Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 179: Tìm thấy hậu duệ của Nguyễn Thị Mai

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:11:52 | Lượt xem: 4

CHƯƠNG 179: TÌM THẤY HẬU DUỆ CỦA NGUYỄN THỊ MAI

Những tia nắng đầu tiên của một ngày không còn ám ảnh bởi oán khí xuyên qua khe cửa sổ, đậu lên gương mặt xanh xao nhưng đã bắt đầu có chút huyết sắc của Trần Phi Vũ. Anh đứng trước tấm gương lớn trong phòng tắm, lặng lẽ cởi bỏ lớp áo sơ mi. Nơi gáy anh, vết bớt hình nhện đỏ thẫm từng là bản án tử hình, giờ đây chỉ còn là một vết sẹo mờ nhạt, trông xa như một đóa sen ngọc bích đang khép cánh.

Sáu ngày thọ mạng từng là bóng ma đè nặng lên tâm trí anh, giờ đã tan biến theo khói lửa của dinh thự họ Trần. Nhưng Phi Vũ biết, lời nguyền chỉ thực sự chấm dứt khi những món nợ máu trong quá khứ được sòng phẳng một cách vẹn toàn nhất. Huyết ấn đã mất, song nghiệp quả của tổ tiên để lại vẫn còn đó, lơ lửng như một tầng mây xám chưa thể tiêu tan.

Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn. Đại úy Huy bước vào, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cộm đã ố vàng, mùi giấy mục và hơi ẩm của những kho lưu trữ lâu năm theo chân anh tràn vào phòng.

“Phi Vũ, có manh mốt rồi,” Huy nói, giọng anh trầm đặc vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt lại lấp lánh sự kiên định của một người thực thi công lý. “Theo những gì tôi tìm thấy trong tàng thư kín của Cục cảnh sát và các ghi chép của dòng họ Trần mà cậu giao lại, Nguyễn Thị Mai — Bà Chúa Không Mặt năm xưa — không phải là người đơn độc.”

Phi Vũ xoay người lại, ánh mắt anh rung động: “Nghĩa là… cô ấy vẫn còn người thân?”

Huy gật đầu, trải tấm bản đồ cũ lên bàn. “Năm đó, khi Nguyễn Thị Mai bị bắt đi hiến tế làm Thần giữ của, em trai duy nhất của cô là Nguyễn Văn Trường, lúc bấy giờ chỉ mới mười tuổi, đã được một người làm công tốt bụng trong nhà họ Trần lén lút đưa trốn khỏi làng Cổ Nguyệt. Người đó biết nếu để đứa trẻ lại, tộc trưởng họ Trần khi ấy nhất định sẽ diệt tận gốc để trừ hậu họa. Trường được đổi họ thành Lê, chạy dạt về vùng biển cửa Hội phía Nam, mai danh ẩn tích suốt nhiều thập kỷ.”

Linh Chi lúc này cũng bước vào, đôi mắt cô giờ đây trong veo như nước hồ thu, không còn cần đến lớp kính râm che chắn. Cô cảm nhận được một luồng khí tức thanh thản đang nhẹ nhàng lan tỏa xung quanh anh họ mình.

“Em cũng nhìn thấy,” Linh Chi khẽ nói, giọng rung lên. “Trong giấc mơ đêm qua, em thấy linh hồn chị Mai đứng dưới gốc đa cổ thụ đầu làng. Chị ấy không còn chảy máu mắt, chị ấy mỉm cười và chỉ tay về hướng Nam. Có lẽ, tâm nguyện lớn nhất của chị ấy không phải là sự trả thù, mà là hơi ấm của một gia đình mà chị ấy đã mất đi từ khi còn quá trẻ.”

Phi Vũ hít một hơi sâu, bàn tay anh siết chặt lấy chiếc trâm gỗ — thứ vốn là Trấn Hồn kiếm đã thu nhỏ lại. Anh nói chắc nịch: “Chúng ta phải đi. Món nợ của họ Trần, tôi phải dùng tư cách của người thừa kế cuối cùng để bù đắp. Đây không chỉ là vì chị Mai, mà còn là để cứu rỗi lấy linh hồn của chính tôi trước khi quá khứ kịp bám đuổi.”

***

Chiếc xe bán tải cũ kỹ của Huy lăn bánh rời khỏi thành phố, hướng về một thị trấn nhỏ ven biển, nơi sương muối và mùi vị mặn mòi của đại dương bao trùm lấy những xóm chài nghèo. Hành trình tìm kiếm không hề dễ dàng. Dấu vết của dòng họ Lê — vốn dĩ là hậu duệ của họ Nguyễn năm xưa — đã bị mài mòn theo thời gian và những biến cố lịch sử.

Sau hai ngày lang thang qua các văn phòng công chứng địa phương và hỏi thăm những lão ngư trên tám mươi tuổi, cuối cùng, họ cũng dừng lại trước một ngôi nhà cấp bốn lụp xụp nằm chênh vênh trên một đồi cát nhỏ, nhìn ra phía biển xa xăm. Ngôi nhà nhỏ bé, tường vôi tróc lở, nhưng sạch sẽ một cách lạ kỳ. Một cây nhài già trước sân đang trổ hoa trắng xóa, tỏa hương thanh khiết, lấn át cả mùi tanh của cá khô từ các sạp hàng lân cận.

Phi Vũ đứng trước cổng, tim anh đập mạnh. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng rất mỏng manh, quen thuộc đến mức khiến da gà anh nổi lên. Đó là khí tức của cùng một dòng máu đã từng ám ảnh anh qua Bà Chúa Không Mặt, nhưng ở đây, nó dịu dàng và ấm áp, không một chút oán hận.

“Ai đó?” Một giọng nói run rẩy của người già vang lên.

Một người đàn bà khoảng hơn sáu mươi tuổi, lưng hơi còng, bước ra khỏi hiên nhà. Bà mặc bộ đồ bà ba nâu giản dị, đôi mắt đã mờ vì đục thủy tinh thể, nhưng nét mặt lại toát lên vẻ hiền hậu đến lạ lùng. Khi nhìn thấy Phi Vũ, bà khựng lại, đôi tay khô héo bỗng run rẩy dữ dội.

“Ông… ông là ai?” Bà lão hỏi, giọng lạc đi. “Sao ông lại mang theo mùi hương của quá khứ đến đây?”

Phi Vũ bước tới, anh quỳ xuống trên nền cát nóng, đầu cúi thấp. Huy và Linh Chi im lặng đứng phía sau, tạo nên một không gian trang nghiêm và xúc động.

“Thưa bà, con là Trần Phi Vũ,” anh nghẹn ngào. “Con đến từ làng Cổ Nguyệt. Con mang theo một món nợ dài hơn trăm năm đến để xin được tạ lỗi với dòng tộc họ Nguyễn.”

Bà lão nghe đến ba chữ “làng Cổ Nguyệt” thì lảo đảo, nếu không có Linh Chi kịp thời chạy đến đỡ, có lẽ bà đã ngã khuỵu. Bà là Lê Thị Hòa, cháu đời thứ tư của người em trai bà Mai năm xưa. Suốt bao nhiêu đời, gia đình bà luôn có một lời răn bí mật: Không bao giờ được nhắc đến họ Trần, không bao giờ được quay lại mảnh đất có dòng sông Hắc Thủy, vì ở đó có một linh hồn đang chịu khổ sai để bảo vệ cho sự giàu sang của kẻ thù.

Bà Hòa dẫn họ vào nhà. Gian thờ bên trong vô cùng đơn sơ, chỉ có một tấm bài vị gỗ không ghi tên, bên cạnh luôn có một chiếc lược gỗ đã gãy vài răng — kỷ vật duy nhất mà người em trai đã mang theo khi trốn chạy, vốn là đồ của chị mình.

Lúc này, từ trong gian buồng tối, một bé gái khoảng bảy tuổi bước ra. Con bé có đôi mắt to tròn, trong veo nhưng gương mặt tái nhợt vì bệnh tật. Linh Chi bỗng giật mình, cô nhìn thấy một bóng hình mờ ảo của một người phụ nữ trong bộ váy trắng, nhẹ nhàng ôm lấy vai đứa bé. Đó chính là linh hồn của Nguyễn Thị Mai. Cô ấy không xuất hiện với gương mặt đáng sợ của “Bà Chúa Không Mặt”, mà là một thiếu nữ thanh tú, u sầu nhưng đầy trìu mến.

“Bố con đâu?” Bà Hòa hỏi đứa trẻ.

“Bố vẫn đang đi lặn dưới cửa biển để tìm ngọc cho con chữa bệnh,” con bé đáp giọng yếu ớt.

Bà Hòa quay sang nhìn Phi Vũ, đôi mắt mờ đục rỉ lệ: “Cậu nhìn thấy rồi đó. Dòng họ chúng tôi chạy trốn cái chết nhưng không chạy trốn được sự nghèo khó và bệnh tật. Con trai tôi, cháu nội tôi… tất cả đều dính phải chứng bệnh lạ, tim phổi suy yếu từ lúc mới sinh. Cha tôi trước khi mất thường nói, đó là vì ‘người chị bên ấy’ đang phải chịu lạnh lẽo dưới móng nhà, nên máu mủ cùng dòng phải chịu khổ đau theo. Chúng tôi không oán hận, chỉ thấy đau xót cho một người phụ nữ tội nghiệp phải gánh thay nghiệp chướng của kẻ khác.”

Phi Vũ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Anh lấy ra một chiếc hộp gỗ quý, bên trong là miếng ngọc bội chữ “Quỷ” đã được anh dùng pháp lực thanh tẩy oán khí, chuyển hóa thành một miếng ngọc an hồn bình thường, tỏa ra ánh sáng ấm áp. Bên dưới miếng ngọc là một xấp giấy tờ chuyển nhượng tài sản.

“Thưa bà, đây là tất cả những gì con có thể làm lúc này. Toàn bộ tài sản sạch còn sót lại của tập đoàn Trần Phi đã được con chuyển vào một quỹ tín thác đứng tên cháu bé và gia đình. Nó đủ để cháu được điều trị tại những bệnh viện tốt nhất thế giới, đủ để cha cháu không phải liều mình dưới vực sâu lạnh lẽo kia nữa.”

Bà Hòa xua tay: “Chúng tôi không thể nhận tiền của họ Trần. Máu và nước mắt không thể mua bằng tiền.”

“Bà ơi,” Linh Chi tiến lên, nắm lấy đôi bàn tay khô ráp của bà lão. “Đây không phải là tiền của họ Trần. Đây là sự trả lại của đất trời. Chị Mai đang ở đây… ngay lúc này.”

Cả căn phòng bỗng chốc lặng thinh. Một luồng gió nhẹ thoảng qua mang theo hương nhài, làm rèm cửa rung rinh. Đứa bé bỗng nhìn về phía khoảng không vô định, reo lên: “Bà ơi, có một cô gái đẹp lắm, cô ấy đang cười với cháu. Cô ấy nói cháu sẽ mau khỏe thôi.”

Phi Vũ run rẩy đưa miếng ngọc bội đặt lên bàn thờ. Ngay khi miếng ngọc chạm vào tấm bài vị gỗ, một luồng ánh sáng dịu nhẹ như ánh trăng vỡ òa ra. Trong không gian tâm linh của Phi Vũ và Linh Chi, họ nhìn thấy linh hồn của Nguyễn Thị Mai đang dần tan biến thành những đốm sáng trắng li ti. Những sợi dây xích oán hận cuối cùng vốn vô hình trói buộc cô vào dòng máu họ Nguyễn cũng theo đó mà đứt lìa.

Sự bù đắp cho quá khứ không nằm ở số tiền lớn hay những lời xin lỗi sáo rỗng, mà nằm ở sự thanh thản của những người còn sống và sự giải thoát của kẻ đã khuất.

Phi Vũ cúi lạy ba lạy trước bàn thờ người con gái đã vì sự tham lam của tổ tiên anh mà mất đi cả cuộc đời. Anh nói nhỏ, chỉ đủ cho những linh hồn và người thân nơi đây nghe thấy:

“Chị Mai, lời nguyền của họ Trần đã tận. Hận thù của chị đã tan. Giờ đây, chị có thể đi tìm con đường của riêng mình, và gia đình chị sẽ sống tiếp những ngày tháng tươi sáng nhất. Con cháu họ Trần từ nay về sau, sẽ lấy thiện tâm làm gốc để bù đắp cho từng giọt máu đã rơi trên mảnh đất Cổ Nguyệt.”

Sau những lời đó, Phi Vũ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như trút bỏ được một ngàn cân xiềng xích. Vết sẹo hình hoa sen sau gáy anh bỗng nóng rực lên một lát rồi biến mất hoàn toàn, không để lại dù chỉ một dấu vết nhỏ. Điều này đồng nghĩa với việc, mối liên hệ nghiệp lực cuối cùng của anh với quá khứ đen tối đã thực sự chấm dứt.

Bà Hòa nhận lấy miếng ngọc, nước mắt chảy tràn trên gò má nhăn nheo. Bà không còn từ chối nữa, vì bà biết đây là món quà cuối cùng mà người chị họ đã phải trả bằng mạng sống để để lại cho con cháu sau trăm năm đày đọa.

Huy đứng bên cửa sổ, nhìn thấy phía xa ngoài biển, cơn bão nhỏ vốn đang nhen nhóm từ sáng bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một bầu trời xanh ngắt. Anh thở phào, bàn tay đặt lên bao súng khẽ nới lỏng. Một vụ án linh dị kéo dài hàng thế kỷ, tốn không biết bao nhiêu máu và giấy mực, cuối cùng đã khép lại theo cách nhân văn nhất.

Buổi chiều hôm đó, khi ánh hoàng hôn buông xuống dát vàng lên mặt biển, ba người họ chuẩn bị rời đi. Bà Hòa và đứa bé đứng trước cửa vẫy tay chào. Gương mặt đứa bé đã bắt đầu có chút hồng hào, hơi thở đều đặn và khỏe mạnh hơn hẳn so với lúc trước.

Trước khi bước lên xe, Phi Vũ dừng lại, nhìn vào bóng tối lẩn khuất dưới gốc nhài cổ thụ. Anh khẽ gật đầu chào. Ở đó, anh dường như thấy một bóng người con gái thanh mảnh trong tà áo dài cổ, mái tóc dài xõa tung trong gió biển, cũng đang mỉm cười chào lại anh lần cuối trước khi hoàn toàn tan vào cõi vĩnh hằng.

“Mọi chuyện thực sự kết thúc rồi, Vũ ạ,” Huy nói, nổ máy xe.

Phi Vũ nhìn ra biển cả bao la, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn đầy phổi. “Không, Huy. Như tôi đã nói, một cuộc đời mới vừa mới bắt đầu. Những gì họ Trần nợ thế gian này quá nhiều, một mình tôi không bao giờ trả hết được. Nhưng từ hôm nay, mỗi hơi thở của tôi sẽ không còn dành để trốn chạy cái chết, mà là để gieo rắc những mầm mống của sự sống.”

Chiếc xe bán tải bắt đầu lăn bánh trên con đường cát trắng, hướng về phía thành phố. Linh Chi nhìn ra cửa sổ, thích thú quan sát từng chuyển động của thế giới bình thường — thứ mà bấy lâu nay cô chỉ thấy qua lớp màn oán khí xám xịt.

Trên bàn thờ đơn sơ của nhà bà Hòa, miếng ngọc an hồn bỗng phát ra một thanh âm thanh tao như tiếng chuông khánh. Một chương truyện đẫm máu của dòng họ Trần Phi tại làng Cổ Nguyệt chính thức khép lại. Không còn “Bà Chúa Không Mặt”, không còn nhện đỏ, chỉ còn lại những trái tim đã được gột rửa bởi lòng vị tha và tình thương.

Trong gió biển dìu dặt, người ta nghe thấy như có tiếng hát ru xa xăm từ quá khứ vọng lại, thanh thản, bình yên, như tiếng sóng vỗ về những tâm hồn đã quá mệt mỏi sau một cuộc hành trình dài dằng dặc của số phận.

Kết thúc một lời nguyền, không phải bằng sự tiêu diệt, mà bằng sự cứu rỗi.

Dòng xe lướt đi trong bóng hoàng hôn, bỏ lại sau lưng quá khứ điên cuồng, hướng về một tương lai nơi ranh giới giữa nhân và quỷ không còn là nỗi sợ hãi, mà là bài học về nhân quả, để con người biết trân trọng hơn mỗi phút giây được sống trong sáng suốt và thiện lương.

Hết chương 179.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8