Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 188: Cây đa đầu làng và linh hồn cụ Mười

Cập nhật lúc: 2026-05-31 19:19:47 | Lượt xem: 5

Tiếng nổ từ chiếc chìa khóa xương không vang rền như thuốc nổ thông thường, mà nó là một loại âm thanh đục ngầu, nghe như tiếng xương người bị nghiền nát dưới một sức ép khổng lồ. Ánh sáng xanh biếc từ hỏa oán niệm bùng lên, nuốt chửng những sợi tơ máu và làm rung chuyển tận gốc rễ Gian thứ 13.

Trần Phi Vũ cảm thấy mặt đất dưới chân mình không còn là đá cứng, mà tan chảy thành một đầm lầy bóng tối. Anh rơi xuống, xuyên qua những tầng địa tầng u ám, xuyên qua cả tiếng gào thét của vạn quỷ đang bị thiêu đốt.

Khi mở mắt ra một lần nữa, Phi Vũ không còn thấy trần hầm hôi hám hay những cây cột gỗ mộc mị đầy oán linh. Trước mắt anh là một màn sương trắng đục như sữa, lờ mờ và tịch mịch đến gai người. Không khí mang theo mùi thơm dịu nhẹ của nhang trầm, loại nhang cũ mà ngày bé anh vẫn thường thấy cha thắp trên bàn thờ vào mỗi đêm rằm.

“Đây là… địa ngục sao?” Vũ tự hỏi, giọng anh khản đặc.

Anh đưa tay sờ ra sau gáy. Vết bớt hình nhện không còn nóng rát hay cựa quậy nữa, nó nằm im lìm như đã chết lâm sàng. Phi Vũ gắng gượng đứng dậy, bước đi trong màn sương không phương hướng. Cho đến khi một bóng đen khổng lồ hiện ra phía trước.

Đó là một cây đa.

Cây đa đầu làng Cổ Nguyệt. Nhưng nó không già cỗi, héo úa như thực tại mà anh biết. Cây đa này vươn những tán lá xanh rì, rậm rạp che khuất cả một khoảng không gian mênh mông. Dưới gốc đa, có một bóng người nhỏ thò đang ngồi trên chiếc chõng tre cũ, tay cầm quạt nan lạch cạch quạt.

“Về rồi đấy à, thằng ranh?”

Một giọng nói thân thuộc, khô khốc nhưng ẩn chứa sự khoan dung đã biến mất từ rất lâu rồi. Phi Vũ sững người, đôi chân run rẩy bước lại gần.

Dưới ánh sáng mờ ảo của ảo cảnh, Cụ Mười đang ngồi đó. Không phải là thực thể biến dị với khuôn mặt chảy xệ, đôi mắt đỏ ngầu hay những móng tay đen kịt đầy oán khí. Cụ ngồi đó trong bộ áo bà ba màu nâu sòng, mái tóc bạc trắng búi cao, con mắt trái vốn mù lòa nay lại trong veo như mặt hồ mùa thu. Cụ đang bỏm bẻm nhai trầu, trông bình thản như một lão nông vừa kết thúc buổi cày.

“Cụ Mười?” Phi Vũ quỵ xuống trước chõng tre, nước mắt trào ra không kiểm soát. “Cụ thật sự là Cụ Mười?”

Cụ Mười ngừng quạt, liếc mắt nhìn anh, rồi thở dài một tiếng thật dài: “Thân già này còn ai vào đây nữa. Chỉ là, đây là chút tàn hồn cuối cùng ta gửi lại trong địa mạch làng Cổ Nguyệt trước khi bị Bà Chúa chiếm lấy hoàn toàn thân xác. Đừng khóc, đàn ông họ Trần không được đổ lệ trước mặt người ngoài, nhất là khi đôi vai còn đang gánh nợ.”

Phi Vũ nấc nghẹn: “Dưới kia… mọi thứ đang sụp đổ. Con đã phá hủy chìa khóa xương. Con đã định cùng chết với tất cả.”

“Ta biết.” Cụ Mười đặt chiếc quạt xuống, ánh mắt cụ nhìn vào hư không xa xăm. “Đó là con đường duy nhất, nhưng cũng là con đường đau đớn nhất. Vũ à, con có hận ta không? Hận ta đã dẫn con đi vào cái vũng bùn này, hận ta đã giấu giếm con biết bao nhiêu chuyện?”

Phi Vũ lắc đầu: “Con không hận. Nếu không có cụ, con đã chết vào năm 27 tuổi như một con chó hoang rồi. Con chỉ muốn biết… tại sao? Tại sao cụ lại hy sinh cả đời mình cho một dòng họ tàn độc như họ Trần?”

Cụ Mười mỉm cười u uất, nhả một búng nước trầu xuống nền đất sương mù. Cụ bắt đầu kể, giọng cụ trầm xuống, như vọng về từ trăm năm trước:

“Dòng họ cụ, thực chất là hậu duệ của thầy phong thủy năm xưa. Người ta vẫn tưởng tổ tiên ta giúp họ Trần cầu tài vì lòng tham, nhưng thực chất là một sai lầm chết người. Tổ tiên ta vì muốn trấn áp một đại hung tinh tại làng Cổ Nguyệt nên đã lập ra thế trận ‘Bát Quái Ngược’. Nhưng ông ấy không ngờ, sự tham lam của họ Trần đã làm biến chất trận pháp đó. Thay vì trấn ác, nó lại nuôi quỷ. Bà Chúa Không Mặt… bà ấy vốn là một cô gái lương thiện, bị chính người yêu mình – một kẻ mang dòng máu họ Trần – phản bội và dâng làm vật tế để đổi lấy quyền lực. Máu của bà ấy thấm xuống đất này, cộng với trận pháp sai lầm của tổ tiên ta, đã tạo ra một lời nguyền không thể hóa giải.”

Cụ Mười khẽ đưa tay vuốt lên tán lá đa: “Tổ tiên ta hối hận, nên để lại di huấn cho con cháu đời đời phải ở lại canh giữ, dùng mạng sống và linh hồn để trì hoãn lời nguyền. Ta đã sống tám mươi năm trong bóng tối của từ đường, nhìn từng đứa trẻ họ Trần sinh ra rồi lớn lên, rồi chết thảm. Ta vừa là người coi kho, vừa là quản ngục, cũng vừa là kẻ đồng lõa.”

“Vậy tại sao lúc này cụ lại trở thành như vậy?” Phi Vũ hỏi.

“Khi con quay lại làng lần cuối này, Bà Chúa đã thức tỉnh hoàn toàn.” Ánh mắt Cụ Mười hiện lên sự ghê rợn khi nhớ lại. “Bà ta không cần người canh giữ nữa, bà ta cần một vật chứa có đạo hạnh. Bà ta đã nuốt chửng linh hồn ta, biến xác thịt ta thành một con rối. Những gì con thấy ở Gian thứ 13, đó không phải là ta, đó là đống thịt vụn mang hình hài của một tội nhân.”

Cụ Mười đột nhiên đứng dậy, bước đến bên Phi Vũ. Cụ đưa bàn tay gầy guộc, khô héo chạm vào trán anh. Một dòng điện lạnh buốt nhưng thanh khiết chạy thẳng vào đại não Phi Vũ.

“Nghe đây Vũ. Sáu ngày thọ mạng của con không phải để con tìm cách sống sót, mà để con làm một việc cuối cùng. Bà Chúa Không Mặt không thể chết bằng gươm đao hay bùa chú thông thường. Bà ấy sống bằng oán hận của cả dòng họ Trần được tích tụ qua mười hai đời. Để giết được bà ta, con phải hóa giải được nguồn gốc của oán hận đó.”

“Con phải làm sao?” Phi Vũ hỏi, cảm giác thực tại đang bắt đầu kéo anh đi. Không gian cây đa đang mờ dần.

“Con nhện sau gáy con không phải chỉ là lời nguyền, nó là Huyết Ấn kết nối với tâm linh của Bà Chúa. Khi con nhện nở đủ tám chân, nó sẽ mở ra cánh cổng tiến vào ký ức của bà ta. Con phải tìm thấy trái tim thật sự của cô gái năm xưa, mảnh linh hồn thiện lương cuối cùng bị giam cầm trong oán linh không mặt kia. Chỉ khi mảnh linh hồn đó được giải thoát, oán khí mới tan biến.”

Giọng Cụ Mười bắt đầu méo mó, ảo cảnh xung quanh rạn nứt như gương vỡ.

“Nhớ lấy, Vũ… đừng nhìn vào cái ‘Không Mặt’. Hãy nhìn vào cái ‘Có Tâm’. Linh Chi và cậu cảnh sát kia… mạng của họ nằm trong tay con. Ta sẽ dùng tàn hồn này để giữ lấy cửa ngục thêm một chút nữa. Khi con tỉnh lại, hãy đâm thẳng kim bạc vào huyệt đạo chính giữa đỉnh đầu của ta. Đừng nương tay, đó là cách duy nhất để giải thoát cho ta và khiến Bà Chúa bị chấn động.”

“Cụ Mười! Đừng đi!” Phi Vũ hét lớn, vươn tay ra nhưng chỉ chạm phải màn sương tan biến.

“Chạy đi Vũ… hãy sống cho ra một con người, không phải một con rối của dòng họ…”

Âm thanh cuối cùng của Cụ Mười bị nuốt chửng bởi một tiếng gào xé tai.

Phi Vũ bừng tỉnh.

Thực tại ập vào giác quan anh như một xô nước đá. Anh đang nằm giữa đống đổ nát của hầm mộ, bùn đất và máu đen văng tung tóe. Gian điện thứ 13 đã sụp đổ một nửa, trần đá phía trên bắt đầu rơi xuống những mảng lớn.

Trước mặt anh, bản thể biến dị của Cụ Mười đang bị tơ máu quấn chặt, run rẩy dữ dội. Bà Chúa Không Mặt đã bò ra khỏi quan tài. Đó không còn là một hình người rõ rệt, mà là một khối thịt và vải liệm xám xịt, cao lớn rợn người, chiếm trọn không gian phía cuối gian hầm. Nơi đáng lẽ là khuôn mặt chỉ có một cái lỗ đen sâu hoắm, liên tục phát ra những tiếng hát ru eo éo, thê thiết.

Huy đang nằm gục gần đó, đầu chảy máu, khẩu súng trên tay anh đã bị vặn cong như một sợi bún. Linh Chi thì bị treo lơ lửng trên không trung bởi những sợi tóc đen dài xuất phát từ chân tóc của Bà Chúa. Cô bé đã ngất đi, khuôn mặt tái mét không còn giọt máu.

“Vũ… đến đây… đến với ta…”

Tiếng hát ru bỗng đổi thành một giọng nữ nghẹn ngào, vang lên ngay trong đầu anh. Phi Vũ cảm thấy sau gáy đau nhức kinh hoàng. Con nhện tám chân trên da thịt anh bắt đầu đâm sâu những chiếc chân sắc nhọn vào cột sống của anh, ép anh phải quỳ xuống, ép anh phải quy phục.

Nhưng trong đầu Phi Vũ lúc này, hình ảnh cây đa xanh rì và nụ cười của Cụ Mười vẫn còn quá rõ ràng.

“Đừng hòng.”

Anh nghiến răng, máu từ kẽ răng chảy ra đỏ thẫm. Tay anh quờ quạng trong đống đổ nát, tìm thấy chiếc kim bạc mà Linh Chi đã dùng để trấn giữ cho anh trước đó.

Phi Vũ chống tay, bò từng chút một về phía Cụ Mười đang quằn quại.

Thực thể biến dị mang khuôn mặt Cụ Mười nhìn thấy anh, nó gầm lên một tiếng đầy đe dọa. Một luồng hắc khí phun ra từ miệng nó, làm da thịt Phi Vũ bỏng rát. Nhưng anh không dừng lại. Mỗi bước đi, con nhện sau gáy lại xé toạc thêm một lớp thịt. Máu của người kế vị cuối cùng chảy dọc xuống lưng, thấm vào địa mạch làng Cổ Nguyệt, khơi gợi một phản ứng dây chuyền.

Bà Chúa Không Mặt dường như cảm nhận được sự kháng cự từ con mồi. Những sợi tóc đen cuồng bạo lao về phía Phi Vũ như những con rắn độc.

“Cút đi!” Huy bỗng tỉnh lại, dùng sức tàn lực cuối cùng lao đến ôm lấy búi tóc đen, kéo mạnh nó ra khỏi hướng của Phi Vũ.

“Cậu Vũ! Làm đi!” Huy hét lên trước khi bị những sợi tóc quấn lấy cổ, nhấc bổng lên không trung.

Phi Vũ lấy đà, phóng mình về phía trước. Anh nhảy vọt lên lưng của thực thể biến dị mang hình dáng Cụ Mười. Anh nhìn vào con mắt mù đang trợn trừng của thực thể đó. Trong tích tắc, anh thấy được ánh mắt của Cụ Mười đang nhìn mình khích lệ.

“Xin lỗi cụ… và cảm ơn cụ!”

Phi Vũ dồn toàn bộ sức lực, đâm mạnh chiếc kim bạc vào đúng huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Cụ Mười.

Một tia sáng trắng xóa từ chiếc kim bùng nổ, đối nghịch hoàn toàn với bóng tối xung quanh. Thực thể biến dị phát ra một tiếng gào thảm thiết, nhưng lần này là tiếng người – tiếng của Cụ Mười thật sự. Toàn bộ oán khí tích tụ trong cơ thể mục nát đó bị đánh tan, cơ thể cụ bắt đầu tan chảy thành một làn khói trắng.

Bà Chúa Không Mặt rống lên kinh động, toàn bộ không gian Gian thứ 13 nổ tung. Sức mạnh phản phệ từ cái chết của “vật chứa” khiến bà ta lảo đảo. Linh Chi và Huy rơi phịch xuống đất khi những sợi tóc đen co rút lại.

Phi Vũ ngã xuống bên cạnh xác của Cụ Mười. Lúc này, xác thịt của cụ chỉ còn là một đống xương khô tàn héo, nhưng trên gương mặt sọ người ấy, hàm răng dường như đang nở một nụ cười thanh thản. Một quả cầu ánh sáng nhỏ bay ra từ đống xương, va vào người Phi Vũ.

Ký ức ập tới.

Anh thấy mình không còn ở trong hầm mộ nữa. Anh đang đứng giữa một sân đình cổ, xung quanh là những người mặc trang phục từ thời phong kiến. Một cô gái xinh đẹp trong bộ áo dài đỏ đang đứng dưới gốc đa, tay cầm một dải lụa thêu hình nhện.

“Thiên ơi, chàng nói sẽ về cưới em mà…” Cô gái thầm thì.

Nhưng phía sau cô, một nhóm đàn ông họ Trần với gương mặt độc ác đang tiến lại gần, tay lăm lăm dây thừng và cuốc xẻng. Kẻ đứng đầu chính là tổ tiên trực hệ của Phi Vũ, kẻ mang vết bớt nhện đỏ y hệt anh.

Thì ra là thế. Bà ấy không phải là “Bà Chúa”. Bà ấy là một người tình bị phản bội, bị đem ra làm vật thế thân cho những tham vọng mù quáng của đàn ông. Và con nhện – linh vật của tình yêu của bà ta – đã bị lời nguyền biến thành một thứ ký sinh tàn độc.

Trở lại thực tại, Phi Vũ đứng dậy giữa đống gạch vụn. Ánh mắt anh lúc này không còn sự sợ hãi, cũng không còn sự hoài nghi. Anh nhìn trực diện vào bóng đen khổng lồ đang điên cuồng tàn phá kia.

“Cô Thiên…” Anh khẽ gọi cái tên từ trong ký ức.

Bà Chúa Không Mặt khựng lại. Cái lỗ đen trên mặt bà ta co giãn, tiếng hát ru im bặt.

Sáu ngày thọ mạng giờ đây đã bước sang ngày thứ năm. Thời gian không còn nhiều, và Phi Vũ biết, trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu khi anh dám chạm vào nỗi đau sâu nhất của cái bóng tối này.

Bên ngoài, làng Cổ Nguyệt bỗng đổ một cơn mưa máu. Cây đa đầu làng cổ thụ sau bao nhiêu năm đứng vững, bỗng dưng nứt toác làm đôi. Linh hồn của Cụ Mười đã tan biến hoàn toàn vào đất mẹ, để lại một khoảng trống mênh mông trong tâm hồn người kế vị.

Phi Vũ tiến về phía Bà Chúa, đôi tay trắng không mang bùa chú, chỉ có lòng can đảm và kiến thức về những tội ác của cha ông mình.

“Món nợ này, hôm nay tôi sẽ trả. Không phải bằng cái chết của một vật tế, mà bằng sự thật của một kiếp người.”

Bóng tối của Gian thứ 13 rung chuyển, chuẩn bị cho một cuộc lột xác kinh hoàng nhất trong lịch sử dòng họ Trần. Lời nguyền chín đời đang rạn nứt dưới sức nặng của một sự thật đã bị chôn giấu quá lâu dưới gốc đa đầu làng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8