Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 11: Quẻ Dịch Cho Kẻ Khốn Cùng
“Phàm nhi, chớ vọng động can thiệp thế tục. Thiên cơ bất khả lộ, nhân quả khó lường. Kẻ phàm mắt thịt vốn dễ bị mê hoặc, nhưng tâm pháp của chúng ta không phải để phô diễn.”
Lời răn dạy của Sư Bá Thông, như một đoạn nhạc nền “lo-fi chill” nhưng lại mang âm hưởng “hardcore” của đạo học, cứ vang vọng trong tâm trí Diệp Phàm khi anh ngồi thiền trên chiếc đệm nhỏ ở góc quán Phê. Ánh nắng yếu ớt của buổi sớm len lỏi qua khe cửa, vẽ những vệt vàng nhạt lên sàn gỗ, nhưng không thể xua đi cái “mood” trầm tư đang bao trùm anh.
Diệp Phàm hít thở sâu, cố gắng thanh lọc tâm trí khỏi những “notification” phiền nhiễu từ thế giới bên ngoài. Nhưng “sóng” tà khí của Lão Đại vẫn cứ “ping” liên tục, khiến tâm anh khó mà “offline”. Anh tự nhủ, giọng nội tâm đầy vẻ bất lực nhưng cũng rất “chill”: “Sư phụ ơi là sư phụ, nếu con cứ ‘vô vi’ như người dạy, thì cái ‘Thiên Địa Nhân Tam Tài’ của Đà Nẵng chắc chắn sẽ ‘crash’ mất. Con hiểu người lo con bị ‘phản phệ’ khi ‘debug’ thế sự, nhưng nếu không hành động, thì Đà Nẵng này sẽ thành ‘hệ điều hành’ nhiễm ‘virus’ nặng, tha hóa đến mức ‘format’ cũng không cứu nổi.”
Anh đứng dậy, xương cốt kêu răng rắc như một lão già 80 chứ không phải U40. Pha một ấm trà mạn sen ướp hương, Diệp Phàm thưởng thức từng ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ và hương sen thanh khiết lan tỏa, như một “patch update” nhỏ cho tâm trí đang “lag” của mình. Đây là “doping” tinh thần hiệu quả nhất để giữ cho “CPU” luôn hoạt động ở hiệu suất cao nhất.
Anh kiểm tra lại “inventory” của mình: túi gấm màu xanh thẫm đựng thảo mộc ngũ hành – “buff” phòng thủ và thanh tẩy; bộ ba đồng xu đã tịnh hóa – “tool” đọc “log file” vận mệnh; và chiếc la bàn phong thủy cổ – “GPS” định vị “bug”. Mọi thứ đều được chuẩn bị kỹ lưỡng, sẵn sàng cho một “mini-boss fight” đầu tiên.
Ngón tay anh khẽ chạm vào chiếc vòng tay trầm hương trên cổ tay. Nguồn năng lượng ấm áp từ nó lan tỏa, như một “comment” động viên từ Sư Bá Thông, nhắc nhở anh về “đạo lý” không bao giờ lỗi thời. “Đạo ở tâm, không ở hình tướng.” Diệp Phàm lẩm bẩm, rồi hít một hơi thật sâu, sẵn sàng “reset” tâm thế của một ẩn sĩ thành một “debugger vũ trụ” chính hiệu.

***
Khoá cửa quán Phê, Diệp Phàm bước ra con hẻm nhỏ. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn một chút, nhưng không đủ để làm sáng bừng những tờ rơi quảng cáo in hình “Thầy Phát Tài” đang dán chi chít trên tường. Những tờ rơi lòe loẹt, với khuôn mặt cười giả lả của Lão Đại, cùng những lời hứa “đổi đời”, “phát tài phát lộc” nghe mà muốn “tụt mood”. Diệp Phàm nhíu mày. Đúng là “virus” có khác, cứ “spam” khắp nơi, gây “ô nhiễm thị giác” và “ô nhiễm tâm linh”.
Anh đi bộ qua những con phố quen thuộc của Đà Nẵng buổi sớm. Thành phố vẫn còn hơi vắng vẻ, nhưng anh có thể cảm nhận được một luồng khí u ám, nặng nề vẫn còn vương vấn trong không khí. Nó không phải là sương mù hay ô nhiễm khói bụi, mà là một thứ “khí vận” hỗn tạp, xám đục, lẩn khuất trong từng ngõ ngách, từng con đường. Đặc biệt, khi đi ngang qua những khu chợ đã bắt đầu tấp nập, anh thấy rõ hơn những “symptoms” của “tà khí” đang ảnh hưởng đến người dân.
Một vài người bán hàng có vẻ mặt mệt mỏi, uể oải, ánh mắt vô hồn. Một số khác lại tỏ ra lo âu, bồn chồn một cách vô cớ, cứ lướt điện thoại liên tục rồi thở dài. Diệp Phàm nhận ra đây chính là những dấu hiệu của “phần mềm độc hại” tinh thần đang âm thầm “chạy ngầm”, gặm nhấm niềm tin và bóp méo lẽ phải, khiến người dân dễ dàng bị thao túng bởi những lời hứa hão huyền.
Chẳng mấy chốc, anh đã đến ngã ba đường, nơi có gốc cây đa cổ thụ. Cây đa sừng sững, thân cây to lớn, rễ cây chằng chịt bám sâu vào lòng đất, đáng lẽ phải toát lên vẻ vững chãi, linh thiêng. Nhưng giờ đây, vẻ cổ kính ấy lại bị xen lẫn bởi một sự “mệt mỏi” khó tả. Lá cây hơi úa vàng, một vài cành khô héo bất thường, và lạ thay, không có một con chim chóc nào đậu xung quanh như lẽ thường. Cảm giác như chính “hệ điều hành” của cây đa cũng đang bị “hack” vậy.
***

Diệp Phàm đứng dưới gốc cây đa, nhắm mắt, tập trung “khán khí”. Đôi mắt anh hơi nheo lại, không phải vì nắng, mà vì luồng năng lượng hỗn tạp đang xoáy mạnh quanh gốc cây. Anh “nhìn” thấy rõ một luồng “tà khí” màu xám đục, đặc quánh, đang cố gắng bám víu và ăn mòn sinh khí của cây. Nó giống như một loại “ký sinh trùng” tâm linh, đang hút cạn sự sống và linh khí của “tiết điểm tâm linh” này. Đây chính là “điểm yếu” mà chiếc la bàn phong thủy đã chỉ dẫn, nơi “tà khí” của Lão Đại đang cố gắng neo đậu và khuếch tán ra khắp thành phố.
Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, như thể đang có một “cục pin dự phòng” năng lượng tiêu cực khổng lồ đang sạc ngược vào đầu anh. Diệp Phàm nhíu mày, nhận ra sự kháng cự của “tà khí” này mạnh hơn anh tưởng. Nó không chỉ là năng lượng tiêu cực đơn thuần, mà còn chứa đựng ý niệm “tham lam” và “mê muội” của hàng trăm, hàng ngàn người đã bị Lão Đại lừa gạt, cùng với sự “độc ác” thâm sâu của chính hắn. Cảm giác như đang đối đầu với một “botnet” khổng lồ, mỗi “bot” là một tâm hồn bị tha hóa.
Anh lấy chiếc la bàn ra, đặt lên một tảng đá phẳng dưới gốc cây. Kim la bàn quay tròn điên loạn một lúc, như thể đang “loading” dữ liệu quá tải, trước khi dần dần ổn định hơn. Nhưng nó vẫn chỉ về hướng trung tâm của Lão Đại với một sự run rẩy nhẹ, như thể đang “báo lỗi” về nguồn gốc của sự nhiễu loạn.
Diệp Phàm thắp một nén trầm hương đặc biệt, được anh “yểm” năng lượng thanh lọc, và cắm vào đất dưới gốc cây. Mùi hương thanh khiết, trầm ấm lan tỏa, cố gắng xua tan luồng khí u ám, như một “phần mềm diệt virus” đang chạy.
Anh mở túi gấm màu xanh thẫm, lấy ra một vài loại thảo mộc ngũ hành – gừng khô cay nồng, quế ấm áp, cam thảo dịu ngọt, lá bưởi thanh khiết, và muối đá tinh khiết. Anh rắc nhẹ xung quanh gốc cây theo một quy tắc nhất định, tạo thành một vòng tròn bảo vệ, một “firewall” tâm linh để ngăn chặn sự xâm nhập thêm.
Anh đặt ba đồng xu cổ lên lòng bàn tay, nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm lực vào việc điều hướng và thanh lọc năng lượng. Từng hơi thở của Diệp Phàm trở nên nặng nề, nhưng ý chí anh vẫn kiên định. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương trầm và thảo mộc, nhưng cũng cảm thấy một sự lạnh lẽo bất chợt, như thể “tà khí” đang cố gắng phản công.

***
Diệp Phàm duy trì tư thế tập trung, mặc kệ sự mệt mỏi tinh thần đang dần xâm chiếm. Anh cảm nhận được “tà khí” đang dần yếu đi, co cụm lại, như một “bug” đang bị cô lập. Nhưng nó không biến mất hoàn toàn. Nó giống như một vết bẩn cứng đầu trên “màn hình” của Đà Nẵng, chỉ có thể làm mờ chứ không thể tẩy sạch hoàn toàn trong một lần “quét”.
Một vài chiếc lá khô héo trên cây đa rụng xuống, như thể cây đa đang “thải độc”. Nhưng cùng lúc đó, Diệp Phàm cảm nhận một luồng sinh khí nhỏ bé, tươi mới đang từ từ trỗi dậy từ sâu bên trong thân cây. Một vài chiếc lá non xanh mơn mởn, căng tràn sức sống, có vẻ như đã bắt đầu nhú ra từ những cành tưởng chừng đã khô héo. Một dấu hiệu tích cực, một “update” thành công.
Diệp Phàm mở mắt. Anh thở dài nhẹ nhõm, nhưng nét mặt vẫn lộ rõ sự nghiêm trọng. Anh thu lại các vật phẩm, cúi đầu chào cây đa, như một lời cảm ơn và lời xin lỗi vì đã “động chạm” đến nó.
“Đây chỉ là một ‘điểm yếu’ nhỏ thôi.” Diệp Phàm tự nhủ, giọng nội tâm trầm lắng. “Lão Đại đã giăng lưới ‘virus’ quá rộng. Để ‘debug’ toàn bộ ‘hệ thống’ Đà Nẵng này, ta cần nhiều hơn là chỉ một gốc cây đa.”
Anh nhìn về phía Cầu Rồng, nơi trung tâm “tâm linh 4.0” của Lão Đại tọa lạc. Dù đã hóa giải phần nào “tà khí” ở đây, anh vẫn cảm nhận luồng năng lượng đen tối, cuồn cuộn mạnh mẽ từ đó. Lão Đại vẫn đang “online”, và “server” của hắn vẫn đang hoạt động hết công suất.
Diệp Phàm nhận ra rằng trận chiến này sẽ là một cuộc “marathon” chứ không phải “sprint”. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, trí tuệ và có lẽ cả sự giúp đỡ từ những “đồng minh” mà quẻ Dịch đã gợi ý. Anh không còn là ẩn sĩ nữa, mà là một “debugger” đơn độc, đang đối mặt với một “hệ thống” lỗi khổng lồ, nhưng với tinh thần “không bỏ cuộc” của một “dev” chân chính.
Diệp Phàm rời đi, bước chân kiên định hơn, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa sự lo lắng về quy mô của thử thách phía trước. Con đường phía trước còn dài, và anh biết, mình phải thật “pro” mới có thể “fix” được tất cả những “bug” này.