Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 2: Người Khách Đầu Tiên Của Sáng Sớm
Nguyễn Văn Khoa lê bước trên con đường rải nhựa còn ướt đẫm sương đêm. Cả thành phố Đà Nẵng vẫn đang say ngủ trong lớp màn sương mỏng, chỉ có vài chiếc xe máy lướt qua như những bóng ma, và tiếng sóng biển rì rào vọng lại từ xa. Khoa kéo chiếc áo hoodie đã sờn cũ trùm kín đầu, cảm giác lạnh lẽo không chỉ đến từ không khí buổi sớm mà còn thấm sâu vào tận xương tủy.
Đêm qua, cậu lại thức trắng. Không phải vì deadline dí sát cổ, mà vì cái đầu rỗng tuếch, trống rỗng đến vô vọng. Cuốn sổ phác thảo trong tay, bìa da đã bong tróc, nặng trịch như chứa đựng cả gánh nặng cuộc đời. Những trang giấy trắng tinh, hay những nét vẽ nguệch ngoạc không ra hình thù gì, cứ thế chế giễu cậu. “Đồ án tốt nghiệp ‘Đà Nẵng trong tương lai’ ư? Tương lai của mình còn chưa thấy đâu, nói gì đến tương lai của cả thành phố.” Cậu tự giễu cợt trong đầu, vị đắng chát còn hơn cả cà phê nguyên chất.
Mấy tháng nay, Khoa cứ như người mất hồn. Cậu đã lang thang khắp Đà Nẵng, từ những khu đô thị mới với cao ốc chọc trời, những cây cầu rồng phun lửa rực rỡ, đến những bãi biển cát trắng miên man. Cậu chụp hàng ngàn bức ảnh, phác thảo hàng trăm bản nháp, nhưng tất cả đều vô hồn, rỗng tuếch. “Đà Nẵng hiện đại”, “Đà Nẵng năng động”, “Đà Nẵng đáng sống”… những khẩu hiệu đó cứ vang vọng trong đầu cậu như một bản nhạc pop thị trường, sôi động nhưng thiếu chiều sâu.
“Mày cứ vẽ mấy thứ linh tinh đó rồi ra trường làm gì? Có mà ra đường mà húp mì gói cả đời!” Lời ba cậu nói cứ xoáy sâu vào tâm trí Khoa. Ba mẹ cậu, những người cả đời làm công chức nhà nước, luôn mong muốn cậu có một công việc ổn định, một tương lai “yên bề gia thất” đúng nghĩa. Với họ, nghệ thuật là một thứ xa xỉ, phù phiếm, thứ mà chỉ những kẻ “mơ mộng hão huyền” mới theo đuổi. Áp lực từ gia đình, từ xã hội, từ chính bản thân cứ đè nặng lên đôi vai gầy của cậu sinh viên năm cuối.
Cậu nhớ lại lần đầu tiên lạc vào con hẻm nhỏ này, cách đây vài tuần. Khi đó, cậu đang chạy trốn khỏi một buổi thuyết trình đồ án thất bại thảm hại, đầu óc quay cuồng với những lời chê bai. Cậu đã vô tình rẽ vào con hẻm, tìm thấy quán “Phê” như tìm thấy một ốc đảo giữa sa mạc. Cái mùi cà phê rang xay quyện với hương gỗ trầm hương, cái không gian cổ kính, ấm cúng và đặc biệt là sự điềm tĩnh của anh chủ quán Diệp Phàm, tất cả đã khiến tâm hồn cậu dịu lại. Dù khi đó anh Diệp không nói nhiều, chỉ pha một tách cà phê và lặng lẽ lắng nghe, nhưng Khoa đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu đã ngủ ngon giấc đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều tuần.
Và bây giờ, cậu lại ở đây. Như một con thiêu thân tìm về ánh sáng, hay một kẻ đuối nước bấu víu vào cọng rơm. Cậu không biết liệu anh Diệp có thể giúp cậu tìm ra “linh hồn” cho cái đồ án chết tiệt này không, nhưng ít ra, cậu biết mình sẽ tìm thấy một chút bình yên ở đây.
Tiếng chuông gió trước cửa quán Phê khẽ ngân, kéo Khoa về thực tại. Cánh cửa gỗ lim cũ kỹ khẽ mở, để lộ không gian quán quen thuộc. Diệp Phàm, với chiếc tạp dề vải bố màu trầm, đang tỉ mẩn lau dọn quầy pha chế, động tác chậm rãi, đều đặn như một nghi thức thiền định. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng, hòa với hương gỗ trầm hương dịu nhẹ, tạo nên một không khí tĩnh lặng, ấm cúng, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn trong tâm trí Khoa.
**SCENE 1: Mùi Cà Phê Sớm, Nỗi Lo Của Tuổi Trẻ**
Khoa bước vào, dáng vẻ hơi cúi, đôi mắt có quầng thâm như gấu trúc sau một đêm không ngủ. Khuôn mặt trẻ trung của cậu lộ rõ sự mệt mỏi và lo âu. Cậu mặc chiếc áo thun in hình một ban nhạc indie cũ kỹ, quần jeans rách nhẹ và đôi giày sneaker bạc màu, trông có vẻ hơi lôi thôi nhưng vẫn toát lên cái chất riêng của người làm nghệ thuật. Cuốn sổ phác thảo đã sờn, bìa đã bong tróc, được cậu cầm chặt như một vật bất ly thân.

Diệp Phàm ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu lướt qua Khoa một cách tinh tế. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, đủ để Khoa cảm thấy được chào đón. Anh tiếp tục công việc đang dang dở, không vội vã.
Khoa chọn một chiếc bàn ở góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ đang dần bừng sáng. Cậu đặt cuốn sổ và cây bút chì xuống, rồi thở dài thườn thượt, âm thanh nặng nề như trút đi một gánh nặng vô hình. Ánh mắt cậu vô định nhìn ra ngoài, nơi vài chiếc xe đạp lướt qua, mang theo tiếng rao hàng của những người bán xôi, bán bánh mì dạo.
Diệp Phàm nhẹ nhàng đặt chiếc khăn lau xuống, tiến đến bàn của Khoa. Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như làn gió sớm vuốt ve tâm hồn đang dậy sóng của cậu. “Hôm nay em muốn dùng gì?”
Khoa giật mình, ngước lên. Cậu cười gượng gạo, mái tóc mái dài hơi rối che đi một phần đôi mắt mệt mỏi. “Anh Diệp… như mọi khi ạ. Cà phê phin sữa đá.” Cậu dừng lại, rồi không kìm được nỗi lòng, bắt đầu bộc bạch. “Nhưng em nghĩ… hôm nay cà phê cũng không giúp em tỉnh táo nổi đâu anh ạ. Em bế tắc quá.”
Cậu gãi đầu, vuốt tóc rối, ánh mắt bồn chồn. “Đồ án tốt nghiệp về ‘Đà Nẵng trong tương lai’, em không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Cứ nhìn những tòa nhà cao tầng, những cây cầu hiện đại này, em thấy nó trống rỗng, không có hồn. Cứ như một bộ xương được khoác lên lớp da hào nhoáng, nhưng bên trong thì chẳng có gì để níu giữ.”
Khoa thở ra một hơi dài, giọng điệu pha chút tuyệt vọng. “Mấy đứa bạn em thì đứa nào cũng có ý tưởng độc đáo, nào là ‘Đà Nẵng 4.0’, ‘Thành phố thông minh’, ‘Trung tâm du lịch quốc tế’. Em cũng cố gắng bắt kịp xu hướng, nhưng càng cố, em càng thấy mình lạc lõng. Em vẽ mà không thấy cảm xúc, không thấy cái ‘chất’ của Đà Nẵng. Nó cứ như những bản sao chép vô hồn vậy.”
Cậu ngừng lại, nhìn Diệp Phàm đầy mong đợi, như muốn tìm kiếm một sự đồng cảm, một lời giải đáp. “Gia đình thì cứ giục em bỏ vẽ, tìm việc ổn định. Ba em bảo, ‘Học mỹ thuật ra rồi làm gì? Có mà vẽ tranh treo tường cho người ta cười à? Sao không học kinh tế, học công nghệ cho ra hồn?’ Em không biết mình đang làm gì nữa anh ạ. Em cảm thấy mình như một con ốc sên lạc giữa đường cao tốc, không biết đi đâu, về đâu.”
**SCENE 2: Nghi Thức Phin Cà Phê – Luồng Khí Vô Hình**
Diệp Phàm không cắt lời Khoa. Anh chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt anh tập trung vào từng lời cậu nói, thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc nhưng không phán xét. Khi Khoa kết thúc những lời than thở, Diệp Phàm chỉ khẽ gật đầu, rồi quay lưng lại, điềm nhiên bước về phía góc pha chế.

Dưới ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng, Diệp Phàm bắt đầu chuẩn bị pha tách cà phê phin truyền thống cho Khoa. Anh cẩn trọng chọn hạt cà phê, những hạt Arabica được rang xay vừa phải, mùi thơm nồng nàn lan tỏa trong không khí. Anh đong cà phê vào phin, dùng chiếc muỗng nhỏ gạt nhẹ cho mặt cà phê bằng phẳng.
Động tác rót nước sôi lần đầu tiên, chậm rãi, nhẹ nhàng, để cà phê kịp nở bung. Khoa, dù vẫn đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn của mình, nhưng dần dần, cậu bị cuốn vào sự tĩnh lặng và nhịp điệu chậm rãi của Diệp Phàm. Từng động tác của anh như một nghi thức thiền định, đầy sự tập trung và kiên nhẫn. Khoa cảm thấy một sự bình yên lạ lùng lan tỏa từ không gian và con người Diệp Phàm, giúp tâm trí cậu lắng xuống một chút, như mặt hồ đang dậy sóng bỗng chốc trở nên phẳng lặng.
Trong lúc chờ cà phê nở, Diệp Phàm khẽ chạm vào chuỗi hạt gỗ trầm hương đơn giản trên cổ tay. Chuỗi hạt ấm áp, đen bóng, dường như hấp thụ mọi lo toan, phiền muộn. Anh lướt nhìn thoáng qua ba đồng xu cổ được xếp ngay ngắn bên cạnh máy pha cà phê, những đồng xu đã cũ kỹ, bạc màu nhưng vẫn toát lên vẻ bí ẩn của thời gian. Hành động này rất tự nhiên, không cố ý, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Đây là cách anh “cảm nhận” và “đọc” dòng chảy năng lượng, “khí vận” xung quanh Khoa một cách tinh tế, không cần phải phô trương hay giải thích.
Rồi anh rót thêm nước, để những giọt cà phê đen sánh chầm chậm nhỏ xuống ly sữa đặc đã được chuẩn bị sẵn. Tiếng “tách… tách… tách…” đều đặn của những giọt cà phê rơi xuống ly nghe thật êm tai, như một bản nhạc nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn.
Khoa hít nhẹ mùi cà phê thơm lừng, cảm thấy đỡ căng thẳng hơn một chút. Cậu không còn than thở nữa, mà chỉ trầm tư nhìn theo từng động tác của Diệp Phàm, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó trong sự tỉ mẩn đó.
“Em cảm thấy mình lạc lõng quá anh ạ,” Khoa nói, giọng nhỏ dần, ít than thở hơn, pha chút trầm tư. “Mọi người cứ bảo phải nhìn về phía trước, phải hiện đại. Nhưng em lại thấy mình chẳng có gì để nắm bắt cả. Đà Nẵng đẹp đấy, nhưng… em không thấy linh hồn của nó. Em không biết phải vẽ gì để thể hiện cái ‘tương lai’ mà mọi người muốn.”
Diệp Phàm không trả lời ngay. Anh nhẹ nhàng đặt tách cà phê đã pha xong xuống bàn trước mặt Khoa. Ly cà phê phin sữa đá, với lớp cà phê đen sánh trên nền sữa trắng ngần, trông thật hấp dẫn. Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt bình thản nhưng sâu sắc nhìn Khoa. “Mùi hương của cà phê phin, phải chờ đợi, phải chắt lọc, mới thấy được vị đậm đà. Cuộc sống cũng vậy. Nóng vội sẽ làm mất đi hương vị thật.”
**SCENE 3: Lời Gợi Mở Từ Dịch Lý – Hạt Mầm Hy Vọng Nảy Nở**
Khoa nhìn tách cà phê trước mặt, rồi lại nhìn Diệp Phàm. Lời anh nói nghe thật đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa. Cậu nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ của cà phê hòa quyện với vị ngọt béo của sữa, tạo nên một hương vị đặc trưng, quen thuộc nhưng hôm nay lại mang một cảm giác khác lạ.

Diệp Phàm nhấp một ngụm cà phê của mình, ánh mắt xa xăm khi nói, như đang nhìn thấu vạn vật, không gian và thời gian. “Tương lai không phải là một dòng chảy tách biệt. Nó là sự tiếp nối của quá khứ, là kết quả của những gì chúng ta gieo trồng hôm nay. Một thành phố cũng vậy. Để vẽ về ‘tương lai’, đôi khi, em cần phải lắng nghe ‘quá khứ’ trước đã.”
Khoa cau mày, cố gắng hiểu. “Lắng nghe quá khứ? Nhưng đồ án của em là về tương lai mà anh?” Cậu vẫn còn bám víu vào cái định nghĩa khô khan của đồ án, chưa thể thoát ra khỏi lối tư duy cũ.
Diệp Phàm mỉm cười nhẹ, nụ cười khó nắm bắt, không giải thích nhiều, để lại không gian cho Khoa tự chiêm nghiệm. “Những tòa nhà mới mọc lên, những cây cầu vươn mình, chúng mang theo khí vận của sự phát triển, của khát vọng vươn xa. Nhưng dưới lớp vỏ hào nhoáng đó, vẫn còn những dòng chảy cũ, những ‘khí vận’ của những con người, những câu chuyện đã từng tồn tại.”
Anh nói tiếp, giọng điệu như đang kể một câu chuyện cổ xưa, mà mỗi từ đều chứa đựng một sức nặng riêng. “Em hãy thử tìm đến những ‘góc khuất’ của Đà Nẵng, nơi những con hẻm nhỏ, những ngôi nhà cũ, những khu chợ truyền thống vẫn còn giữ lại hơi thở của thời gian. Nơi quá khứ và hiện tại giao thoa, em sẽ tìm thấy linh hồn thực sự của thành phố này. Những bức tường rêu phong, những mái ngói cũ kỹ, chúng không chỉ là vật vô tri, mà là những nhân chứng sống, kể lại những câu chuyện về sự hình thành, về những đổi thay của một vùng đất. Đó là nơi em có thể tìm thấy ‘hạt mầm’ của tương lai, chứ không phải chỉ là những ‘cành cây’ mới mọc lên.”
Khoa trầm ngâm. “Góc khuất… quá khứ giao thoa hiện tại… Linh hồn của thành phố…” Cậu lẩm bẩm, đầu óc bắt đầu liên tưởng. Cậu nhìn tách cà phê, nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi nhìn vào cuốn sổ phác thảo của mình. Những lời của Diệp Phàm dần dần len lỏi vào tâm trí cậu, khơi gợi một ý tưởng mới, một tia sáng le lói trong màn đêm bế tắc.
“Anh Diệp có ý là… em nên tìm về những giá trị cũ, những nét văn hóa truyền thống của Đà Nẵng, để từ đó phát triển ý tưởng cho tương lai?” Khoa hỏi lại, giọng đã bớt hoài nghi hơn, thay vào đó là sự tò mò và một chút phấn khích.
Diệp Phàm chỉ mỉm cười nhẹ, không trực tiếp trả lời, mà chỉ khẽ nói. “Cà phê của em nguội rồi.”
Khoa giật mình, uống thêm một ngụm cà phê. Vị đắng nhẹ, nhưng hậu vị lại ngọt ngào, như một sự thức tỉnh. Cậu cảm thấy đầu óc mình như vừa được khai thông, những nút thắt trong tâm trí dần được gỡ bỏ. Cậu đứng dậy, ánh mắt không còn vô định như lúc đến, thay vào đó là sự tò mò và một tia hy vọng mới, một hướng đi hoàn toàn khác so với những gì cậu đã nghĩ.
“Em… em hiểu rồi ạ. Em cảm ơn anh Diệp.” Khoa nói, giọng đầy thành kính. “Em sẽ thử đi tìm những ‘góc khuất’ đó. Em tin là em sẽ tìm thấy cái mình cần.”
Diệp Phàm chỉ gật đầu nhẹ. “Đừng vội vàng. Cứ đi, cứ lắng nghe. Mọi thứ sẽ tự nhiên hiển lộ.”
Khoa gật đầu mạnh mẽ, cầm chặt cuốn sổ phác thảo, như thể nó không còn là gánh nặng mà là một tấm bản đồ dẫn lối. Cậu rời khỏi quán, tiếng chuông gió khẽ ngân vang tiễn bước. Đà Nẵng vẫn đang dần bừng tỉnh sau giấc ngủ, nhưng trong tâm trí Khoa, một bình minh mới đã thực sự bắt đầu. Cậu biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cậu đã có một hướng đi. Và quan trọng hơn, cậu đã tìm thấy một chút “linh hồn” cho chính mình, giữa dòng chảy hối hả của phố thị.
Diệp Phàm nhìn theo bóng lưng Khoa khuất dần trong con hẻm. Anh nhẹ nhàng nhấp thêm một ngụm cà phê, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm. Anh biết, hạt mầm đã được gieo, và giờ là lúc để nó tự nảy nở. Anh khẽ chạm vào chuỗi hạt trầm hương trên cổ tay, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu, thoáng qua trên môi anh. “Duyên phận đôi khi chỉ cần một lời gợi mở, một tách cà phê, và một trái tim biết lắng nghe.”