Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 20: Sự Hoài Nghi Bị Lung Lay

Cập nhật lúc: 2026-07-06 11:41:38 | Lượt xem: 18

Hoàng Quân lao ra khỏi quán Phê, đầu óc như một chiếc CPU đang chạy quá tải, quạt tản nhiệt gào rú đến mức muốn nổ tung. Những lời của Diệp Phàm, cái quẻ Dịch ba đồng xu cổ, và cả câu chuyện về “yếu tố Mộc” cùng “sự bất hòa” của Nam và Túy… tất cả cứ nhảy múa loạn xạ trong bộ não vốn chỉ quen với logic và dữ liệu nhị phân. Anh ta cảm thấy như mình vừa bị một “virus” vô hình tấn công, không thể quét, không thể “debug”, nhưng lại gây ra một “lỗi hệ thống” cực kỳ khó chịu trong “tường lửa” lý trí của bản thân.
*Vớ vẩn! Toàn là những thứ mê tín dị đoan!* Hoàng Quân tự nhủ, cố gắng đẩy lùi cái cảm giác bối rối đang dâng trào. Anh ta là một lập trình viên thiên tài, một “coding pro” chính hiệu, chỉ tin vào những gì có thể đo lường, phân tích và kiểm chứng bằng thuật toán. Cái gì mà “khí vận”, cái gì mà “Thiên Địa Nhân là một thể thống nhất”? Nghe cứ như mấy cuốn tiểu thuyết kiếm hiệp rẻ tiền trên mạng vậy.
Thế nhưng, cái “bug” trong dự án “Thiên Đường Số” vẫn cứ trơ ra đó, thách thức mọi kiến thức, mọi kinh nghiệm của anh ta. Màn hình máy tính khổng lồ ở văn phòng vẫn hiện lên dòng chữ “System Crash” đỏ chói, như một lời chế giễu cho sự bất lực của một “developer” kiêu ngạo.
Đêm đó, văn phòng “Thiên Đường Số” chìm trong ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo và tiếng gõ phím lạch cạch đơn độc của Hoàng Quân. Anh ta ngồi trước màn hình, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng nhiều đêm, đầu óc căng như dây đàn. Hàng ngàn dòng code chạy qua trước mắt, các thuật toán phức tạp được thử nghiệm, nhưng tất cả đều vô vọng. Lỗi vẫn còn đó, lì lợm như một “trojan” đã ăn sâu vào hệ thống.
Hoàng Quân bực bội ném cây bút chì xuống bàn, nó nảy lên vài cái rồi lăn vào một đống tài liệu lộn xộn. Anh ta thở dài, ánh mắt vô định nhìn quanh văn phòng. Mớ dây điện chằng chịt, những cốc cà phê đã khô cạn, vỏ bánh mì ăn dở… tất cả phản ánh đúng tình trạng “nhiễu loạn” trong tâm trí anh ta. Ánh mắt anh ta dừng lại ở góc Tây Bắc, nơi có cái tủ gỗ cũ kỹ, chất đầy những tài liệu đã lỗi thời, chai lọ nước ngọt rỗng và cả một chồng hộp pizza đã ăn hết.
*“Vật cản yếu tố Mộc ở góc Tây Bắc… sự bất hòa giữa Nam và Túy…”* Lời của Diệp Phàm bất chợt vang vọng trong đầu anh ta, rõ ràng đến đáng sợ. Hoàng Quân giật mình, lắc đầu quầy quậy như muốn tống khứ cái “dữ liệu” phi logic đó ra khỏi bộ nhớ.
“Dịch Lý? Phong thủy? Vớ vẩn!” Anh ta lẩm bẩm, giọng khinh khỉnh. “Cứ coi như là một thử nghiệm để bác bỏ đi. Dọn dẹp thì có hại gì đâu… ít ra cũng sạch sẽ hơn.” Hoàng Quân tự nhủ, cố gắng tìm một lý do “khoa học” để biện minh cho hành động sắp tới của mình. Anh ta không *tin*, nhưng sự bế tắc hiện tại giống như một “bug” không thể “patch” bằng code, buộc anh ta phải thử một “workaround” điên rồ nhất.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Sự Hoài Nghi Bị Lung Lay - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Miễn cưỡng đứng dậy, Hoàng Quân bắt đầu dọn dẹp bàn làm việc của mình. Anh ta lẩm bẩm: “Chỉ là tối ưu hóa không gian làm việc thôi, cải thiện năng suất lao động. Chứ cái gì mà ‘khí vận’ với ‘trận đồ’, nghe cứ như mấy ông thầy bói dạo trên TV.” Anh ta gom đống tài liệu, sắp xếp lại dây điện, vứt bỏ những thứ không cần thiết. Bàn làm việc của anh ta, vốn là một bãi chiến trường của caffeine và deadline, giờ đây trở nên gọn gàng hơn một chút.
Sau đó, anh ta đi đến góc Tây Bắc. Cái tủ gỗ cũ kỹ, nặng trịch, dường như đã bám rễ vào sàn nhà. Hoàng Quân dùng hết sức lực, đẩy nó ra khỏi vị trí ban đầu. Tiếng kẽo kẹt ken két vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch. Anh ta di chuyển nó sang một góc khác, khuất hơn, ít ảnh hưởng đến luồng đi lại. “Chỉ là tối ưu hóa không gian làm việc thôi,” anh ta tự nhủ lần nữa, mồ hôi lấm tấm trên trán. “Làm việc trong môi trường sạch sẽ thì logic hơn, khoa học hơn. Chứ cái gì mà ‘yếu tố Mộc’ với ‘cản trở năng lượng’…”
Vừa hoàn thành, Hoàng Quân lại quay về máy tính, tiếp tục thử “debug” lỗi. Lỗi vẫn còn đó, “System Crash” vẫn nhấp nháy, nhưng… có vẻ ít “giật lag” hơn một chút. Màn hình không còn nhấp nháy điên cuồng nữa, chỉ là một thông báo lỗi duy nhất, trơ trọi. Hoàng Quân nhíu mày. *Trùng hợp thôi! Chắc chắn là trùng hợp!* Anh ta cố gắng thuyết phục bản thân, nhưng một “lỗ hổng” nhỏ đã xuất hiện trong “tường lửa” logic của anh ta, cho phép một “dữ liệu” phi khoa học len lỏi vào.
Sáng hôm sau, Hoàng Quân đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Anh ta vẫn cảm thấy mệt mỏi, nhưng có chút hy vọng mong manh. Vừa bước vào, một âm thanh chói tai đã đập vào tai anh ta. Nam và Túy đang cãi vã gay gắt ngay trước giờ làm việc, giọng họ the thé như hai con mèo đang tranh giành lãnh thổ.
“Cái ‘module’ này là do mày viết lỗi! Tao đã bảo rồi, ‘dependency’ của mày quá phức tạp!” Nam gào lên, chỉ vào màn hình máy tính của Túy.
“Mày nói gì? ‘Module’ của tao vẫn chạy ngon lành cho đến khi mày ‘integrate’ cái ‘API’ vớ vẩn của mày vào! Lỗi là do mày, Nam!” Túy không kém cạnh, đáp trả, khuôn mặt đỏ bừng.
Hoàng Quân cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Sự căng thẳng trong không khí đặc quánh, như một “latency” cực lớn đang làm “lag” cả hệ thống. Anh ta nhớ lại lời Diệp Phàm về “sự bất hòa” trong team. *Cãi nhau thế này thì làm việc kiểu gì? Ảnh hưởng đến hiệu suất chung, đến tiến độ dự án. Hoàn toàn phi logic!* Anh ta không nghĩ đến “khí vận” hay “năng lượng”, chỉ nghĩ đến “quản lý dự án” và “tối ưu hóa quy trình làm việc”.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Sự Hoài Nghi Bị Lung Lay - Ảnh minh họa phân cảnh 2

“Đủ rồi!” Hoàng Quân đập tay mạnh xuống bàn làm việc, tiếng “bốp” khô khốc vang vọng khắp văn phòng, át đi tiếng cãi vã của Nam và Túy. Giọng anh ta lạnh lùng, dứt khoát, như một “command line” không thể phản bác. “Nam, Túy, hai người vào đây!”
Nam và Túy giật mình, nhìn nhau rồi miễn cưỡng đi theo Quân vào phòng họp nhỏ. Họ vẫn còn vẻ bất mãn và căm ghét nhau ra mặt, nhưng cũng hiểu được sự nghiêm trọng trong giọng điệu của “sếp” Quân.
Hoàng Quân không vòng vo. Anh ta không nói về cảm xúc hay hòa giải cá nhân. Anh ta chỉ phân tích logic, dữ liệu, và hiệu suất. “Hai người cãi nhau chỉ làm mất thời gian và ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ dự án. Lỗi này, dù của ai, cũng là lỗi của cả team. Tôi không quan tâm ai đúng ai sai. Nếu không làm việc được với nhau một cách chuyên nghiệp, tôi sẽ phải xem xét lại vị trí của cả hai.” Hoàng Quân nhìn thẳng vào mắt từng người. “Tạm thời, tôi sẽ tách biệt công việc của hai người. Nam, anh tập trung vào phát triển ‘backend’. Túy, cô phụ trách hoàn toàn ‘frontend’ và ‘QA’ cho đến khi tôi có thông báo mới. Hạn chế tương tác trực tiếp. Rõ chưa?”
Nam và Túy im lặng. Họ gật đầu miễn cưỡng, có vẻ vẫn còn bất mãn nhưng không dám phản kháng. Hoàng Quân biết, đây không phải là một giải pháp triệt để, nhưng ít nhất cũng là một “patch” tạm thời để giảm thiểu “conflict”.
Quân quay lại bàn làm việc, mở máy tính. Anh ta vẫn thấy lỗi code, nhưng lần này, nó không còn “nhấp nháy điên cuồng” nữa. Dòng thông báo “System Crash” đã biến mất, chỉ còn một dòng thông báo lỗi đơn độc, ít nghiêm trọng hơn, như một “bug” nhỏ còn sót lại sau khi “hotfix” một vấn đề lớn. Hoàng Quân nhíu mày, cố gắng tìm một lời giải thích khoa học. *Chắc là do mình đã giải quyết vấn đề nhân sự, giảm bớt căng thẳng, nên hệ thống cũng bớt bị ảnh hưởng? Đúng, đây là tâm lý học, là khoa học quản lý. Chẳng liên quan gì đến mấy cái thứ Dịch Lý vớ vẩn kia.* Anh ta tự trấn an bản thân, nhưng một hạt giống “lạ” đã được gieo, và nó đang bắt đầu nảy mầm trong tâm trí anh ta.
Vài giờ sau, Hoàng Quân miệt mài với dòng thông báo lỗi còn sót lại. Anh ta thử mọi phương pháp “debug” khoa học, chạy mọi “test case”, nhưng vẫn không tìm ra “root cause” nào hợp lý cho sự biến mất của lỗi chính. Nó cứ như thể lỗi đó chưa từng tồn tại, hoặc đã tự “patch” một cách thần kỳ.
Anh ta ngẩng đầu lên, dụi mắt, cảm thấy mệt mỏi nhưng cũng đầy kinh ngạc. Dòng thông báo lỗi duy nhất trên màn hình đã biến mất hoàn toàn. “System Crash” đã được giải quyết một cách khó hiểu, không để lại bất kỳ “log file” hay “stack trace” nào cho thấy nguyên nhân. Như một “bug” từ vũ trụ, nó đến và đi không dấu vết.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Sự Hoài Nghi Bị Lung Lay - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Hoàng Quân đứng dậy, đi lại quanh văn phòng. Anh ta nhìn cái tủ gỗ cũ đã được di chuyển sang một góc khác, giờ đây trông đỡ “vướng mắt” hơn. Anh ta nhìn sang Nam và Túy, họ vẫn đang làm việc trong im lặng, dù vẫn có vẻ căng thẳng và tránh mặt nhau. Mọi thứ đều đã được “tối ưu hóa” theo cách anh ta nghĩ là “khoa học”.
Anh ta cố gắng tìm một lời giải thích khoa học, một “hypothesis” để chứng minh rằng tất cả chỉ là trùng hợp. “Có thể là lỗi tạm thời của server… hoặc do mình đã ‘reset’ lại tư duy khi dọn dẹp và giải quyết vấn đề nhân sự…” Nhưng những lời giải thích đó nghe thật yếu ớt, thật trống rỗng ngay cả với chính anh ta. Bộ não logic của Hoàng Quân đang “overload” vì không thể xử lý được “dữ liệu” mới này. Anh ta cảm thấy như mình vừa chứng kiến một “glitch” trong “ma trận” mà anh ta đã xây dựng bằng code.
Hoàng Quân mở trình duyệt web. Thay vì gõ “debug C#” hay “fix System Crash”, anh ta gõ từ khóa “Kinh Dịch”, “phong thủy văn phòng”, “ảnh hưởng của môi trường đến năng suất làm việc”. Anh ta không tin, nhưng sự tò mò đã chiến thắng. Nó giống như một “developer” tìm thấy một “exploit” không thể giải thích và muốn tìm hiểu cơ chế hoạt động của nó.
Anh ta bắt đầu đọc lướt qua các bài viết, đôi mắt sắc bén lướt qua những khái niệm tưởng chừng vô lý, những hình vẽ bát quái phức tạp. Anh ta nhấp vào một bài báo về “ảnh hưởng của môi trường làm việc đến năng suất”, rồi lại một bài khác về “tâm lý học không gian”. Anh ta đang cố gắng tìm một “cầu nối” giữa logic, khoa học và những điều Diệp Phàm đã nói, dù nó có vẻ bất khả thi. Sự hoài nghi của anh ta đã bị lung lay dữ dội, không còn là một “tường lửa” kiên cố, mà đã xuất hiện những “lỗ hổng” lớn, cho phép những “dữ liệu” mới, phi logic, len lỏi vào. Anh ta chưa tin hoàn toàn vào Dịch Lý, nhưng đã mở lòng để *tò mò* về nó, bắt đầu tìm cách lý giải nó theo cách của riêng mình, như một “debugger” đang cố gắng hiểu một “alien code”.
***
Trong quán cà phê Phê, Diệp Phàm đang tỉ mẩn xay cà phê, mùi thơm lan tỏa khắp không gian ấm cúng. Anh ta nhắm mắt lại, “khán khí” khắp thành phố. Khí vận của Đà Nẵng vẫn còn những luồng nhiễu loạn từ Lão Đại, nhưng một “điểm sáng” mới đã xuất hiện.
Anh ta cảm nhận luồng “khí vận” từ văn phòng “Thiên Đường Số” đã thay đổi rõ rệt. Luồng khí hỗn loạn, bức bối trước đó đã lắng xuống, thay vào đó là một luồng khí tương đối ổn định, có chút tĩnh lặng và một tia “sáng” của sự tò mò, khám phá. Nó giống như một “server” vừa được “debug” thành công, và giờ đây đang chạy ổn định hơn, dù vẫn còn một vài “process” đang “scan” những “dữ liệu” mới.
Diệp Phàm mỉm cười nhẹ. “Hoàng Quân, anh đã bắt đầu thấy những ‘dữ liệu’ phi khoa học rồi sao?” Anh ta độc thoại nội tâm, giọng ấm áp, như một “master coder” đang theo dõi “log file” của một “developer” đầy triển vọng. Anh ta hiểu rằng Hoàng Quân sẽ không dễ dàng tin tưởng, nhưng sự tò mò chính là cánh cửa đầu tiên.
Anh ta nhìn về phía Cầu Rồng, nơi “sóng” tà khí của Lão Đại vẫn cuộn trào, những “grey noise” và “virus” dối trá vẫn cuồn cuộn lan tỏa từ “server” đó. Nhưng giờ đây, anh ta cảm thấy mạnh mẽ hơn, như thể “team” của mình đang dần có thêm thành viên, một “debugger” tiềm năng, dù Hoàng Quân vẫn chưa tự nhận ra vai trò đó.
Diệp Phàm nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống, ánh mắt kiên định. “Cuộc chiến còn dài, nhưng những hạt giống đã nảy mầm. Và một ‘debugger’ mới, dù còn hoài nghi, đã bắt đầu ‘scan’ những ‘lỗi’ của vũ trụ.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8