Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 20: Dấu Vết Của Một Nghi Lễ Cũ

Cập nhật lúc: 2026-07-09 18:29:47 | Lượt xem: 16

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng Đà Nẵng vào một tấm chăn đen như mực. Ánh đèn đường le lói, yếu ớt xuyên qua lớp không khí đặc quánh hơi ẩm của biển cả. Gió thổi mạnh hơn, mang theo vị mặn chát của muối và một chút gì đó lạnh lẽo, gai người.
Tại con hẻm nhỏ dẫn vào quán cà phê “Phê”, mọi thứ chìm trong tĩnh lặng. Diệp Phi, với chiếc áo phông xám than đã bạc phếch và quần kaki quen thuộc, đứng tựa vào quầy bar, ánh mắt lờ đờ nhìn ra ngoài. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh không còn nhói đau liên tục, nhưng cũng không hoàn toàn im lìm. Nó tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như một chiến binh đang nín thở chờ đợi trận chiến.
Anh biết, An An đang ráo riết tìm kiếm bằng chứng, có lẽ đã lên kế hoạch đến Sơn Trà. Còn Thảo Nhi, đồ đệ bất đắc dĩ của anh, đang chìm trong giấc ngủ lo âu, chiếc trâm hoa sứ trên cổ cô bé như một lá chắn yếu ớt trước thế giới vô hình. Nhưng hiện tại, Diệp Phi có một việc phải làm. Một việc mà anh phải làm một mình.
Anh rời quán, bước chân nhẹ bẫng trên con đường vắng.

Khách sạn cũ bị bỏ hoang, một khối kiến trúc xám xịt, đổ nát nằm chơ vơ giữa vùng đất hoang tàn ven biển. Đêm khuya, ánh trăng bạc mờ nhạt chật vật xuyên qua những ô cửa sổ vỡ vụn, đổ bóng những hình thù kỳ dị xuống sàn nhà bụi bặm. Không khí đặc quánh sự lạnh lẽo, xen lẫn mùi ẩm mốc, mục ruỗng và một mùi hương hoa sứ úa tàn đã nhạt nhòa đến mức gần như không thể nhận ra.
Diệp Phi bước vào, một mình. Dáng người anh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm quét qua không gian. Vẻ uể oải vẫn thường trực, nhưng giờ đây nó bị lấn át bởi sự tập trung cao độ và một chút căng thẳng. Anh không bật đèn pin. Anh để mắt thích nghi với bóng tối, tin tưởng vào những giác quan khác của mình.
Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh không nhói đau, nhưng cũng không hoàn toàn im lìm. Nó tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh, mạnh mẽ, như đang thu mình lại, thăm dò một thứ gì đó vô hình, khó nắm bắt trong không gian này. Giống như một con mèo đen đang rón rén bước đi trong đêm, chiếc vòng trầm tĩnh lặng đến đáng sợ.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Dấu Vết Của Một Nghi Lễ Cũ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Diệp Phi hít một hơi sâu, cố gắng cảm nhận luồng khí. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và chút hương hoa sứ úa tàn vẫn còn, nhưng nó đã nhạt đi nhiều, bị che lấp bởi một “mùi” khác – mùi của sự trống rỗng, của một khoảng không bị xé toạc, như một vết thương vừa được khâu vá vội vàng, để lại một khoảng trống hoác trong không gian.
Anh đi thẳng đến khu vực tấm gương bị nứt vỡ. Anh dùng ngón tay chạm nhẹ vào vết nứt hình zigzag, cảm nhận dư ảnh năng lượng còn sót lại. Nó không còn là oán khí cuồng loạn, mà là một sự “sạch sẽ” đáng sợ, như thể mọi thứ đã bị hút cạn đến tận cùng, không để lại bất kỳ tàn dư cảm xúc nào.
“Sạch sẽ đến kinh người,” Diệp Phi lẩm bẩm, giọng khàn khàn. “Hắn ta không chỉ lấy đi, mà còn xóa sạch dấu vết. Không để lại dù chỉ một sợi tơ vương của oán niệm.” Anh nhếch mép, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy châm biếm. “Chiếc vòng trầm bình thản đến lạ. Hay là… nó đã quá quen với cái mùi chết chóc này rồi, nên chẳng thèm phản ứng kịch liệt nữa? Hay là nó thấy mình ‘phê’ quá nên cũng lười biếng luôn?”
Diệp Phi cảm nhận một luồng khí lạnh buốt hơn bình thường, như có ai đó vừa mở tủ đông ngay bên cạnh anh. Nó không phải là cái lạnh của nỗi sợ hãi, mà là cái lạnh của sự trống rỗng, của một khoảng không đã bị rút cạn linh hồn.

Diệp Phi bước đến khu vực sàn gỗ mục nát, nơi trước đó anh tìm thấy vệt đen và chiếc trâm cài tóc của Cô Hồn Nương. Mùi tanh tưởi, mục ruỗng đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại mùi gỗ mục và bụi bặm.
Anh quỳ xuống, dùng ngón tay lướt nhẹ trên sàn gỗ mục. Vệt đen khô cứng như vết cháy sém từ lần trước đã hoàn toàn biến mất, không để lại dấu vết vật lý nào. Mọi thứ trông như chưa từng có chuyện gì xảy ra, sạch sẽ đến đáng ngờ.
Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh cảm. Diệp Phi cảm nhận được một sự “biến dạng” tinh tế trong cấu trúc năng lượng của sàn nhà. Như thể một lớp da vô hình đã bị lột đi, để lại một vết sẹo năng lượng siêu nhỏ mà người thường không thể thấy, ngay cả những người có linh cảm sơ khai như Thảo Nhi cũng khó mà nhận ra. Nó giống như một bức tranh đã bị tẩy xóa đến mức không còn nhìn thấy gì, nhưng nếu nhìn kỹ dưới ánh sáng đặc biệt, vẫn có thể thấy được những đường nét mờ ảo của bức tranh gốc.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Dấu Vết Của Một Nghi Lễ Cũ - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Anh mở mắt, dùng đầu ngón tay miết nhẹ vào một điểm trên sàn. Anh cảm nhận được một chút “hạt bụi” năng lượng, vô cùng nhỏ, như những tinh thể pha lê đen li ti, ẩn sâu trong thớ gỗ. Chúng không phải là bụi bẩn thông thường, mà là tàn dư của một loại vật chất linh dị đã bị nghiền nát và hấp thụ. Chúng tỏa ra một luồng khí lạnh buốt, nhưng lại có vẻ “tĩnh lặng” đến đáng sợ, như thể chúng đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.
Diệp Phi lấy ra một chiếc kính lúp nhỏ và đèn pin chuyên dụng từ túi đồ nghề. Anh cẩn thận bật đèn, chiếu ánh sáng đặc biệt vào những hạt bụi. Dưới ánh sáng đó, anh thấy những hạt bụi đen li ti đó lấp lánh như bụi kim tuyến, nhưng lại tỏa ra một làn hơi lạnh buốt đến rợn người. Chúng tạo thành một hoa văn cực kỳ phức tạp, gần như vô hình, chỉ lặp lại một phần nhỏ của ký tự cổ xưa anh từng thấy trước đó. Một ký tự của sự “thu hoạch”, của sự “hấp thụ”.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi khẽ rung lên, một nhịp rung động rất nhẹ, như một tiếng chuông gió bị kìm nén, báo hiệu sự hiện diện của một năng lượng không thuộc về tự nhiên. Nó không còn là tiếng kêu đau đớn, mà là một lời cảnh báo trầm lặng, sâu sắc hơn.
“Vết cháy sém đã biến mất,” Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt nheo lại. “Hắn ta đã thu dọn mọi thứ. Nhưng không thể xóa sạch hoàn toàn… mấy cái ‘hạt bụi pha lê đen’ này, đúng là ‘hàng hiệu’ của kẻ chuyên nghiệp mà.”
Anh đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên quần. “Đây là… tàn dư của một ấn chú phong tỏa? Không, không phải phong tỏa. Là một ấn chú ‘thu hoạch’ được che giấu kỹ lưỡng. Một cái bẫy hoàn hảo, tinh vi hơn nhiều so với những gì mình từng biết. Kiểu này thì mấy ông thầy bùa nghiệp dư chắc ‘xách dép’ chạy dài.”
Diệp Phi thở dài, vẻ mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. “Bác Sĩ Cương… hắn không chỉ mạnh, hắn còn quá cẩn trọng. Quá xảo quyệt. Hắn không muốn ai biết hắn đã làm gì, hay làm như thế nào. Đúng là kiểu ‘boss ẩn’ trong game mà.”
Anh liếc nhìn những hạt bụi li ti vẫn còn lấp lánh trên sàn. “Chỉ những mảnh vụn này thôi, cũng đủ để thấy sự tàn nhẫn và tính toán của hắn. Hắn không bao giờ để lại sơ hở. Kiểu này thì muốn tìm ‘easter egg’ của hắn cũng khó.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Dấu Vết Của Một Nghi Lễ Cũ - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Diệp Phi đứng bên cửa sổ vỡ, nhìn ra ngoài, nơi xa xa là ánh đèn của Cầu Rồng và dòng Sông Hàn ẩn hiện. Gió biển thổi mạnh, lùa qua những khung cửa sổ trống hoác, tạo ra những âm thanh rít gào như tiếng ai oán.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng khí vô hình của thành phố. Lần này, anh không chỉ cảm nhận sự than vãn của Sông Hàn mà còn cảm nhận được một “tiếng vang” yếu ớt từ những hạt bụi năng lượng trong khách sạn, như một sợi dây vô hình kết nối chúng với một điểm khác. Một sợi dây kéo dài, căng thẳng, không ngừng hút năng lượng.
Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi khẽ rung lên liên tục, không phải đau đớn mà là một sự cảnh báo tinh tế, như một la bàn đang chỉ hướng về phía xa. Luồng năng lượng từ những hạt bụi li ti này không chỉ dừng lại ở Sông Hàn, mà còn kéo dài đến một nơi cao hơn, linh thiêng hơn – một ngọn núi.
Một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí anh: ánh đèn thành phố vụt tắt, bóng tối bao trùm một vùng đất linh thiêng. Tiếng chuông chùa Linh Ứng như bị bóp nghẹt, và cây đa ngàn năm như đang oằn mình trong cơn gió dữ.
“Sông Hàn… nó không chỉ than vãn vì bị hút cạn,” Diệp Phi lẩm bẩm, đôi mắt mở ra, ánh nhìn xa xăm. “Nó than vãn vì nguồn gốc của sự hủy diệt này… không chỉ dừng lại ở đây, hay ở dưới dòng nước. Mấy cái ‘hạt bụi’ này, chúng nó đúng là ‘GPS’ của quỷ mà.”
Anh siết chặt tay. “Những hạt bụi này… chúng vẫn kết nối. Một mạng lưới rộng lớn hơn. Hắn ta đã bắt đầu từ rất lâu, ở nhiều nơi, thu thập những linh hồn không ai để ý, biến chúng thành nhiên liệu. Kiểu này hắn đang ‘farm’ kinh nghiệm để ‘lên cấp’ đây mà.”
“Sơn Trà… cái vụ mất điện mà cô phóng viên An An đã nói. Không thể là trùng hợp. Hắn ta đang chuyển sang ‘thu hoạch’ ở một quy mô lớn hơn, ở một nơi có linh khí mạnh hơn để phá vỡ phong ấn. Chắc là hắn muốn ‘úp sọt’ cả thành phố luôn quá.”
Diệp Phi cảm nhận một luồng oán khí dâng lên từ phía Sơn Trà, mạnh mẽ hơn nhiều so với bất kỳ nơi nào khác. “Hắn ta đang xây dựng một ‘dòng chảy ngược’ của oán khí, không chỉ để phá vỡ phong ấn, mà còn để tạo ra một thế giới của riêng hắn, nơi hắn là kẻ thống trị. Đúng là ‘trùm cuối’ có khác, tham vọng ‘max level’.”
Anh nghĩ đến An An, cô phóng viên với ánh mắt rực lửa. “An An… cô phóng viên đó đang định đến Sơn Trà. Nơi đó bây giờ còn nguy hiểm hơn cả cái khách sạn này. Thảo Nhi… đồ đệ của mình, con bé đó cũng đã bị hắn ‘chấm’. Mình không thể để bất kỳ ai trong số họ bị hại. Kiểu này thì ‘phê’ gì nổi nữa!”
Diệp Phi thở hắt ra, một hơi thở nặng nề mang theo cả sự mệt mỏi lẫn quyết tâm. “Mệt mỏi thật. Nhưng không còn đường lui. Mình phải ngăn hắn lại. Bằng mọi giá. Vì Đà Nẵng. Vì đồ đệ của mình. Vì tất cả những linh hồn oan khuất. Cái số mình đúng là ‘đen’ đủ đường, muốn yên bình cũng không được.”
Anh quay người, bước nhanh ra khỏi khách sạn, bóng anh khuất dần trong màn đêm. Ánh mắt anh tràn đầy sự quyết tâm và một chút lo âu về những gì đang chờ đợi ở Sơn Trà. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh ngừng rung động, nhưng tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, báo hiệu một cuộc chiến khó khăn, một trận “boss fight” thực sự sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8