Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 3: Quẻ Đầu Tiên Cho Một Họa Sĩ

Cập nhật lúc: 2026-07-04 18:03:16 | Lượt xem: 13

Tiếng chuông gió trước cửa quán Phê khẽ ngân vang tiễn bước Nguyễn Văn Khoa. Đà Nẵng vẫn đang dần bừng tỉnh sau giấc ngủ, nhưng trong tâm trí Khoa, một bình minh mới đã thực sự bắt đầu. Cậu biết rằng con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, cậu đã có một hướng đi. Và quan trọng hơn, cậu đã tìm thấy một chút “linh hồn” cho chính mình, giữa dòng chảy hối hả của phố thị. Diệp Phàm nhìn theo bóng lưng Khoa khuất dần trong con hẻm. Anh nhẹ nhàng nhấp thêm một ngụm cà phê, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm. Anh biết, hạt mầm đã được gieo, và giờ là lúc để nó tự nảy nở. Anh khẽ chạm vào chuỗi hạt trầm hương trên cổ tay, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Một nụ cười nhẹ, đầy thấu hiểu, thoáng qua trên môi anh. “Duyên phận đôi khi chỉ cần một lời gợi mở, một tách cà phê, và một trái tim biết lắng nghe.”

***

**SCENE 1: Sự Băn Khoăn Trở Lại – Khi “Khai Sáng” Vẫn Còn Bug**

Hai ngày sau, Nguyễn Văn Khoa lại mò mẫm trở lại quán Phê. Cái tia hy vọng le lói mà anh Diệp đã thắp lên ở Chương 2, sau một đêm “khai sáng” cảm giác như vừa được reset, đã kịp thời bị thực tế phũ phàng vả cho tơi tả. Cậu thanh niên 21 tuổi, với đầu óc tràn ngập các thuật ngữ “linh hồn của thành phố”, “góc khuất”, “khí vận”, đã tự tin vác máy ảnh và sổ phác thảo đi “lắng nghe quá khứ”.

Kết quả? Khoa đã đi bộ mỏi rã rời khắp các con hẻm nhỏ ở An Hải, từ Mân Thái đến Thọ Quang. Cậu chụp ảnh lia lịa những bức tường rêu phong, những mái ngói cũ kỹ, những bà cụ bán trầu cau, những đứa trẻ chơi bi dưới ánh nắng chiều vàng vọt. Cậu cố gắng “lắng nghe” như lời anh Diệp dặn, cố cảm nhận “hơi thở của thời gian”. Nhưng rốt cuộc, những gì cậu thu được vẫn chỉ là… những bức ảnh đẹp, những nét phác thảo chân thực, nhưng nó vẫn thiếu đi cái “chất” mà cậu tìm kiếm. Vẫn vô hồn. Vẫn rỗng tuếch. Cậu vẫn không biết phải làm gì với mớ dữ liệu hình ảnh và cảm xúc hỗn độn đó.

“Chết tiệt! Mình tưởng mình đã giác ngộ rồi chứ? Hóa ra vẫn là thanh niên ‘mắt như mù’ giữa phố thị,” Khoa tự giễu cợt trong đầu, khi cậu lê bước vào quán Phê. Dáng vẻ cậu không còn mệt mỏi rũ rượi như lần trước, thay vào đó là một vẻ trầm tư, pha chút bối rối. Cậu ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc ở góc khuất, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể đang cầu cứu một phép màu từ những chiếc xe máy đang lao vùn vụt ngoài kia.

Diệp Phàm, như thường lệ, đang tỉ mẩn lau dọn quầy pha chế, động tác nhẹ nhàng đến mức tưởng chừng như anh đang thiền định. Anh lướt mắt qua Khoa, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi, như thể đã đoán trước được sự trở lại của cậu khách quen. Không nói một lời, anh pha một tách cà phê phin truyền thống, đặt nhẹ nhàng trước mặt Khoa. Mùi cà phê thơm nồng lan tỏa, xoa dịu phần nào sự bồn chồn trong lòng cậu.

Khoa nhấp một ngụm cà phê, vị đắng quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng, mang lại chút bình yên giả tạo. Cậu ngập ngừng, cảm thấy hơi ngại khi phải thú nhận rằng mình vẫn chưa “thông suốt” được như lời Diệp Phàm đã nói. Nhưng sự bế tắc cứ như một cục đá tảng đè nặng trong lồng ngực, khiến cậu không thể không mở lời.

“Anh Diệp… em đã thử đi,” Khoa nói, giọng hơi lí nhí. “Em đã đi khắp nơi, chụp hàng trăm tấm ảnh, phác thảo không biết bao nhiêu bản nháp. Em nhìn thấy những bức tường cũ, những con hẻm, những người dân lao động… nhưng chúng vẫn không ‘nói’ gì với em. Em vẫn không tìm thấy cái ‘linh hồn’ mà anh nói. Em thấy mình vẫn còn lạc lối, như một con bot bị lỗi thuật toán vậy.” Cậu thở dài thườn thượt, cảm thấy bản thân mình thật “vô dụng” trong thế giới nghệ thuật này.

Diệp Phàm đặt chiếc khăn lau xuống, nhìn thẳng vào Khoa. Đôi mắt anh sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa một sự thấu hiểu mà Khoa không thể nào lý giải. Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như một làn gió mát lành xua tan đi sự bối rối của Khoa.

“Em đã lắng nghe đủ chưa, hay chỉ đang nhìn bằng đôi mắt vội vã của hiện tại?” Diệp Phàm hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại như một câu hỏi tra vấn sâu sắc vào tâm hồn Khoa. “Thế giới này không phải lúc nào cũng hiển lộ mọi thứ rõ ràng như một video TikTok. Đôi khi, để nhìn thấy điều vô hình, chúng ta cần một công cụ khác. Một công cụ giúp ta kết nối với những dòng chảy năng lượng mà mắt thường không thể thấy.”

Khoa ngơ ngác. “Công cụ khác? Là sao hả anh Diệp? Chẳng lẽ em phải mua thêm ống kính tele hay máy drone mới à?” Cậu vẫn còn bám víu vào những khái niệm vật chất, công nghệ mà cậu quen thuộc.

Diệp Phàm chỉ lắc đầu nhẹ, không nói gì thêm. Anh đưa tay vào ngăn tủ dưới quầy, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ, được chạm khắc tinh xảo.

**SCENE 2: Nghi Thức Của Tam Tài – Khi Khoa Phải “Unlearn” Khoa Học**

Chiếc hộp gỗ được đặt lên bàn, ngay trước mặt Khoa. Cậu tò mò nhìn, cảm thấy như mình đang chuẩn bị chứng kiến một màn “unpacking” đồ cổ nào đó. Chiếc hộp không có vẻ gì là “huyền bí” hay “tâm linh” cả, chỉ đơn giản là cũ kỹ và được giữ gìn cẩn thận. Khoa, với tâm hồn nghệ sĩ, lại bắt đầu liên tưởng đến những tác phẩm nghệ thuật sắp đặt, nơi những vật dụng bình thường lại mang ý nghĩa sâu sắc.

Diệp Phàm cẩn trọng mở hộp. Bên trong, không phải là những viên ngọc quý hay bùa chú lòe loẹt, mà là ba đồng xu cổ bằng đồng. Chúng đã lên nước bóng loáng theo thời gian, in hằn những vết tích của hàng trăm năm lịch sử. Anh đặt chúng xuống mặt bàn gỗ, tạo thành một hình tam giác cân đối.

“Đây là ba đồng xu cổ,” Diệp Phàm bắt đầu giải thích, giọng điệu trầm ấm, như đang kể một câu chuyện cổ tích. “Chúng đại diện cho Thiên (Trời), Địa (Đất) và Nhân (Con người). Mọi sự vật, sự việc trong vũ trụ, từ một hạt bụi nhỏ đến vận mệnh của một thành phố, đều là sự tương tác và biến hóa của ba yếu tố này. Khi chúng ta gieo quẻ, không phải là để ‘bói toán’ một cách mê tín, mà là để ‘đọc’ những tín hiệu từ sự tương tác đó, để hiểu rõ hơn về dòng chảy ‘khí vận’ đang vận hành xung quanh chúng ta.”

Khoa tròn mắt. “Thiên, Địa, Nhân? Khí vận? Anh Diệp, cái này… có vẻ hơi… ‘tâm linh’ quá không ạ? Em là sinh viên mỹ thuật, tụi em học về bố cục, màu sắc, ý tưởng… chứ không học về ‘khí vận’ hay ‘phong thủy’ đâu ạ.” Cậu gãi đầu, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ. Trong đầu cậu đang có một cuộc chiến nội bộ giữa “khoa học chứng minh” và “tâm linh huyền bí”. “Trời đất ơi, 2024 rồi mà mình ngồi đây gieo quẻ à? Thôi kệ, biết đâu lại ra ‘quẻ… trúng số’ thì sao?” – một ý nghĩ hài hước vụt qua. Hoặc tệ hơn là “quẻ… trật tủ” thì toi.

Diệp Phàm chỉ mỉm cười, không tranh cãi. “Khoa học cũng là một cách để giải thích thế giới, nhưng không phải là cách duy nhất. Nghệ thuật cũng vậy. Dịch Lý Thuật là một ‘nghệ thuật’ khác, một ‘ngôn ngữ’ khác để hiểu về các quy luật vô hình. Em có điều gì băn khoăn trong lòng, hãy giữ nó thật rõ ràng trong tâm trí. Câu hỏi càng thành tâm, tín hiệu càng rõ ràng. Sau đó, hãy thành tâm lắc và gieo chúng xuống.” Anh đưa ba đồng xu cho Khoa.

Khoa ngần ngại cầm lấy ba đồng xu cổ. Chúng lạnh ngắt trong lòng bàn tay, nhưng rồi lại dần ấm lên như có sự sống. Cậu nhìn vào sự điềm tĩnh và nghiêm túc của Diệp Phàm, cùng với sự tuyệt vọng của bản thân khi đồ án vẫn cứ “đứng hình”. Thôi thì, “có bệnh thì vái tứ phương”, biết đâu đây lại là một “phương pháp sáng tạo” độc đáo mà chưa ai từng thử thì sao? Coi như một trải nghiệm nghệ thuật “huyền bí” vậy.

Khoa nhắm mắt lại, hít thở sâu. Cậu cố gắng tập trung vào đồ án tốt nghiệp của mình, vào câu hỏi “làm sao để tìm thấy ‘linh hồn’ của Đà Nẵng và thể hiện nó trong nghệ thuật của mình?” Cậu lắc nhẹ ba đồng xu trong lòng bàn tay, nghe tiếng kim loại va vào nhau lách cách, rồi thả chúng xuống mặt bàn gỗ.

*Keng! Cạch! Keng!*

Ba đồng xu lăn vài vòng rồi nằm im. Diệp Phàm cúi xuống, ánh mắt tập trung cao độ, ghi lại kết quả vào một cuốn sổ nhỏ. Không khí trong quán bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường, như thể thời gian ngừng lại, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ treo trên tường và tiếng thì thầm của gió ngoài cửa sổ.

Diệp Phàm lặp lại hành động gieo quẻ thêm năm lần nữa, tổng cộng sáu lần, mỗi lần đều cẩn thận ghi chép. Khoa ngồi đối diện, nín thở theo dõi, cảm thấy một sự hồi hộp kỳ lạ. Đây không phải là trò bói toán vỉa hè, mà là một nghi thức trang trọng, được thực hiện với sự tập trung cao độ. Cậu cảm thấy mình như đang tham gia vào một vở kịch cổ xưa, nơi mỗi động tác đều mang một ý nghĩa sâu xa.

**SCENE 3: Lời Giải Đoán Từ Quẻ Dịch – Khi “Code” Định Mệnh Được “Debug” Bằng Ngôn Ngữ Nghệ Thuật**

Sau khi hoàn tất sáu lần gieo, Diệp Phàm nhìn vào cuốn sổ nhỏ, nơi những ký hiệu cổ xưa được ghi lại cẩn thận. Anh trầm ngâm một lát, rồi ngẩng đầu nhìn Khoa. Đôi mắt anh sâu thẳm, như thể đã nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn cậu thanh niên.

“Quẻ này… cho thấy em đang đứng giữa hai dòng chảy,” Diệp Phàm bắt đầu, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xôn xao qua hàng tre. “Một bên là sự hối hả, lo toan của hiện tại, nơi mọi thứ đòi hỏi sự nhanh chóng, rõ ràng, những KPI (Key Performance Indicator) mà xã hội đặt ra cho một người trẻ như em. Một bên là tiếng gọi thầm thì của quá khứ, của những giá trị bền vững đang bị lãng quên, những câu chuyện không có hashtag hay trending.”

Khoa giật mình. “KPI”? Anh Diệp còn biết cả KPI? Chẳng lẽ anh ấy cũng hay lướt LinkedIn à? Cậu cảm thấy lời giải đoán này không hề “mê tín” mà lại vô cùng gần gũi với cuộc sống của cậu.

Diệp Phàm không trực tiếp nói về đồ án hay nghệ thuật, mà tập trung vào “khí vận” của Khoa, vào cái “flow” mà cậu đang cố gắng tìm kiếm. Anh tiếp tục giải đoán, dùng ngôn ngữ ẩn dụ mà lại vô cùng thấm thía.

“Dòng chảy của em, ‘khí vận’ của em… đang bị tắc nghẽn bởi sự vội vã. Em muốn nhìn thấy tương lai, muốn tạo ra những tác phẩm ‘đột phá’, nhưng lại bỏ qua nền móng của nó. Em đang cố gắng xây một tòa nhà chọc trời mà không đào móng đủ sâu.” Diệp Phàm dừng lại, nhấp một ngụm cà phê đã nguội. “Những ‘góc khuất’ anh nói không chỉ là nơi chốn, những con hẻm, hay những ngôi nhà cũ. Chúng là những câu chuyện, những linh hồn đã từng sống ở đó. Chúng là cội nguồn của cảm hứng, của sự sáng tạo. Khi em lắng nghe chúng, không phải bằng tai, mà bằng trái tim, bằng tâm hồn rộng mở… thì dòng chảy của em sẽ tự nhiên thông suốt, như một dòng sông tìm thấy đường ra biển lớn.”

Anh nhìn thẳng vào Khoa, ánh mắt kiên định. “Em cần một cây cầu. Cây cầu đó không phải từ vật chất, không phải là Cầu Rồng hay Cầu Tình Yêu. Nó là cây cầu từ sự kết nối giữa cái cũ và cái mới, giữa những gì đã qua và những gì đang tới. Hãy để nghệ thuật của em trở thành cây cầu ấy. Đừng cố gắng ‘chạy deadline’ cho một ý tưởng vĩ mô, hãy ‘sống chậm’ lại, cảm nhận từng nhịp đập của quá khứ, và để nó dẫn lối cho tương lai của em.”

Khoa lắng nghe từng lời của Diệp Phàm, ánh mắt từ hoài nghi dần chuyển sang sự ngạc nhiên, rồi suy tư sâu sắc. Những gì anh Diệp nói không phải là lời phán xét hay tiên đoán “số phận” như cậu vẫn nghĩ về bói toán. Nó là sự diễn giải chính xác những gì cậu đang cảm thấy, những gì cậu đang thiếu, một cách sâu sắc và tinh tế đến lạ lùng. Nó giống như một đoạn code bị bug suốt bao lâu nay, giờ bỗng dưng được một “dev” lão làng chỉ ra lỗi và hướng dẫn cách “debug” mà không cần phải cài lại toàn bộ hệ thống.

“Anh Diệp… anh nói đúng quá,” Khoa lẩm bẩm, cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Em… em cứ mãi chạy theo cái ‘tương lai’ mà quên mất rằng nó được xây dựng trên nền tảng của quá khứ. Em cứ cố gắng ‘sáng tạo’ mà quên mất phải ‘lắng nghe’.” Cậu cảm thấy như mình vừa được “khai sáng” lần thứ n, nhưng lần này, nó không còn là một cảm giác bồng bềnh mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, chạm đến tận cùng tâm hồn.

**SCENE 4: Sự Thấu Hiểu và Tách Cà Phê Thanh Tịnh – Khi Não Được “Reset” Và “Tune In” Đúng Tần Số**

Nguyễn Văn Khoa cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ lan tỏa trong tâm trí. Cậu không hiểu Dịch Lý Thuật hoạt động như thế nào, cũng không biết ba đồng xu cổ kia có “phép thuật” gì hay không. Nhưng lời giải đoán của Diệp Phàm đã đánh trúng tim đen của cậu, như một mũi tên xuyên thẳng vào mục tiêu. Mọi băn khoăn, mọi nút thắt trong đầu cậu dường như đang được gỡ bỏ từng chút một, như một mớ dây tai nghe bị rối bỗng dưng được gỡ ra một cách thần kỳ.

Sự “hoài nghi” về tính khoa học của việc gieo quẻ vẫn còn đó một cách lờ mờ, nhưng nó nhường chỗ cho một sự “nhẹ nhõm” sâu sắc, một sự chấp nhận rằng có những điều không thể giải thích bằng logic thông thường mà vẫn mang lại giá trị. Cậu cảm thấy như não mình vừa được reset, cài lại Win bản quyền, chạy mượt mà hơn hẳn.

“Em… em không biết phải nói sao,” Khoa nói, giọng đầy thành kính và một chút ngượng ngùng. “Em vẫn không hoàn toàn hiểu cách anh làm, nhưng… em cảm thấy như có một cánh cửa vừa mở ra trong đầu mình. Cảm ơn anh Diệp, thật sự cảm ơn anh rất nhiều.” Cậu cúi đầu, cảm thấy biết ơn sâu sắc người đàn ông điềm tĩnh trước mặt.

Diệp Phàm mỉm cười, vẻ mặt anh hơi mệt mỏi sau khi gieo quẻ và giải đoán nhưng vẫn điềm tĩnh. Anh quay vào quầy, pha một tách cà phê mới. Lần này, anh thực hiện các động tác pha chế có vẻ chậm rãi và tập trung hơn bình thường, như thể đang “yểm” một điều gì đó vào từng giọt cà phê. Anh không chỉ pha cà phê bằng tay, mà còn bằng cả tâm trí, bằng “khí vận” của chính mình. Mỗi động tác đều như một nghi lễ, từ việc đong cà phê, rót nước sôi, đến việc khuấy nhẹ.

Anh đặt tách cà phê trước mặt Khoa. Hương thơm thanh khiết của cà phê lan tỏa, pha lẫn chút mùi trầm hương thoang thoảng từ chuỗi hạt trên cổ tay Diệp Phàm. “Tách cà phê này… sẽ giúp em giữ được sự thanh tịnh trong tâm trí, để em có thể lắng nghe tiếng gọi của những ‘góc khuất’ ấy rõ ràng hơn. Để em có thể ‘tune in’ đúng tần số của ‘linh hồn thành phố’.”

Khoa đón lấy tách cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ chiếc cốc sứ đơn giản. Cậu uống một ngụm, và lập tức cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan khắp cơ thể. Vị cà phê không quá đắng, mà thanh tao, hậu vị ngọt nhẹ, đọng lại thật lâu. Tinh thần cậu như được gột rửa, đầu óc trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết, mọi suy nghĩ hỗn độn trước đó bỗng chốc trở nên rõ ràng, mạch lạc. Nó giống như một loại “doping” tinh thần, nhưng lại vô cùng tự nhiên và nhẹ nhàng.

**SCENE 5: Hạt Mầm Nảy Nở – Khi Họa Sĩ Tìm Thấy “Linh Hồn” Của Chính Mình**

Nguyễn Văn Khoa đặt tách cà phê xuống, đứng dậy, cúi đầu cảm ơn Diệp Phàm một lần nữa. Lần này, ánh mắt cậu không còn vẻ lạc lối hay băn khoăn, mà thay vào đó là sự quyết tâm, sự tự tin và một tia sáng mới. Cái “bug” trong tâm trí cậu đã được vá, và cậu đã tìm thấy “lỗi” ở đâu trong “code” tư duy của mình. Cậu cầm chặt cuốn sổ phác thảo, không còn coi nó là gánh nặng của một đồ án sắp đến hạn, mà là một công cụ để kết nối, một tấm bản đồ dẫn lối cho hành trình khám phá sắp tới.

Cậu bước ra khỏi quán, tiếng chuông gió khẽ ngân vang, như một lời chúc phúc cho hành trình mới. Dù Đà Nẵng vẫn là Đà Nẵng, những con phố vẫn ồn ào, những chiếc xe vẫn hối hả, nhưng trong mắt Khoa, thành phố giờ đây đã mang một vẻ đẹp khác, một chiều sâu mới. Cậu biết mình phải làm gì. Cậu sẽ không còn chỉ “nhìn” những góc khuất, mà sẽ “lắng nghe” chúng, dùng trái tim để cảm nhận những câu chuyện, những linh hồn đã từng tồn tại ở đó.

Diệp Phàm nhìn theo bóng lưng Khoa khuất dần trong con hẻm. Anh khẽ thở dài, nhắm mắt một lát, xoa nhẹ chuỗi hạt trầm hương trên cổ tay. Việc gieo quẻ và giải đoán tiêu hao không ít tinh thần của anh, như việc một lập trình viên phải thức đêm để sửa một lỗi hệ thống phức tạp vậy. Nhưng nhìn thấy ánh sáng trong mắt Khoa, nhìn thấy hạt mầm của sự thấu hiểu đã nảy nở, anh biết đó là xứng đáng.

“Thiên cơ bất khả lộ,” Diệp Phàm thầm nhủ trong lòng, giọng trầm ấm như tiếng gió. “Nhưng Dịch Lý Thuật không phải để tiết lộ, mà để khai mở. Để những hạt mầm thiện lành, những ý tưởng sáng tạo có thể nảy nở đúng lúc, đúng nơi.” Anh tiếp tục công việc của mình, yên bình giữa phố thị ồn ào, như một “ẩn sĩ cafe” đang lặng lẽ “debug” những vấn đề của nhân gian, một tách cà phê mỗi lần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8