tà sư chặn đường chỉ là một phần. Nếu hắn có thể xuất hiện ở đây, có nghĩa là Bà Chúa Không Mặt đã biết chúng ta đang quay lại. Những kẻ thờ phụng lời nguyền sẽ không để chúng ta yên đâu.”

Huy thử đề máy lại. Lần này, động cơ rung lên và nổ máy một cách mượt mà.

Trên bầu trời, những đám mây đen vẫn không ngừng cuộn xoáy. Đường vào vùng núi cao phía Bắc dốc đứng và hiểm trở, tựa như một con rồng đất khổng lồ đang uốn lượn để ngăn cản những kẻ muốn đào bới bí mật của nó.

Trong cơn hôn mê, Trần Phi Vũ lại thấy mình đứng trong một không gian xám xịt. Trước mắt anh là một cung điện cổ bằng gỗ đen, chung quanh treo đầy những tấm vải trắng dài. Và ở đó, phía trên cao của bục thờ, một người phụ nữ trong bộ trang phục tân nương rách nát đang ngồi, trên cổ bà ta là một chuỗi vòng được kết từ những cái sọ nhện bằng vàng. Bà ta không có mặt, một khoảng không phẳng lì và trắng bệch, nhưng anh biết rõ bà ta đang mỉm cười – một nụ cười đầy oán hận chờ đón ngày anh quay lại để thực hiện giao kèo cuối cùng.

“Đến đây… đứa con của máu…” Tiếng nói ấy rầm rì như gió thổi qua khe núi, vang vọng khắp tâm trí anh.

Trần Phi Vũ giật mình tỉnh dậy. Lúc này, xe đã leo lên được đỉnh đèo. Nhìn xuống thung lũng phía dưới qua làn mương mờ mịt, anh thấy một làng quê ẩn hiện giữa rừng tre già và dòng sông đen kịt uốn khúc.

Đó là làng Cổ Nguyệt. Nơi mọi tội lỗi bắt đầu, và cũng là nơi mọi nợ nần phải được thanh toán dứt điểm.

Hành trình của họ đã bước vào giai đoạn nguy hiểm nhất, nơi không chỉ có bùa ngải, độc trùng, mà còn có cả sự thù hận ròng rã hàng thế kỷ của một dòng họ đang chờ trực nuốt chửng những người con cuối cùng của nó.

Phi Vũ siết chặt lấy Trấn Hồn kiếm, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối phía trước. Lời nguyền đã chuyển động, và anh chính là chìa khóa để mở ra hoặc khép lại cánh cửa địa ngục này vĩnh viễn.

“Huy, Linh Chi, chuẩn bị đi.” Phi Vũ khàn giọng nói, ánh mắt anh giờ đây lạnh lẽo hơn bao giờ hết. “Trận chiến thực sự… bây giờ mới bắt đầu.”

Chiếc xe bán tải lầm lũi lao vào màn đêm, bỏ lại sau lưng vùng đất ngập tràn ngải độc, tiến thẳng vào trái tim của cơn ác mộng mang tên Lời nguyền dòng họ Trần Phi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8