Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 109: ** Diệp Phi dùng cuốc gạt tiên nhân sang một bên

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:30:08 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 109: ĐỪNG DẪM LÊN RAU MUỐNG CỦA TA!**

Sương mù sáng sớm tại Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông lãng đãng như những dải lụa mỏng, bao phủ lấy căn lều tranh ọp ẹp và những luống rau xanh mướt đến lạ thường.

Diệp Phi thức dậy, việc đầu tiên không phải là nạp khí tu luyện như những tu sĩ khác, mà là lấy từ dưới gầm giường ra một chiếc muỗng gỗ cổ xưa, thành kính múc một gáo nước giếng, sau đó rút ra ba nén nhang thần bí.

Hắn lẩm bẩm: “Thiên linh linh, địa linh linh, hôm nay ngày mồng 9, hướng Đông Nam có khí tím, hướng Tây Bắc có sát tinh. Quẻ bói nói rằng: ‘Ra cửa gặp hạn, đi đứng cẩn thận’. Haiz, quả nhiên Tiên giới này không phải nơi cho người lương thiện sống mà.”

Sau khi bói xong ba quẻ cầu an, xác nhận nếu chỉ quanh quẩn trong vườn thì xác suất gặp đại họa chỉ có 0,001%, Diệp Phi mới thở phào một hơi, vác chiếc cuốc gỉ lên vai, lạch bạch bước ra vườn rau.

Cùng lúc đó, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy nhom có bộ lông vàng óng một cách bất thường – cũng uể oải vươn vai. Nó nhìn chủ nhân bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ, như thể muốn nói: *“Bố trẻ à, ngài đã sắp đạt tới cảnh giới vạn pháp bất xâm rồi, còn bói toán cái nỗi gì?”*. Nhưng đáp lại cái nhìn đó, Diệp Phi chỉ tiện tay ném cho nó một quả cà chua đỏ mọng.

“Ăn đi, đừng có nhìn ta như thế. Thế giới ngoài kia đáng sợ lắm, ngươi không hiểu đâu. Sống thọ mới là chân lý.”

Nhị Cẩu hừ hừ hai tiếng trong cổ họng, nhưng cái miệng lại rất thành thực, ngoạm lấy quả cà chua rồi nhai ngấu nghiến. Nếu có đại năng giới tu tiên ở đây hẳn sẽ trợn ngược mắt mà chết, vì quả cà chua kia chứa đựng nồng độ linh khí tinh khiết đến mức có thể giúp một tu sĩ Luyện Khí kỳ đột phá ngay lập tức lên Trúc Cơ mà không gặp bất kỳ bình cảnh nào.

Ở góc vườn, hai bóng dáng đang hì hục gánh nước. Trần Hư Tiên Tôn – vị đại năng khét tiếng phương xa – lúc này mặt mũi lấm lem đất cát, áo bào tiên gia rách rưới vài chỗ vì bị gai rào tre cào phải. Thanh Phong, đồ đệ của lão, cũng không khá khẩm hơn, hai chân run lẩy bẩy vì gánh đôi thùng nước làm từ gỗ trầm hương vạn năm.

“Sư phụ… chúng ta thật sự phải làm thế này sao?” Thanh Phong mếu máo hỏi nhỏ.

Trần Hư Tiên Tôn trừng mắt, tay vẫn không ngừng múc nước: “Ngươi thì biết cái gì? Ngươi có thấy những luống tỏi kia không? Mỗi hơi thở của chúng đều là kiếm ý của Thái Cổ! Ta ở đây gánh nước ba ngày, cảm giác nút thắt tu vi nghìn năm của ta đã có dấu hiệu lung lay rồi. Diệp tiền bối đang dùng cách này để rèn luyện tâm tính chúng ta, đây là đại cơ duyên!”

Diệp Phi đứng xa xa nhìn lại, thầm nghĩ: *“Hai tên này bị hâm à? Gánh nước thôi mà cũng rặn ra vẻ mặt nghiêm trọng thế. Đúng là tu tiên nhiều quá hóa ngẩn ngơ. Hy vọng họ không làm hỏng mấy gốc tỏi của mình, đó là thực phẩm thiết yếu đấy.”*

Bỗng nhiên, bầu trời Thanh Vân Tông đang trong xanh bỗng chốc sụp tối. Một đạo khe nứt không gian khổng lồ xé toạc tầng mây, từ bên trong tỏa ra hào quang vạn trượng và tiếng đàn sáo du dương.

Mười mấy đạo cầu vồng rực rỡ từ Thượng giới đáp xuống như thiên thạch, uy áp khủng bố khiến toàn bộ đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông nằm rạp xuống đất, run rẩy không thôi.

Kẻ dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào dát vàng, đôi mắt sắc lạnh như kiếm, sau lưng hắn là chín thanh trường kiếm xoay tròn theo quy luật âm dương. Đây chính là Cửu U Kiếm Tiên – một trong những bá chủ ở trung tâm đại lục, người vừa nhận được tin đồn về "Thánh địa linh thực" ẩn giấu ở một tông môn hạng ba.

“Trần Hư! Ngươi đường đường là Tiên Tôn, sao lại hạ mình làm nô bộc ở nơi hẻo lánh này?” Giọng nói của Cửu U Kiếm Tiên như sấm rền, chấn động đến mức mấy gian nhà tạp dịch gần đó đổ sụp.

Trần Hư Tiên Tôn giật mình, vội vàng đặt đòn gánh xuống, nhưng biểu cảm đầu tiên của lão không phải là mừng rỡ vì có cứu tinh, mà là kinh hãi nhìn về phía Diệp Phi. Lão sợ Cửu U làm phiền giấc ngủ của vị "đại năng ẩn dật" này.

“Cửu U! Câm miệng ngay! Muốn chết thì đi chỗ khác, đừng có làm ồn ở đây!” Trần Hư gào lên đáp trả.

Cửu U Kiếm Tiên sững sờ, sau đó cười lạnh: “Hừ, xem ra ngươi đã bị tà thuật làm mê muội tâm trí. Để ta xem, cái thung lũng nhỏ bé này có gì mà khiến ngươi quyến luyến. Bảo vật chắc chắn nằm trong cái vườn này!”

Dứt lời, Cửu U Kiếm Tiên dẫn theo đám cao thủ hạ phàm, ngang nhiên đạp không tiến vào vườn rau của Diệp Phi. Hắn đáp xuống một cách thô bạo, tà áo bào cuộn lên những cơn gió xoáy sắc lẹm, tàn phá những hàng rào tre nhỏ nhoi mà Diệp Phi dày công chăm chút.

Đúng lúc đó, Diệp Phi đang ngồi xổm dưới đất, tỉ mẩn dùng tay vạch những rãnh đất nhỏ để gieo hạt rau muống. Đây là "Thần Nông Thủy Thạch Muống" – loại giống hiếm hoi hắn vừa đổi được sau khi trồng thành công 100 loại rau khác nhau. Hệ thống thông báo loại rau này cực kỳ mỏng manh, một khi đã gieo xuống thì trong vòng một canh giờ đầu không được có bất kỳ tác động mạnh nào từ bên ngoài.

“Xoạch!”

Một bàn chân đi ủng vàng của một tên đệ tử đi theo Cửu U Kiếm Tiên đang định hạ xuống, ngay vị trí chỉ cách hạt mầm rau muống của Diệp Phi vài thốn.

Áp lực từ đôi chân ấy mang theo kiếm khí sắc lẹm, chuẩn bị giẫm nát không chỉ là đất, mà là cả hy vọng hoàn thành nhiệm vụ hệ thống của Diệp Phi.

Mí mắt Diệp Phi giật liên hồi. Một luồng luồng nhiệt chạy từ gan bàn chân lên tận đỉnh đầu. Đối với hắn, thiên tiên hay địa ma gì hắn cũng chẳng quan tâm, nhưng giẫm vào rau của hắn là điều tối kỵ!

“Dừng lại ngay cái chân đó cho ta!” Diệp Phi quát lên, âm thanh nghe qua thì bình thường, nhưng rơi vào tai đám Tiên nhân lại như tiếng rồng gầm từ thời Thái Cổ, khiến thần hồn họ chao đảo một nhịp.

Tên đệ tử kia sững người, nhưng Cửu U Kiếm Tiên lại hừ lạnh: “Chỉ là một tên phàm nhân Luyện Khí tầng 3? Biến đi!”

Nói đoạn, Cửu U vẩy nhẹ tay, một đạo kiếm khí hư ảo đủ để san bằng một ngọn núi nhắm thẳng vào ngực Diệp Phi.

Diệp Phi lúc này chẳng màng đến tu vi hay ẩn nấp nữa. Trong đầu hắn chỉ có hình ảnh mầm rau muống mỏng manh đang bị đe dọa. Hắn thuận tay cầm lấy chiếc cuốc gỉ đang dựng cạnh đó, một tay cầm hạt giống, một tay vung cuốc ra gạt ngang một cái.

“Đã bảo là tránh ra cơ mà! Đừng có dẫm lên rau muống của ta!”

Một hành động bình thường như lão nông gạt rễ cây khô sang bên cạnh.

Nhưng trong mắt của Trần Hư Tiên Tôn và Lý Trưởng Lão (vừa chạy tới nấp sau gốc cây), khoảnh khắc chiếc cuốc gỉ chuyển động, thời gian và không gian của cả thung lũng dường như bị ngưng đọng.

Hư không rạn nứt thành nghìn mảnh. Chiếc cuốc gỉ vốn đầy vết sẹo thời gian, lúc này phát ra một đạo thanh quang mộc mạc nhưng bá đạo tuyệt luân. Đạo kiếm khí của Cửu U Kiếm Tiên chạm vào thanh quang đó liền tan chảy như tuyết gặp nắng hạ, thậm chí ngay cả quy luật kiếm đạo mà Cửu U khổ công tu luyện hàng vạn năm cũng bị một cái gạt này làm cho rối loạn hoàn toàn.

“Bốp!”

Chiếc cuốc không hề chạm vào người Cửu U, nhưng áp lực từ nó gạt ra đã biến thành một bức tường khí không thể cản phá. Cửu U Kiếm Tiên cùng mười mấy cao thủ Thượng giới, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, đã thấy đất trời đảo lộn.

Họ cảm thấy mình giống như những chú kiến bị một chiếc chổi khổng lồ quét đi. Một sức mạnh thuần túy, nguyên thủy, vượt qua mọi công pháp tu tiên đã hất tung cả đám văng ngược trở lại bầu trời, bay thẳng qua khỏi vết nứt không gian, rớt về lại Thượng giới.

Thế giới bỗng chốc im lặng.

Vết nứt không gian biến mất. Mây tím tan biến. Ánh nắng lại chan hòa.

Diệp Phi thu hồi cuốc, nhanh tay vùi hạt rau muống xuống đất rồi lấp lại một cách cẩn thận. Hắn vuốt mồ hôi trên trán, thở hắt ra một hơi: “Hú hồn, suýt chút nữa là hỏng luống rau muống. Đúng là cái đám này, đi đứng không biết nhìn dưới chân gì cả. Tiên nhân gì mà vô ý thức thế không biết.”

Trần Hư Tiên Tôn đứng đờ người ra, xô nước trên tay rơi xuống lúc nào không hay. Lão vừa thấy cái gì? Một vị Kiếm Tiên đứng đầu phương Tây, kẻ nắm giữ chín thanh thanh kiếm thông thiên, lại bị một người dùng cuốc gạt nhẹ như gạt bụi?

“Vạn… Vạn vật quy nhất… Nhất kích vạn pháp tiêu tán…” Trần Hư run rẩy lẩm bẩm.

Thanh Phong bên cạnh cũng nuốt nước bọt ực một cái: “Sư phụ, tiền bối vừa rồi hình như… chỉ là muốn cứu cây rau muống thôi đúng không?”

Lý Trưởng Lão ở đằng sau gốc cây thì mặt mày đỏ bừng vì phấn khích. Lão lấy ra một cuốn sổ nhỏ, cuồng nhiệt ghi chép: *“Tiên nhân hạ phàm, dùng cuốc định giang sơn. Tuyệt chiêu thứ nhất: Hoành Tảo Thiên Quân – nhưng ý nghĩa thâm sâu thực sự là bảo vệ sinh mệnh, tức là lấy từ bi làm gốc. Rau muống đại diện cho sự dẻo dai của thiên đạo… Trình độ của Diệp lão đệ quả nhiên đã vượt qua mức hóa thần, đây chắc chắn là Thánh nhân du hý nhân gian!”*

Lúc này, Diệp Phi đã bình tĩnh lại. Hắn đột nhiên rùng mình một cái, cảm thấy có chút hối hận.

*“Chết tiệt! Mình vừa rồi hình như có hơi mạnh tay quá thì phải? Có khi nào mấy tên đó chết rồi không? Nếu đồng bọn của chúng tìm đến trả thù thì sao? Không được, địa phương này không an toàn nữa rồi.”*

Diệp Phi vội vàng quay sang Nhị Cẩu: “Nhị Cẩu, mau vào đào thêm cho ta một cái hầm phía dưới luống cải bắp, sâu thêm ba trăm trượng nữa. Phải có ít nhất ba đường thoát hiểm thoát ra tận biên giới phía Tây.”

Nhị Cẩu nhìn cái luống rau muống xanh xanh vừa mới gieo, lại nhìn chủ nhân đang hớt hải lo sợ dù vừa mới đá bay một lũ đại năng, nó chỉ biết ngước mặt lên trời thở dài. Chủ nhân của nó, mạnh thì có mạnh thật, nhưng cái chứng bệnh "sợ chết" này xem ra đã hết thuốc chữa rồi.

Đúng lúc này, từ con đường mòn đi vào thung lũng, một dáng người thanh tú hiện ra.

Tô Thanh Tuyết, nữ thần của Thanh Vân Tông, hôm nay không mặc chiến bào lạnh lẽo mà chỉ mặc một bộ váy xanh đơn giản. Cô mang theo một cái rổ nhỏ, nụ cười trên môi còn rạng rỡ hơn ánh nắng ban mai.

“Diệp sư đệ, ta mang hạt giống linh hồ của vùng cực Bắc đến đổi lấy một bữa rau xào trứng đây. Hôm nay vườn của huynh có gì tươi không?”

Diệp Phi vừa nghe giọng Tô Thanh Tuyết, trái tim đang treo ngược lên cành cây của hắn mới từ từ hạ xuống. Hắn lập tức bày ra bộ mặt của một đệ tử tạp dịch hiền lành, thật thà: “A, Tô sư tỷ. Tỷ tới đúng lúc lắm, rau muống vừa mới gieo xong. Nhưng mà… khu này vừa nãy có mấy người lạ mặt đến làm loạn, huynh có thấy không?”

Tô Thanh Tuyết nhìn quanh cái thung lũng bình yên vô sự, ngoại trừ cái hàng rào tre bị hơi nghiêng một chút ra thì chẳng có gì bất thường. Cô phì cười: “Huynh lại nằm mơ giữa ban ngày à? Làm gì có ai? Mà nếu có kẻ gian thật, Nhị Cẩu đã chẳng nằm kia ngủ ngon lành rồi.”

Diệp Phi gãi gãi đầu: “Vậy sao? Chắc là do ta làm việc quá sức nên hoa mắt. Tô tỷ ngồi chờ chút, ta đi hái ít lá tỏi, hôm nay chúng ta làm món đậu hũ xào tỏi, cam đoan tỷ ăn xong sẽ muốn phi thăng luôn!”

Lý Trưởng Lão và Trần Hư Tiên Tôn đứng từ xa nhìn cảnh này mà lòng tràn đầy cảm thán.

Trần Hư thở dài: “Nhìn xem, cao nhân thật sự chính là thế này. Vừa mới làm chấn động Thượng giới xong đã có thể tĩnh tâm đi xào đậu hũ cho nữ nhân. Đây chính là cảnh giới: Trong lòng có thiên hạ, nhưng tay chỉ cầm cuốc và thìa.”

Lý Trưởng Lão gật đầu lia lịa, tay ghi tiếp vào sổ: *“Chương tiếp theo: Đạo vị của một đĩa rau muống – Cách điều hòa âm dương thông qua nấu nướng…”*

Trong khi đó, ở một góc tối của hệ thống bên trong thức hải Diệp Phi, những dòng chữ vàng bắt đầu nhấp nháy:

*[Chúc mừng vật chủ đã kích hoạt ẩn tích: 'Bảo hộ mầm sống'.]*
*[Phần thưởng: 1000 điểm Tuổi thọ, 20 điểm Trí tuệ, 01 Hộp Phân Bón Thần Thánh từ thời Hồng Hoang.]*
*[Cảnh báo: Uy danh của 'Ẩn sĩ trồng rau' đã tăng lên 1%, xin hãy cẩn thận kẻo bị phát hiện!]*

Diệp Phi nhìn dòng chữ cảnh báo mà tái cả mặt: *“Cái gì? Uy danh tăng lên? Chết tiệt, mình đã rất cẩn thận rồi mà! Nhất định là do mấy tên kia dẫm nát hàng rào làm mình phân tâm. Phải cẩn thận hơn, phải cẩu hơn nữa mới được!”*

Đêm đó, trong khi Tô Thanh Tuyết ngủ ngon sau bữa ăn cực phẩm, và cả Thanh Vân Tông vẫn đang bàn tán về việc tại sao bỗng nhiên trời đang tối lại sáng rực, thì ở thung lũng ngoại môn, người ta nghe thấy tiếng cuốc "cộp cộp" suốt đêm.

Diệp Phi đang đào hầm, cái hầm thứ 109 của hắn, nằm ngay dưới luống rau muống. Hắn tự nhủ: *“Lần sau dù trời có sập, mình cũng tuyệt đối không dùng cuốc nữa. Chỉ ném khoai tây thôi, đúng, khoai tây nổ an toàn hơn, lại không lộ diện!”*

Dưới ánh trăng, Nhị Cẩu nằm trên nóc hầm, ngáp một cái dài, thầm cầu nguyện cho mấy vị tiên nhân ở Thượng giới đừng bao giờ xuống đây nữa. Không phải nó thương họ, mà nó thương cái cuốc gỉ của chủ nhân – dùng để đập ruồi thì phí quá, mà dùng để gạt tiên nhân thì… lại hơi quá nhẹ nhàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8