Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 18: Bài Học Đầu Tiên Về Linh Cảm Sơ Khai

Cập nhật lúc: 2026-07-09 17:24:25 | Lượt xem: 8

Ánh nắng ban mai của Đà Nẵng hôm nay không còn rực rỡ như mọi khi, mà bị một lớp mây xám xịt nuốt chửng, khiến cả thành phố chìm trong một thứ ánh sáng nhờ nhờ, ảm đạm. Không khí cũng mang theo một vẻ nặng nề, oi bức khó chịu, như thể có một thứ gì đó vô hình đang đè nén lên từng ngóc ngách của không gian. Trong con hẻm nhỏ quen thuộc, quán cà phê “Phê” cũng không thoát khỏi cái u ám chung. Mùi cà phê rang xay thơm lừng thường ngày giờ đây dường như cũng bị cái nặng nề này làm cho dịu đi ít nhiều.
Diệp Phi quay lại quầy bar, bắt đầu pha một tách cà phê mới. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh giờ đây dường như không còn nhói đau nữa, mà tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như một lời hứa về sự bảo vệ. Anh biết cuộc chiến sẽ gian nan, sẽ ‘khó nuốt’ hơn bất kỳ ly cà phê không đường nào, nhưng anh không còn đơn độc. Quán cà phê “Phê” vẫn yên tĩnh, nhưng bên trong nó, ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy, sẵn sàng đối mặt với cơn bão lớn đang đến.
***
Buổi sáng ở quán “Phê” vẫn mang một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, cái kiểu tĩnh lặng mà ngay cả tiếng chim hót ngoài cửa cũng ngần ngại cất lên. Ánh nắng cố gắng chen qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng vàng vọt nhảy múa trên sàn gỗ, nhưng không đủ sức xua đi cái không khí nặng nề đang lơ lửng trong quán. Mùi cà phê thơm nồng, quen thuộc, giờ đây lại quyện với một chút mùi hoa sứ thoang thoảng, ngọt ngào một cách lạnh lẽo, cứ như thể có ai đó vừa đặt một bó hoa tang vào giữa phòng khách vậy.
Thảo Nhi đang lau dọn bàn ghế, động tác chậm chạp, thiếu sức sống hơn hẳn mọi ngày. Cô bé cứ như một con robot bị ‘tụt pin’, mỗi lần đưa tay lên lau, ánh mắt lại vô thức liếc nhanh ra phía cửa, rồi lại cụp xuống, đầy vẻ sợ hãi và ám ảnh. Cái bóng dáng lịch lãm nhưng đáng sợ của Bác Sĩ Cương, nụ cười nhạt và ánh mắt như muốn ‘scan’ cô bé vẫn còn in đậm trong tâm trí. Cô bé đeo chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc đã xỉn màu thành mặt dây chuyền, tay vô thức siết chặt nó. Chiếc trâm lạnh buốt, nhưng đôi lúc lại nhói lên một cảm giác buồn bã, mơ hồ, như tiếng thở dài của ai đó từ xa xăm vọng lại. Nó không còn là vật phẩm của Cô Hồn Nương bị thao túng nữa, mà là một kỷ vật mang theo chấp niệm đã được thanh tẩy, giờ đây trở thành một vật trấn an, nhưng cũng là lời nhắc nhở không ngừng về cái giá của sự yên bình.
Trong đầu Thảo Nhi, nỗi sợ hãi vẫn như một lớp sương mờ bao phủ. Cô bé không thể gạt bỏ được cái cảm giác Bác Sĩ Cương vẫn đang ở đâu đó, nhìn chằm chằm vào mình. Mỗi tiếng động nhỏ, mỗi bóng người lướt qua cửa kính, đều khiến tim cô bé đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Những tiếng thì thầm trong giấc mơ, những hình ảnh mờ ảo trong gương cứ lặp đi lặp lại như một đoạn ‘clip viral’ trên TikTok, nhưng là viral phiên bản kinh dị. Chiếc trâm trên cổ là điểm tựa duy nhất, nhưng cũng là lời nhắc nhở về Cô Hồn Nương, về một cái chết oan khuất mà cô bé không thể nào quên. “Mình thành ‘đồ đệ trừ tà’ rồi thật sao? Sao nó lại ‘chill’ thế này chứ? ‘Chill’ đến nỗi muốn ‘bay màu’ luôn ấy!” Thảo Nhi tự giễu trong đầu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ tiêu cực.
Diệp Phi đứng dựa lưng vào quầy bar, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt uể oải thường thấy nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Anh đã quen với cái cảm giác bị theo dõi, cái kiểu ‘stalker’ vô hình của thế giới tâm linh. Nhưng giờ đây, nó còn đáng sợ hơn khi Thảo Nhi cũng bị nhắm đến. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh nhói lên âm ỉ, như một lời nhắc nhở không ngừng về mối đe dọa đang rình rập. Cái cảm giác này, nó không phải là tiếng chuông báo thức, mà là tiếng kèn xung trận của một cuộc chiến mà anh không hề muốn tham gia. “Lại một đứa nữa bị kéo vào cái mớ bòng bong này,” anh nghĩ thầm, ánh mắt thoáng qua vẻ bất lực. “Thời gian không còn nhiều. Thằng nhóc Bác Sĩ Cương kia cứ như con ‘boss’ cuối sắp ‘ra chiêu’ vậy. Phải huấn luyện con bé này thôi, dù nó còn ‘non’ lắm.”
***
Diệp Phi quay lại, nhìn thẳng vào Thảo Nhi, giọng trầm khàn, không chút tình cảm nhưng ẩn chứa sự nghiêm túc đến lạ thường. “Lại đây, đồ đệ.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bài Học Đầu Tiên Về Linh Cảm Sơ Khai - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Thảo Nhi giật mình, vội vàng đặt chiếc khăn lau xuống bàn, bước nhanh đến quầy bar. “Dạ, chú Phi.” Cô bé đứng thẳng người, căng thẳng như một học sinh chuẩn bị bị kiểm tra bài cũ.
Diệp Phi không nói nhiều lời hoa mỹ, anh chỉ vào một tách cà phê đen không đường, một viên đá cuội nhỏ, và chính chiếc trâm cài tóc hình hoa sứ của Thảo Nhi, tất cả đều được đặt ngay ngắn trên quầy bar. “Hôm nay, con sẽ học cách cảm nhận. Không phải nhìn. Nhìn là thứ dễ lừa dối nhất, nhất là khi con đang ‘tâm thần bất ổn’ như bây giờ.” Giọng anh vẫn khô khan, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao găm thẳng vào sự thật.
Thảo Nhi gật đầu lia lịa, cố gắng ghi nhớ. “Vâng, chú Phi.”
Diệp Phi đẩy viên đá cuội về phía Thảo Nhi. “Đầu tiên, hãy nhắm mắt lại. Đặt tay lên viên đá này. Cảm nhận. Nó có lạnh không? Có nặng không? Có rung động không? Đừng ‘overthinking’, cứ cảm nhận thôi.”
Thảo Nhi ngoan ngoãn nhắm mắt, đặt bàn tay nhỏ bé lên viên đá cuội. Cô bé cảm thấy viên đá lạnh và nặng, không có gì đặc biệt. Cô bé cố gắng tập trung, nhưng tâm trí cứ vẩn vơ về ánh mắt lạnh lẽo của Bác Sĩ Cương, về những tiếng thì thầm ai oán trong giấc mơ. Một nỗi sợ hãi vô hình cứ chực chờ nuốt chửng cô bé, như một con quái vật ẩn mình trong bóng tối, chỉ chờ cô bé lơ là là vồ lấy. “Trời ơi, sao mà khó quá vậy? Cứ như đang chơi game mà không biết nút bấm vậy á!” Cô bé than thầm trong đầu.
Diệp Phi thở dài, một tiếng “hừ” nhẹ thoát ra từ cổ họng, nghe như tiếng mèo con bị giẫm đuôi. “Con đang nghĩ gì? Nỗi sợ hãi của con đang làm nhiễu loạn linh cảm. Con không thể cảm nhận nếu tâm trí còn hỗn loạn. Cứ như con đang cố ‘bắt sóng’ 5G mà lại đứng giữa vùng ‘no signal’ vậy.” Anh nói, giọng điệu có chút mỉa mai.
Thảo Nhi mở mắt, khuôn mặt nhăn nhó, đôi mắt to tròn đầy vẻ bất lực. “Con… con không thể ngừng nghĩ về hắn ta, chú Phi. Con cảm giác như hắn vẫn đang nhìn con, như kiểu ‘camera giám sát’ 24/7 ấy.”
Diệp Phi gằn giọng, ánh mắt sắc lẹm, không còn vẻ uể oải thường ngày. “Hắn muốn con sợ. Con sợ, hắn thắng. Nhắm mắt lại. Tập trung vào hơi thở. Cảm nhận sự sống của quán này. Mùi cà phê. Hơi ấm từ lò nướng bánh. Tiếng xe cộ ngoài kia. Bỏ qua mọi thứ khác. Đừng để hắn ‘dắt mũi’ con.”
Diệp Phi đặt tay lên chiếc trâm cài tóc của Thảo Nhi, truyền một luồng năng lượng trấn an. Chiếc trâm ấm lên nhẹ nhàng trong lòng bàn tay cô bé. “Và chiếc trâm này. Nó là cầu nối. Nó từng thuộc về một linh hồn đã siêu thoát. Nó mang theo sự buồn bã, nhưng không còn oán khí. Hãy coi nó như một phần của con, một chiếc ăng-ten để thu sóng, không phải để nhìn. Nó là ‘wifi’ của con, nhưng con phải học cách ‘kết nối’ đúng tần số.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bài Học Đầu Tiên Về Linh Cảm Sơ Khai - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Thảo Nhi lại nhắm mắt, đặt tay lên chiếc trâm. Cô bé cố gắng lắng nghe lời Diệp Phi, hít thở sâu, cảm nhận mùi hương cà phê thoang thoảng từ máy pha, hơi ấm từ chiếc máy nướng bánh đang hoạt động. Chiếc trâm trên cổ tay cô bé vẫn lạnh, nhưng giờ đây có thêm một chút rung động mơ hồ, như tiếng tim đập yếu ớt từ sâu bên trong, hay như tiếng ‘ting ting’ của một tin nhắn mới đang chờ được đọc. Cô bé cố gắng bỏ qua nỗi sợ hãi, cố gắng tập trung vào hơi ấm từ chiếc trâm, vào những âm thanh và mùi hương quen thuộc của quán. “Thanh Tịnh Linh Tâm, Vô Ảnh Vô Hình,” cô bé lẩm bẩm trong đầu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đáng sợ. Nó không phải là một câu thần chú ma thuật, mà là một cách để định hình lại tâm trí, để tìm lại sự bình yên giữa mớ hỗn độn.
Trong sâu thẳm tâm trí Thảo Nhi, cuộc chiến vẫn đang diễn ra. Nỗi sợ hãi cứ chực chờ nuốt chửng cô bé, kéo cô bé trở lại cái hố đen của tuyệt vọng. Nhưng lời nói của Diệp Phi, hơi ấm từ chiếc trâm, và cả những mùi hương quen thuộc của quán cà phê, dần dần trở thành những sợi dây níu giữ cô bé lại. Cô bé cảm thấy khó khăn khi phải bỏ qua thị giác và tin vào một cảm giác mơ hồ, một thứ mà cô bé chưa từng được dạy ở trường. “Cứ như đang học môn ‘Cảm Xúc Học’ cấp độ khó nhất vậy,” cô bé nghĩ thầm, vừa bực mình vừa nản lòng. Nhưng rồi, hình ảnh Diệp Phi đứng đó, ánh mắt kiên định, lại tiếp thêm cho cô bé một chút động lực. Anh ấy tin mình, vậy thì mình cũng phải tin mình chứ!
Diệp Phi vẫn đứng đó, kiên nhẫn một cách bất thường, nhưng vẫn giữ vẻ khô khan thường thấy. Anh biết Thảo Nhi phải tự mình vượt qua rào cản tâm lý này. Nỗi sợ hãi của cô bé, sự hoang mang của cô bé chính là mục tiêu chính của Bác Sĩ Cương. Nếu cô bé không thể vượt qua, mọi nỗ lực của anh sẽ đổ sông đổ biển. “Đừng để hắn biến con thành ‘con rối’ của hắn, đồ đệ,” anh thầm nghĩ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Thảo Nhi.
***
Thảo Nhi vẫn đang tập trung cao độ, nhắm mắt. Cô bé cảm thấy mình như đang lơ lửng giữa một khoảng không, chỉ có những cảm giác mơ hồ và hơi ấm từ chiếc trâm. Diệp Phi đứng cạnh, im lặng quan sát, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Từ từ, cô bé cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo nhẹ nhàng len lỏi vào quán, khác hẳn với sự lạnh lẽo nặng nề, đáng sợ của Bác Sĩ Cương. Lần này, nó như một làn sương mỏng, thoáng qua, mang theo một chút cảm giác cô đơn, lạc lõng, như một người lữ hành vô định đang tìm đường. Nó không có vẻ gì là ác ý, chỉ là một sự hiện diện yếu ớt, mong manh.
Diệp Phi nhìn ra cửa sổ, ánh mắt sắc bén. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nhói lên một nhịp nhẹ, như một tiếng chuông cảnh báo xa xăm, rồi lại trở về trạng thái âm ỉ, bình thường. Anh biết, một vị khách không mời vừa đi ngang qua.
Thảo Nhi đột ngột mở mắt, người hơi rùng mình, nhưng không còn hét lên như lần trước. Cô bé nhìn Diệp Phi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy, nhưng ánh mắt đã có sự khác biệt. “Chú Phi… con… con cảm thấy lạnh. Không phải cái lạnh của hắn ta. Nó… nó như một tiếng thì thầm rất khẽ, lướt qua nhanh lắm. Nó… nó buồn bã… như tiếng ‘sad boi’ vậy á chú.”
Diệp Phi gật đầu khẽ, vẻ mặt không đổi, nhưng trong lòng anh, một sự hài lòng nhẹ nhàng dâng lên. “Con bé này không tệ. Đó là một linh hồn yếu ớt, vừa đi ngang qua. Nó không có ác ý, chỉ là một cái bóng thoáng qua. Con đã cảm nhận được nó. Con đã ‘bắt được sóng’ rồi đấy, đồ đệ.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bài Học Đầu Tiên Về Linh Cảm Sơ Khai - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Thảo Nhi ngạc nhiên, rồi một tia vui mừng lóe lên trong mắt, nhưng ngay lập tức lại xen lẫn sợ hãi. “Vậy… vậy là con đã… con đã ‘thăng cấp’ rồi sao chú? Con có thể ‘nhìn’ được rồi sao?”
Diệp Phi khoanh tay, nhìn Thảo Nhi, giọng điệu có chút nghiêm khắc hơn. “Đúng. Đó là linh cảm sơ khai. Nó không phải là nhìn thấy, mà là biết. Biết rằng có thứ gì đó khác lạ đang ở đó. Con đã vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu để cảm nhận. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Con cần phải học cách kiểm soát nó, không để nó làm con sợ hãi hay bị lợi dụng. Đừng có ‘ảo tưởng sức mạnh’ mà nghĩ mình đã ‘pro’ rồi. Con mới chỉ là ‘newbie’ thôi.”
Diệp Phi tiến đến, đặt tay lên vai Thảo Nhi, ánh mắt nhìn thẳng vào cô bé. “Bác Sĩ Cương sẽ không bỏ qua cho con đâu, đồ đệ. Năng lực của con càng bộc lộ, hắn sẽ càng muốn lợi dụng. Con phải mạnh mẽ hơn. Cho chính con, và cho Đà Nẵng này. Đừng để hắn biến con thành ‘công cụ’ của hắn.”
Thảo Nhi nhìn Diệp Phi, ánh mắt từ sợ hãi chuyển sang kiên định hơn, xen lẫn chút hy vọng. Cô bé siết chặt chiếc trâm trên cổ, cảm nhận hơi ấm từ nó như một lời động viên. “Con hiểu rồi, chú Phi. Con sẽ cố gắng. Con sẽ không để hắn ‘dắt mũi’ con đâu.”
Trong lòng Thảo Nhi, một cảm giác vui mừng nhỏ nhoi len lỏi, như một tia nắng yếu ớt xuyên qua màn mây. Cô bé đã cảm nhận được, không phải nhìn thấy, mà là “biết”. Cái cảm giác đó thật lạ lẫm, nhưng cũng thật kỳ diệu. Tuy nhiên, niềm vui đó nhanh chóng bị lu mờ bởi sự nhận thức về mối nguy hiểm tiềm tàng của năng lực mới. Giờ đây, cô bé không chỉ sợ hãi, mà còn cảm thấy một gánh nặng vô hình đặt lên vai. Nhưng được Diệp Phi tin tưởng và hướng dẫn, cảm giác đó lại trở thành một động lực lớn. Cô bé không còn là một cô gái hồn nhiên, vô tư nữa, mà đã chính thức bước vào một thế giới đầy rẫy những bí ẩn và hiểm nguy.
Diệp Phi nhìn Thảo Nhi, ánh mắt anh vừa thoả mãn với tiến bộ của cô bé, lại vừa lo lắng hơn về tương lai. Anh biết, Thảo Nhi sẽ là một chìa khóa quan trọng trong cuộc chiến sắp tới, và anh phải bảo vệ cô bé bằng mọi giá. “Mình đã có ‘đồng đội’ rồi, nhưng ‘level’ của nó còn thấp quá. Phải ‘cày’ cho nó ‘lên level’ nhanh thôi,” anh nghĩ thầm, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi.
***
Buổi chiều tà, ánh nắng đã tắt hẳn. Đà Nẵng chìm vào một màu xám xịt, rồi dần dần, những ánh đèn đường bắt đầu lấp lánh, thắp sáng thành phố. Diệp Phi đứng bên cửa sổ, nhìn ra con hẻm tối, nơi những bóng người và xe cộ lướt qua như những linh hồn vội vã.
Thảo Nhi đang dọn dẹp quầy bar, động tác đã nhanh nhẹn hơn một chút, không còn vẻ uể oải như buổi sáng. Cô bé vẫn không rời mắt khỏi chiếc trâm trên cổ, thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ lên nó, như để trấn an bản thân. Cô bé liếc nhìn Diệp Phi, ánh mắt đầy sự tin tưởng và quyết tâm. “Mình sẽ không để chú Phi phải chiến đấu một mình đâu,” cô bé thầm nghĩ.
Diệp Phi nhấp một ngụm cà phê đã nguội, vị đắng ngắt lan tỏa trong miệng. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh vẫn âm ỉ nhói, nhưng giờ đây nó như một lời nhắc nhở về trách nhiệm, về gánh nặng mà anh không thể từ bỏ. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, lạnh lẽo và đầy tính toán, đang lướt qua từ xa, như một cái bóng đang rình rập, chờ đợi thời cơ. Bác Sĩ Cương vẫn đang ở đó, vẫn đang hoạt động, và hắn ta không bao giờ bỏ cuộc.
Anh nhìn ra ngoài, nơi ánh đèn đường Đà Nẵng bắt đầu lấp lánh, nhưng anh biết, bên dưới lớp vỏ hiện đại đó, bóng tối đang ngày càng dày đặc, và cuộc chiến này sẽ còn dài. Anh không còn đơn độc, anh đã có Thảo Nhi, một đồ đệ tiềm năng, một người có thể cùng anh gánh vác. Có lẽ, đâu đó trong thành phố này, cô phóng viên An An cũng đang “cày cuốc” dữ dội, tìm kiếm những manh mối về kẻ thù. Gánh nặng trên vai vẫn còn đó, nhưng anh đã chấp nhận số phận, chấp nhận Thảo Nhi là đồ đệ. Mối đe dọa từ Bác Sĩ Cương vẫn hiện hữu, nhưng anh đã có một đồng minh, một người kế nhiệm tiềm năng. Cuộc chiến này, anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chiến đấu, cho Đà Nẵng, cho Thảo Nhi, và cho cả những linh hồn oan khuất đang tìm kiếm sự bình yên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8