Lời Nguyền Của Dòng HọChương 197: Phi Vũ bùng nổ sức mạnh tối thượng
Trời đêm làng Cổ Nguyệt không còn là màu đen thuần túy, nó bị nhuộm bởi một sắc đỏ sẫm như máu đặc, một thứ ánh sáng ma mị tỏa ra từ phía tàn tích của ngôi từ đường vừa sụp đổ. Phi Vũ đứng đó, nhành hoa Bỉ Ngạn trắng trong tay anh bắt đầu rỉ ra những giọt nhựa màu hồng nhạt, trông giống như nước mắt của người con gái vừa tan biến vào cõi hư vô.
Nỗi đau không làm anh gục ngã, nó hóa thành một loại nhiên liệu lạnh lẽo chảy tràn trong huyết quản. Vết bớt nhện đỏ sau gáy Phi Vũ – thứ dấu ấn nguyền rủa của dòng họ Trần – bỗng chốc rùng mình, tám cái chân nhện không còn bò trườn trong thớ thịt nữa mà bắt đầu đâm xuyên qua da, vươn dài ra như những chiếc xúc tu bằng máu đặc.
“Ngươi nghĩ… mọi chuyện đã kết thúc sao?”
Một giọng nói âm u, đa tầng âm thanh phát ra từ lòng đất. Mặt đất dưới chân Phi Vũ rung chuyển dữ dội. Những đống gạch đá vụn của dinh thự họ Trần không rơi xuống mà lại bay ngược lên không trung, bị một lực hút vô hình kéo vào một tâm điểm đen ngòm. Từ trong cái hố đen đó, một thực thể bắt đầu hiện hình.
Đó không phải là Bà Chúa Không Mặt với bộ váy cưới rách nát, cũng chẳng phải là vong hồn của Trần Vĩnh Khang. Đó là một khối cầu bằng thịt và tóc, kết tinh từ oán niệm của hàng nghìn sinh mạng đã bị tế cho lời nguyền suốt chín thế hệ. Trong lõi của khối cầu ấy, thấp thoáng khuôn mặt của vị tổ tiên khởi đầu tất cả – Trần Phi Cao.
“Chín đời tích lũy… một đời thụ hưởng. Trần Phi Vũ, ngươi là kiệt tác cuối cùng của ta!” Khối oán niệm gầm lên, những sợi chỉ đỏ từ cơ thể nó bắn ra, giăng tơ bịt kín mọi lối thoát, biến tàn tích thành một chiếc kén khổng lồ.
Minh Triết và Huy ở phía xa bị một làn sóng xung kích hất văng. Họ chỉ kịp nhìn thấy Phi Vũ bị nhấn chìm trong một biển tơ máu đen ngòm.
Bên trong cái kén, Phi Vũ cảm thấy dưỡng khí đang cạn dần. Sức mạnh của “Huyết Nhện” trong anh đang bị thực thể kia cưỡng ép thu hồi. Nó giống như việc một người cha đòi lại dòng máu đã ban cho đứa con, nhưng bằng cách rút sạch tủy sống.
“Ta đã cho dòng họ này vinh hoa, ta cũng có quyền lấy lại tất cả, bao gồm cả linh hồn của ngươi!” Trần Phi Cao cười điên dại.
Phi Vũ nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, anh không thấy sợ hãi. Anh thấy khuôn mặt u sầu của Linh Chi dưới ánh nắng chiều năm cũ. Anh thấy bàn tay già nua, run rẩy của cụ Mười khi trao cho anh chiếc gương đồng. Anh thấy cha mình, người đã chọn cái chết để bảo vệ anh thêm hai mươi năm.
*Linh Chi không hy sinh để tôi trở thành vật chứa cho ông…*
Đột nhiên, nhành hoa Bỉ Ngạn trắng trong tay Phi Vũ phát sáng. Một thứ ánh sáng bạc, thuần khiết và thanh tẩy. Thứ ánh sáng đó không đến từ ma thuật, nó đến từ lòng tin và ý chí muốn đoạn tuyệt với bóng tối của anh.
Phi Vũ mở mắt. Đôi con ngươi của anh bây giờ không còn màu đen, mà chuyển sang một màu trắng bạc rực rỡ như ánh trăng. Vết bớt nhện sau gáy anh bắt đầu nứt vỡ, không phải vì bị chiếm đoạt, mà vì nó đang bị chuyển hóa.
“Kiến trúc của thế gian này có thể sụp đổ, nhưng cấu trúc của một linh hồn tự do là thứ ông không bao giờ chạm tới được!”
Phi Vũ thét lên. Sức mạnh bùng nổ.
Từ cơ thể anh, hàng vạn sợi tơ màu bạc thoát ra, không phải để trói buộc mà để kiến thiết. Với tư cách là một kiến trúc sư phục hồi các giá trị cổ, Phi Vũ nhận ra rằng lời nguyền này cũng giống như một công trình kiến trúc lỗi thời, xây dựng trên những cái móng đầy máu. Muốn phá bỏ nó, không thể chỉ dùng bạo lực, mà phải phá hủy chính cái “Long mạch giả” mà tổ tiên anh đã lập nên.
“Nghịch chuyển… Địa Mạch!”
Phi Vũ đập mạnh bàn tay xuống tâm của cái kén. Anh sử dụng chính cơ thể mình làm vật dẫn, hút toàn bộ oán khí của chín thế hệ vào huyết quản. Cảm giác đau đớn như bị hàng nghìn chiếc kim nung đỏ đâm vào linh hồn khiến anh muốn nổ tung. Da thịt anh bắt đầu rạn nứt, tơ máu bạc và oán khí đen cuộn trào, đối chọi nhau dữ dội.
Thực thể Trần Phi Cao hoảng sợ: “Ngươi điên rồi! Ngươi sẽ tan biến cùng ta!”
“Tan biến… cũng là một sự giải thoát,” Phi Vũ cười, máu trào ra khóe môi.
Bất ngờ, từ trong bóng tối của oán niệm, một đôi bàn tay mờ ảo xuất hiện từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy đôi vai đang run rẩy của Phi Vũ. Mùi hương thanh khiết của hoa cỏ núi rừng phả vào tai anh. Đó là Linh Chi. Cô không biến mất hoàn toàn, cô vẫn ở đây, trong ranh giới giữa hư và thực, hiến tế chút tàn hồn cuối cùng để giúp anh vững tâm.
“Anh Vũ… hãy kết thúc nó,” tiếng thì thầm của cô dịu dàng như một làn gió mát làm dịu đi sự thiêu đốt của oán niệm.
Sức mạnh của Phi Vũ bùng phát lên đến đỉnh điểm. Một cột sáng trắng bạc xuyên thủng cái kén, vươn thẳng lên trời xanh, xua tan màn sương mù đỏ sẫm đang bao phủ làng Cổ Nguyệt. Ánh sáng ấy rực rỡ đến mức khiến toàn bộ vùng quê phía Bắc đêm ấy tưởng như mặt trời đang lên sớm.
Dưới áp lực của sức mạnh tối thượng, thực thể Trần Phi Cao gào thét trong đau đớn. Những khuôn mặt uất hận trong khối cầu oán niệm bắt đầu được hóa giải. Từng mảnh, từng mảnh linh hồn được ánh sáng bạc của Phi Vũ ôm ấp, tước bỏ đi oán khí, trả lại sự thanh thản vốn có trước khi biến mất vào vòng luân hồi.
Phi Vũ cảm thấy vết bớt nhện sau gáy mình tan chảy. Sức mạnh “Huyết Nhện” vốn dĩ là một lời nguyền đen tối, nay dưới sự tác động của ánh sáng từ tàn hồn Linh Chi và ý chí của anh, đã hóa thành một đôi cánh ánh sáng khổng lồ. Anh dùng đôi cánh đó ôm lấy toàn bộ tàn tích, thực hiện một cuộc “đại phẫu phong thủy” cuối cùng.
“Sụp đổ đi… vương quốc của bóng tối!”
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên, nhưng nó không chói tai. Đó là âm thanh của những xiềng xích nghìn năm bị bẻ gãy.
Toàn bộ hầm mộ bên dưới dinh thự, toàn bộ các điểm nút phong thủy ác độc giăng khắp vùng đất này bị Phi Vũ dùng sức mạnh tối thượng nghiền nát thành bụi cám. Mọi giao kèo, mọi huyết thệ, mọi lời nguyền gắn kết với dòng máu họ Trần đều bị ngọn lửa bạc thiêu rụi đến tận gốc rễ.
Giữa luồng sáng kinh thiên động địa đó, Phi Vũ nhìn thấy tổ tiên Trần Phi Cao. Không còn là một quái vật, ông ta trở lại là một người già cô độc, quỳ gối giữa tàn tro của sự tham vọng.
“Vinh hoa… thực ra chỉ là tro bụi…” Trần Phi Cao thốt lên lời cuối trước khi linh hồn tan biến vào hư vô.
Cột sáng dần tắt lịm. Bầu trời làng Cổ Nguyệt trở lại màu đen sâu thẳm, nhưng lần này là cái đen bình yên của đêm tối chứ không còn mang vẻ đe dọa.
Tại vị trí trung tâm, Phi Vũ quỳ rạp xuống. Anh không còn vẻ oai nghiêm của một kẻ vừa nắm giữ sức mạnh tối thượng. Anh chỉ là một chàng trai 27 tuổi với cơ thể đầy vết thương và một trái tim vụn vỡ. Vết bớt hình nhện sau gáy anh hoàn toàn biến mất, để lại một làn da phẳng mịn, chỉ hơi đỏ lên như một vết sẹo cũ.
Lời nguyền chín đời đã dứt. Anh đã sống sót qua năm 27 tuổi. Nhưng cái giá của sự tự do này quá lớn.
Huy và Minh Triết chạy tới. Họ sững sờ nhìn đống đổ nát bây giờ không còn rỉ máu hay tỏa ra mùi hôi thối nữa. Nó chỉ là gạch đá vụn, lạnh lẽo và bình thường.
“Phi Vũ! Vũ!” Huy gọi lớn.
Phi Vũ ngước nhìn họ, đôi mắt anh đã trở lại màu đen, nhưng thâm trầm và tĩnh lặng hơn trước rất nhiều. Anh xòe bàn tay ra. Nhành hoa Bỉ Ngạn trắng đã tan thành tro bụi, chỉ còn lại một sợi chỉ bạc quấn quanh ngón áp út của anh – một kỷ vật cuối cùng của Linh Chi.
“Xong rồi… mọi thứ xong rồi,” Phi Vũ nói, giọng khàn đặc.
Cơn gió đêm lướt qua tàn tích, mang theo tiếng lá tre xào xạc. Có lẽ từ ngày mai, ngôi làng này sẽ không còn ai chết bí ẩn, không còn những bóng ma không mặt lang thang trong đêm, và cũng không còn một gia tộc họ Trần giàu sang một cách quỷ dị.
Dòng máu bị nguyền rủa đã được thanh lọc bằng chính sự bùng nổ của lòng thiện lương và sự hy sinh.
Phi Vũ đứng dậy, dựa vào vai Huy. Anh nhìn về phía xa, nơi chân trời bắt đầu ửng hồng những tia sáng đầu tiên của một ngày mới thực sự. Anh biết, hành trình của mình sẽ còn dài, bởi “Hội Những Người Trả Nợ” vẫn còn đó, và những kẻ lạm dụng bóng tối như tà sư phương Nam hay tổ chức sau lưng Tháp Titan vẫn đang ẩn nấp.
Nhưng hôm nay, lần đầu tiên trong cuộc đời, anh thấy mình được bước đi dưới ánh mặt trời mà không sợ bóng của chính mình sẽ hóa thành quỷ dữ.
Sức mạnh tối thượng kia không mất đi, nó đã lặn vào sâu trong cốt tủy anh, chờ đợi một ngày anh cần bảo vệ những người anh yêu thương. Phi Vũ nhặt lấy chiếc gương đồng Minh Cảnh đã vỡ, mỉm cười cay đắng.
“Linh Chi… anh sẽ tìm thấy em. Cho dù phải xây bao nhiêu cây cầu đến địa ngục, anh cũng sẽ tìm thấy em.”
Một chương cũ của lịch sử dòng họ Trần đã vĩnh viễn khép lại bằng máu và sự cứu chuộc. Nhưng một huyền thoại mới về người kiến trúc sư nắm giữ chìa khóa giữa hai thế giới âm dương đã chính thức bắt đầu.
Dưới ánh bình minh rạng rỡ, bóng dáng ba người trai trẻ khuất dần phía bìa rừng, để lại sau lưng quá khứ u tối đã bị chôn vùi vĩnh viễn dưới lớp bụi thời gian của làng Cổ Nguyệt. Lời nguyền dòng họ đã chấm dứt, nhưng sự công bằng của nhân quả thì mới bắt đầu vận hành một cách thực thụ.