Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 187: Trở về làng lần cuối

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:18:57 | Lượt xem: 6

CHIẾC xe bán tải màu đen lao đi trong màn sương mù dày đặc như sữa đặc của vùng núi phía Bắc. Ánh đèn pha vàng vọt chỉ có thể xuyên thấu qua lớp không khí ẩm ướt được vài mét, trước khi bị bóng tối vô tận nuốt chửng.

Ngồi trên ghế lái, Trần Phi Vũ nắm chặt vô lăng, những đốt ngón tay trắng bệch vì gồng lực. Sau gáy anh, nơi có vết bớt hình nhện đỏ thẫm, cảm giác ngứa ngáy và đau đớn đang hành hạ dữ dội. Con nhện giờ đây đã hoàn thiện đủ tám cái chân, những chiếc chân sắc nhọn như dao găm cắm sâu vào da thịt, mút lấy từng giọt huyết khí cuối cùng để chuẩn bị cho một sự tái sinh kinh hoàng. Phi Vũ cảm nhận được nó đang cựa quậy, không phải trên bề mặt da, mà là len lỏi vào tận tủy sống, từng nhịp đập của nó hòa làm một với nhịp tim của anh.

Bên ghế phụ, Linh Chi bó gối, đôi mắt âm dương ẩn sau lớp kính râm sẫm màu không ngừng run rẩy. Cô không dám nhìn ra ngoài cửa sổ, bởi cô biết, ngoài kia không chỉ là rừng cây. Ở những khe đá hay lùm cây rậm rạp, những bóng trắng lờ mờ đang tụ tập, đôi mắt lục lạt của chúng dõi theo chiếc xe như nhìn một chiếc quan tài đang di động.

“Anh Vũ… chúng ta thực sự phải làm chuyện này sao?” Linh Chi khẽ hỏi, giọng cô lạc đi giữa tiếng động cơ gầm rú.

Phi Vũ không quay đầu lại, mắt anh vẫn dán chặt vào con đường độc đạo dẫn vào làng Cổ Nguyệt. “Anh không còn lựa chọn nào khác, Chi. Sáu ngày. Đó là tất cả những gì anh còn lại. Nếu không kết thúc ở nơi nó bắt đầu, cái chết của anh sẽ chỉ là khởi đầu cho một tai họa lớn hơn. ‘Gian thứ 13’ không chỉ dành cho người họ Trần, nó đang mở ra để nuốt chửng cả vùng đất này.”

Ở ghế sau, Đại úy Huy ngồi im lặng, tay đặt lên khẩu súng lục bên hông, nhưng tâm trí anh lại đang đấu tranh dữ dội với con nhện xám ký sinh trên cổ mình. Kể từ sau vụ ở Gold Tower, Huy nhận ra ranh giới giữa chính nghĩa và tà thuật trong anh đã mờ mịt. Anh không còn là một cảnh sát điều tra đơn thuần, mà đã trở thành một phần của ván cờ đẫm máu này.

Làng Cổ Nguyệt hiện ra sau một khúc cua gắt. Khác với vẻ vắng lặng điêu tàn của lần trở về trước, ngôi làng giờ đây bao phủ bởi một bầu không khí u linh đến rợn người. Những ngôi nhà gạch cũ kỹ đứng im lìm, không một ánh đèn, không một tiếng chó sủa. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe cửa hẹp tạo thành những âm thanh như tiếng khóc than ai oán.

Chiếc xe dừng lại trước lối dẫn vào từ đường họ Trần – nơi từng là biểu tượng của sự giàu sang tột đỉnh, giờ chỉ còn là một đống đổ nát sau trận hỏa hoạn và những biến cố kinh hoàng.

Phi Vũ bước xuống xe. Hơi lạnh từ mặt đất xộc lên, buốt thấu tận xương. Anh nhìn vào đống gạch vụn, nơi cột trụ trấn yểm năm xưa đã bị chính tay anh phá hủy. Thế nhưng, điều khiến anh lạnh gáy không phải là tàn tích cũ, mà là sự thay đổi của địa mạch nơi đây. Với con mắt của một kiến trúc sư và người nắm giữ Huyết Kế, Phi Vũ nhận ra dòng sinh khí của ngôi làng đã bị xoắn lại, chảy ngược về phía nghĩa địa tổ tiên sau rặng tre già.

“Đi thôi. Chúng ta phải thăm mộ trước.” Phi Vũ trầm giọng nói.

Cả ba người bước đi trên con đường mòn nhỏ hẹp dẫn ra phía sau làng. Hai bên đường, những cây gạo cổ thụ rụng sạch lá, cành lá khẳng khiu vươn ra như những cánh tay quỷ đang cố chộp lấy kẻ qua đường. Mỗi bước đi của Phi Vũ, vết bớt sau gáy lại rung lên từng hồi. Anh thấy rõ những hình ảnh ảo giác bắt đầu hiện ra: Những quan viên thời phong kiến mặc áo dài đen đi lại lờ mờ, những tiếng xì xào bàn tán bằng một ngôn ngữ cổ xưa mà anh bỗng nhiên thấu hiểu.

Khu nghĩa địa của dòng họ Trần Phi nằm trên một gò đất cao, được bao quanh bởi một dòng kênh nước đen ngòm, không một sự sống nào có thể tồn tại dưới lòng nước ấy. Những ngôi mộ đá đứng sừng sững, xám xịt và lạnh lẽo.

Phi Vũ dừng lại trước một ngôi mộ lớn, bề thế nhất nhưng cũng u ám nhất. Đó là mộ phần của Trần Phi Cao – vị tổ tiên khởi đầu cho tất cả vinh hoa và tội nghiệt. Trên bia đá, những dòng chữ đã mòn mỏi theo thời gian nhưng vẫn toát lên một vẻ uy quyền đáng sợ.

“Cụ tổ… con đã về đây.” Phi Vũ thầm thì. Anh lấy ra từ trong túi áo chiếc thước đồng và chìa khóa xương – di vật của cha mình.

Ngay khi chìa khóa xương chạm vào mặt đá của ngôi mộ, một luồng oán khí đen ngòm phun ra từ kẽ đá. Không gian xung quanh đột ngột hạ xuống âm độ. Sương mù quánh đặc lại thành những hình hài méo mó.

Linh Chi hét lên một tiếng nhỏ, cô vội vàng lùi lại sau lưng Huy. Qua đôi mắt âm dương, cô thấy những ngôi mộ xung quanh đang dần dần nứt vỡ. Từ dưới những kẽ đất, những bàn tay khô héo, chỉ còn da bọc xương đang cố ngoi lên.

“Vũ! Cẩn thận!” Huy rút súng, hướng nòng về phía những cái bóng đang chuyển động. “Cái gì đang diễn ra thế này?”

“Đó là sự chào đón của dòng họ.” Phi Vũ nói, giọng lạnh băng đến lạ thường. “Họ không muốn chúng ta ở đây, hoặc… họ đang quá đói khát.”

Anh tiến đến ngôi mộ của Trần Vĩnh Khang – người chú vừa mới qua đời cách đây không lâu trong những âm mưu tàn khộc. Ngôi mộ của Khang trông vẫn còn mới, nhưng cỏ xung quanh đã héo úa thành một màu đen kịt. Phi Vũ đặt tay lên mộ, một cảm giác căm hận từ quá khứ tràn về. Anh thấy lại cảnh Khang dùng tà thuật để đẩy nhanh lời nguyền lên người mình, thấy lại sự phản bội cay đắng của tình thân.

Thế nhưng, đích đến cuối cùng của họ không phải là những ngôi mộ có tên. Phi Vũ dẫn mọi người đi sâu vào tận cùng của khu nghĩa địa, nơi ranh giới giữa làng Cổ Nguyệt và rừng già bắt đầu bị xóa nhòa. Tại đó, có một gò đất hoang phế, không bia đá, không nhang khói. Chỉ có một cây gạo bị sét đánh cháy sém một nửa đứng trấn giữ bên cạnh.

Đó chính là “Mộ không tên” – nơi chôn cất Tuyết, người con gái đã bị tổ tiên họ Trần hiến tế làm thần giữ của, người sau này trở thành Bà Chúa Không Mặt.

Khi đứng trước gò đất này, con nhện sau gáy Phi Vũ hoàn toàn phát điên. Tám chiếc chân của nó cào xé mạnh đến mức máu bắt đầu rỉ ra từ sau cổ anh, thấm đỏ cả cổ áo sơ mi trắng. Phi Vũ quỳ thụp xuống, nỗi đau đớn khiến tầm nhìn của anh nhòe đi.

Trong ảo giác, anh thấy mặt đất dưới chân mình biến thành một tấm gương khổng lồ. Bên dưới tấm gương ấy là một gian phòng bằng gỗ mục mị, treo đầy những thi thể đang lơ lửng – đó chính là “Gian thứ 13” mà anh hằng nghe nói đến. Và giữa trung tâm của gian phòng ấy, một người phụ nữ trong bộ váy cưới rách nát, khuôn mặt phẳng lì không có ngũ quan, đang ngồi thêu một bức họa bằng chỉ đỏ. Bức họa đó vẽ hình một con nhện… và khuôn mặt của người trong tranh chính là Phi Vũ.

“Vũ! Tỉnh lại đi!” Tiếng của Huy vang lên bên tai nhưng nghe xa xăm như từ một thế giới khác.

Linh Chi vội vàng lấy ra một hũ tro từ trong túi, vẩy lên người Phi Vũ. Đó là tro nhang của 142 nạn nhân đã được cầu siêu năm xưa, thứ duy nhất mang hơi ấm của sự giải thoát trong vùng đất này.

Mùi nhang thơm thanh khiết chạm vào khứu giác giúp Phi Vũ kéo lại chút lý trí cuối cùng. Anh hít một hơi sâu, bàn tay run rẩy cầm lấy chìa khóa xương người, cắm thẳng vào tâm gò đất hoang.

“Ầm!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Một kẽ nứt lớn toác ra ngay dưới chân ba người. Không phải là đất đá, mà là một mùi gỗ mục và mùi hương trầm nồng nặc bốc lên. Dưới kẽ nứt ấy lộ ra một bậc thang bằng đá dẫn sâu xuống lòng đất.

“Đây không phải là một ngôi mộ bình thường,” Phi Vũ đứng dậy, lau vết máu trên cổ, ánh mắt sắc lẹm. “Đây là lối vào cung điện ngầm của Bà Chúa. Gian thứ 13 không nằm ở chiều không gian nào khác, nó nằm ngay dưới chân chúng ta, dưới máu thịt của dòng họ Trần.”

Đại úy Huy quan sát kẽ nứt, bản năng cảnh sát mách bảo anh rằng bên dưới là một cái bẫy không lối thoát. Thế nhưng, con nhện xám trên cổ anh đang thôi thúc, như muốn dẫn anh về với chủ nhân đích thực của nó. “Chúng ta sẽ vào đó?”

“Bắt buộc phải vào,” Phi Vũ đáp. “Nếu không vào lúc này, sáu ngày nữa, khi con nhện này hút hết máu của tôi, nó sẽ chui ra khỏi cơ thể tôi và biến làng Cổ Nguyệt thành một nghĩa địa thực sự cho cả tỉnh này.”

Huy kiểm tra lại hộp đạn, gật đầu: “Tôi đi trước. Chi đi giữa, Vũ đi cuối. Nếu có gì bất thường, bắn trước rồi nói sau.”

“Súng của anh không hạ được thứ bên dưới đâu, Huy,” Linh Chi lên tiếng, giọng run rẩy nhưng đôi mắt cô hiện lên sự quyết tâm. “Bên dưới đó… chỉ có oán hận mới trị được oán hận.”

Họ bắt đầu đi xuống. Mỗi bước chân xuống sâu hơn, bóng tối lại đặc lại như một thứ chất lỏng sền sệt. Đèn pin của Huy bắt đầu nhấp nháy liên tục do ảnh hưởng của từ trường hoặc oán khí quá nặng.

Khi họ chạm xuống đáy của bậc thang, một không gian khổng lồ mở ra khiến cả ba phải nín thở. Đó là một gian điện thờ được xây dựng hoàn toàn bằng gỗ quý – thứ gỗ đã chuyển sang màu đen bóng do bị ngâm trong máu và uế khí qua hàng trăm năm. Trên những cây cột gỗ lớn, thay vì những hình chạm khắc rồng phượng, người ta thấy những hình người bị treo cổ, những khuôn mặt đang gào thét trong đau đớn.

Mỗi cây cột chính là một linh hồn của dòng họ Trần bị giam cầm. Phi Vũ nhận ra cha mình, nhận ra ông Khang, và cả những người anh họ đã chết thảm. Linh hồn họ bị phong ấn vào gỗ mộc để làm vật liệu chống giữ cho cung điện ngầm này.

Giữa gian điện, một chiếc quan tài bằng đá trắng tinh khôi đặt trên một bục cao. Sự đối lập giữa màu trắng của đá và màu đen của gian điện tạo nên một cảm giác rợn tóc gáy.

“Bà Chúa…” Linh Chi thầm thì, đôi mắt âm dương của cô bắt đầu rướm máu vì không chịu nổi áp lực.

Bỗng nhiên, từ trong bóng tối của những cây cột, những tiếng hát ru bắt đầu vang lên. Giai điệu du dương nhưng tràn đầy cay đắng, ai oán:

“Ầu ơ… máu trả máu, xương trả xương…
Hàng vạn đêm dài trong huyệt tối…
Chờ kẻ bội tình đến đón dâu…”

Từ sau chiếc quan tài đá, một bóng dáng cao gầy từ từ hiện ra. Bà ta mặc một bộ đại bào đỏ thẫm của tà sư, nhưng mái tóc dài bạc trắng xõa xuống tận gót chân che khuất khuôn mặt. Khi bà ta bước ra khỏi bóng tối, Phi Vũ nhận ra đó không phải là Bà Chúa Không Mặt.

“Cụ Mười?” Phi Vũ thảng thốt kêu lên.

Hình bóng ấy từ từ ngẩng đầu. Đó chính là Cụ Mười, nhưng cơ thể cụ giờ đây đã bị biến dạng. Một nửa khuôn mặt cụ vẫn là nếp nhăn già nua quen thuộc, nhưng nửa còn lại đã bị quỷ hóa, làn da xám xịt và đôi mắt chỉ còn một tròng đen láy. Cụ cầm chiếc gậy gỗ đen – thứ pháp bảo tà ác đã thu nhận sức mạnh của hàng ngàn vong linh.

“Vũ đó sao? Con về sớm hơn ta nghĩ,” giọng Cụ Mười nghe khê đặc, như tiếng gỗ cưa vào nhau.

“Tại sao cụ lại ở đây? Cụ đã nói cụ bảo vệ con cháu họ Trần mà?” Huy hét lớn, tay súng không rời mục tiêu.

Cụ Mười cười lên một tiếng đầy man dại: “Bảo vệ? Ta đã bảo vệ cái dòng họ khốn nạn này suốt ba trăm năm qua. Ta là hậu duệ của thầy pháp năm xưa, nhưng cũng là kẻ bị cái lời thề chết tiệt ấy trói buộc. Các người được sống vinh hoa, còn dòng họ của ta phải làm kiếp canh giữ cổng địa ngục. Bây giờ, ván cờ đã đến hồi kết. Máu của đứa trẻ cuối cùng sẽ mở ra cánh cửa Luân Hồi, giải thoát cho ta, và nhấn chìm tất cả các người vào Gian Thứ 13 vĩnh cửu.”

Cụ Mười vung mạnh chiếc gậy gỗ. Những cột gỗ xung quanh rung chuyển, những cái xác treo bên trên bỗng nhiên mở mắt. Những đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng nhìn chằm chằm vào ba người.

“Vũ, chạy đi!” Linh Chi đẩy mạnh anh về phía lối vào.

Nhưng Phi Vũ không nhúc nhích. Anh đứng đó, cảm nhận con nhện trên gáy đang rung lên nhịp nhàng theo tiếng gậy của Cụ Mười. Anh nhận ra một sự thật cay đắng: Cụ Mười không phải phản bội anh. Cụ là nạn nhân cuối cùng, kẻ đã để bản thân bị Bà Chúa thao túng nhằm kéo anh về đây đúng lúc.

“Con nhện đã nở đủ tám chân,” Cụ Mười nói, giọng bỗng trở nên dịu dàng một cách đáng sợ. “Nó không phải là vết bớt. Nó là trứng của Bà Chúa. Và Vũ ơi, đêm nay, khi trăng lên đến đỉnh đầu ở làng Cổ Nguyệt, con nhện ấy sẽ phá nát tủy sống của con để tái sinh.”

Phi Vũ cảm thấy lưng mình nứt ra một đường dài. Cơn đau vượt ngưỡng chịu đựng khiến anh quỳ rạp xuống. Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy khuôn mặt của Trần Phi Cao – vị tổ tiên khởi đầu – hiện ra sau lưng Cụ Mười, mỉm cười đắc thắng. Vinh hoa của dòng họ được mua bằng xương máu người ngoài, và giờ đây, chính người trong họ phải trả nợ bằng cả linh hồn.

“Tôi sẽ không để nó xảy ra,” Phi Vũ gằn giọng qua kẽ răng đầy máu. Anh cầm chiếc thước đồng, dùng hết sức bình sinh đâm thẳng vào bắp đùi mình để duy trì sự tỉnh táo.

Dòng máu đỏ thẫm chảy xuống sàn đá đen bóng. Ngay khi máu của anh chạm vào mặt sàn, những hoa văn bùa chú cổ xưa ẩn dưới lớp gỗ bắt đầu phát sáng rực rỡ. Đây là nghi thức cuối cùng, cuộc gặp gỡ cuối cùng của dòng họ với tội ác thiên cổ của mình.

Huy bắt đầu nổ súng vào những cái xác đang hạ xuống, tiếng súng nổ đinh tai nhức óc trong không gian kín mít. Linh Chi quỳ xuống, tay kết ấn, cố gắng dùng sức mạnh tâm linh để tạo ra một vòng bảo vệ quanh Phi Vũ.

Cả nghĩa địa làng Cổ Nguyệt ở bên trên đang rung chuyển. Những ngôi mộ nứt ra, và từ những kẽ hở ấy, những bóng đen ùn ùn kéo xuống tầng hầm, như hàng vạn con kiến khổng lồ đang tìm về tổ.

“Trở về đi, Vũ,” Cụ Mười tiến lại gần, chiếc gậy gỗ tỏa ra oán khí đen ngòm. “Vào trong quan tài đá đó, trở thành vật chủ cho Bà Chúa, và dòng họ Trần sẽ tồn tại vĩnh hằng trong bóng tối.”

Phi Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh giờ đây không còn sự sợ hãi. Sự thức tỉnh của Huyết Kế tám chân không chỉ mang lại nỗi đau, mà còn mang lại cho anh sức mạnh để nhìn thấu cấu trúc của cái bẫy này. Anh nhìn thấy những sợi tơ vô hình nối từ tim của Cụ Mười, từ quan tài đá, đến tận tám chân của con nhện trên gáy mình.

“Vĩnh hằng sao? Một vinh quang xây trên tiếng khóc của kẻ khác thì có gì đáng tự hào?” Phi Vũ cười lạnh. “Cụ Mười, hôm nay không chỉ có tôi chết. Cả gian điện này, cả cái dòng họ thối nát này, sẽ theo tôi xuống địa ngục.”

Anh tung chiếc chìa khóa xương lên cao. Chiếc chìa khóa bốc cháy bằng một ngọn lửa màu xanh biếc – hỏa oán niệm.

Đó không phải là lúc bắt đầu nghi lễ, đó là lúc Phi Vũ quyết định phá hủy hoàn toàn cốt lõi của địa mạch làng Cổ Nguyệt. Cả gian điện rung chuyển như sắp sụp đổ. Gỗ đen nứt vỡ, máu phun ra từ những cây cột. Tiếng gào thét của vạn quỷ vang dội cả một vùng trời đêm Bắc Bộ.

Trong màn sương mù phía trên, những người dân làng Cổ Nguyệt còn sót lại bỗng nhiên thấy nghĩa địa bốc lên một luồng ánh sáng đỏ rực rồi lặn mất tăm xuống đất. Trái đất rên rỉ dưới một áp lực khủng khiếp.

Cuộc đối đầu cuối cùng đã chính thức bắt đầu tại Gian Thứ 13. Sáu ngày thọ mạng còn lại của Trần Phi Vũ giờ đây không tính bằng ngày, mà tính bằng từng nhịp thở trong bóng tối vô cùng. Lời nguyền chín đời mười kiếp đang chờ đợi một kết cục dứt khoát, bằng máu của người thừa kế cuối cùng.

Cụ Mười thét lên một tiếng không phải tiếng người, vung gậy lao tới. Huy nổ những viên đạn cuối cùng. Linh Chi kiệt sức gục ngã. Và Phi Vũ, với con nhện tám chân đang xé nát tấm lưng, đứng thẳng dậy đón nhận lấy định mệnh đẫm máu của mình.

Bà Chúa Không Mặt từ từ mở nắp quan tài đá từ bên trong. Một bàn tay nhợt nhạt, dài ngoằng với những chiếc móng đen vươn ra, chỉ thẳng vào trái tim Phi Vũ.

“Đón dâu… đón dâu rồi…”

Tiếng hát ru chìm nghỉm trong tiếng sụp đổ của một gia tộc. Làng Cổ Nguyệt từ nay về sau, có lẽ sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi bản đồ của người sống, trở thành một vết sẹo tâm linh đen ngòm giữa lòng trần gian.

Phi Vũ nhắm mắt, để cho linh hồn mình hòa tan vào nỗi đau thiên cổ. Anh biết, để cắt đứt xích xiềng, anh phải tự biến mình thành mắt xích bị nghiền nát đầu tiên.

Màn sương bao phủ nghĩa địa đột ngột đặc lại, che giấu hoàn toàn cuộc thảm sát dưới lòng đất. Chỉ còn tiếng gió rít qua cây gạo chết, nghe như một hơi thở dài thanh thản của kẻ vừa được trả món nợ máu kéo dài ba trăm năm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8