Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 110: ** Tiên nhân kinh hãi trước sức mạnh của \”Lão nông\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:30:52 | Lượt xem: 2

**Chương 110: Tiên nhân kinh hãi trước sức mạnh của "Lão nông"**

Ánh ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ thung lũng ngoại môn của Thanh Vân Tông. Khác với vẻ náo nhiệt, tràn đầy linh khí ở các đỉnh núi chính, nơi đây vẫn giữ nguyên vẻ hoang sơ, có chút hiu quạnh, nếu không muốn nói là nghèo nàn. Thế nhưng, nếu một vị đại năng tinh thông trận pháp đứng từ trên cao nhìn xuống, bọn họ sẽ phải kinh hãi đến mức rơi cả cằm.

Từng gốc cây dại, từng phiến đá cuội trong thung lũng này đều được sắp xếp theo một quỹ đạo huyền diệu đến cực điểm. Đó không phải là sát trận, cũng chẳng phải phòng ngự trận, mà là một loại "Trị Liệu Đại Trận" cổ xưa nhất, chuyên dùng để tụ tập tinh hoa nhật nguyệt chỉ để… nuôi dưỡng mấy luống rau cải.

Diệp Phi thức dậy với một cái ngáp dài đầy mệt mỏi. Đêm qua hắn gần như không chợp mắt. Sau khi "vô tình" ném cái cuốc ra ngoài để đuổi mấy con ruồi (thực chất là một đám cường giả Thượng giới đang dòm ngó), hắn đã phải thức trắng để kiểm tra xem có mầm rau nào bị dư chấn làm tổn thương hay không.

"Haiz, đúng là tai bay vạ gió. Đã bảo là ở cái chỗ này an toàn, thế mà mấy cái gã tu tiên kia cứ thích bay tới bay lui, làm rớt bao nhiêu bụi bặm vào luống cải của ta."

Diệp Phi lầu bầu, tay cầm chiếc bình tưới nước gỉ sét đi ra sân. Trong mắt hắn, cái bình này chỉ là đồ cũ nhặt được ở bãi rác tông môn, nhưng thực chất, mỗi giọt nước chảy ra từ vòi bình đều chứa đựng nồng độ tiên khí tinh khiết đến mức có thể khiến một tu sĩ Luyện Khí tầng chín ngay lập tức đột phá Trúc Cơ mà không cần dùng đến Trúc Cơ Đan.

Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây hòe vạn năm, một mắt nhắm một mắt mở. Thấy chủ nhân đi ra, nó chỉ khẽ vểnh tai lên, đuôi ngoáy một cái lười biếng. Trong lòng nó thầm mắng: *“Lão gia nhà ta thật là biết giả vờ. Đêm qua cái cuốc của người vừa mới chém đứt cả một dải thiên hà ở Thượng giới, giờ lại đi xót mấy cái lá rau bị héo. Đúng là kẻ làm màu cấp bậc Thần thánh.”*

Vừa lúc đó, tiếng xé gió từ phương xa vọng lại. Diệp Phi giật mình, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch.

"Lại tới nữa? Chẳng lẽ bọn chúng định thu tiền bảo kê thật sao? Mình đã biểu hiện ra tu vi Luyện Khí tầng ba rồi, còn muốn thế nào nữa?"

Hắn cuống quýt chỉnh lại bộ đồ vải sờn cũ, cố tình bôi thêm một ít bùn đất lên mặt, rồi cúi rạp người xuống, bộ dạng lụp cụp như một lão nông thực thụ.

Trên bầu trời, một đám mây ngũ sắc hạ xuống. Đứng đầu là ba vị tiên nhân mặc trường bào lộng lẫy, khí thế bức người. Kẻ cầm đầu là Vân Trung Tử, một vị Kim Đan trung kỳ của Phán Quyết Các tại Thượng giới. Lão ta xuống đây là để điều tra về "biến dị không gian" đêm qua. Sau khi đi vòng quanh mấy ngàn dặm, lão phát hiện điểm yếu nhất của không gian lại chính là cái thung lũng rách nát này.

"Chính là chỗ này sao?" Vân Trung Tử nhíu mày, ánh mắt tràn đầy sự khinh rẻ. "Linh khí mỏng manh, đất đai cằn cỗi. Tại sao quy luật không gian lại bị xé rách từ nơi hạ đẳng này?"

Hai gã đệ tử đi sau cũng hếch mặt lên trời, một gã nói: "Sư phụ, nhìn kìa, bên dưới có một tên phàm nhân, hoặc là một tu sĩ tạp dịch cấp thấp. Để con xuống hỏi tội hắn."

Diệp Phi run rẩy đứng bên cạnh luống cải xanh mướt. Trong lòng hắn đang gào thét: *“Đừng nhìn ta, đừng nhìn ta! Đi chỗ khác đi các đại ca!”*

Thế nhưng, đời không như là mơ. Vân Trung Tử cùng hai đệ tử đáp xuống ngay giữa vườn rau muống của Diệp Phi. Gót giày thêu hoa của một gã đệ tử dẫm thẳng lên một mầm non vừa mới nhú.

*Rắc!*

Âm thanh đó nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng lọt vào tai Diệp Phi thì chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai. Hắn xót xa đến mức suýt chút nữa thì bật khóc. Đó là hạt giống "Lục Tiên Thảo" mà hệ thống vừa tặng sau khi hắn tích đủ một vạn lần tưới nước! Trong mắt hắn, đó là rau muống cực phẩm để xào tỏi, nhưng trong mắt Thiên Đạo, đó là loại thảo dược có thể tái tạo cơ thể cho Tiên Đế.

"Cái đó… vị tiên sư này…" Diệp Phi run giọng, cố gắng nặn ra một nụ cười khổ sở: "Người… người dẫm trúng rau của tiểu nhân rồi."

Vân Trung Tử nhìn Diệp Phi một lượt từ đầu đến chân. Cảm nhận được khí tức Luyện Khí tầng ba yếu ớt đến mức sắp tan biến của hắn, lão hừ lạnh một tiếng:

"Chỉ là một cây cỏ rác rưởi, dẫm thì đã sao? Ngươi là người quản lý chỗ này? Nói! Đêm qua có ai lạ mặt xuất hiện ở đây không?"

Diệp Phi cúi đầu, hai tay run cầm cập: "Bẩm tiên sư, tiểu nhân… tiểu nhân đêm qua ngủ say quá, chỉ nghe thấy tiếng sấm thôi, ngoài ra chẳng thấy gì cả. Hay là người sang đỉnh núi bên cạnh mà hỏi? Bên đó có các sư nội môn, tu vi cao thâm…"

Vân Trung Tử không kiên nhẫn. Lão bắt đầu dùng thần thức quét qua toàn bộ thung lũng. Đột nhiên, ánh mắt lão dừng lại ở một gốc cây nhỏ nằm khuất sau bụi tre. Đó là một cây ớt chín mọng, đỏ chót, tỏa ra một loại sức hút kỳ lạ.

Thực chất, đó là "Hỏa Diệm Tiên Quả", mỗi quả chứa đựng hỏa diễm tinh hoa của mười tòa hỏa sơn thượng cổ.

"Ồ? Cây ớt này… khí tức có chút cổ quái." Vân Trung Tử tham lam nổi lên. Lão đưa tay ra, định dùng pháp lực thu lấy cây ớt.

Diệp Phi tái mặt. Cây ớt đó hắn định dùng để làm nước chấm cho bữa trưa nay với Tô Thanh Tuyết. Nếu mất nó, món đậu hũ xào tỏi sẽ mất đi linh hồn! Sợ rắc rối là một chuyện, nhưng bảo vệ "bữa ăn" lại là một chuyện khác. Bản tính "phát cuồng vì đồ ăn sạch" của nhân viên văn phòng thời hiện đại trỗi dậy lấn át cả sự sợ hãi.

"Ấy! Tiên sư đại nhân, đừng! Cây đó chưa chín, ăn vào đau bụng lắm!"

Diệp Phi cuống quýt xua tay, trong lòng chỉ muốn gạt cái bàn tay tham lam kia ra. Hắn thực sự chỉ muốn "gạt nhẹ" một cái theo bản năng của một người bảo vệ hoa màu.

Thế nhưng, vào khoảnh khắc Diệp Phi đưa tay ra, cả không gian dường như ngưng đọng lại.

Trong mắt của Vân Trung Tử, cái "gạt tay" của lão nông kia không hề tầm thường. Nó không phải là một động tác của con người, mà là một sự vận động của cả một thiên hà!

Một vệt ánh sáng nhạt nhòa hiện lên, xé toạc màn sương mù. Vân Trung Tử cảm thấy như mình đang đối mặt với sự sụp đổ của một vũ trụ. Mọi quy luật không gian mà lão hãnh diện tích lũy hàng nghìn năm, trong nháy mắt bị cái gạt tay này quét sạch như quét rác.

"Cái gì?!"

Vân Trung Tử hét lên một tiếng thảm khốc. Cả cơ thể lão bị một lực lượng không thể cưỡng lại hất văng ra xa hàng trăm dặm. Hai gã đệ tử đi cùng thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy mình đang bay tự do giữa tầng mây, quần áo rách tướp bơ, pháp bảo hộ thân vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.

Ở phía dưới, Diệp Phi vẫn đứng đó, mặt đầy lo lắng, tay vẫn giữ tư thế xua tay.

"Ơ… đi rồi sao? Các vị tiên sư bay nhanh thật đấy, đúng là người của Thượng giới có khác, phong thái thật hào sảng."

Diệp Phi gãi đầu, thầm nghĩ chắc là do uy áp của bọn họ quá lớn, nên khi hắn vô tình va chạm nhẹ một chút, bọn họ đã "mượn lực" để bay đi cho nhanh. Đúng, chắc chắn là vậy rồi. Chứ một gã Luyện Khí tầng ba như mình, lấy đâu ra sức mà đẩy Kim Đan cao thủ?

Cách đó không xa, Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, lấy chân che mặt. Chủ nhân nhà nó thật sự không có một chút "tự nhận thức" nào về bản thân cả. Một cái gạt tay mang theo "Không Gian Quy Tắc" cấp bậc tối cao, đánh bay Kim Đan như đánh ruồi, thế mà lão lại gọi đó là "va chạm nhẹ"?

Lúc này, từ phía rừng trúc, một bóng dáng thanh tú bước ra. Tô Thanh Tuyết đứng sững lại, chứng kiến từ đầu đến cuối cảnh tượng vừa rồi. Đôi mắt đẹp của nàng mở to, hơi thở trở nên dồn dập.

Nàng vừa tận mắt thấy cái gì? Ba vị tu sĩ của Phán Quyết Các – những kẻ ngay cả Tông chủ cũng phải cúi đầu đón tiếp – lại bị Diệp Phi gạt tay một cái liền biến mất không sủi tăm?

Nàng nhìn xuống đống "rau muống" mà một gã tiên nhân vừa dẫm trúng. Kỳ lạ thay, cái mầm non bị dẫm nát kia đang từ từ dựng đứng dậy, màu xanh của nó càng thêm đậm đặc, thậm chí còn tỏa ra một chút ánh kim nhạt. Quy luật sinh mệnh ở đây dường như đang nghịch chuyển!

"Diệp… Diệp đại huynh…" Tô Thanh Tuyết lắp bắp.

Diệp Phi giật bắn người, quay lại thấy là Tô Thanh Tuyết thì mới thở phào, vội vàng che giấu vẻ bối rối: "Ái chà, Thanh Tuyết muội đến rồi à? Mau vào ngồi, mấy cái vị tiên nhân kia vừa đi xong, họ bảo là… ừm… cảnh đẹp quá nên họ bay đi tham quan chỗ khác rồi. Muội xem này, cây rau muống này suýt nữa thì hỏng, may mà sức sống nó mãnh liệt."

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi đang lụi cụi nâng niu mầm rau, trong lòng dậy sóng. Một vị đại năng có thể tùy ý nhào nặn quy luật không gian, lại đi coi một cây rau còn quý hơn cả mạng mình? Đây chính là "Đạo" sao? Phải chăng khi đạt đến đỉnh cao của tu hành, vạn vật trong mắt đều bình đẳng, một cái cây cũng chính là một thế giới?

Nàng càng thêm chắc chắn, Diệp Phi chính là một vị Tiên Đế chán ghét hồng trần, xuống đây để cảm ngộ "Nông Đạo".

Đúng lúc này, Lý Trưởng Lão từ đâu chạy xồng xộc tới, tay cầm bình rượu, mặt đỏ gay: "Diệp lão đệ! Ta vừa thấy có mấy tia sáng bay ra từ vườn của ngươi. Có chuyện gì thế? Hay là cây cải bắp của ngươi lại độ kiếp thành công rồi?"

Diệp Phi cười khổ: "Lão Lý, lão đừng có nói đùa. Làm gì có rau nào độ kiếp. Chỉ là mấy vị tiên sư đi ngang qua hỏi đường thôi. Mà này, lão có mang theo hạt giống gì mới không? Hôm trước lão bảo tìm cho ta hạt dưa hấu mà?"

Lý Trưởng Lão dừng lại, ánh mắt bỗng chốc trở nên sâu xa. Lão nhìn về phía hướng Vân Trung Tử vừa bay mất, rồi lại nhìn cái hầm mà Diệp Phi vừa đào dở đêm qua.

Lão khẽ gật đầu, thầm nghĩ: *“Ta hiểu rồi! Diệp lão đệ cố tình gạt tiên nhân đi là để giữ yên tĩnh cho kỳ ngủ đông của đất. Đào hầm là để chôn giấu nhân quả! Chí lý, thật là chí lý!”*

Lão đặt bình rượu xuống, nghiêm túc nói: "Có, có! Ta tìm được một túi hạt giống từ phế tích của một động phủ cổ. Nhưng lão đệ này, ta nghe nói ngoài kia thiên hạ đang loạn lắm, ngươi cứ ở trong này trồng rau thế này, có khi lại là nơi an toàn nhất đấy."

Diệp Phi thở dài, nhìn lên bầu trời: "Ta cũng chỉ mong được bình yên thôi. Mong là sau này đừng có ai đến quấy rầy vườn rau này nữa. Ta chỉ muốn làm một nông dân thầm lặng, ngày ba bữa cơm, tối ngủ đủ giấc, thế là đủ rồi."

Hệ thống trong đầu Diệp Phi bất ngờ vang lên một tiếng báo hiệu:

*[Ding! Vật chủ vô tình triển hiện "Càn Khôn Nhất Phách", hù dọa thành công đại năng Thượng giới.]*
*[Phần thưởng: Thêm 500 năm tuổi thọ, kích hoạt kỹ năng thụ động: "Đồng Hoá Nông Phu" – Khi ở trong vườn rau, bất kỳ ai có ý đồ xấu đều sẽ bị hạ thấp tu vi xuống ngang bằng một con sâu cái cải.]*
*[Cảnh báo: Uy danh của ngài đã lan truyền đến tai một số Ma đầu phương Bắc, xin hãy tiếp tục Cẩu hơn nữa để bảo toàn tính mạng!]*

Mặt Diệp Phi cứng đờ. "Lại tăng uy danh? Lại có Ma đầu? Cái hệ thống này là muốn giết ta hay sao?"

Hắn lập tức quay sang Lý Trưởng Lão và Tô Thanh Tuyết, giọng đầy khẩn thiết: "Lão Lý, Thanh Tuyết muội, chuyện hôm nay các người thấy… nhất định đừng nói cho ai nhé. Ta chỉ là một tên tạp dịch thôi, thực sự không muốn nổi tiếng đâu!"

Tô Thanh Tuyết mỉm cười, một nụ cười đầy sự thấu hiểu (mà theo Diệp Phi là cực kỳ đáng sợ): "Muội hiểu mà, Diệp đại huynh. Người thích sự tĩnh lặng, chúng muội sẽ không phá hỏng nó đâu."

Lý Trưởng Lão vỗ vai Diệp Phi: "Yên tâm, lão đệ. Ta sẽ bảo với Tông chủ là nơi này có độc khí, cấm người ngoài lai vãng. Để ngươi yên tâm mà… tu luyện… ý ta là trồng rau!"

Diệp Phi gật đầu lia lịa, lòng thầm nghĩ: *“Tốt lắm, cứ bảo có độc đi, càng nhiều người sợ càng tốt. Tối nay mình phải gia cố thêm mấy tầng trận pháp đuổi chim nữa mới được. À không, là trận pháp bảo vệ rau mới đúng.”*

Trong khi đó, ở một nơi cách xa hàng vạn dặm, Vân Trung Tử đang nằm bẹp dưới một hố sâu, miệng lẩm bẩm: "Không gian… đó là sức mạnh không gian của Tiên Vương… Thanh Vân Tông… thật kinh tởm…"

Cả giới tu tiên bắt đầu xôn xao về một "vùng đất cấm" mới xuất hiện tại Thanh Vân Tông, nơi mà ngay cả tiên nhân Thượng giới cũng bị một cái gạt tay đánh bại. Mà "kẻ chủ mưu" lúc này đang hì hục cầm cuốc, mồ hôi nhễ nhại, loay hoay trồng mấy hạt dưa hấu mà chẳng hề hay biết mình vừa trở thành cơn ác mộng của cả một hệ thống tông môn lớn.

Dưới gốc cây hòe, Nhị Cẩu thở dài, nhắm mắt ngủ tiếp. Một ngày bình yên (đối với chủ nó) lại bắt đầu như thế. Chỉ có điều, luống rau muống đêm qua bị dẫm trúng, nay bỗng dưng mọc cao thêm một thước, lá lấp lánh như ngọc lục bảo, chờ đợi để được hóa thân thành món ăn thượng hạng của "vị Tiên Đế thích trồng rau" này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8