Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 8: Lời Đồn Về \”Thầy Phát Tài\”

Cập nhật lúc: 2026-07-04 18:24:58 | Lượt xem: 14

Sáng sớm Đà Nẵng hôm nay không chỉ ngập tràn nắng vàng và gió biển, mà còn “ngập” cả một mớ thông tin rác rưởi. Con hẻm nhỏ vốn dĩ yên bình dẫn vào quán “Phê” của Diệp Phàm, nay bỗng trở thành một “sàn diễn” bất đắc dĩ cho các tờ rơi quảng cáo màu mè. Từng chồng giấy in hình một gã trung niên bụng phệ, mặt mày lúc nào cũng cười tủm tỉm như thể vừa trúng xổ số, mặc áo gấm đỏ chót thêu rồng phượng lấp lánh, kèm theo cái tên “Thầy Phát Tài” to đùng, được dán chi chít trên cột điện, tường cũ, thậm chí có vài tờ còn “bay lượn” một cách nghệ thuật, đáp thẳng vào cửa quán Diệp Phàm. Dòng chữ in đậm bên dưới còn “flex” thêm: “Giải hạn, cầu tài, đổi vận cấp tốc! Cam kết hiệu quả 100%!”. Nghe mà muốn “đổi vận” ngay lập tức để không phải nhìn mấy cái tờ rơi này nữa.
Ở đầu hẻm, một anh shipper trẻ tuổi đang đợi đèn đỏ, tay lướt điện thoại “cày view” cho một đoạn livestream. Màn hình hiển thị rõ mồn một cảnh “Thầy Phát Tài” đang “cúng giải hạn” tập thể hoành tráng tại một sảnh khách sạn 5 sao nào đó. Ánh đèn sân khấu rực rỡ chiếu thẳng vào khuôn mặt bóng nhẫy mỡ của Lão Đại, làm bộ áo gấm của hắn càng thêm chói chang. Bên cạnh hắn là một bàn đầy ắp các vật phẩm phong thủy “công nghệ cao”: nào là “Tỳ hưu năng lượng AI” phát sáng xanh đỏ, nào là “Thần tài chip 5G” có thể “kết nối vũ trụ”, tất cả đều được rao bán với giá “trên trời dưới đất”, nhưng vẫn có người chen chúc nhau để “chốt đơn”. Phần bình luận trên livestream “chạy” không ngừng nghỉ: “Thầy ơi cho con xin vía giàu sang!”, “Thầy Phát Tài đúng là số dzách, từ ngày thờ Tỳ hưu AI của thầy con chốt được mấy deal bạc tỷ!”, “Thầy ơi, thầy có thể cho con xin một quẻ để biết khi nào con thoát ế không ạ?”… Xen lẫn vài bình luận hoài nghi kiểu “có khi nào scam không ta?” thì ngay lập tức bị “report” hoặc bị đám “fan cuồng” của thầy Phát Tài “spam” cho chìm nghỉm.
Không chỉ trên mạng, “drama” Thầy Phát Tài còn len lỏi vào từng ngóc ngách của khu phố. Vài bà, vài cô đi chợ về, ghé tiệm tạp hóa Bà Bảy mua mớ rau, cân thịt, lại xúm xít bàn tán.
“Bà Bảy ơi, bà có nghe nói về cái ông Thầy Phát Tài đó chưa? Nghe bảo ổng cao tay lắm, ai đến ổng cũng giúp đổi đời. Bà Tư đầu hẻm hôm trước đi ‘cúng giải hạn’ về, hôm sau tự nhiên trúng số an ủi đó!” Một cô bán cá hăm hở kể, mắt sáng rực.
“Thật hả? Nghe mà ham quá. Chồng tôi dạo này làm ăn ế ẩm quá, hay là tôi cũng thử đi xem sao…” Bà hàng xóm kế bên trầm trồ, tay vẫn mân mê cái túi tiền.
“Mà ổng bán mấy cái tượng thần tài, tỳ hưu gì đó, nghe đâu ‘năng lượng số’ ghê gớm lắm. Giá thì hơi chát, nhưng mà ‘đầu tư’ cho tương lai mà!”
Những lời xì xào, bàn tán cứ thế lan truyền, mang theo một làn sóng tò mò và ham muốn “đổi vận” nhanh chóng, như một loại virus tinh thần đang lây lan trong cộng đồng.
Trong quán “Phê”, Diệp Phàm vẫn tỉ mẩn lau dọn quầy pha chế, động tác chậm rãi và điềm tĩnh như thể thế giới bên ngoài không hề tồn tại. Anh không nhìn ra ngoài, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh khẽ nheo lại. Anh cảm nhận rõ ràng một luồng “tà khí” màu xám đục, hỗn tạp, xao động đang lan tỏa từ hướng Cầu Rồng. Nó không phải là khí từ đất trời, mà là một thứ năng lượng tiêu cực được tạo ra từ lòng tham, sự mê muội và ảo tưởng của con người, như một “mạng lưới phần mềm độc hại” vô hình đang xâm nhập vào từng ngóc ngách tâm trí người dân Đà Nẵng. Ly nước lọc trên quầy pha chế, vốn trong veo, giờ đây cũng khẽ gợn sóng và có vẻ đục hơn mọi ngày, như thể bị nhiễm bẩn bởi thứ năng lượng hỗn tạp kia. Diệp Phàm khẽ lắc đầu. “Thứ khí này… không phải của trời đất, mà là do lòng người mà ra.” Anh lẩm bẩm, giọng nội tâm trầm lắng, chua xót. “Nó đang gặm nhấm niềm tin, bóp méo lẽ phải. Hùng… con trai bà Bảy cũng đã bị cuốn vào sao? Bà Bảy sẽ đau lòng biết bao nếu biết chuyện này.” Anh cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc, một sự phẫn nộ thầm kín dâng trào. Không chỉ vì một cá nhân, mà vì cả một cộng đồng đang bị dẫn dắt vào con đường sai lầm, đánh mất chính mình trong mê trận của những lời hứa hão huyền. Anh vừa mới quyết tâm không lùi bước, và giờ đây, “Thầy Phát Tài” đã tự mình “present” ra ngay trước mắt anh, thậm chí còn “debug” luôn cả “hệ điều hành tinh thần” của cả thành phố. Đúng là “drama” không cần tìm cũng tự đến.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Lời Đồn Về \\\

***
Khoảng giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã lên cao và “drama” Lão Đại đã tạm lắng xuống một chút, Bà Bảy lại lật đật mang sang cho Diệp Phàm một đĩa bánh ít trần nóng hổi, gói trong lá chuối xanh mướt. Khuôn mặt bà lộ rõ vẻ lo lắng, bồn chồn, đôi mắt tinh anh thường ngày nay có chút mệt mỏi, hằn lên vài nếp nhăn sâu hơn. Bà đặt đĩa bánh lên quầy, thở dài thườn thượt.
“Chú Diệp ơi, chú Diệp à… con Hùng nhà tôi dạo này lạ lắm chú ơi!” Bà Bảy vừa nói vừa lắc đầu nguầy nguậy, như thể muốn rũ bỏ hết mọi phiền muộn ra khỏi đầu. “Nó cứ tối ngày ôm cái điện thoại, cắm mặt vào xem mấy cái livestream của cái ông ‘Thầy Phát Tài’ đó. Mắt nó cứ dán vào màn hình, cười tủm tỉm một mình. Tôi hỏi nó xem gì, nó bảo ‘con đang học cách làm giàu, má không hiểu đâu!'”
Diệp Phàm nhẹ nhàng rót một tách trà hoa cúc thơm ngát, đặt xuống trước mặt Bà Bảy. Anh không ngắt lời, chỉ im lặng lắng nghe, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh cảm nhận được sự hỗn loạn trong lời nói và tâm trí của bà Bảy, nhưng cũng nhận ra sự lo lắng chân thành của một người mẹ.
Bà Bảy nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục than thở: “Hôm qua nó còn về khoe là đã bỏ hết tiền tiết kiệm, mấy chục triệu bạc, mua một cái ‘tượng tỳ hưu chiêu tài năng lượng số’ của thầy ấy. Bảo là để ‘cải vận’ cho cái quán ốc ế ẩm của nó! Chú thấy có tin được không? Tôi thì thấy cái ông ấy cứ lòe loẹt, nói chuyện hoa mỹ quá, cứ như mấy thằng đa cấp. Nhưng thằng Hùng nó mê lắm, bảo là thầy ấy ‘cao tay’, ‘biết nhìn xa trông rộng’, lại còn ‘công nghệ cao’ nữa chứ!” Bà Bảy thở dài, lắc đầu. “Nó còn bảo cái tượng đó có ‘chip 5G’ gì đó, giúp kết nối với ‘vũ trụ tài lộc’ nữa chứ. Nghe mà tôi muốn xỉu!”
Diệp Phàm khẽ mỉm cười nhẹ. Anh hiểu rằng Lão Đại đã biết cách “marketing” bản thân và các “sản phẩm” của mình theo đúng “hot trend” công nghệ để thu hút những người nhẹ dạ cả tin.
Bà Bảy lại nhìn sang Diệp Phàm, ánh mắt có chút so sánh ngầm: “Mấy cái buổi cúng của ổng rầm rộ lắm, đèn đóm sáng choang, cả trăm người đến. Chú Diệp mình thì cứ lẳng lặng thế này, pha cà phê, gieo quẻ nhỏ nhỏ, sợ khách người ta không biết đến cái tâm của chú.” Bà lắc đầu: “Nhưng mà tôi thấy cái tượng nó mua về cứ tỏa ra một cái mùi khó chịu, hôi hôi, chứ không được thanh tịnh như cái quán của chú. Cái mùi đó làm tôi cứ thấy khó chịu trong người, ăn không ngon, ngủ không yên.”
Diệp Phàm đặt tách trà xuống trước mặt bà Bảy, nhẹ nhàng nói: “Bà Bảy à, cái tâm là quan trọng nhất. Vật phẩm chỉ là vật dẫn, quan trọng là người dùng nó với tâm thế nào. Cái gì dễ đến thì cũng dễ đi. Hùng nó còn trẻ, ham làm giàu là chuyện thường tình. Bà cứ để nó trải nghiệm, nhưng bà cũng nên giữ vững tâm mình, đừng để những cái hào nhoáng bên ngoài làm mờ mắt.” Anh đưa tay chỉ vào chiếc vòng trầm hương trên cổ tay mình, một vật phẩm giản dị nhưng ẩn chứa sức mạnh tinh thần: “Như cái vòng này, nó quý vì nó giúp tâm mình an tịnh, chứ không phải vì nó đắt tiền hay do ai bán.”

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Lời Đồn Về \\\

Anh tiếp lời, giọng điệu trầm ấm, như rót mật vào tai Bà Bảy: “Cái ‘mùi khó chịu’ mà bà Bảy cảm nhận được, đó chính là ‘khí vận’ của vật phẩm và của người tạo ra nó. Vật phẩm được ‘yểm’ bằng tà niệm, bằng lòng tham, thì dù có ‘chip 5G’ hay ‘năng lượng AI’ gì đi nữa, nó cũng chỉ mang lại sự hỗn loạn, chứ không thể mang lại bình an hay tài lộc chân chính. Hùng nó sẽ tự nhận ra thôi. Quan trọng là bà Bảy phải giữ cho tâm mình thanh tịnh, đừng để những lời đồn thổi làm mình lo lắng quá mức mà ảnh hưởng đến sức khỏe.”
Bà Bảy trầm ngâm, nhấp một ngụm trà hoa cúc nóng hổi. Hương trà thoang thoảng, thanh khiết giúp bà cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. “Ừ, chú nói phải. Tôi cũng thấy cái ông Thầy Phát Tài ấy có gì đó không thật. Mắt ổng cứ láo liên, nói thì hay nhưng không thấy cái tâm đâu. Chú nói vậy tôi cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.” Bà Bảy cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, tin tưởng vào trực giác và lời khuyên của Diệp Phàm. Nỗi lo về Hùng vẫn còn đó, nhưng không còn quá nặng nề như trước. Bà biết, Diệp Phàm sẽ không bao giờ để những người xung quanh anh phải chịu thiệt thòi. Bà tin vào “chú Diệp” hơn bất kỳ “Thầy Phát Tài” nào.
***
Chiều tối, khi quán “Phê” bắt đầu lên đèn, không gian trở nên ấm cúng hơn với ánh sáng vàng dịu và mùi cà phê rang xay thoang thoảng. Nguyễn Văn Khoa bước vào quán, mang theo cuốn sổ phác thảo quen thuộc. Cậu vẫn giữ vẻ thư sinh, trẻ trung, nhưng hôm nay ánh mắt cậu không còn vẻ hăng hái như lần trước anh Diệp “reset” tâm hồn cho cậu. Thay vào đó là sự băn khoăn, tò mò, xen lẫn chút áp lực đến từ “peer pressure” của hội bạn bè.
Diệp Phàm vẫn pha cà phê cho Văn Khoa, một tách cà phê phin truyền thống quen thuộc, mùi thơm nồng nàn lan tỏa. Anh đặt tách cà phê trước mặt Khoa, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.
Khoa nhấp một ngụm cà phê, rồi sau vài phút im lặng, cậu ngập ngừng hỏi Diệp Phàm, giọng điệu có chút thiếu tự tin: “Anh Diệp này, dạo này em nghe nhiều người nói về ‘Thầy Phát Tài’ ở bên Cầu Rồng. Mấy đứa bạn em còn rủ đi ‘cúng giải hạn’ nữa, bảo là công việc sẽ thuận lợi, đồ án sẽ được điểm cao… Có thật là có thể ‘đổi vận’ nhanh như vậy không ạ? Em thấy mấy người bạn em đi về ai cũng khoe có lộc, khoe trúng số, khoe chốt được deal bạc tỷ, nghe mà ham quá. Em cũng đang bí ý tưởng cho đồ án, lại sắp đến hạn nộp rồi, áp lực quá…”
Diệp Phàm không trực tiếp trả lời. Anh nhẹ nhàng đặt ba đồng xu cổ lên bàn, lướt ngón tay qua chúng một cách vô thức, như đang sắp xếp lại những “dữ liệu” vô hình. Anh cảm nhận được sự dao động trong tâm trí Khoa, sự mâu thuẫn giữa niềm tin vào lời khuyên chân thật của Diệp Phàm và sự hấp dẫn từ lời hứa hão huyền của Lão Đại, sự nôn nóng muốn thành công nhanh mà không cần quá nhiều nỗ lực. Cậu chàng nghệ sĩ trẻ này, dù đã được khai mở tâm trí, vẫn chưa hoàn toàn “miễn nhiễm” với “virus” lòng tham và sự phù phiếm.
Diệp Phàm nhìn vào tách cà phê của Khoa, khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng: “Em Khoa à, nghệ thuật là một hành trình dài, cần sự kiên trì và cái tâm trong sáng. Vận mệnh cũng vậy. Nó không phải là thứ có thể mua bán hay thay đổi bằng những nghi lễ phô trương, hay những vật phẩm ‘năng lượng số’ hào nhoáng như mấy cái ‘Tỳ hưu AI’ hay ‘Thần tài chip 5G’ mà em thấy đâu. Mọi thứ đều có nhân quả của nó. Một tác phẩm nghệ thuật đẹp, một cuộc đời có ý nghĩa, đều cần được vun đắp từ gốc rễ, từ sự chân thành và nỗ lực bền bỉ.”

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Lời Đồn Về \\\

Anh tiếp lời, ánh mắt nhìn thẳng vào Khoa, như nhìn thấu tâm can cậu: “Nếu em muốn ‘đổi vận’, thì hãy bắt đầu từ chính bản thân mình, từ cái tâm của em, từ sự nỗ lực chân thành trong từng nét vẽ, từng ý tưởng. Những ‘góc khuất’ của Đà Nẵng mà em đã tìm thấy, những câu chuyện em đã lắng nghe, đó mới là ‘linh hồn’ thực sự, là nền tảng vững chắc cho nghệ thuật của em, không phải những thứ ảo ảnh bên ngoài. Em đã từng nói em tìm thấy ‘linh hồn’ cho đồ án của mình, vậy thì hãy giữ vững ‘linh hồn’ đó. Đừng để những lời hứa hão huyền làm lạc lối con đường mà em đã chọn.”
Khoa nhìn tách cà phê, rồi nhìn sang Diệp Phàm. Lời nói của anh Diệp như một gáo nước lạnh tạt vào sự tò mò nhất thời, nhưng cũng khiến cậu tỉnh táo hơn. Cậu nhớ lại những cảm hứng mà Diệp Phàm đã giúp cậu tìm thấy khi khám phá những con hẻm cổ, những câu chuyện về Đà Nẵng xưa. Cậu đặt cuốn sổ phác thảo lên bàn, mở ra những trang vẽ dang dở, những phác họa về mái ngói rêu phong, những khuôn mặt khắc khổ nhưng đầy nghị lực của người dân lao động.
“Em hiểu rồi, anh Diệp. Em sẽ tập trung vào con đường của mình.” Ánh mắt cậu dần trở lại vẻ kiên định ban đầu, sự băn khoăn đã được gột rửa. Cậu nhận ra, “đổi vận” không phải là một “phím tắt” để đến với thành công, mà là một quá trình tự thân vận động, kiên trì và giữ vững cái tâm. “Cảm ơn anh Diệp.” Khoa nói, lần này với giọng điệu chân thành và quyết tâm.
***
Đêm khuya, sau khi Văn Khoa rời đi và những khách hàng cuối cùng cũng đã ra về, Diệp Phàm đóng cửa quán. Không gian trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, nhưng Diệp Phàm cảm thấy sự tĩnh lặng này bị đè nén bởi một luồng áp lực vô hình nặng nề hơn bao giờ hết. Cây phát tài trong quán, vốn xanh tốt, giờ đây đã héo úa đi trông thấy, vài chiếc lá vàng úa đã rụng xuống nền gạch. Ly nước lọc trên quầy pha chế, dù đã được thay mới, vẫn có vẻ đục ngầu hơn một chút, như thể bị nhiễm bởi một thứ năng lượng tiêu cực. Diệp Phàm biết, đây không phải là do quán thiếu chăm sóc, mà là do “tà khí” từ trung tâm của Lão Đại đang ngày càng lan rộng và mạnh mẽ.
Diệp Phàm ngồi xuống chiếc bàn gỗ mộc quen thuộc, nhắm mắt lại. Anh tập trung “khán khí” ra khắp thành phố. Trong tâm trí anh, Đà Nẵng hiện lên như một tấm bản đồ năng lượng khổng lồ. Anh thấy một luồng “tà khí” màu xám đục, giống như sương mù độc hại, đang bùng phát dữ dội từ khu vực Cầu Rồng, nơi trung tâm của Lão Đại tọa lạc. Luồng khí này len lỏi vào từng con hẻm, từng ngóc ngách, gặm nhấm sự bình yên và gieo rắc lòng tham vào tâm trí con người. Anh thấy nó đang ảnh hưởng đến Hùng, con trai Bà Bảy, khiến cậu ta mê muội lao vào những thứ vô bổ. Anh thấy nó ảnh hưởng đến những người dân nhẹ dạ cả tin, khiến họ tin vào những lời hứa hão huyền. Thậm chí, cả những người như Văn Khoa, dù có tâm hồn nghệ sĩ nhạy cảm, cũng suýt bị lung lay. Anh nhận ra “tà khí” này không chỉ là sự mê tín đơn thuần, mà còn là sự tha hóa đạo đức, lũng đoạn niềm tin, làm suy yếu “hệ điều hành” tinh thần của cả thành phố.
Diệp Phàm không thể để yên. Anh đứng dậy, đi đến một góc khuất của quán, nơi có một bàn thờ nhỏ với vài vật phẩm cổ kính, được sắp đặt một cách tinh tế. Anh thắp một nén trầm hương đặc biệt, mùi hương thanh khiết lan tỏa khắp quán, như một tấm lá chắn vô hình, xua tan đi một phần “tà khí” đang cố gắng xâm nhập. Anh lấy ra một chiếc la bàn phong thủy cổ, đặt nó lên bàn, xoay nhẹ. Kim la bàn quay cuồng một lúc, như đang “quét sóng” năng lượng của cả thành phố, rồi từ từ ổn định, chỉ về một điểm trên bản đồ Đà Nẵng – một ngã ba đường nhỏ gần trung tâm thành phố, nơi có một gốc cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi.
Diệp Phàm hiểu tín hiệu. Gốc cây đa đó là một “tiết điểm tâm linh” nhỏ, một “node” năng lượng của thành phố, đang bị “tà khí” của Lão Đại xâm nhập và làm nhiễu loạn. Nếu không được “debug” kịp thời, nó có thể trở thành một “cổng thông tin” để “tà khí” lan rộng hơn nữa.
Anh lấy ba đồng xu cổ ra, gieo quẻ. Quẻ hiện ra không phải là quẻ chiến đấu trực diện, mà là một quẻ ẩn chứa sự “chờ đợi thời cơ, tích lũy nội lực và tìm kiếm đồng minh”, đồng thời ám chỉ cần “trấn yểm điểm yếu” để ngăn chặn sự lan tỏa ban đầu. Anh hiểu rằng, đây là một “chiến lược” mà Dịch Lý Thuật chỉ dẫn, không phải là việc dùng sức mạnh để đối đầu trực diện, mà là dùng trí tuệ để hóa giải từ từ, từng bước.
Diệp Phàm vuốt ve chiếc vòng trầm hương trên cổ tay, món quà của Sư Bá Thông, ánh mắt kiên định. Anh hiểu rằng cuộc chiến này không thể vội vàng, nhưng cũng không thể lùi bước. Anh sẽ dùng trí tuệ Dịch Lý để hóa giải từng bước, từ những tác động nhỏ nhất đến những biến cố lớn hơn. “Thầy Phát Tài” có thể phô trương, có thể dùng “công nghệ AI, chip 5G” để lừa bịp, nhưng Diệp Phàm sẽ dùng “Đạo” chân chính để thanh lọc, để bảo vệ những giá trị cốt lõi.
“Sáng mai, sẽ đến gốc cây đa đó,” Diệp Phàm tự nhủ, giọng trầm ấm, quyết đoán. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thầm lặng giữa ánh sáng và bóng tối, giữa chân lý và lừa dối, đã chính thức bắt đầu, và “ẩn sĩ cafe” này, đã sẵn sàng để trở thành một “debuger vũ trụ” chính hiệu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8