Lời Nguyền Của Dòng HọChương 191: Sự xuất hiện của một dòng họ mới
**CHƯƠNG 191: SỰ XUẤT HIỆN CỦA MỘT DÒNG HỌ MỚI**
Ánh hoàng hôn rực đỏ như một vết chém ngang bầu trời làng Cổ Nguyệt dần lùi xa sau khung kính của chiếc xe jeep. Tiếng động cơ gầm rú nặng nề trong không gian tĩnh mịch của vùng trung du Bắc Bộ, nghe như tiếng rên rỉ của một con thú dữ đang bị xua đuổi. Trên băng ghế lái, Đại úy Huy nắm chặt vô lăng, đôi mắt anh đỏ sầu vì thức trắng nhiều đêm, thi thoảng lại nhìn vào kính chiếu hậu để kiểm tra tình trạng của hai người phía sau.
Trần Phi Vũ ngồi bất động, hơi thở anh cực kỳ chậm, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không mịt mùng trước mặt. Cảm giác đau rát sau gáy – nơi vết bớt nhện đỏ từng hiện diện nay đã chuyển hóa thành một đóa hoa sen thanh tịnh nhưng ẩn chứa một thực thể quỷ dị – đang nhói lên từng nhịp theo tiếng tim đập. Đó không phải là nỗi đau thể xác thông thường, mà là một sự kết nối tâm linh đầy cưỡng ép. Anh có thể cảm nhận được “đứa trẻ” không tên kia đang bắt đầu cựa quậy trong huyết mạch, thèm khát hơi ấm và linh khí của thế gian.
Bên cạnh anh, Trần Linh Chi tựa đầu vào cửa kính, gương mặt xanh xao như tờ giấy bản. Đôi mắt âm dương của cô sau lớp kính râm vẫn luôn nhắm chặt, nhưng đôi môi cô thì mấp máy không ngừng những lời cầu nguyện không thành tiếng. Sự kiện tại Uẩn Kim Đường đã vắt kiệt chút sinh khí cuối cùng của cô gái nhỏ. Giờ đây, cô không chỉ là người em họ, mà còn là người duy nhất trên đời này cùng Phi Vũ mang nặng một “món nợ” truyền đời.
— Vũ, cậu ổn chứ? — Huy lên tiếng phá vỡ bầu không khí đặc quánh. — Chúng ta sắp rời khỏi ranh giới tỉnh rồi. Tôi đã kiểm tra bản đồ, vùng rừng phía trước chính là khu vực mà hồ sơ mật của Cục nhắc đến: Thung lũng Sương Mù.
Phi Vũ khẽ cử động cổ, tiếng xương khớp kêu răng rắc. Giọng anh khàn đặc:
— Đừng dừng lại, Huy. Ngay cả khi sương mù phủ kín mặt đường, anh cũng phải đi tiếp. Những kẻ ở đằng sau đang đuổi theo chúng ta bằng “hơi” chứ không phải bằng mắt thường.
Huy nhíu mày, tăng ga. Chiếc xe lao vào một con đường mòn nhỏ hẹp, hai bên là những rặng tre già uốn cong như những cánh tay quỷ đang cố vươn ra che lấp thiên địa. Không gian bắt đầu chuyển sang một màu xám xịt liêu trai.
Bất chợt, Linh Chi bật dậy, đôi tay run rẩy bám chặt vào vai Phi Vũ:
— Anh Vũ… không ổn. Không phải là người họ Trần… có cái gì đó khác. Rất lạ. Mùi vị này… nó không phải mùi máu tanh của Bà Chúa, mà là mùi hương trầm của gỗ mục cổ đại.
Phi Vũ nhắm mắt, dồn hết ý niệm xuống gáy để chế ngự thực thể bên trong. Anh đột nhiên ra lệnh:
— Huy, phanh lại!
“Kéttt!”
Tiếng lốp xe rít lên dữ dội trên mặt đường đất đá, để lại một vệt đen dài. Chiếc jeep dừng lại sát sạt một chiếc cầu đá cổ bắc ngang qua một dòng suối cạn. Sương mù lúc này đã đậm đặc đến mức đèn pha công suất lớn cũng chỉ soi rõ được trong tầm tay.
Trong màn sương xám ấy, một âm thanh trầm đục, vang vọng bắt đầu vang lên. Đó không phải tiếng gió, mà là tiếng gõ mõ.
“Cộc… cộc… cộc…”
Từng tiếng một, đều đặn, khoan thai nhưng mang một sức nặng tâm linh kinh khủng. Phi Vũ bước xuống xe, đoản kiếm Trấn Hồn đeo bên hông khẽ rung lên báo hiệu sự hiện diện của một luồng sát khí cực kỳ thanh khiết nhưng lạnh lẽo.
Từ phía bên kia cầu đá, một bóng người dần hiện ra. Đó không phải là một bóng ma rách rưới hay một thực thể biến dị thường thấy ở họ Trần. Đó là một thiếu niên mặc áo dài đen, thêu họa tiết tùng bách bằng chỉ bạc tinh xảo. Cậu ta trông chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, gương mặt thanh tú đến mức phi thực thực, tay cầm một chiếc mõ nhỏ bằng đồng đen, từng nhịp gõ tỏa ra những vòng sóng năng lượng xua tan sương mù trong một phạm vi nhỏ.
— Khách phương xa đi nhầm đường, hay là người của họ Trần đến nộp mạng cho ước định ngàn năm? — Thiếu niên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng có độ vang vọng như được phát ra từ dưới lòng đất sâu.
Phi Vũ tiến lên một bước, chắn trước mặt Huy và Linh Chi. Anh nhận ra kiến trúc của cây cầu này: Nó không phải xây để người đi, mà là một “Lăng Khế” – loại công trình chỉ dùng để đánh dấu ranh giới giữa hai đại gia tộc huyền thuật.
— Tôi là Trần Phi Vũ. Dòng họ Trần của tôi không nợ thêm bất cứ điều gì nữa. Lời nguyền đã hóa giải, vinh hoa đã tàn. Chúng tôi chỉ muốn đi qua vùng đất này.
Thiếu niên kia dừng tay mõ, khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt cậu ta không có lòng đen, chỉ một màu xám bạc như gương.
— Lời nguyền họ Trần đã hết, nhưng “Huyết thệ” giữa tứ đại gia tộc thì chưa bao giờ chấm dứt. Trần – Lý – Cao – Lê. Họ Trần của anh đã phản bội giao ước năm xưa để lén lút nuôi dưỡng “Thần Giữ Của”, làm ô uế địa mạch miền Bắc. Giờ đây, kẻ mang “Căn Cốt” kiến trúc cuối cùng như anh lại mang theo một “U linh thai” chạy trốn. Anh nghĩ mình có thể đi đâu?
Phi Vũ lạnh người. Bí mật về thực thể trong gáy mình vốn chưa có ai biết ngoại trừ Cụ Mười, vậy mà thiếu niên này vừa gặp đã điểm trúng tử huyệt.
— Cậu là người của họ Lý? — Huy bước lên, tay đặt vào bao súng nhưng lập tức cảm thấy một luồng điện lạnh tê buốt chạy dọc cánh tay khiến anh không thể cử động.
— Ta là Lý Diên, đệ tử đời thứ mười tám của Lý tộc. — Thiếu niên khẽ cúi đầu, nhưng sự kiêu hãnh trong khí tiết thì không thể giấu giếm. — Ở dải đất này, họ Trần của các người giỏi về dùng oán lực nuôi quỷ, nhưng họ Lý chúng ta mới là kẻ thực sự canh giữ những bí mật dưới lòng đất. Chào mừng anh, kiến trúc sư Trần Phi Vũ, đến với địa phận của “Mắt Quỷ”.
Đúng lúc đó, màn sương mù phía sau Lý Diên đột ngột tách ra hoàn toàn. Hiện lên trước mắt nhóm Phi Vũ không phải là một khu rừng hoang sơ, mà là một quần thể kiến trúc đồ sộ ẩn mình giữa những vách đá dựng đứng. Đó là những ngôi nhà gỗ treo (điếu cước lâu) chồng lên nhau thành tầng tầng lớp lớp, mỗi góc mái đều gắn một chiếc chuông gió bằng đồng phát ra tiếng kêu thánh thót. Ở vị trí cao nhất, một ngôi đền sừng sững với đôi mắt rồng bằng ngọc đỏ rực rỡ đang nhìn thẳng về phía chiếc xe jeep.
Đây không phải là làng Cổ Nguyệt với những ngõ ngách đầy tử khí. Đây là một pháo đài tâm linh, nơi quyền năng cổ xưa vẫn còn được lưu giữ vẹn nguyên.
— Tộc trưởng muốn gặp anh. — Lý Diên lùi lại một bước, tay làm động tác mời. — Đứa trẻ sau gáy anh đang khóc, Trần Phi Vũ. Nếu anh không vào trong “Tịnh Tâm Các” của họ Lý trước khi trăng lên, nó sẽ ăn mòn hết não tủy của anh để hóa hình.
Phi Vũ quay nhìn Linh Chi, thấy cô đang run lên bần bật. Cô khẽ thì thầm vào tai anh:
— Anh Vũ… em không thấy gì cả. Đôi mắt của em… bị chặn lại rồi. Ở đây có một bức tường ánh sáng cực lớn, em không thể nhìn thấu tâm can bọn họ.
Sự việc đã vượt quá tầm kiểm soát. Phi Vũ hiểu rằng anh không còn lựa chọn nào khác. Nếu quay lại, họ sẽ phải đối mặt với tàn dư oán niệm của họ Trần đang trỗi dậy mạnh mẽ sau khi Uẩn Kim Đường sụp đổ. Nếu đi tiếp, họ sẽ bước vào một trò chơi quyền lực mới của những đại gia tộc vốn ẩn dật từ lâu.
Anh gật đầu với Huy, rồi cùng cả nhóm bước chân lên cây cầu đá. Khi đôi bàn chân anh vừa chạm vào mặt đá lạnh ngắt, một tiếng xì xào bắt đầu vang lên từ phía dưới suối cạn. Những hốc đá rêu phong dường như đều là tai mắt.
Vừa đi sâu vào lãnh địa của Lý tộc, Phi Vũ vừa quan sát cách bài trí phong thủy nơi này. Càng nhìn, anh càng rùng mình kinh hãi. Nếu họ Trần dùng phong thủy để “nhốt” và “hút”, thì họ Lý lại dùng phong thủy để “chấn” và “ngự”. Mỗi viên đá, mỗi gốc cây đều nằm ở những vị trí tinh xảo đến cực điểm, tạo thành một thiên la địa võng khí vận mà bất cứ kẻ tà sư nào bước vào cũng sẽ bị tan thành mây khói trong nháy mắt.
Họ Lý dẫn bọn họ đến một ngôi biệt viện biệt lập, vách làm bằng gỗ bách hương thơm ngát. Phía trước có một hồ sen trắng kỳ lạ, giữa đêm tối mà vẫn tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
— Đứng lại đây. — Lý Diên dừng lại trước một bức bình phong bằng ngọc thạch chạm khắc hình bản đồ “Thiên địa bát quái”. — Chỉ mình Trần Phi Vũ được vào. Hai người còn lại sẽ được đưa đến sảnh khách để nghỉ ngơi và thanh tẩy uế khí.
— Không được! — Huy gầm lên, tay nắm lấy chuôi kiếm của Vũ. — Tôi không thể để anh ấy đi một mình vào một nơi toàn kẻ bí hiểm thế này.
— Huy, ổn thôi. — Phi Vũ đặt tay lên vai Huy, ra hiệu hãy tin tưởng anh. — Họ Lý không giết người không có lý do. Anh hãy bảo vệ Linh Chi. Nếu sau hai tiếng tôi không ra, anh hãy dùng cái túi gấm Cụ Mười cho để đưa con bé rời khỏi đây.
Dặn dò xong, Phi Vũ hít một hơi sâu, đẩy cửa bước vào gian phòng trung tâm của biệt viện.
Bên trong không hề tối tăm như anh tưởng. Hàng trăm ngọn nến màu xanh bích đặt trên những giá đỡ hình hạc đồng thắp sáng rực một không gian rộng lớn. Ở giữa căn phòng, trên một tấm sập gỗ gụ đen bóng, một ông lão với râu tóc trắng xóa như cước, mặc bộ đồ lụa màu trắng tinh khiết đang ngồi lặng lẽ. Ông lão đang cầm một cái la bàn bằng bạc, tay kia tỉ mẩn di chuyển những hạt ngọc trên một bàn cờ thế kiến trúc.
— Ngồi đi, hậu duệ của Trần Phi Thành. — Ông lão không ngẩng đầu lên, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực.
Phi Vũ ngồi xuống tấm bồ đoàn đối diện, tim đập thình thịch. Tên của cha anh vừa được nhắc đến một cách trang trọng, không phải với giọng điệu khinh miệt mà họ Trần thường dành cho một kẻ “phản tộc”.
— Ông biết cha tôi?
Ông lão dừng tay, lúc này mới từ từ ngước mắt lên. Đôi mắt ông không đục mờ như những người già khác, mà sâu thăm thẳm như đại dương, chứa đựng sự thông tuệ của một người đã chứng kiến hằng hà sa số những thăng trầm của lịch sử.
— Ta là Lý Huyền Cơ, trưởng tộc Lý tộc hiện tại. Cha anh, Phi Thành, từng là người duy nhất của họ Trần dám phản bội tà thuật để đến đây cầu học “Kiến trúc tâm linh”. Đứa con trai mang hoa sen trên gáy mà anh ta nhắc đến trong thư tuyệt mệnh, cuối cùng cũng đã đến đây.
Huyền Cơ thở dài, ông vẫy tay nhẹ một cái, những ngọn nến đột nhiên bùng cháy mạnh hơn.
— Anh có biết tại sao họ Trần lại bị nguyền rủa nặng nề như vậy không? Không phải chỉ vì giết một cô gái và chôn vào cột móng đâu. Đó chỉ là cái ngọn thôi. Cái rễ của nó nằm ở việc tổ tiên anh đã ăn cắp một phần của “Long Mạch Chi Nhãn” (Mắt Rồng) thuộc dự án “Mắt Quỷ” mà ba dòng họ chúng tôi đang trấn giữ.
Phi Vũ sửng sốt:
— Mắt Quỷ… không phải là một dự án của Vương Vĩnh Thái ở thành phố sao?
— Vương Vĩnh Thái chỉ là một quân cờ tàn. — Lý Huyền Cơ cười nhạt. — “Mắt Quỷ” thực chất là một huyệt đạo khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất Bắc Bộ. Kẻ nào làm chủ được nó, kẻ đó có thể điều khiển sự sống và cái chết của hàng triệu người. Tổ tiên họ Trần vì ham vinh hoa nên đã đục một mẩu nhỏ của huyệt đạo này để đem về làng Cổ Nguyệt. Hành động đó đã tạo ra một vết thương trên địa mạch, và lời nguyền họ Trần chính là cách địa mạch phản vệ lại những kẻ xâm lăng.
Ông lão đột ngột đứng dậy, bước đến gần Phi Vũ. Bàn tay khô gầy của ông chạm khẽ vào sau gáy anh. Phi Vũ cảm thấy một luồng nhiệt khí dữ dội tràn vào, thực thể trong người anh bắt đầu gầm rít phản kháng.
— Cái thai quỷ dị sau gáy anh… nó là sự tích tụ của tất cả oán niệm họ Trần trong trăm năm qua, cộng với phần khí mạch bị đánh cắp. Nếu nó ra đời theo cách thông thường, nó sẽ là một đại họa. Nhưng nếu anh biết dùng kiến trúc để xây dựng cho nó một “cung điện” trong chính linh hồn mình, nó sẽ trở thành “Bảo vật bảo hộ” giúp anh hóa giải hoàn toàn nợ máu của cha anh.
Huyền Cơ lùi lại, nhìn xoáy vào mắt Phi Vũ:
— Tôi mang anh đến đây, vì họ Lý chúng tôi không còn nhiều thời gian nữa. Dự án “Mắt Quỷ” dưới xuôi đã bắt đầu thức tỉnh. Một dòng họ thứ năm – dòng họ mà ngay cả tứ đại gia tộc chúng tôi cũng tưởng đã tuyệt diệt từ nghìn năm trước – đã quay trở lại.
Phi Vũ nén cơn đau, hỏi dồn:
— Là dòng họ nào?
Lý Huyền Cơ cầm chiếc mõ đồng từ tay Lý Diên (người vừa bước vào từ lúc nào không hay), gõ một tiếng thật mạnh.
“Boong!”
Âm thanh rung động cả biệt điện. Trên vách gỗ bách hương, một biểu tượng cổ xưa dần hiện ra bằng máu đen. Đó là hình một chiếc mặt nạ không mắt mũi, nhưng xung quanh có mười tám cánh tay cầm những loại hung khí khác nhau.
— Họ Mạc. — Lý Huyền Cơ thầm thì, giọng ông tràn đầy nỗi lo sợ hiếm thấy. — Mạc gia – những kẻ nắm giữ “Nghệ thuật đồ sát” bằng phong thủy. Họ không xây dựng, họ chỉ phá hủy. Và mục tiêu của họ hiện tại chính là đoạt lấy cái thai sau gáy anh để làm chìa khóa mở cổng “Mắt Quỷ”.
Phi Vũ bàng hoàng. Một dòng họ mới, tàn bạo và bí hiểm hơn cả họ Trần và họ Vương cộng lại, đang bắt đầu vươn nanh vuốt. Thế giới linh dị mà anh vừa nghĩ rằng mình đã tạm bình yên sau khi rời làng Cổ Nguyệt, hóa ra chỉ mới là lớp vỏ ngoài của một vực thẳm đen ngòm.
— Vậy giờ tôi phải làm gì? — Phi Vũ hỏi, bàn tay anh siết chặt cán kiếm Trấn Hồn.
Lý Huyền Cơ nhìn ra ngoài trời, nơi trăng máu bắt đầu nhô lên khỏi đỉnh thung lũng Sương Mù:
— Anh phải giúp chúng tôi sửa chữa lại lăng mộ của họ Lý – nơi đang bị họ Mạc xâm nhập. Đổi lại, tôi sẽ truyền cho anh tâm pháp để hóa giải thực thể sau gáy thành “Kiến trúc chi tâm”. Đây không còn là chuyện của một dòng họ nữa, Trần Phi Vũ. Đây là chuyện giữ gìn sự tồn vong của toàn bộ địa mạch quốc gia.
Đúng lúc đó, từ bên ngoài, một tiếng nổ lớn vang lên. Sương mù xám bị nhuộm đỏ bởi những tia lửa từ hỏa trận. Lý Diên hốt hoảng chạy vào:
— Thưa tộc trưởng! Người họ Mạc đã đến chân cầu! Bọn chúng mang theo “Vạn Linh Kỳ”… Chúng ta bị tấn công rồi!
Phi Vũ bật đứng dậy. Đứa trẻ sau gáy anh đột ngột cười ré lên trong tâm trí anh, một tiếng cười non nớt nhưng chứa đầy sát ý. Anh biết, chương mới của cuộc đời mình đã thực sự bắt đầu, và lần này, kẻ thù không chỉ là những linh hồn oán hận, mà là những tà sư nắm giữ quyền năng xoay chuyển đất trời.
Dòng họ Mạc – dòng họ của cái chết và sự hủy diệt – đã chính thức lộ diện. Và họ Lý, đồng minh bất đắc dĩ nhưng duy nhất của Phi Vũ lúc này, đang rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc.
Phi Vũ nhìn sang Lý Huyền Cơ, thấy ông vẫn điềm tĩnh lạ thường giữa tiếng la hét và cháy nổ. Ông lão trao cho anh một cuộn giấy da cũ kỹ:
— Đây là bản vẽ thật sự của Uẩn Kim Đường mà cha anh chưa kịp gửi lại. Hãy dùng kiến thức của anh để tìm ra “Điểm Nhãn” của vùng đất này. Đó là cách duy nhất để chặn đứng chúng.
Trần Phi Vũ cầm lấy cuộn giấy, cảm giác sức nặng của hàng thế kỷ đang đè nặng lên đôi vai gầy. Ánh mắt anh không còn sự bất an của một kẻ trốn chạy, mà đã chuyển thành sự kiên định của một kiến trúc sư đang đứng trước công trình định mệnh nhất đời mình.
— Đi thôi, Huy, Linh Chi! — Anh hét lớn, lao ra phía trận chiến đang rực cháy trong màn sương. — Đã đến lúc chúng ta không thể chỉ đứng nhìn bóng tối xâm chiếm nữa rồi!
Phía xa kia, trên đỉnh núi, những bóng người mặc áo giáp rách nát, đeo mặt nạ vô diện đang lặng lẽ tiến xuống như những cơn lốc màu đen, mang theo mùi của sự tuyệt diệt. Một dòng họ mới đã xuất hiện, và bánh xe định mệnh lại bắt đầu xoay vòng một cách tàn nhẫn nhất.