Lời Nguyền Của Dòng HọChương 186: Những bức thư nặc danh từ làng Cổ Nguyệt
**CHƯƠNG 186: NHỮNG BỨC THƯ NẶC DANH TỪ LÀNG CỔ NGUYỆT**
Gió biển về đêm mang theo vị mặn chát và cái lạnh len lỏi vào từng thớ thịt. Trần Phi Vũ đứng lặng trên ghềnh đá, nhìn theo vệt đèn xe của Đại úy Huy khuất dần sau những rặng phi lao đen thẫm. Sau lưng anh, Linh Chi vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng tạc từ nỗi sầu muộn. Đôi kính râm che khuất đôi mắt âm dương của cô, nhưng Phi Vũ biết, dưới lớp tròng kính tối màu ấy, em họ anh đang nhìn thấy những thứ mà người thường không bao giờ dám chạm mặt.
“Anh ấy đã đi vào con đường không có lối về,” Linh Chi thầm thì, giọng cô mỏng như tơ nhện. “Sự chính trực của anh Huy là ngọn đèn, nhưng bóng tối của mảnh Căn Cốt lại là dầu. Đèn càng sáng, dầu cạn càng nhanh.”
Phi Vũ không đáp, anh đưa tay sờ lên vết sẹo hình hoa Bỉ Ngạn sau gáy. Nó không còn đau nhức như hồi con nhện đỏ còn ngự trị, nhưng cứ mỗi khi nhắc đến “Lời nguyền” hay “Làng Cổ Nguyệt”, một luồng điện lạnh lẽo lại chạy dọc sống lưng anh. Mọi thứ tưởng chừng đã kết thúc sau đám tang cuối cùng và lễ cầu siêu cho 142 mạng người, nhưng thực tế, bóng ma của quá khứ chưa bao giờ thực sự tan biến. Nó chỉ co cụm lại, chờ đợi một hình hài mới.
Ba ngày sau.
Phi Vũ trở về căn hộ nhỏ tại thành phố, nơi anh cố gắng xây dựng lại cuộc sống của một kiến trúc sư bình thường. Những bản vẽ phục hồi công trình cổ nằm ngổn ngang trên bàn, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào các thông số kỹ thuật.
Tiếng gõ cửa vang lên lúc nửa đêm. Chậm rãi, khô khốc.
Phi Vũ cảnh giác tiến lại gần phía cửa. Qua lỗ quan sát, hành lang trống không, chỉ có ánh đèn neon vàng vọt đang nhấp nháy liên hồi. Anh mở cửa, không có ai bên ngoài, chỉ có một phong thư đặt ngay ngắn trên tấm thảm chùi chân.
Đó là một phong thư bằng giấy bản vàng ố, loại giấy thường dùng để chép kinh hoặc viết sớ ở các vùng quê Bắc Bộ. Mùi hương ám vào phong thư khiến Phi Vũ chết lặng: mùi nhang tàn hòa lẫn với mùi ẩm mốc của gỗ mục và… một chút tanh nồng của máu khô.
Anh cầm phong thư vào trong, tay hơi run rẩy. Trên bì thư không có tên người gửi, cũng không có dấu bưu điện. Chỉ có duy nhất một dòng chữ viết bằng mực tàu đen kịt, nét chữ run rẩy nhưng đầy sắc sảo: *“Người sống ở nhà người, người chết vẫn ở làng.”*
Linh Chi từ trong phòng bước ra, gương mặt cô tái nhợt. Cô không cần nhìn cũng biết thứ anh đang cầm trên tay là gì.
“Nó lại đến rồi, phải không anh?”
Phi Vũ hít một hơi thật sâu, xé mở phong thư. Bên trong không phải một tờ giấy bình thường, mà là một mảnh lụa rách nát, dường như được xé ra từ vạt áo của một cái xác. Trên mảnh lụa là những dòng chữ nắn nót đến rợn người:
*“Hỏa hoạn thiêu rụi từ đường, nhưng không đốt cháy được oán hận dưới móng cột. Cụ Mười không nói hết sự thật. Sa Mệnh Cốt bị đập vỡ, nhưng Linh Đài vẫn còn. Có kẻ đang ngồi trong bóng tối của hầm mộ, đếm từng giọt máu của dòng họ Trần chảy ngược về nguồn.”*
Dưới cùng là một hình vẽ phác thảo sơ sài: một ngôi mộ không tên nằm lẻ loi bên cạnh gốc cây gạo cổ thụ của làng Cổ Nguyệt. Nhưng điều kinh khủng nhất là ở trung tâm ngôi mộ, người ta vẽ một đứa trẻ đang mỉm cười, đôi mắt chỉ là hai cái lỗ đen sâu hoắm.
“Làng Cổ Nguyệt… vẫn còn người?” Phi Vũ lẩm bẩm.
Anh nhớ lại ngày hôm đó, khi ngọn lửa thiêu rụi dinh thự Uẩn Kim Đường, anh đã tận mắt thấy mọi thứ sụp đổ. Anh đã cùng cụ Mười hóa giải địa mạch, giải thoát các linh hồn. Nhưng bức thư này lại nói rằng cụ Mười đã giấu diếm một điều gì đó.
Trong suốt một tuần sau đó, những bức thư tương tự liên tục xuất hiện. Có lúc nó nằm trong kẽ cửa sổ, có lúc lại nằm trong túi áo khoác của Phi Vũ dù anh không hề rời khỏi nhà. Nội dung của chúng ngày càng rõ ràng và mang tính khiêu khích hơn:
*“Thứ hai: Nhện không chết vì lửa, nó chỉ thay da. Ngài kiến trúc sư tài ba, anh có biết tại sao bản vẽ bằng da người của cha anh lại có 13 gian phòng, trong khi Uẩn Kim Đường chỉ có 12 gian?”*
Phi Vũ lập tức mở ngăn kéo, lôi ra bản sơ đồ gốc mà anh luôn mang theo. Đôi mắt anh rà soát từng đường nét, từng ký hiệu kiến trúc. Tim anh đập loạn nhịp khi nhận ra một chi tiết mà trước đây anh đã bỏ qua do quá hoảng loạn. Đúng vậy, sơ đồ thể hiện một không gian âm (void space) nằm ngay dưới lòng đất của từ đường, một gian phòng “không tồn tại” về mặt vật lý nhưng lại là trung tâm của toàn bộ hệ thống phong thủy.
Đó là “Gian thứ 13” – nơi đặt Linh Đài mà bức thư đã nhắc đến.
“Linh Chi, chúng ta phải tìm Cụ Mười,” Phi Vũ dứt khoát.
“Cụ đã đi biệt tích từ sau lễ cầu siêu rồi. Anh biết cụ mà, cụ như một làn khói nhang, tan vào gió thì không ai tìm được,” Linh Chi lo lắng nói. “Nhưng có một người có thể giúp chúng ta xác minh những bức thư này.”
“Đại úy Huy?”
“Không. Huy đang bị cuốn vào vũng lầy của chuyên án P.X. Anh ấy hiện giờ không còn là người của chính nghĩa hoàn toàn nữa. Sức mạnh từ mảnh Căn Cốt đang tha hóa anh ấy từng ngày. Người em nói là… bà đồng Tứ, người từng bị họ Trần chúng ta đuổi khỏi làng ba mươi năm trước vì biết quá nhiều.”
Trưa hôm đó, Phi Vũ nhận được bức thư thứ bảy. Lần này, bên trong phong thư không phải chữ viết, mà là một nhúm tóc dài đen mượt, còn dính cả một mẩu da đầu rỉ máu. Mùi oán khí tỏa ra từ nhúm tóc mạnh đến mức Linh Chi phải nôn khan và ngã quỵ xuống sàn nhà.
“Đó là tóc của Bà Chúa Không Mặt,” Linh Chi thều thào, đôi mắt cô bắt đầu rỉ máu từ bên trong lớp kính râm. “Bà ta… bà ta chưa biến mất. Bà ta đang gọi anh về, Vũ ạ.”
Phi Vũ cầm nhúm tóc lên. Trong một khoảnh khắc, không gian xung quanh anh như biến đổi. Căn hộ hiện đại biến mất, thay vào đó là con đường làng Cổ Nguyệt phủ đầy sương muối. Tiếng quạ kêu xé lòng vang lên từ rặng cây khô. Ở cuối con đường, một bóng người đàn bà mặc váy cưới rách nát, khuôn mặt phẳng lì như một tờ giấy trắng, đang đứng đợi anh. Bà ta giơ một bàn tay gầy guộc, chỉ về phía ngôi mộ không tên bên gốc cây gạo.
*“Về đây… trả nợ…”* một giọng nói khàn đục vang lên ngay sát vành tai anh.
Phi Vũ giật mình tỉnh lại. Mồ hôi ướt đẫm áo. Anh nhận ra trên bàn làm việc của mình, mảnh lụa từ bức thư đầu tiên đang tự bốc cháy, ngọn lửa có màu xanh lam kỳ quái, tỏa ra mùi da thịt cháy khét.
Anh hiểu rằng mình không còn lựa chọn nào khác. Những bức thư nặc danh này không phải là lời đe dọa, mà là một lời mời gọi định mệnh. Có ai đó – hoặc một thứ gì đó – vẫn đang tồn tại ở làng Cổ Nguyệt. Một kẻ đang nắm giữ phần còn lại của lời nguyền, kẻ đã lặng lẽ quan sát cuộc chạy đua của anh và Huy từ trong bóng tối của hầm mộ.
Phi Vũ nhìn bản đồ. Làng Cổ Nguyệt trên bản đồ hành chính hiện giờ chỉ là một vùng trắng, một khu vực bị phong tỏa vì “ô nhiễm hóa chất” theo báo cáo của cảnh sát Huy. Nhưng trên bản đồ tâm linh của anh, đó là một hố đen đang giãn nở, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ.
“Chuẩn bị đồ đạc đi, Chi,” Phi Vũ nói, giọng lạnh lùng và kiên định. “Chúng ta sẽ về lại làng.”
“Nhưng anh đã hứa với cha… là sẽ sống một cuộc đời bình thường,” Linh Chi nức nở.
“Bình thường sao được khi máu trong người anh vẫn mang vị đắng của oán hận? Nếu anh không chấm dứt hoàn toàn cái ‘Gian thứ 13’ kia, thì không chỉ anh, mà cả Huy và em đều sẽ trở thành vật tế cho kẻ đang gửi những bức thư này.”
Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc thước đồng và chìa khóa xương người – những vật phẩm đã cùng anh vượt qua sinh tử. Khi anh quay lưng lại, Linh Chi nhìn thấy một cảnh tượng khiến cô rụng rời: trên bức tường trắng sau lưng Phi Vũ, những vết máu li ti bắt đầu hiện ra, kết lại thành hình một con nhện khổng lồ với tám chiếc chân vươn dài, bao trùm lấy bóng dáng của anh.
Kẻ gửi thư đã đạt được mục đích. Con mồi đã quay trở lại bẫy.
Lúc này, tại trụ sở Đội chuyên án P.X, Đại úy Huy cũng đang nhận được một báo cáo nặc danh. Trên bàn làm việc của anh, một tập hồ sơ ghi dòng chữ: “Sự chuyển động bất thường của địa khí tại tọa độ làng Cổ Nguyệt”. Huy nheo mắt nhìn vào Kính Minh Cảnh, thấy hình ảnh Phi Vũ đang thu dọn hành lý.
Con nhện xám trên cổ Huy cựa quậy, đôi mắt đỏ ngầu của nó lóe lên sự khát máu.
“Cậu lại quay về đó sao, Vũ? Đừng trách tôi nếu chúng ta phải rút súng hướng vào nhau ở nơi hầm mộ đó,” Huy thầm nghĩ, bàn tay anh vô thức bóp nát chiếc bút chì trong tay.
Sương mù lại một lần nữa phủ kín con đường dẫn về vùng quê Bắc Bộ xa xôi. Tiếng chuông tử thần bắt đầu vang lên từ hư vô, đón chào những vị khách cuối cùng của một vở kịch oán nghiệp kéo dài chín đời mười kiếp. Ở làng Cổ Nguyệt, bóng tối đang cựa mình, và ngôi mộ không tên bên gốc cây gạo đột ngột nứt ra một kẽ hở dài, để lộ ra bên trong không phải xương cốt, mà là một lối vào sâu thẳm dẫn xuống Gian Thứ 13.
Có người vẫn đang ở đó. Có kẻ vẫn đang đợi. Và lời nguyền, thực tế, chỉ mới chính thức bắt đầu vòng lặp tàn khốc nhất của nó.