Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 19: An An Đối Mặt Với Sự Hoài Nghi Của Bạn Bè

Cập nhật lúc: 2026-07-09 17:55:25 | Lượt xem: 13

Ánh đèn huỳnh quang trắng bóc của văn phòng báo mạng chói chang, chẳng khác gì ánh sáng của phòng thẩm vấn. An An ngồi giữa một đống giấy tờ lộn xộn, chiếc laptop yêu quý của cô đang phát ra tiếng quạt vù vù như muốn bốc khói. Mái tóc highlight thời thượng giờ đã rối bời, và đôi mắt sắc sảo thường ngày nay ẩn chứa quầng thâm rõ rệt. Cô đã “cày cuốc” suốt đêm, lục tung mọi ngóc ngách internet, từ những diễn đàn tâm linh bí ẩn đến các báo cáo khoa học về hiện tượng siêu nhiên, chỉ để tìm một mẩu manh mối nhỏ về Bác Sĩ Cương và cái “mạng lưới linh hồn” mà Diệp Phi đã nhắc đến.
Nhưng càng tìm, An An càng thấy mình như đang lạc vào một mê cung. Những thông tin về Bác Sĩ Cương trên mạng đều lung linh, hoàn hảo đến mức đáng ngờ: nào là nhà từ thiện tâm huyết, nào là doanh nhân thành đạt, nhà khoa học tiên phong. Chẳng có lấy một vết nhơ, dù chỉ là một tin đồn thất thiệt. Điều này càng khiến cô tin rằng hắn ta là một con cáo già, che giấu bộ mặt thật của mình dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo.
“Đừng có ‘ảo tưởng sức mạnh’ mà nghĩ mình đã ‘pro’ rồi. Con mới chỉ là ‘newbie’ thôi.” Lời của Diệp Phi cứ văng vẳng bên tai, xen lẫn với câu nói của Thảo Nhi: “Con sẽ không để hắn ‘dắt mũi’ con đâu.” An An khẽ thở dài. Cô biết mình cũng không thể “newbie” mãi được. Cô phải tìm ra bằng chứng, bằng chứng *thật sự*, không phải mấy cái “linh cảm sơ khai” hay “dư ảnh” mà chỉ Diệp Phi và Thảo Nhi mới cảm nhận được. Cô cần thứ gì đó mà bất kỳ phóng viên nào, dù có “não cá vàng” đến mấy, cũng phải gật gù công nhận.
“Này An An, lại ‘chạy deadline’ xuyên đêm à?” Giọng nói lanh lảnh của Phương, đồng nghiệp cùng team, vang lên. Phương là một cô nàng “hot trend” chính hiệu, chuyên săn tin giật gân, drama showbiz, và luôn tự hào về khả năng “đào mộ” mọi bí mật của người nổi tiếng. Bên cạnh Phương là Hoàng, anh chàng phóng viên điều tra kỳ cựu, lúc nào cũng đeo cặp kính dày cộp và miệng lẩm bẩm về “nguyên tắc 5W1H”.
An An ngẩng đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười. “Đang tìm kiếm ‘content’ mới, Phương ạ. ‘Content’ đảm bảo độc quyền, hot hit, viral khắp cõi mạng luôn.” Cô cố tình dùng mấy từ ngữ “trendy” để thu hút sự chú ý của Phương.
Phương nhướn mày, vẻ mặt đầy hứng thú. “Ồ, nghe có vẻ ‘ngon’ đấy. Drama tình ái của CEO nào? Hay vụ bóc phốt nghệ sĩ ‘làm màu’?”
An An lắc đầu, kéo ghế mời hai người ngồi xuống. “Không. Còn hơn cả drama. Đây là câu chuyện về… thế giới tâm linh, về ma quỷ, về một quán cà phê xem bói trừ tà ở Đà Nẵng.”
Cả Phương và Hoàng đều im lặng vài giây, sau đó là một tràng cười phá lên. Phương ôm bụng, cười đến chảy nước mắt. “Trời ơi An An, cậu đùa à? ‘Cà phê xem bói trừ tà’? Nghe như kịch bản phim hài rẻ tiền ấy! Cậu ‘stress’ quá nên ‘overthinking’ rồi hay sao?”
Hoàng đẩy gọng kính, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. “An An, nghiêm túc đi. Chúng ta là phóng viên, chuyên làm tin tức dựa trên sự thật, số liệu, và bằng chứng cụ thể. ‘Ma quỷ’ hay ‘trừ tà’ không nằm trong danh mục ‘tin tức’ của tòa soạn đâu. Trừ khi cậu có video quay được ‘ma’ đang nhảy múa trên Cầu Rồng, hoặc ‘thầy trừ tà’ đang dùng ‘bùa chú’ biến CEO thành ếch xanh.”
An An cảm thấy một luồng khí nóng bốc lên từ cổ họng. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho sự hoài nghi, nhưng không ngờ nó lại gay gắt đến vậy. “Không, các cậu nghe tớ nói đã. Tớ đã đến đó, tớ đã gặp chủ quán, anh Diệp Phi. Anh ấy có khả năng đặc biệt. Tớ đã chứng kiến những chuyện… không thể giải thích bằng khoa học.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - An An Đối Mặt Với Sự Hoài Nghi Của Bạn Bè - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Chuyện gì? Kể nghe xem nào, ‘content creator’ An An!” Phương vẫn còn cười khúc khích, nhưng đã tò mò hơn một chút.
An An hít một hơi sâu, bắt đầu kể. Cô kể về quán cà phê “Phê” trong con hẻm nhỏ, về Diệp Phi với đôi mắt sâu thẳm và vẻ uể oải nhưng đầy quyền năng. Cô kể về vụ án khách sạn cũ, về mùi hoa sứ, về “dư ảnh” trong gương, về cảm giác lạnh lẽo thấu xương mà cô đã trải qua. Cô còn kể về Sông Hàn, về “mạng lưới linh hồn” dưới lòng sông, về lời cảnh báo của Diệp Phi về “Phong Ấn cổ xưa” và Bác Sĩ Cương – kẻ thao túng linh hồn.
“Hắn ta không chỉ điều khiển linh hồn, hắn còn ‘hấp thụ’ chúng, biến chúng thành ‘nhiên liệu’ cho những âm mưu đen tối của hắn! Hắn muốn phá vỡ Phong Ấn, biến Đà Nẵng thành một… một vùng đất chết!” An An kết thúc câu chuyện, giọng nói đầy sự căm phẫn và lo lắng. Cô nhìn hai người đồng nghiệp, hy vọng thấy được một tia tin tưởng, dù là nhỏ nhoi.
Nhưng Phương chỉ nhún vai. “Thôi nào An An, nghe có vẻ… hơi bị ‘drama’ quá mức cần thiết rồi đó. ‘Hấp thụ linh hồn’ nghe như game nhập vai vậy. Chắc là do cậu làm việc quá sức, thiếu ngủ, rồi bị ám ảnh bởi mấy vụ án mạng nên sinh ra ‘ảo giác’ thôi. Hay là anh chủ quán ‘Phê’ kia có ‘charisma’ quá đỉnh, khiến cậu bị ‘thao túng tâm lý’ mà không hay biết?”
Hoàng gật gù đồng tình. “Đúng rồi đó An An. Chúng ta phải nhìn mọi thứ bằng con mắt khoa học. Cái gọi là ‘mùi hoa sứ’ có thể là do hóa chất tẩy rửa, hay một loại nước hoa nào đó. ‘Dư ảnh’ trong gương là do ánh sáng phản chiếu, góc nhìn đánh lừa thị giác. Còn ‘linh hồn bị hấp thụ’ thì… nghe như mấy bài viết ‘câu view’ trên mấy trang báo lá cải thôi. Cậu là phóng viên điều tra mà, sao lại dễ dàng tin vào mấy chuyện ‘mê tín dị đoan’ như vậy?”
“Mê tín dị đoan?” An An bật dậy, đập bàn cái rầm. “Tớ đã tận mắt chứng kiến! Tớ đã cảm nhận được! Không phải là ‘ảo giác’! Không phải là ‘mê tín’!”
“Vậy bằng chứng đâu? Video quay được ‘ma’ đang bay lượn? Âm thanh ghi lại tiếng linh hồn rên rỉ? Hay một bài phỏng vấn với ‘linh hồn’ nào đó?” Phương hỏi vặn, giọng điệu đầy châm biếm. “Cậu mà có được mấy cái đó, tớ thề sẽ ‘share’ bài cậu đến khi nó ‘viral’ toàn cầu luôn.”
“Tớ… tớ có ảnh Bác Sĩ Cương ở khách sạn cũ…” An An lôi điện thoại ra, nhưng ngay lập tức nhớ đến lời đe dọa. Cô chần chừ. “Nhưng… nhưng hắn rất nguy hiểm. Hắn đã gửi tin nhắn đe dọa tớ.”
Hoàng cười nhạt. “Đe dọa? Tin nhắn nặc danh? An An, cậu là phóng viên điều tra, bị đe dọa là chuyện cơm bữa. Chắc là do cậu ‘đụng chạm’ đến lợi ích của ai đó thôi. Liên quan gì đến ‘ma quỷ’?”
An An cảm thấy bất lực. Cô biết, trong một thế giới mà mọi người đều tin vào logic, vào khoa học, vào những thứ có thể nhìn thấy, chạm vào được, thì việc kể về linh hồn và trừ tà chẳng khác nào kể chuyện cổ tích cho người lớn. Họ sẽ không bao giờ hiểu, và sẽ chỉ coi cô là kẻ điên rồ.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - An An Đối Mặt Với Sự Hoài Nghi Của Bạn Bè - Ảnh minh họa phân cảnh 2

“An An, tớ nghĩ cậu nên nghỉ ngơi đi.” Phương nói, giọng điệu chuyển sang mềm mỏng hơn, nhưng vẫn đầy sự thương hại. “Hoặc là tìm một ‘content’ nào đó… ‘thực tế’ hơn. Chứ cái này, tớ e là không ai tin đâu. Mà có tin, thì cũng chỉ là mấy ‘thuyết âm mưu’ trên mạng xã hội thôi.”
“Thuyết âm mưu?” An An lẩm bẩm, cảm thấy như có một bức tường vô hình đang chắn ngang giữa cô và hai người đồng nghiệp. Cô nhìn vào đôi mắt đầy vẻ nghi ngờ của Hoàng, và ánh mắt thương hại của Phương. Cô hiểu, họ không ác ý, họ chỉ đang cố gắng đưa cô trở lại với “thực tế” mà họ tin là đúng. Nhưng thực tế của cô giờ đây đã khác.
Trong lòng An An, một nỗi buồn sâu sắc dâng lên, nhưng ngay sau đó là một ngọn lửa bùng cháy dữ dội. Cô không thể để họ cười nhạo Diệp Phi, cười nhạo Thảo Nhi, cười nhạo những gì cô đã chứng kiến và tin tưởng. Cô phải chứng minh. Cô phải tìm bằng chứng. Không phải cho Phương, không phải cho Hoàng, mà cho chính cô, cho Diệp Phi, cho Đà Nẵng này.
“Tớ sẽ tìm ra bằng chứng.” An An nói, giọng nói không còn vẻ giận dữ, mà thay vào đó là sự kiên định đến đáng sợ. “Tớ sẽ tìm ra thứ mà các cậu không thể phủ nhận. Thứ mà ngay cả khoa học cũng phải ‘quỳ gối’.”
Phương và Hoàng nhìn nhau, có vẻ hơi bất ngờ trước sự kiên quyết của An An.
“Thôi nào An An, đừng có ‘drama queen’ thế chứ.” Phương cố gắng phá vỡ bầu không khí căng thẳng. “Nếu cậu ‘bí content’ quá, tớ có thể giới thiệu cho cậu vài ‘drama’ mới nhất của giới showbiz. Đảm bảo ‘hot’, ‘viral’, ‘triệu view’ trong một nốt nhạc.”
An An không trả lời. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình laptop, nơi những dòng chữ về “Bác Sĩ Cương” vẫn hiện lên, lung linh và hoàn hảo đến mức giả tạo. Cô biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng Diệp Phi nữa. Đây là cuộc chiến của cô. Cuộc chiến của một phóng viên đi tìm sự thật, dù sự thật đó có điên rồ đến mức nào.
Đúng lúc đó, điện thoại của Hoàng bỗng reo lên. Anh chàng nhấc máy, vẻ mặt hơi khó hiểu. “Gì cơ? Lại mất điện diện rộng ở khu vực Sơn Trà? Không phải do sự cố lưới điện… mà là… một ‘làn sương đen’ bao phủ à? Đùa à? Thời tiết hôm nay có sương mù đâu?”
An An và Phương đều nhìn Hoàng. Hoàng cau mày, cố gắng nghe rõ đầu dây bên kia. “Vâng, vâng, tôi hiểu rồi. Lực lượng chức năng đang điều tra. Cảm ơn.”
Hoàng cúp máy, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác. “Lạ thật. Tự nhiên mất điện diện rộng, mà lại có người báo cáo thấy ‘sương đen’ bao phủ khu Sơn Trà. Chắc là do… sự cố kỹ thuật nào đó thôi.” Anh ta cố gắng giải thích một cách hợp lý, nhưng ánh mắt lại thoáng qua một tia bối rối.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - An An Đối Mặt Với Sự Hoài Nghi Của Bạn Bè - Ảnh minh họa phân cảnh 3

An An nhìn Hoàng, rồi nhìn Phương. Cô biết, đây là một dấu hiệu. Một dấu hiệu mà chỉ cô mới có thể hiểu được. Bác Sĩ Cương đang hành động. Hắn không chỉ thu thập linh hồn ở Sông Hàn, mà còn đang mở rộng phạm vi.
“Sơn Trà…” An An lẩm bẩm, trong đầu hiện lên hình ảnh cây đa ngàn năm, chùa Linh Ứng, và những bí ẩn của núi rừng. Đó là nơi tụ hội linh khí, nhưng cũng có thể là nơi ẩn chứa những thực thể mạnh mẽ.
Phương nhún vai. “Thôi kệ đi. Chắc là do khói bụi ô nhiễm thôi. Đà Nẵng dạo này cũng ‘ô nhiễm’ hơi bị ‘đỉnh’ mà.”
Hoàng gật đầu. “Đúng rồi. Hoặc là có ai đó đang ‘đốt rác’ trái phép. An An, cậu đừng có ‘liên tưởng’ lung tung nữa.”
An An không nói gì nữa. Cô chỉ quay lại chiếc laptop, gõ nhanh những từ khóa mới: “Sơn Trà mất điện”, “sương đen Đà Nẵng”. Cô biết, dù họ có tin hay không, thì cô vẫn phải làm phần việc của mình.
Trong đầu An An, một kế hoạch táo bạo dần hình thành. Cô không thể cứ ngồi đây nghe họ cười nhạo. Cô cần hành động. Cô cần bằng chứng không thể chối cãi. Cô cần một cái gì đó… *sống động*.
“Mình phải đến Sơn Trà.” An An thầm nghĩ, ánh mắt rực lửa của một phóng viên điều tra đã trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô sẽ không để Bác Sĩ Cương biến Đà Nẵng thành “vùng đất chết”. Cô sẽ không để Diệp Phi và Thảo Nhi phải chiến đấu một mình. Cô sẽ tìm ra sự thật, và cô sẽ phơi bày nó ra ánh sáng, dù nó có điên rồ đến mức nào.
An An đóng sầm chiếc laptop, đứng dậy, dọn dẹp đống giấy tờ. “Tớ có việc rồi. Các cậu cứ tiếp tục với ‘drama showbiz’ đi. Tớ đi săn ‘drama’… ‘linh dị’ đây.” Cô nói, giọng điệu đầy vẻ thách thức, rồi quay lưng bước đi, để lại Phương và Hoàng nhìn nhau đầy khó hiểu.
“Con bé này… chắc bị ‘nhập’ thật rồi.” Phương lẩm bẩm.
Hoàng đẩy gọng kính, ánh mắt vẫn còn một chút bối rối. Anh ta nhìn theo bóng lưng của An An, rồi lại liếc nhìn điện thoại, nơi tin tức về vụ mất điện ở Sơn Trà vẫn đang nhấp nháy. Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu anh ta, một ý nghĩ mà anh ta cố gắng dập tắt ngay lập tức: *Liệu có thật sự là…* Nhưng rồi anh ta lại lắc đầu, quay lại với màn hình máy tính, nơi những con số và dữ liệu đang chờ đợi anh ta giải mã.
An An bước ra khỏi tòa soạn, hít thở làn không khí trong lành của Đà Nẵng. Buổi chiều tà đã buông xuống, và những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng thành phố. Cô cảm thấy cô đơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô biết, cô không còn là cô phóng viên An An chỉ tin vào những gì khoa học chứng minh nữa. Cô đã trở thành một phần của thế giới mà Diệp Phi đang bảo vệ. Và cô sẽ chiến đấu, theo cách của riêng mình.
“Chú Phi, Thảo Nhi… tụi con sẽ không để chú đơn độc đâu.” An An thì thầm, siết chặt chiếc điện thoại trong tay, nơi có số của Diệp Phi và Thảo Nhi. Cô sẽ gọi cho họ. Cô sẽ đến Sơn Trà. Và cô sẽ tìm ra bằng chứng. Bằng chứng *thật sự*.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8