Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 10: Dấu Vết Của Lòng Tham

Cập nhật lúc: 2026-07-04 18:31:09 | Lượt xem: 16

Ánh nắng ban trưa đã đổ đầy con hẻm, nhuộm vàng những bức tường rêu phong, nhưng không gian quán cà phê “Phê” vẫn giữ được vẻ trầm mặc, yên tĩnh lạ thường. Diệp Phàm, với chiếc tạp dề vải bố quen thuộc, đang tỉ mẩn lau từng hạt bụi trên quầy bar gỗ, động tác chậm rãi, gần như thiền định. Anh thỉnh thoảng lại liếc nhìn chậu cây phát tài đặt trên kệ sách, vài chiếc lá vàng úa đã rụng xuống, nằm chỏng chơ trên nền gỗ. Ly nước lọc trên quầy, vốn dĩ trong veo như sương, giờ đây lại có một vệt đục lờ mờ dưới đáy.

“Đúng là ‘tà khí’ mạnh thật,” Diệp Phàm thầm nghĩ, khẽ nhíu mày. Luồng năng lượng hỗn tạp, nặng nề mà anh cảm nhận từ đêm qua, từ cái trung tâm “tâm linh 4.0” của Lão Đại, đang dần len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố, thậm chí là cả không gian nhỏ bé này. Anh vuốt nhẹ chiếc vòng trầm hương trên cổ tay, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc, cố gắng xua đi chút bứt rứt trong lòng.

Đúng lúc đó, một bóng đen to lớn đột ngột đổ dài vào quán, che khuất cả vệt nắng yếu ớt nơi ngưỡng cửa. Diệp Phàm ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm khẽ nheo lại. Trước mặt anh là một người đàn ông với dáng vẻ tả tơi, tóc tai rối bù như vừa trải qua một trận bão, quần áo xộc xệch, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Đôi mắt trũng sâu, quầng thâm như gấu trúc thức khuya cày deadline, nhưng lại ánh lên vẻ sợ hãi tột cùng, xen lẫn sự tuyệt vọng và xấu hổ đến mức muốn độn thổ.

“Anh Diệp… anh Diệp ơi…” Giọng nói khàn đặc, thều thào vang lên, như thể người này đã la hét cả đêm. Bước chân loạng choạng, cơ thể run rẩy bần bật, anh ta trông không khác gì một “zombie” vừa thoát khỏi khu cách ly.

Diệp Phàm nhận ra ngay đó là Hùng, con trai bà Bảy. Anh cảm nhận một luồng “tà khí” cực kỳ mạnh mẽ, hỗn tạp và nặng nề đang bám víu lấy Hùng, đặc biệt là ở vùng đầu và ngực. Luồng khí này còn dữ dội hơn, đậm đặc hơn cả những gì anh cảm nhận được từ Cầu Rồng đêm qua. Nó không chỉ là sự nhiễu loạn thông thường, mà là một “virus tâm linh” đã xâm nhập sâu vào “hệ điều hành” của một con người.

“Hùng đấy à?” Diệp Phàm cất giọng bình thản, nhưng ánh mắt chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Mời vào. Trông cậu không được khỏe chút nào.”

Hùng loạng choạng bước vào, gần như ngã quỵ xuống chiếc ghế gỗ gần nhất. Anh ta ngồi phịch xuống, cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt vào nhau run rẩy, như thể đang cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng.

“Anh Diệp… tôi… tôi gặp chuyện lớn rồi…” Hùng thều thào, giọng nghẹn lại, nước mắt bắt đầu chực trào ra.

Đúng lúc Hùng bước vào sâu hơn, cây phát tài trên kệ bỗng run rẩy mạnh hơn, một chiếc lá vàng ố nữa lìa cành, rơi xoay tít xuống nền nhà. Ly nước lọc trên quầy pha chế gợn sóng lăn tăn, và lớp nước đục dưới đáy dường như đặc hơn. Diệp Phàm khẽ thở dài, lặng lẽ đóng cánh cửa quán lại. Tiếng chuông gió khẽ ngân vang, một âm thanh trong trẻo đến lạ lùng trong không khí nặng nề này, như một lời chào đón bi ai vào không gian thanh tịnh đang bị vẩn đục.

***

Diệp Phàm đặt trước mặt Hùng một tách cà phê ấm nóng, tỏa hương thơm dịu nhẹ của Arabica và một chút trầm hương thoang thoảng. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống đối diện, ánh mắt đầy sự cảm thông nhưng vẫn giữ sự tập trung cao độ. Anh lấy ba đồng xu cổ ra, đặt nhẹ lên bàn, không gieo vội mà chỉ để đó, như một sự hiện diện của Dịch Lý và sự chờ đợi.

“Cứ từ từ.” Diệp Phàm cất giọng điềm đạm, như một người lắng nghe chân thành, thấu hiểu. “Có chuyện gì, cậu cứ kể. Ở đây không có ai phán xét cậu cả.”

Hùng nhấp một ngụm cà phê. Hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực khiến cơ thể anh ta bớt run rẩy, đầu óc cũng đỡ quay cuồng hơn đôi chút. Anh hít sâu một hơi, mùi cà phê và trầm hương như luồn vào từng tế bào, xoa dịu phần nào sự hỗn loạn. Hùng ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe, tràn ngập sự hối hận và cay đắng.

“Mẹ tôi… bà Bảy… bà ấy đã cảnh báo tôi rồi…” Hùng nghẹn ngào, giọng nói lạc đi. “Bà ấy nói ‘Thầy Phát Tài’ là đồ lừa đảo… nhưng tôi không nghe… Tôi… tôi đã bị Thầy Phát Tài lừa rồi, anh Diệp ạ.”

Diệp Phàm chỉ khẽ gật đầu, im lặng lắng nghe. Anh đã dự cảm được điều này.

Hùng bắt đầu kể lại chi tiết câu chuyện, lời lẽ đầy sự cay đắng, xen lẫn sự hoài nghi về chính bản thân và sự tuyệt vọng. Anh ta miêu tả không khí buổi lễ “cúng chiêu tài” của Lão Đại với một sự pha trộn kỳ lạ giữa sự mê muội cũ và nỗi căm phẫn hiện tại.

“Ông ta… ông ta tổ chức cái buổi ‘cúng chiêu tài’ hoành tráng lắm ở cái khách sạn năm sao gần Cầu Rồng đó, anh Diệp.” Hùng kể, giọng run rẩy nhưng đầy chi tiết. “Ánh đèn rực rỡ, khói hương nghi ngút khắp sảnh, tiếng tụng niệm vang dội qua loa, cứ như đang ở trong một cái show diễn tầm cỡ quốc tế vậy. Ông ta mặc áo gấm vàng chói lọi, đeo đủ thứ trang sức lấp lánh, nhìn là thấy ‘phát tài’ liền.”

Hùng thở dốc, như thể đang chạy marathon. “Ông ta nói rằng tôi đang bị ‘vận đen’ bủa vây, ‘long mạch’ trong nhà bị tắc, cần phải ‘khai thông’ bằng cách cúng dường một khoản lớn, rồi sẽ được ‘thần tài’ phù hộ, tiền bạc sẽ ào ào đổ về, gấp đôi gấp ba, ‘auto giàu’ luôn anh Diệp ạ. Nghe cứ như ‘app kiếm tiền online’ vậy mà tôi lại tin sái cổ.”

Anh ta đưa tay ôm mặt, nghẹn ngào. “Tôi… tôi tin ông ta. Công việc kinh doanh của tôi dạo này ế ẩm quá, áp lực gia đình, con cái học hành… Vợ tôi cứ cằn nhằn mãi. Tôi nghĩ đây là cơ hội cuối cùng để đổi đời, để thoát khỏi kiếp ‘con nợ’ và ‘chồng vô dụng’. Ông ta còn nói ‘càng cúng nhiều, lộc về càng lớn’, ‘lòng thành càng lớn, phúc báo càng dày’. Cứ như đang chơi game ‘nạp VIP’ vậy. Tôi dốc hết tiền tiết kiệm, còn vay mượn thêm anh em, bạn bè… tổng cộng hơn năm trăm triệu, anh Diệp ạ…” Nước mắt Hùng lăn dài qua kẽ tay, thấm ướt cả chiếc áo đã xộc xệch.

“Chưa hết đâu anh Diệp. Ông ta còn bán cho tôi cái ‘Tỳ hưu năng lượng AI’ với ‘Thần tài chip 5G’ gì đó, nói là ‘công nghệ tâm linh’ mới nhất, chỉ cần đặt ở bàn làm việc là tiền tự động chảy vào tài khoản, ‘auto chuyển khoản’ luôn. Giá mỗi món mấy chục triệu. Tôi… tôi ngu quá! Tham lam quá!” Hùng đấm nhẹ vào đầu mình, vẻ mặt đầy sự tự trách. “Giờ thì… tiền mất hết. Công việc vẫn ế. Mà còn nợ nần chồng chất. Vợ tôi giận, đòi ly hôn. Con tôi… nhìn tôi như một thằng thất bại, anh Diệp ơi… Tôi đúng là ‘fail’ toàn tập!”

Khi Hùng kể chuyện, Diệp Phàm cảm nhận “tà khí” xung quanh anh ta càng lúc càng mạnh, như một đám mây đen vần vũ, cố gắng bóp nghẹt không gian quán. Nó cuộn xoáy quanh Hùng, đặc biệt là ở vùng trán và ngực, như một con quỷ vô hình đang gặm nhấm tâm trí anh ta. Cây phát tài trên kệ rũ xuống rõ rệt, và ly nước lọc của Hùng cũng bắt đầu gợn lên những bọt khí li ti.

Diệp Phàm nhắm mắt lại một thoáng, hít một hơi thật sâu. Luồng “tà khí” từ Hùng đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh, như một “virus” tìm cách phá hoại “tường lửa” tinh thần. Nhưng anh kiên định giữ vững, tâm pháp vận chuyển nhẹ nhàng trong cơ thể. Anh mở mắt, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia giận dữ ẩn sâu bên trong, nhưng bên ngoài vẫn điềm tĩnh. Anh cầm ba đồng xu cổ lên, gieo nhẹ xuống bàn, ba lần. Tiếng đồng xu chạm vào mặt bàn gỗ nghe thật rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

Quẻ hiện ra, một quẻ Dịch buồn bã nhưng không hoàn toàn bế tắc. Nó ám chỉ sự mù quáng vì lòng tham và sự tuyệt vọng, nhưng cũng hé lộ một lối thoát nếu biết quay đầu, biết chấp nhận sự thật và hành động đúng đắn.

“Hùng, cậu bị lừa không phải vì cậu ngu,” Diệp Phàm cất giọng trầm ấm, “mà vì cậu quá tuyệt vọng, và đã để lòng tham che mắt. ‘Thầy Phát Tài’ đã lợi dụng điểm yếu đó, gieo rắc ‘tà niệm’ vào tâm trí cậu, biến cậu thành một ‘con mồi’ hoàn hảo.” Diệp Phàm đặt tay lên tách cà phê của Hùng, một luồng năng lượng ấm áp từ tay anh truyền vào tách, làm dịu đi sự hỗn loạn trong Hùng.

***

Hùng đã bình tĩnh hơn đôi chút sau khi trút hết nỗi lòng. Anh ta đã uống cạn tách cà phê, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lồng ngực. Anh không còn run rẩy dữ dội nữa, ánh mắt đã có chút định thần. “Tà khí” quanh Hùng đã mờ nhạt đi đáng kể, nhưng vẫn còn đó một vết hằn sâu, như một vết sẹo tâm lý khó lành.

Diệp Phàm giải thích quẻ Dịch một cách nhẹ nhàng, không đi sâu vào ngôn ngữ huyền học cao siêu mà tập trung vào ý nghĩa thực tiễn, định hướng. Anh nhìn thẳng vào mắt Hùng, truyền cho anh ta sự kiên định.

“Quẻ này cho thấy, Hùng, cậu đang ở trong một ‘họa’ do chính ‘ý niệm tham’ của bản thân và ‘tà niệm’ của kẻ khác gây ra.” Diệp Phàm nói, giọng điềm đạm nhưng đầy sức nặng. “Nhưng không phải là không có lối thoát. Điều quan trọng nhất bây giờ là cậu phải chấp nhận sự thật, ngừng đổ lỗi cho bản thân, và đối diện với nó bằng sự dũng cảm.”

Anh tạm dừng một chút, để lời nói của mình thấm vào tâm trí Hùng. “Số tiền đã mất, rất khó để lấy lại hoàn toàn. Thậm chí có thể là không bao giờ. Nhưng cậu có thể bắt đầu lại, Hùng. Không phải từ con số 0, mà là từ một bài học đắt giá. Đầu tiên, hãy đến công an trình báo toàn bộ sự việc. Tìm kiếm sự hỗ trợ pháp lý. Có thể có nhiều nạn nhân khác giống cậu, cùng nhau sẽ có tiếng nói mạnh hơn để vạch trần ‘Thầy Phát Tài’ và cái ‘drama’ lừa đảo của hắn.”

Diệp Phàm đẩy tách cà phê rỗng về phía Hùng. “Về tinh thần, hãy về nhà, nói chuyện thật lòng với vợ con. Xin lỗi họ, và hứa sẽ làm lại. Tách cà phê này, anh ‘yểm’ vào đó chút năng lượng thanh lọc, giúp cậu nhìn rõ hơn con đường phía trước. Đừng vội vàng tìm kiếm ‘phép màu’ hay ‘hack cuộc đời’ nữa. Hãy bắt đầu từ những điều nhỏ bé, chân thật nhất. Một lời xin lỗi chân thành, một hành động sửa sai nhỏ mỗi ngày. Mẹ cậu, bà Bảy, sẽ luôn ở bên cậu. Bà ấy là ‘bùa hộ mệnh’ tốt nhất của cậu đấy.”

Hùng gật đầu lia lịa, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã bớt vẻ tuyệt vọng, thay vào đó là một tia kiên định mỏng manh. “Tôi… tôi hiểu rồi, anh Diệp. Cảm ơn anh. Tôi… tôi đã quá sai lầm. Mẹ tôi đã nói ‘của không phải của mình thì làm sao giữ được’, mà tôi không nghe… Tôi đúng là ‘nghiệp quật’ mà.”

Anh ta đứng dậy, cúi đầu thật sâu. Mặc dù vẫn còn mệt mỏi, nhưng đã có một chút sức sống trở lại trong ánh mắt. “Cảm ơn anh Diệp. Tôi sẽ làm theo lời anh. Tôi sẽ đi trình báo. Và tôi sẽ nói chuyện với vợ con.”

Diệp Phàm nhìn Hùng với ánh mắt động viên, khẽ gật đầu. “Hùng, hãy nhớ, ‘Thiên Địa Nhân Tam Tài’, con người là yếu tố quan trọng nhất. Vận mệnh có thể thay đổi, nếu tâm mình thay đổi.”

Hùng quay người rời đi, bóng dáng anh ta khuất dần trong con hẻm. Diệp Phàm nhìn theo, gương mặt anh không còn vẻ trầm tư thường ngày, thay vào đó là sự kiên định, pha chút sắc lạnh. Anh quay vào quán, ánh mắt nhìn thẳng ra hướng Cầu Rồng, nơi Lão Đại đang hoành hành, nơi “tà khí” vẫn đang cuộn trào.

Anh chạm nhẹ vào chiếc vòng trầm hương trên cổ tay, như một lời nhắc nhở về con đường mình đã chọn và lời hứa phải bảo vệ những giá trị chân chính.

“Dấu vết của lòng tham, không chỉ là tiền bạc, mà là sự tha hóa của niềm tin, sự bóp méo lẽ phải. Nó đang biến những con người lương thiện thành ‘bug’ trong ‘hệ điều hành’ xã hội.” Diệp Phàm thầm nghĩ, giọng nói nội tâm kiên định đến lạ thường. “Không thể ẩn mình nữa rồi, Lão Đại. Đã đến lúc ‘ẩn sĩ cafe’ phải hành động. Phải ra tay ‘debug’ cái ‘virus tâm linh’ này trước khi nó lây lan rộng hơn.”

Anh bước đến tủ gỗ nhỏ, lấy ra một bộ ba đồng xu đã được tịnh hóa kỹ lưỡng, cùng một chiếc túi gấm màu xanh thẫm, bên trong chứa đầy các loại thảo mộc theo ngũ hành. Đây không phải là những vật phẩm để trưng bày, mà là “đạn dược” cho một cuộc chiến không khoan nhượng. Diệp Phàm biết, từ giờ trở đi, Quán Phê sẽ không chỉ là nơi pha cà phê, mà còn là “trung tâm điều hành” cho một sứ mệnh lớn hơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8