Lời Nguyền Của Dòng HọChương 185: Cảnh sát Huy thăng chức
CHƯƠNG 185: ĐỘI ĐẶC NHIỆM TRONG BÓNG TỐI
Tiết trời Hà Nội vào những ngày chuyển mùa luôn mang theo một sự ảm đạm lạ lùng. Bầu trời xám xịt như một tấm màn liệm khổng lồ phủ lên những tòa nhà chọc trời, nơi mà tàn dư của vụ án Gold Tower vẫn còn ám ảnh trong tâm trí những người chứng kiến. Gió rít qua từng kẽ lá, mang theo cái lạnh len lỏi vào tận xương tủy, nhưng đối với Đại úy Huy, cái lạnh từ bên ngoài chẳng thấm tháp gì so với sự lạnh lẽo đang âm ỉ cháy trong lồng ngực anh.
Trong văn phòng làm việc kín mít tại trụ sở cơ quan công an thành phố, Huy ngồi bất động trước màn hình máy tính đã tắt ngóm. Ánh sáng từ ngọn đèn tuýp trên trần nhà thỉnh thoảng chớp nháy, đổ những vệt bóng dài loang lổ lên khuôn mặt hốc hác của anh. Một tháng kể từ sau sự cố tại tòa tháp Gold Tower, Huy dường như đã biến thành một con người khác. Anh ít nói hơn, ánh mắt trở nên sâu hoắm và đầy cảnh giác, giống như một con thú dữ đã từng nếm trải cảm giác cận kề cái chết.
Bất chợt, vết sẹo hình con nhện sau gáy anh khẽ nhói lên. Cảm giác châm chích, ngứa ngáy chạy dọc tủy sống khiến Huy vô thức đưa tay lên xoa nhẹ. Anh rùng mình. Mỗi khi vết bớt này phản ứng, anh biết rằng một điềm báo nào đó sắp xuất hiện. Kể từ khi sở hữu khả năng nhìn thấy những viễn cảnh tương lai qua mảnh Căn Cốt, thế giới của anh đã không còn phân định rõ ràng giữa thực và ảo, giữa ánh sáng và bóng tối.
“Cốc, cốc, cốc!”
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Huy. Anh thẳng người dậy, điều chỉnh lại nét mặt, giọng nói trầm đục:
– Vào đi.
Cánh cửa mở ra, một chiến sĩ trẻ bước vào, dập chân chào theo đúng điều lệnh nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ kính nể xen lẫn chút e sợ:
– Báo cáo Đại úy Huy, Giám đốc mời anh lên phòng họp gấp. Có các vị lãnh đạo cấp cao từ Bộ sang.
Huy khẽ nheo mắt. Anh đã linh cảm thấy điều này từ vài ngày trước, khi những hồ sơ về vụ án Trịnh Hải và những hiện tượng lạ tại dự án của Vương Vĩnh Thái bị “đóng băng” một cách bất thường. Anh đứng dậy, cài lại cúc áo cảnh phục, hơi thở hắt ra một làn khói trắng nhạt giữa căn phòng không bật điều hòa.
—
Căn phòng họp số 1 nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, nơi có hệ thống an ninh và bảo mật nghiêm ngặt nhất. Khi Huy bước vào, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Ngồi xung quanh chiếc bàn gỗ dài không chỉ có Giám đốc công an thành phố mà còn có ba người đàn ông trung niên mặc thường phục với phong thái uy nghiêm lạ thường.
– Đồng chí Huy, mời ngồi. – Giám đốc ra hiệu, giọng ông thấp nhưng vang.
Huy ngồi xuống vị trí đối diện với những người lạ mặt. Một trong số họ, một người có mái tóc bạc trắng và đôi mắt sắc lẹm như chim ưng, đẩy một tập hồ sơ mang nhãn hiệu “TUYỆT MẬT” về phía anh.
– Chúng tôi đã theo dõi hồ sơ của cậu suốt từ vụ làng Cổ Nguyệt cho đến sự cố Gold Tower gần đây. – Người đàn ông tóc bạc lên tiếng. – Những gì cậu báo cáo về tà thuật, về “chỉ tơ huyết”, và đặc biệt là sự tồn tại của những thứ mà pháp luật không thể định nghĩa… ban đầu chúng tôi đã định cho cậu đi giám định tâm thần.
Huy khẽ siết chặt tay dưới bàn, nhưng anh vẫn giữ im lặng. Anh biết họ chưa nói hết.
– Thế nhưng, – Người đàn ông tiếp tục, giọng trầm xuống – những bằng chứng thực tế không thể chối cãi. Chất dịch luyện xác được tìm thấy, cái chết không lời giải của Trịnh Hải, và cả việc cậu sống sót sau những hiện tượng mà một người bình thường lẽ ra đã chết hàng chục lần. Chúng tôi nhận ra rằng, bóng tối đang lan rộng, và cảnh sát truyền thống với súng đạn không còn đủ để bảo vệ trật tự xã hội nữa.
Vị Giám đốc nhìn Huy bằng ánh mắt đầy thấu hiểu:
– Chúc mừng đồng chí. Kể từ giờ phút này, đồng chí chính thức được thăng cấp lên Thiếu tá. Và đây là nhiệm vụ mới của đồng chí.
Huy mở tập hồ sơ ra. Dòng chữ lớn in trên trang đầu tiên khiến đồng tử anh co rụt lại: **”QUYẾT ĐỊNH THÀNH LẬP PHÒNG ĐIỀU TRA HIỆN TƯỢNG ĐẶC THÙ (P.X)”**.
– P.X? – Huy lẩm bẩm.
– Phải. Đây là một đơn vị đặc biệt, chỉ chịu sự chỉ đạo trực tiếp từ Bộ. Cậu sẽ là người đứng đầu đơn vị này. Nhiệm vụ của P.X là xử lý tất cả các vụ án mang yếu tố tâm linh, tà thuật, và những lời nguyền dòng họ đang âm thầm phá hoại sự bình yên của nhân dân. Chúng tôi trao cho cậu quyền huy động nhân lực, thiết bị và đặc quyền hành động mà không cần thông qua các thủ tục hành chính thông thường.
Huy cảm thấy gánh nặng trên vai mình nặng nề thêm gấp bội. Việc thăng chức không phải là một sự vinh quang đơn thuần, mà là một lời tuyên chiến chính thức giữa anh và thế giới ma quỷ.
– Tôi cần những ai? – Huy hỏi thẳng vào vấn đề.
Người đàn ông tóc bạc mỉm cười:
– Cậu có toàn quyền tuyển chọn. Những kẻ đã từng bước chân qua cánh cửa địa ngục và trở về như cậu, họ chính là những chiến binh chúng ta cần.
—
Rời khỏi phòng họp, Huy không trở về phòng làm việc ngay. Anh đứng bên cửa sổ hành lang, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới. Những con người kia vẫn đang sống một cuộc sống bình thường, họ không hề hay biết rằng dưới chân mình, trong những góc khuất của thành phố, quỷ dữ đang nhe nanh múa vuốt.
Anh lấy điện thoại ra, nhấn một dãy số quen thuộc. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói thanh thản nhưng đầy sức mạnh của Trần Phi Vũ.
– Thiếu tá Huy, tôi nghe đây. Có vẻ như anh vừa nhận được một “món quà” nặng ký?
Huy sững người:
– Cậu biết rồi sao? À, tôi quên mất, với năng lực của cậu thì mấy chuyện này không giấu được.
– Chúc mừng anh gia nhập hàng ngũ của những người “chăn quỷ”. – Phi Vũ cười nhạt, âm thanh từ miền Trung gió lộng qua điện thoại nghe rõ mồn một. – Anh đã có danh phận chính thức, việc chúng ta làm sắp tới sẽ thuận lợi hơn. Nhưng anh phải cẩn thận, khi anh bắt đầu săn đuổi bóng tối, bóng tối cũng bắt đầu nhìn chằm chằm vào anh.
– Tôi hiểu. – Huy đáp, giọng kiên định. – Tôi đã lập đội chuyên án mới. Chúng ta không còn đơn độc nữa. Mảnh Căn Cốt mà tôi đang giữ đang rung động dữ dội. Phi Vũ, hãy cẩn thận ở miền Trung. Vương Vĩnh Thái không phải là kẻ duy nhất đang nhắm vào địa mạch.
– Tôi biết. Tôi và Linh Chi đang ở gần tháp Chàm. Ở đây có những thứ oán niệm lâu đời hơn cả lời nguyền họ Trần nhiều. Khi nào đội đặc nhiệm của anh ổn định, hãy cho tôi biết. Tôi có cảm giác chúng ta sẽ cần đến sức mạnh của “nhà nước” đấy.
Kết thúc cuộc gọi, Huy cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu.
—
Ngày hôm sau, tại một hầm ngầm bí mật bên dưới một tòa nhà văn phòng bỏ hoang ở vùng ngoại ô Hà Nội, căn cứ của Đội P.X chính thức được vận hành.
Huy đứng giữa căn phòng rộng lớn được trang bị các máy móc hiện đại nhất phối hợp với những cổ vật tâm linh mà anh đã thu thập được. Trên bức tường chính là bản đồ địa lý tâm linh của Việt Nam với những điểm đỏ chớp tắt – nơi linh khí và oán khí đang giao tranh mãnh liệt.
Đội ngũ đầu tiên của Huy gồm có ba người, những người mà anh đã trực tiếp lựa chọn sau khi nghiên cứu kỹ hồ sơ.
Người thứ nhất là Lâm, một cựu đặc công từ đội K9, người duy nhất sống sót trong vụ thảm sát tại biên giới bởi một bầy nhện quỷ nhiều năm trước. Lâm cụt mất một ngón tay, nhưng đôi mắt anh ta lạnh lẽo và sắc sảo như lưỡi dao, có khả năng phát hiện ra oán khí trong vòng bán kính 100 mét nhờ một vết sẹo bùa chú trên bả vai.
Người thứ hai là Phương, một chuyên gia pháp y tài năng nhưng cũng là một “bà đồng” từ bé. Cô sở hữu khả năng “khám nghiệm linh hồn”, thông qua tử thi để tái hiện lại những giây phút cuối cùng của nạn nhân trước khi bị tà thuật sát hại.
Người cuối cùng là cậu chiến sĩ trẻ đã báo tin cho Huy hôm trước – Thành. Thành không có năng lực tâm linh đặc biệt, nhưng cậu là một thiên tài về công nghệ. Thành đã phát triển ra một loại thiết bị hồng ngoại đặc thù có thể ghi lại hình ảnh của những thực thể không xác định trong dải phổ ánh sáng âm.
Huy nhìn vào đội ngũ của mình, giọng anh đanh lại:
– Chào mừng các bạn đến với địa ngục. Kể từ nay, danh tính của các bạn sẽ bị xóa sạch trên hệ thống dân sự. Chúng ta không tồn tại trên mặt báo, không có huy chương, cũng không có sự tung hô. Nhiệm vụ của chúng ta là trở thành tấm khiên chắn giữa nhân gian và những thế lực tà ác đang lăm le nuốt chửng linh hồn con người.
Anh bước tới bàn trung tâm, nơi đặt chiếc kính Minh Cảnh đã được anh bọc trong vải đỏ cẩn thận.
– Vụ án đầu tiên của chúng ta không nằm ở đây. – Huy chỉ tay lên bản đồ, vào một vị trí ven biển miền Trung. – Chúng ta sẽ di chuyển vào Ninh Thuận. Trần Phi Vũ đã phát hiện ra dấu vết của Huyết Kiếm thứ hai đang được rèn đúc tại một tòa tháp cổ.
Lâm lên tiếng, giọng trầm thấp:
– Thiếu tá, chúng ta sẽ dùng súng đạn hay dùng bùa?
Huy mở tủ vũ khí phía sau lưng. Thay vì những khẩu súng lục thông thường, bên trong là những khẩu Glock đã được khắc chữ Phạn trên nòng, đúc bằng hợp kim đồng đen trộn với bột tàn nhang cổ.
– Chúng ta dùng cả hai. – Huy cầm một khẩu súng lên, nạp một viên đạn bạc có bọc chỉ tơ huyết. – Đạn này sẽ xuyên qua da thịt, và chữ bùa sẽ thiêu rụi linh hồn của chúng.
Đúng lúc đó, đèn trong căn cứ đột ngột chớp tắt. Một cơn gió lạnh không biết từ đâu thổi thốc vào, khiến các tờ giấy trên bàn bay tứ tung. Trên màn hình máy tính của Thành, một dòng mã lệnh lạ chạy liên tục, kết lại thành một hình ảnh đáng sợ: Khuôn mặt của “Bà Chúa Không Mặt” mờ ảo đang mỉm cười qua lớp pixel nhòe nhoẹt.
Huy không hề nao núng. Anh rút mảnh Căn Cốt ra khỏi túi ngực, mảnh xương phát ra ánh sáng trắng xanh dịu nhẹ nhưng uy mãnh, đẩy lùi làn khói đen đang tích tụ trong góc phòng.
– Chúng mày tới nhanh đấy. – Huy gằn giọng.
Vết bớt nhện sau gáy anh lại đau nhói, một viễn cảnh vụt qua trong đầu: Huy thấy mình đứng giữa một sa mạc đầy xác chết, và người đứng đối diện anh không phải là quỷ dữ, mà là chính Trần Phi Vũ trong trang phục Quan viên cổ đại, tay cầm thanh Huyết Kiếm đỏ rực.
Viễn cảnh tan biến nhanh chóng như khi nó xuất hiện. Huy đổ mồ hôi hột, anh hiểu rằng con đường phía trước đầy rẫy những sự phản trắc và nỗi đau. Liệu Phi Vũ có giữ vững được tâm trí trước sức mạnh của lời nguyền, hay một ngày nào đó, chính Huy sẽ phải dùng khẩu súng này để đối đầu với người bạn của mình?
– Chuẩn bị xuất phát! – Huy ra lệnh, át đi tiếng thét gió đang rền rĩ bên ngoài căn cứ. – Đội P.X chính thức thực chiến.
Ba người đồng đội dập chân chào, ánh mắt họ lóe lên niềm tin tuyệt đối vào người đội trưởng. Trong đêm đen ấy, chiếc xe bọc thép đen tuyền lặng lẽ lăn bánh rời khỏi thủ đô, hướng thẳng về phương Nam, nơi những bóng ma quá khứ đang chờ đợi để đòi lại món nợ máu đã vay từ ngàn năm trước.
Huy ngồi ở ghế sau, tay vân vê tấm bằng khen thăng chức mà anh vừa nhận được ban sáng. Anh châm một mồi lửa, thiêu rụi tấm giấy khen ấy trước sự ngỡ ngàng của Thành.
– Từ nay, Thiếu tá Huy đã chết. Chỉ còn lại Huy của Đội P.X. Chúng ta không sống vì danh vọng, chúng ta sống để loài người có thể tiếp tục được nhìn thấy ánh mặt trời.
Ánh lửa bùng lên rồi tàn lụi, để lại trong xe một bầu không khí trầm mặc đến rợn người. Tiếng gió rít ngoài cửa sổ như tiếng cười khẩy của định mệnh, vang vọng suốt hành trình dài vạn lý.
—
Cùng lúc đó, tại miền Trung, Trần Phi Vũ bỗng dừng tay khi đang khảo sát một chân tháp cổ. Anh cảm nhận được một nguồn năng lượng chính nghĩa mạnh mẽ đang chuyển động về phía mình.
– Huy đã lên chức rồi. – Phi Vũ nói nhỏ với Linh Chi đang đứng bên cạnh.
Linh Chi khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, đôi mắt âm dương của cô phản chiếu bóng dáng của một tòa tháp ẩn hiện trong sương mù:
– Đó là tin tốt, nhưng cũng là tin xấu. Quyền lực càng lớn, sự cám dỗ và oán hận kéo theo càng mạnh. Anh Huy là một người chính trực, nhưng con nhện sau gáy anh ấy… nó đang bắt đầu lớn hơn của anh rồi.
Phi Vũ nhìn ra biển khơi xa thẳm, nơi những con sóng bạc đầu vỗ vào bờ đá.
– Mỗi người đều có một lời nguyền phải gánh vác. Anh gánh vác dòng họ Trần, còn Huy… anh ấy đang gánh vác cả vận mệnh của sự cân bằng. Mong rằng mảnh Căn Cốt đó sẽ bảo vệ được anh ấy đến cùng.
Gió biển thổi tung mái tóc của cả hai. Những bí mật của Vương Vĩnh Thái tại Gold Tower chỉ mới là phần nổi của tảng băng trôi. Dưới những đụn cát vàng kia, “Vương Miện Của Quỷ” đang dần hoàn thiện những mảnh ghép cuối cùng, và sự xuất hiện của Đội chuyên án P.X chính là biến số mà ngay cả “Bà Chúa Không Mặt” cũng chưa lường trước được.
Hồi chuông tử thần đã gióng lên, và những người chiến binh của ánh sáng và bóng tối đang hội tụ về một điểm. Cuộc chơi này, kẻ thắng sẽ mất tất cả, còn kẻ thua sẽ mãi mãi không được siêu thoát.
Huy nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của mảnh Căn Cốt. Anh thầm hứa với linh hồn của những đồng đội đã ngã xuống: “Dù có phải bước vào chảo dầu sôi của địa ngục, tôi cũng sẽ kéo những kẻ thủ ác xuống cùng. Lần này, luật pháp sẽ không đứng ngoài cuộc.”
Chiếc xe lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn hoa lệ của phố thị, tiến về miền cát trắng, nơi lời nguyền của dòng họ đang rục rịch chuyển mình cho một trận đại chiến định mệnh.
Chương 185 kết thúc với hình ảnh Huy nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình qua Kính Minh Cảnh. Trong tấm kính, tay anh không còn là tay người, mà bao phủ bởi những vảy nhện xám xịt – cái giá của quyền năng nhìn thấu tương lai. Con đường trở thành quỷ để săn quỷ, anh đã thực sự bước đi mà không có đường lui.