Ẩn Sĩ Cafe Phố ThịChương 7: Bóng Đen Dưới Cầu Rồng
Đà Nẵng chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng trong tâm trí Diệp Phàm, một góc ký ức lại vừa thức giấc. Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay khẽ vuốt ve chiếc hộp đựng ba đồng xu cổ, hơi thở đều đặn theo nhịp thiền định. Đáng lẽ lúc này, tâm hồn anh phải thanh tịnh như mặt hồ thu, nhưng một hình ảnh cũ cứ lởn vởn, như một đoạn “bug” trong dòng code ký ức.
*Cổ tự trên núi Ngũ Hành Sơn, sương sớm bảng lảng. Một thiếu niên Diệp Phàm, khi ấy còn mang vẻ ngây thơ, bướng bỉnh, đang cãi lý với Sư Bá Thông.*
*”Sư phụ, Đạo học là để giúp đời, sao chúng ta cứ phải ẩn mình mãi trong núi sâu? Thế gian đang nhiễu nhương, biết bao người cần được khai sáng!”*
*Vị trưởng lão già nua, bộ râu bạc phơ khẽ rung lên theo tiếng thở dài. Đôi mắt sắc lạnh của ông nhìn thẳng vào Diệp Phàm, như muốn xuyên thấu tâm can.*
*”Phàm nhi, con còn quá nông cạn. Đạo là vô vi, không phải là thứ để con phô trương hay can thiệp thô bạo. Một khi đã dấn thân vào thế tục, con sẽ khó thoát khỏi vòng xoáy danh lợi, ái ố. Lòng người tham lam, dục vọng vô biên, con muốn giúp họ, nhưng liệu con có đủ sức gánh vác nghiệp chướng của cả thiên hạ? Đừng quên lời răn: Thiên cơ bất khả lộ, can thiệp quá sâu ắt sẽ gặp phản phệ.”*
*Diệp Phàm khi đó chỉ cúi đầu, lòng vẫn còn đầy hoài bão, tin rằng mình có thể tìm ra một con đường khác. Một con đường mà Đạo không chỉ là sự ẩn dật, mà là ánh sáng giữa phố thị.*
Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên, kéo Diệp Phàm trở về với hiện tại. Anh mở mắt, ánh nhìn vẫn còn vương vấn chút u hoài của ký ức, nhưng nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày. Sư Bá Thông đã đúng một phần, thế gian đúng là một mớ bòng bong của tham lam và dục vọng. Nhưng liệu có cách nào để gỡ rối mớ bòng bong ấy, mà không phải “gánh nghiệp chướng của cả thiên hạ” không? Anh vẫn tin là có.
Anh cảm nhận sự mệt mỏi thể chất sau một ngày dài “debug” tâm lý cho Nguyễn Văn Khoa và Trần Thanh Tuyền, rồi lại “yểm” năng lượng cho Bà Bảy. Đúng là làm “Đạo sĩ cafe phố thị” đâu phải chuyện đùa, nó hao tâm tổn sức còn hơn cả việc cày deadline xuyên đêm. Anh khẽ thở dài, nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm dưỡng khí, tái tạo lại nguồn “pin năng lượng” đang cạn dần.
Thế nhưng, sự bình yên chẳng kéo dài được bao lâu.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo sự ồn ào và phô trương đến gai người, xộc thẳng vào không gian yên bình của quán Phê. Nó không chỉ là luồng gió lạnh thông thường, mà còn là một cảm giác nặng nề, dính nhớp, như một làn khói bụi công nghiệp đang cố gắng len lỏi vào từng ngóc ngách thanh tịnh. Luồng khí này không chỉ khó chịu mà còn gây ra cảm giác bứt rứt, như có thứ gì đó đang cố gắng phá vỡ sự cân bằng, sự vô vi mà anh cố gắng duy trì. Nó như một con virus đang tấn công hệ thống phòng thủ của anh, khiến anh không thể nào tiếp tục “tĩnh tâm”.
Diệp Phàm nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm mở ra. Anh nhìn quanh. Cây phát tài ở góc quán, vốn xanh tốt quanh năm, giờ đây khẽ run rẩy, vài chiếc lá xanh tươi bỗng chuyển vàng úa, cong queo rồi rụng xuống, rơi lả tả như những giọt nước mắt vô hình. Ly nước lọc trên bàn tự nhiên gợn sóng nhẹ, không phải do gió, mà do một thứ năng lượng vô hình đang làm nhiễu loạn không khí, khiến mặt nước trong vắt bỗng đục ngầu một cách kỳ lạ.
Cảm giác khó chịu tăng lên, như có hàng ngàn mũi kim châm vào thái dương. Diệp Phàm không thể tiếp tục tĩnh tâm. Anh đứng dậy, bước chậm rãi đến cửa quán. Càng đến gần, luồng khí hỗn tạp kia càng trở nên rõ rệt hơn, như một dòng chảy độc hại đang lan tỏa từ phía xa, bóp nghẹt không gian, khiến anh cảm thấy khó thở. Nó không chỉ là “khí vận nhiễu loạn” mà Bà Bảy đã nhắc đến, mà còn là một thứ gì đó mạnh mẽ hơn, hung hãn hơn, như một “con boss” mới vừa xuất hiện trong game cuộc đời anh.
Anh nhìn về phía Cầu Rồng, nơi ánh đèn lung linh bắt đầu thắp sáng rực rỡ, phản chiếu xuống dòng sông Hàn lấp lánh. Nhưng giờ đây, trong mắt anh, những ánh đèn ấy không còn vẻ lãng mạn thường ngày, mà mang theo một cảm giác nặng nề, khác lạ, như một màn sương mù u ám đang bao phủ lên vẻ đẹp của thành phố. Anh biết rõ nguồn gốc của luồng khí này, và nó đang ảnh hưởng trực tiếp đến “phần hồn” của quán anh, nơi anh đã dày công gây dựng sự bình yên.
“Thứ khí này… mạnh hơn mình nghĩ, và nó đang làm ô uế cả không gian này,” anh thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng. “Không thể chỉ ngồi yên ‘hóng biến’ được nữa. Phải ra ngoài xem sao.”
***
Diệp Phàm khoác một chiếc áo khoác mỏng màu xám than, lặng lẽ đóng cửa quán. Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên, nhưng lần này không phải để tiễn khách, mà như một lời cảnh báo, một tiếng gọi của định mệnh. Anh không đi xe, muốn cảm nhận trực tiếp từng luồng “khí vận” đang thay đổi trên đường đi. Con hẻm nhỏ quen thuộc, vốn yên tĩnh và thanh bình, giờ đây cũng phảng phất một làn hơi lạnh lẽo, khiến bước chân anh trở nên nặng nề hơn.
Anh bước ra khỏi con hẻm, hòa mình vào dòng người thưa thớt của buổi tối. Dọc theo con đường dẫn đến Cầu Rồng, không khí dần thay đổi. Những ngôi nhà dân dã dần nhường chỗ cho các tòa nhà cao tầng, những cửa hàng tiện lợi sáng đèn và tiếng còi xe vọng lại từ xa. Nhưng điều anh cảm nhận rõ nhất là sự thay đổi trong “khí vận” của con người. Những người đi đường, thay vì vẻ thong dong, lại mang theo sự vội vã, lo âu, và một chút gì đó gọi là “tham vọng” đang sục sôi trong ánh mắt.
Càng đến gần khu vực Cầu Rồng, âm thanh ồn ào của loa phóng thanh và ánh đèn neon chói lọi từ một tòa nhà lớn càng trở nên rõ rệt. Nó không phải là ánh sáng dịu dàng của các cửa hàng cà phê hay nhà hàng sang trọng, mà là thứ ánh sáng phô trương, rực rỡ đến nhức mắt, như thể muốn lấn át cả những vì sao trên trời. Biển hiệu khổng lồ, được trang trí bằng đèn LED nhấp nháy liên tục, với dòng chữ vàng chóe: “TRUNG TÂM TÂM LINH PHÁT TÀI – THAY ĐỔI VẬN MỆNH, HÚT TÀI LỘC, LỘC VÔ NHÀ, TIỀN VÔ NHƯ NƯỚC, KHÔNG GIÀ CŨNG TRẺ!” đập thẳng vào mắt anh. Nó đối lập hoàn toàn với vẻ đẹp thanh lịch, hiện đại và có phần hoài cổ của Cầu Rồng, như một vết nhơ trên bức tranh đêm của Đà Nẵng. Diệp Phàm thầm nghĩ, cái tên “Phát Tài” này nghe đã thấy mùi “tiền” nồng nặc rồi, đúng kiểu “mì ăn liền” cho những con người đang khát khao đổi đời.
Bên ngoài trung tâm, một đám đông người dân đang tụ tập, hiếu kỳ và đầy hy vọng. Họ chen chúc nhau để vào trong hoặc đứng nghe những lời diễn thuyết từ loa phóng thanh. Diệp Phàm quan sát kỹ hơn. Khuôn mặt họ lộ rõ sự khao khát, một số người còn ánh lên vẻ mê muội, như bị thôi miên bởi những lời hứa hẹn viển vông. Họ cầm trên tay những vật phẩm phong thủy bằng nhựa mạ vàng, sáng loáng nhưng vô hồn, trông còn “rẻ tiền” hơn cả đồ chơi trẻ con. Nào là tỳ hưu mini, cóc ngậm tiền, vòng tay hạt nhựa đủ màu sắc, tất cả đều được “phù phép” với giá cắt cổ, nhưng lại được quảng cáo là “linh vật trấn trạch, chiêu tài đắc lộc” cấp tốc. Diệp Phàm thầm “facepalm” trong lòng. Cái này mà gọi là “linh khí” thì chắc mấy cái cây cảnh nhà anh đã “thăng thiên” từ lâu rồi.
Diệp Phàm đứng từ một góc khuất, dựa vào bức tường cũ kỹ của một ngôi nhà cổ, hòa mình vào bóng đêm để không bị chú ý. Anh nhìn thấy Lão Đại (Thầy Phát Tài) bước ra từ cửa chính của trung tâm, trong bộ áo gấm thêu rồng phượng lòe loẹt, màu sắc sặc sỡ đến mức khó chịu, giống như một phiên bản “fake” của các vị thần tiên trong phim cổ trang. Tay hắn đeo đầy nhẫn vàng, vòng ngọc bích to bản, lấp lánh dưới ánh đèn neon, trông không khác gì một cây thông Noel di động. Lão Đại nở một nụ cười phô trương, cái miệng rộng ngoác, nhưng đôi mắt nhỏ ti hí lại ánh lên vẻ ranh mãnh, gian xảo. Hắn ta bắt đầu diễn thuyết bằng giọng điệu khoa trương, oang oang qua loa phóng thanh, về “phép thuật cải vận” thần kỳ, “trừ tà” tức thì, “thu hút tài lộc tức thì chỉ sau một đêm”. Hắn đánh mạnh vào tâm lý ham danh lợi, sợ nghèo, sợ bệnh tật của người nghe, hứa hẹn một tương lai tươi sáng chỉ cần “đầu tư” vào các khóa học và vật phẩm của hắn.
“Hỡi các thiện nam tín nữ! Các vị đang gặp khó khăn trong công việc? Tình duyên lận đận? Tiền bạc không cánh mà bay? Đó là do vận hạn, do tà khí bủa vây! Hãy đến với Trung tâm Tâm linh Phát Tài của bần đạo! Ta, Thầy Phát Tài, với hơn ba mươi năm kinh nghiệm trong giới phong thủy, sẽ giúp các vị khai thông vận mệnh, rước tài lộc vào nhà, tình duyên nở rộ, sức khỏe dồi dào! Chỉ cần một khóa học \’Khai Vận Đổi Đời\’ trị giá… chỉ 9.999.000 đồng, hoặc sở hữu một \’Linh Phù Chiêu Tài\’ đặc biệt với giá ưu đãi 1.999.000 đồng, bảo đảm vận mệnh của quý vị sẽ \’lên hương\’ ngay lập tức!”
Tiếng hô hào của Lão Đại vang vọng khắp khu phố, át cả tiếng xe cộ và tiếng sóng biển rì rào. Đám đông phía dưới như bị thôi miên, gật gù lia lịa, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự tin tưởng mù quáng.
Ánh mắt Diệp Phàm quét qua đám đông, nhìn từng khuôn mặt, từng cử chỉ. Trái tim anh khẽ thắt lại khi thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc – Hùng, con trai Bà Bảy. Hùng đang đứng chăm chú lắng nghe, vẻ mặt đầy mê muội và khao khát đổi đời, y hệt như những người xung quanh. Cậu ta gầy gò, đôi mắt trũng sâu, có lẽ đã thức trắng nhiều đêm để lo lắng cho công việc làm ăn đang bế tắc. Trên tay Hùng đang cầm một chuỗi hạt nhựa màu đỏ, sáng loáng nhưng không có chút năng lượng nào, có lẽ là một “vật phẩm” vừa được mua với giá không hề rẻ. Diệp Phàm nhớ lại lời Bà Bảy đã lo lắng về con trai mình, về việc Hùng có thể bị ảnh hưởng bởi những lời dụ dỗ làm giàu nhanh chóng. Giờ đây, nỗi lo của bà đã thành sự thật.
Diệp Phàm cảm nhận một luồng “tà khí” mạnh mẽ bao trùm toàn bộ khu vực này. Đó không phải là khí của ma quỷ, mà là khí của sự tham lam, lừa dối, sự tuyệt vọng bị lợi dụng, và sự mù quáng. Nó đang hút cạn những năng lượng tích cực, sự thanh tịnh và niềm tin chân chính của những người nhẹ dạ cả tin, thay vào đó là sự hỗn loạn, bồn chồn và ảo tưởng. Nó như một mạng lưới “phần mềm độc hại” đang lây lan, làm suy yếu “hệ điều hành” tinh thần của cả thành phố.
“Thứ khí này… không phải của trời đất, mà là do lòng người mà ra,” Diệp Phàm thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng, chua xót. “Nó đang gặm nhấm niềm tin, bóp méo lẽ phải. Hùng… con trai bà Bảy cũng đã bị cuốn vào sao? Bà Bảy sẽ đau lòng biết bao nếu biết chuyện này.” Anh cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc, một sự phẫn nộ thầm kín dâng trào. Không chỉ vì một cá nhân, mà vì cả một cộng đồng đang bị dẫn dắt vào con đường sai lầm, đánh mất chính mình trong mê trận của những lời hứa hão huyền.
***
Diệp Phàm trở về quán Phê. Không gian quán dường như càng trở nên tĩnh lặng và đối lập hơn sau những gì anh đã chứng kiến. Mùi cà phê rang xay quyện với hương trầm hương thoang thoảng, như một liều thuốc an thần tự nhiên, giúp anh lấy lại sự bình tâm đang bị xáo trộn. Anh khẽ thở phào, như vừa thoát ra khỏi một mê cung đầy khói độc.
Anh ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc, đặt tay lên chiếc hộp gỗ đựng ba đồng xu cổ. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng thanh lọc tâm trí khỏi những luồng “tà khí” nặng nề, những hình ảnh hỗn loạn mà anh đã cảm nhận được từ Cầu Rồng. Mỗi hơi thở ra, anh cảm thấy một phần sự bứt rứt, khó chịu dần tan biến.
Anh nhớ lại lời Bà Bảy đã nói về sự lo lắng cho Hùng, và hình ảnh Hùng mê muội trong đám đông. Anh nhận ra mối đe dọa từ Lão Đại không còn là chuyện riêng của anh, hay chuyện của “Đạo học” cao siêu nữa. Nó đã ảnh hưởng đến những người xung quanh, đến cả “linh hồn” và sự bình yên của Đà Nẵng. Anh không thể tiếp tục là một “ẩn sĩ” chỉ biết pha cà phê và gieo quẻ cho từng cá nhân nữa. Đã đến lúc anh phải đứng lên, dùng Dịch Lý Thuật của mình để bảo vệ những giá trị chân chính.
Diệp Phàm mở mắt. Đôi mắt anh giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên định, một ngọn lửa ý chí âm ỉ cháy, nhưng lại vô cùng mãnh liệt. Anh đứng dậy, đi đến quầy pha chế, bắt đầu chuẩn bị dụng cụ một cách chậm rãi, từng động tác đều chứa đựng sự tập trung cao độ, như một nghi thức thiêng liêng.
Anh lấy ra một loại trà đặc biệt, trà mạn sen ướp hương hoa tự nhiên, được ủ từ những cánh sen ngàn năm tuổi, có tác dụng an thần, thanh lọc tâm trí cực kỳ hiệu quả. Anh pha trà một cách chậm rãi, tỉ mỉ, từng động tác đều chứa đựng sự tập trung cao độ. Khói trà lượn lờ trong không khí, mang theo hương thơm thanh khiết, như đang gột rửa mọi tạp niệm trong tâm hồn anh. Đây là thức uống anh dùng để tĩnh tâm và tái tạo năng lượng sau những sự kiện quan trọng, đồng thời cũng là cách anh tập trung ý niệm, “sạc pin” cho trận chiến sắp tới.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn Cầu Rồng vẫn rực rỡ, nhưng giờ đây, trong tâm trí anh, nó không chỉ là biểu tượng của thành phố mà còn là chiến trường cho một cuộc chiến thầm lặng, giữa ánh sáng và bóng tối, giữa chân lý và lừa dối.
“Thứ khí ấy… không thể để nó làm ô uế mảnh đất này,” Diệp Phàm tự nói, giọng trầm ấm, kiên định, như một lời thề thầm lặng với chính bản thân mình. “Ta sẽ dùng Dịch Lý, dùng cả tấm lòng này, để bảo vệ những điều chân thiện mỹ. ‘Ẩn sĩ cafe’ này, sẽ không lùi bước. Cuộc chiến đã bắt đầu.”
Anh đưa tay chạm nhẹ vào chiếc vòng tay trầm hương, món quà mà Sư Bá Thông đã tặng anh khi anh rời cổ tự, một lời nhắc nhở về đạo hạnh và giới hạn. Nhưng giờ đây, nó như một lời động viên, một lời khẳng định rằng con đường anh chọn, dù khác biệt, vẫn là con đường của Đạo.
Đêm Đà Nẵng dần trôi, nhưng trong con hẻm nhỏ, một ngọn lửa ý chí vừa được thắp lên. Diệp Phàm biết, những ngày tháng bình yên của anh sắp kết thúc. Và anh, một đạo sĩ ẩn mình giữa phố thị, đã sẵn sàng đối mặt với “bóng đen” đang bao trùm thành phố.
Anh sẽ làm gì để đối phó với “Thầy Phát Tài” và thứ “tà khí” mà hắn đang gieo rắc? Liệu những lời khuyên sâu sắc và tách cà phê của anh có đủ sức mạnh để chống lại sự mê muội và lòng tham đang lan tràn? Câu trả lời vẫn còn ở phía trước, trong những chương tiếp theo của câu chuyện “Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị”.