Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 4: Nữ Doanh Nhân Và Nỗi Lo Vô Hình

Cập nhật lúc: 2026-07-04 18:07:22 | Lượt xem: 18

Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân vang khi cánh cửa gỗ lim cũ kỹ của quán Phê đóng lại, tiễn bước Nguyễn Văn Khoa với một tâm hồn được “reset” và một cuốn sổ phác thảo đầy hứa hẹn. Diệp Phàm khẽ thở dài, nhắm mắt một lát, xoa nhẹ chuỗi hạt trầm hương trên cổ tay, cảm nhận sự tiêu hao tinh thần sau một “ca” gỡ rối tâm lý phức tạp. Anh biết, hạt mầm đã được gieo, và giờ là lúc để nó tự nảy nở theo dòng chảy của riêng mình. Anh mỉm cười nhẹ, tiếp tục công việc của mình, yên bình giữa phố thị ồn ào.
Thế nhưng, sự yên bình đó không kéo dài lâu.
Chỉ vài tiếng sau, khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà cổ kính và phản chiếu lấp lánh trên dòng sông Hàn, một “sinh vật” lạ lùng xuất hiện ở đầu con hẻm nhỏ của quán Phê. Đó là một chiếc Mercedes-Benz S-Class màu đen bóng loáng, đỗ “chiếm sóng” ngay lối vào, trông lạc quẻ như một con cá voi bơi lạc vào ao làng. Từ trong chiếc xe sang chảnh ấy, một bóng dáng thanh mảnh, cao ráo bước xuống.
Trần Thanh Tuyền.
Cô mặc một bộ suit công sở màu xám than lịch thiệp, đường may sắc sảo, tôn lên vóc dáng chuẩn mực và khí chất của một nữ cường nhân. Chiếc túi xách hàng hiệu cầm tay, đôi giày cao gót mũi nhọn lấp lánh dưới nắng. Mái tóc đen nhánh được búi gọn gàng, khuôn mặt xinh đẹp, sắc sảo nhưng giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi, khó chịu và cả một chút… bất mãn. Ánh mắt cô quét một lượt qua con hẻm chật hẹp, những bức tường cũ kỹ bong tróc, vài vũng nước đọng sau trận mưa đêm qua. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực.
“Haizzz, đúng là ‘lời đồn’ trên mạng xã hội toàn xạo chó,” cô lẩm bẩm, giọng pha chút miệt thị. “Cái gì mà ‘quán cà phê chữa lành’, ‘chủ quán thần bí’. Nghe đã thấy mùi ‘đa cấp tâm linh’ rồi. Chắc là một chiêu trò marketing của mấy đứa Gen Z rảnh háng nào đó muốn tạo trend thôi.”
Thanh Tuyền vốn là một người phụ nữ thực tế đến mức khô khan. Với cô, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng logic, dữ liệu và một kế hoạch bài bản. Từ hai bàn tay trắng, cô đã gầy dựng nên một đế chế kinh doanh nhỏ nhưng đầy uy lực trong ngành công nghệ và tư vấn chiến lược. Nhưng hiện tại, cái dự án “triệu đô” mà cô đặt hết tâm huyết lại đang đứng trên bờ vực phá sản, chỉ vì một điều khoản hợp đồng “trên trời dưới bể” mà bên đối tác đột ngột lật lọng. Cô đã thử mọi cách, từ đàm phán, phân tích rủi ro, đến thuê luật sư giỏi nhất, nhưng tất cả đều đi vào ngõ cụt.
Sự bế tắc kéo dài đã bào mòn sự tự tin và cả lý trí sắt đá của cô. Đêm qua, sau một buổi họp căng thẳng đến 2 giờ sáng, cô vô tình lướt thấy một bài review về quán Phê trên một diễn đàn bí ẩn. Bài viết không nói về cà phê ngon, mà nói về “chủ quán có thể nhìn thấu tâm can” và “lời khuyên giúp khai sáng”. Lúc đó, cô chỉ tặc lưỡi cười khẩy, nhưng trong thâm tâm, một tia hy vọng mong manh, hay đúng hơn là sự tuyệt vọng, đã nhen nhóm. *Thôi thì cứ đến xem, dù sao cũng là một nơi yên tĩnh để xem xét lại cái dự án chết tiệt này thôi. Coi như đi ‘thám hiểm’ văn hóa địa phương.* Cô tự trấn an mình, cố gắng gạt bỏ cái ý nghĩ “mình đang sa đà vào mê tín” ra khỏi đầu.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Nữ Doanh Nhân Và Nỗi Lo Vô Hình - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Với vẻ mặt lạnh lùng và bước đi dứt khoát, Thanh Tuyền sải bước vào con hẻm. Nhưng đời không như mơ, đặc biệt là khi bạn đang cố tỏ ra ngầu lòi giữa một con hẻm cũ kỹ. Đôi giày cao gót mũi nhọn của cô, vốn sinh ra để lướt trên sàn đá hoa cương của các tòa cao ốc, bỗng gặp chướng ngại vật là một kẽ nứt sâu hoắm trên nền xi măng ẩm ướt. “Cộp!” Một tiếng động khô khốc vang lên. Gót giày của cô bị mắc kẹt.
“Ối!” Thanh Tuyền thoáng giật mình, mất thăng bằng. Cô vội vàng bám víu vào bức tường rêu phong bên cạnh, suýt nữa thì ngã nhào vào vũng nước. Vết bẩn từ bức tường cũ kỹ lem nhẹ lên tay áo sơ mi trắng tinh. Khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng vì xấu hổ và bực bội. *Trời đất quỷ thần ơi! Mất mặt quá! Cái con hẻm chết tiệt này!* Cô lẩm bẩm chửi thề trong đầu, cố gắng rút chân ra khỏi “cái bẫy” bất đắc dĩ. Sau vài giây vật lộn, cuối cùng cô cũng giải thoát được chiếc giày, nhưng gót giày đã bị trầy xước nhẹ, và sự kiêu hãnh của nữ doanh nhân cũng bị sứt mẻ không ít.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh. *Đừng để mấy cái vớ vẩn này làm mình mất tập trung. Tập trung vào mục tiêu!*
Khi cánh cửa gỗ lim cũ kỹ của quán Phê mở ra, một luồng không khí mát lành, thoang thoảng mùi cà phê rang xay quyện với hương gỗ trầm hương thoang thoảng ập vào, khác hẳn cái nóng bức, ồn ào và cả mùi ẩm mốc của con hẻm bên ngoài. Thanh Tuyền hơi bất ngờ trước sự yên tĩnh và bài trí tinh tế của quán. Không gian quán không hề “tâm linh” như cô tưởng tượng, mà mang một vẻ đẹp cổ kính, ấm cúng và rất… nghệ. Ánh mắt cô quét qua những kệ sách chất đầy Kinh Dịch, triết học phương Đông, những ấm chén Bát Tràng tinh xảo, những bức tranh thủy mặc đơn giản mà sâu lắng. Có một chậu cây kim tiền xanh mướt đặt ở góc, tỏa ra một luồng sinh khí nhẹ nhàng. Cô bán tín bán nghi. *Ồ, cũng không tệ như mình nghĩ. Ít ra thì decor cũng có gu. Chắc là để tạo không khí ‘deep’ cho mấy bạn trẻ thích sống ảo đây mà.*
Diệp Phàm đang tỉ mẩn lau dọn quầy pha chế. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu, khẽ gật đầu chào cô. Không một lời nói, không một nụ cười quá tươi tắn, chỉ là một sự hiện diện bình lặng, gần như hòa mình vào không gian quán.
***
“Cho tôi một ly espresso. Đậm nhất có thể,” Thanh Tuyền nói, giọng cô dứt khoát, pha chút mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu hãnh và chuyên nghiệp. Cô chọn một chiếc bàn ở góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra một khoảng sân nhỏ với vài chậu cây xanh mướt.
Diệp Phàm nhẹ nhàng gật đầu. “Vâng, cô đợi một chút.” Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt cô, dừng lại ở đôi mắt thâm quầng và vầng trán căng thẳng, rồi nhẹ nhàng di chuyển xuống đôi bàn tay siết chặt chiếc túi xách hàng hiệu. Anh không nói nhiều, bắt đầu tỉ mẩn pha chế.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Nữ Doanh Nhân Và Nỗi Lo Vô Hình - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Trong khi những hạt cà phê hảo hạng đang được xay nhuyễn, Diệp Phàm âm thầm “khán khí” Thanh Tuyền. Anh nhận thấy luồng khí vận của cô đang bị bao phủ bởi một màu xám đục của áp lực, sự lo âu và cả một nỗi cô đơn sâu thẳm. Nhưng sâu bên trong, anh vẫn cảm nhận được một luồng sáng mạnh mẽ của ý chí kiên cường, tài năng và khao khát khẳng định bản thân đang bị mắc kẹt, bị đè nén bởi những gánh nặng vô hình. Anh hiểu cô không chỉ cần caffeine để tỉnh táo, mà cần một sự “thanh lọc” cho tâm trí, một “khoảng lặng” để kết nối lại với chính mình.
Diệp Phàm không “yểm bùa” hay làm phép gì lộ liễu. Anh chỉ đơn giản là rót toàn bộ sự tập trung, sự bình yên và ý niệm “thanh tịnh” của mình vào từng công đoạn pha chế. Anh hình dung luồng khí tiêu cực đang bao quanh Thanh Tuyền dần tan biến, thay vào đó là sự minh mẫn và một chút tĩnh lặng. Từng hạt cà phê được đong đếm cẩn thận, từng giọt nước nóng được rót xuống với sự nhẹ nhàng, chậm rãi. Tiếng máy xay cà phê êm ru, tiếng nước chảy róc rách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Tách espresso được đặt lên bàn, với lớp crema màu hạt dẻ hoàn hảo, tỏa hương thơm nồng nàn, quyến rũ.
Thanh Tuyền ngồi xuống bàn, ánh mắt vẫn đầy đề phòng. Cô quan sát Diệp Phàm từ xa. Anh không giống những “thầy bói” hay “pháp sư” cô từng hình dung qua phim ảnh hay những lời đồn thổi trên mạng. Anh bình dị, chuyên tâm vào công việc pha cà phê, không một chút phô trương hay màu mè. Anh chỉ mặc một chiếc tạp dề vải bố màu trầm, tóc cột gọn gàng, động tác pha chế điệu nghệ và đầy tính nghệ thuật. Điều này làm cô bớt cảnh giác hơn một chút, nhưng vẫn giữ khoảng cách. *Chắc là một nghệ nhân cà phê thôi. Mấy cái chuyện tâm linh chắc là do khách hàng tự thêu dệt lên cho thêm phần kịch tính.* Cô tự nhủ, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý cho sự “thần bí” của quán.
***
Diệp Phàm đặt tách cà phê trước mặt Thanh Tuyền. Hương thơm của espresso xộc thẳng vào khứu giác, đánh thức mọi giác quan. Tuyền nhấp một ngụm. Vị đắng mạnh mẽ lan tỏa, đánh tan sự mệt mỏi trong khoang miệng, nhưng sau đó là một dư vị ngọt dịu và một cảm giác sảng khoái bất ngờ, không chỉ từ caffeine mà còn từ một điều gì đó khó tả, thanh khiết và nhẹ nhàng. Cô cảm thấy đầu óc bớt căng thẳng hơn một chút, một sự bình yên thoáng qua, như một làn gió mát lành thổi qua sa mạc khô cằn.
*Ồ, cà phê này ngon thật. Hay là do mình quá mệt mỏi nên dễ bị ám thị?* Cô nghĩ thầm, cố gắng gạt bỏ cảm giác lạ lùng đó. Lý trí của cô vẫn cố gắng tìm kiếm một lời giải thích khoa học.
Diệp Phàm quay lại quầy, tiếp tục lau dọn. Anh không gieo quẻ, không nhìn Tuyền, nhưng bất chợt nói một câu, giọng trầm ấm như thể đang tự nói với chính mình, hoặc với những hạt cà phê anh đang lau: “Một dòng sông, dù chảy xiết đến đâu, cũng không thể quên những hòn đá cuội dưới đáy. Đôi khi, những điều ta tưởng chừng đã bị dòng chảy cuốn trôi, lại là nền tảng vững chắc nhất.”
Thanh Tuyền đang định cắm cúi vào laptop để xem xét lại cái hợp đồng “chết tiệt” kia, nghe thấy lời nói đó thì khựng lại. Cô ngẩng đầu nhìn Diệp Phàm, ánh mắt đầy khó hiểu và một chút bối rối. *Anh ta đang nói gì vậy? Có ý gì? Chắc là một câu triết lý sáo rỗng nào đó anh ta học được trên mấy cuốn sách self-help thôi.* Cô muốn hỏi, muốn vặn vẹo anh ta để tìm một lời giải thích rõ ràng, nhưng lại kiềm chế. Cô không muốn thể hiện sự yếu đuối hay tò mò trước một người lạ, đặc biệt là một người có vẻ “thần bí” như vậy. Cô cảm thấy lời nói của anh có một sức nặng lạ lùng, dù cô không thể lý giải bằng logic. Nó cứ văng vẳng trong đầu cô, như một câu đố khó.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Nữ Doanh Nhân Và Nỗi Lo Vô Hình - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Cô nhanh chóng uống hết ly cà phê. Vị đắng vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, nhưng sự sảng khoái và minh mẫn thì vẫn còn đó. Cô đặt tiền lên bàn, không đợi thối lại, và đứng dậy.
“Cảm ơn,” Tuyền nói, giọng vẫn lạnh lùng và dứt khoát. Cô gật đầu nhẹ, không nhìn thẳng vào Diệp Phàm.
Diệp Phàm khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt vẫn trầm tĩnh, như thể anh biết cô sẽ quay lại. Không một lời mời gọi, không một câu nói níu kéo.
Tuyền rời quán, bước nhanh ra con hẻm. Cô vẫn còn bối rối với lời nói của Diệp Phàm, cảm giác như có một hạt mầm tò mò vừa được gieo vào tâm trí mình, dù cô cố gắng phủ nhận. Cái cảm giác bình yên thoáng qua mà cô trải nghiệm khi uống cà phê cũng khiến cô khó chịu. *Chắc là do mình quá căng thẳng nên dễ bị ảnh hưởng bởi không khí yên tĩnh. Hoặc là do caffeine liều cao làm mình ảo tưởng.* Cô tự nhủ, cố gắng lý giải mọi thứ bằng khoa học.
Trên đường lái chiếc Mercedes về văn phòng, Tuyền liên tục suy nghĩ về câu nói của Diệp Phàm. “Những hòn đá cuội dưới đáy… những điều bị cuốn trôi…” Cô cố gắng tìm kiếm ý nghĩa của nó trong bối cảnh dự án đang gặp trục trặc, nhưng không thể. Cô thử liên hệ với những điều khoản hợp đồng cũ, những đối tác từng bị cô “đá” ra khỏi dự án, những ý tưởng đã bị loại bỏ vì không “hiệu quả”. Nhưng tất cả đều không khớp một cách rõ ràng. Tuy nhiên, tâm trí cô đã bớt nặng nề hơn một chút, có một sự minh mẫn nhẹ nhàng mà cô không thể lý giải.
Cô trở lại văn phòng. Thay vì lập tức lao vào công việc như mọi khi, cô lại ngồi lặng lẽ, nhìn ra ngoài cửa sổ thành phố Đà Nẵng, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình kiêu hãnh. Lời nói của Diệp Phàm cứ văng vẳng trong đầu. Cô tự nhủ mình sẽ không bao giờ quay lại cái quán cà phê kỳ lạ đó nữa. *Nực cười thật. Một Trần Thanh Tuyền lý trí mà lại đi tin vào mấy cái chuyện tâm linh vớ vẩn. Đúng là điên rồ.* Nhưng sâu thẳm, một tia tò mò đã nhen nhóm, một vết nứt nhỏ đã xuất hiện trong bức tường lý trí sắt đá của cô.
Trong khi đó, Diệp Phàm đứng ở quầy pha chế, nhìn ra con hẻm, nơi chiếc xe sang trọng của Thanh Tuyền vừa rời đi. Anh khẽ thở dài, nhắm mắt một lát. Việc “khán khí” và “yểm” năng lượng dù tinh tế cũng tiêu hao tinh thần, như việc một lập trình viên phải thức đêm để sửa một lỗi hệ thống phức tạp vậy. Anh mỉm cười nhẹ. *Hạt mầm đã gieo. Giờ là lúc để cô ấy tự tìm dòng chảy của mình.* Anh tin rằng, với sự thông minh và ý chí của Thanh Tuyền, cô sẽ sớm tìm ra ý nghĩa của lời anh nói, không phải bằng logic khô khan, mà bằng chính trải nghiệm và sự “lắng nghe” của tâm hồn.
Anh tiếp tục công việc của mình, yên bình giữa phố thị ồn ào, như một “ẩn sĩ cafe” đang lặng lẽ “debug” những vấn đề của nhân gian, một tách cà phê mỗi lần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8