Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 195: ** Một đệ tử tạp dịch mới vào tông môn lạc đường

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:37:01 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 195: KẺ LẠC ĐƯỜNG VÀ CỦ KHOAI TÂY "BỊ LỖI"**

Thanh Vân Tông, sương mù lượn lờ bao phủ những đỉnh núi cao vút. Ánh nắng ban mai xuyên qua tầng mây, dát vàng lên những cung điện nguy nga tráng lệ. Thế nhưng, trái ngược với vẻ hào hùng của nội môn, khu vực rìa ngoại môn phía Đông lại là một thung lũng quanh năm tĩnh lặng đến phát sợ.

Nơi đây chính là Dược Viên ngoại môn, hay còn được giới đệ tử trẻ tuổi truyền tai nhau cái tên: "Cấm địa bị lãng quên".

Lục Trình – một thiếu niên mới mười lăm tuổi, trên người mặc bộ y phục đệ tử tạp dịch màu xám thô kệch, khuôn mặt vẫn còn vương nét ngây ngô và đầy mồ hôi. Hắn đang run rẩy nhìn quanh, trong lòng thầm nguyền rủa cái bản tính "mù đường" bẩm sinh của mình.

"Rõ ràng là sư huynh bảo đi lối này để đến chân núi lấy nước linh tuyền, sao càng đi càng thấy vắng vẻ thế này?" – Lục Trình lầm bầm, bắp chân đã bắt đầu run rẩy.

Phía trước hắn là một dải sương mù dày đặc kỳ lạ. Lục Trình không biết rằng, dải sương mù này chính là "Sương Mù Hỗn Độn Trận" – một trong 108 lớp đại trận mà Diệp Phi đã dày công bố trí để ngăn thỏ rừng (và thỉnh thoảng là các Tiên đế đi lạc) bén mảng vào vườn rau của mình.

Đáng lẽ, một kẻ tu vi ngay cả Luyện Khí tầng 1 còn chưa chạm tới như Lục Trình sẽ không bao giờ có thể bước qua trận pháp này. Nhưng trớ trêu thay, hôm nay Diệp Phi đang trong tâm trạng thoải mái vì mới thu hoạch được một mẻ tỏi tăng kháng độc tính, nên hắn đã nới lỏng trận pháp một chút để lấy không khí.

Cứ thế, Lục Trình lọt thỏm qua dải sương mù. Cảnh tượng trước mắt đột ngột thay đổi.

Không có núi non trùng điệp, không có lầu các chót vót, hiện ra trước mắt hắn là một thung lũng bằng phẳng, xanh mướt một màu của… các loại rau. Nào là cải bắp to như chiếc nón lá, cà chua đỏ rực lấp lánh như hồng ngọc, và những hàng hành lá vươn cao, thẳng tắp như những thanh trường kiếm sắc lẻm.

Giữa vườn rau, một thanh niên trông chừng ngoài hai mươi, đầu đội nón lá, ống quần xắn cao, tay cầm một chiếc cuốc gỉ sét đang cặm cụi xới đất. Bên cạnh người đó, một con chó vàng gầy gò, trông bộ dạng mệt mỏi đang nằm sưởi nắng, đôi mắt Lim dim nhìn Lục Trình một cái rồi lại nhắm tịt lại, ra vẻ khinh bỉ cực độ.

"Tiền… tiền bối?" – Lục Trình đánh bạo cất tiếng, giọng run run.

Thanh niên đang cuốc đất khựng lại. Đó chính là Diệp Phi.

Trong đầu Diệp Phi lúc này, 360 phương án tác chiến lập tức hiện lên: *Thằng nhóc này từ đâu ra? Tại sao trận pháp của mình lại hổng? Liệu đây có phải là do Lâm Hải lão già kia phái sát thủ giả làm trẻ con đến thăm dò không? Hay là một kẻ mang thiên mệnh đang giả vờ mù đường?*

Diệp Phi thò tay vào túi áo, bí mật bóp chặt một nắm "Bột Quên Lãng". Chỉ cần thằng nhóc này có một cử động nhỏ nào khả nghi, hắn sẽ cho nó "đăng xuất" khỏi thực tại ngay lập tức.

Tuy nhiên, khi hắn quan sát kỹ bằng nhãn thuật ẩn giấu, hắn thấy khí tức của Lục Trình mỏng manh đến tội nghiệp, căn cốt bình thường đến mức không thể bình thường hơn, hoàn toàn là một thiếu niên phàm trần mới gia nhập tông môn.

Diệp Phi thở phào, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, chậm rãi quay đầu lại. Hắn biểu hiện tu vi ở mức Luyện Khí tầng 3 – mức độ an toàn nhất để không bị ai để ý, nhưng cũng không bị ai quá xem thường.

"Hóa ra là một vị đệ tử mới." – Diệp Phi mỉm cười hiền lành, lau mồ hôi trên trán (tất nhiên mồ hôi này là do hắn dùng linh lực tạo ra để trông cho thật giống người lao động cực khổ). "Tiểu đệ đi lạc sao?"

Lục Trình thấy thanh niên này thái độ ôn hòa, vẻ sợ hãi giảm đi phân nửa: "Dạ… bái kiến tiền bối. Đệ là Lục Trình, đệ tử tạp dịch mới vào. Đệ đi lấy nước nhưng vô tình đi lạc tới đây. Không biết vị sư huynh đây là…"

"À, gọi tôi là Diệp lão đệ là được. Tôi cũng chỉ là một đệ tử tạp dịch chuyên chăm sóc vườn rau thôi." – Diệp Phi thản nhiên nói, rồi quay lại tiếp tục cuốc đất.

Lục Trình tò mò nhìn quanh. Hắn tuy chưa hiểu gì về tu tiên, nhưng nhìn vườn rau này, hắn cảm thấy có gì đó rất lạ. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức mỗi hơi thở đều khiến hắn cảm thấy sảng khoái lạ thường.

"Diệp tiền bối… sao rau của ngài trồng trông lại… đẹp như vậy?" – Lục Trình nhìn vào một củ khoai tây to tướng đang lú nhú khỏi mặt đất.

Diệp Phi cười khổ, trong lòng thầm nghĩ: *Đẹp cái gì, đó là Thần Khoai Tây Địa Chấn đấy, nổ một phát là bay cả cái ngọn núi của ngoại môn đấy.* Nhưng miệng hắn lại đáp: "À, do ta dùng phân bón đặc biệt thôi. Ngươi thấy đấy, tu vi ta kém cỏi, không có hy vọng thành tiên, nên đành dồn hết tâm trí vào ruộng đất này để mong ngày sau về quê có cái nghề sinh sống."

Lục Trình nghe vậy thì xúc động. Hắn cũng là kẻ có tư chất kém, nghe Diệp Phi nói vậy, hắn cảm thấy như tìm được người đồng cảnh ngộ.

"Huynh nói đúng. Tu tiên khó quá. Đệ vào tông môn ba tháng rồi mà vẫn chưa cảm nhận được linh khí vào người. Nhiều khi đệ nghĩ, có khi nào mình nên học huynh, trồng rau còn có ích hơn không?"

Diệp Phi dừng cuốc, nhìn thiếu niên trước mặt. Một thoáng mủi lòng lướt qua, hắn nghĩ về bản thân mình mười năm trước, cũng ngơ ngác như vậy giữa cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này.

"Thế giới này rộng lớn lắm." – Diệp Phi chậm rãi nói, giọng điệu có chút thâm trầm. "Người ta cứ mải mê tìm kiếm Tiên đạo, tìm kiếm sự trường sinh, tranh giành những thứ bí tịch hư vô. Nhưng họ không biết rằng, cái cốt lõi của tu tiên chính là làm cho bản thân sống sót. Ngươi muốn tu tiên, trước hết phải học cách làm cho cái bụng của mình no đã."

Nói rồi, Diệp Phi dùng cuốc gạt lớp đất sang một bên, moi lên một củ khoai tây trông khá méo mó, sần sùi.

"Củ khoai này bị lỗi rồi, hình dạng không đẹp, chắc chẳng bán cho ai được." – Diệp Phi đưa củ khoai tây cho Lục Trình. "Tiểu tử, chúng ta gặp nhau là duyên. Cầm lấy đi, về mà nấu canh. Ăn xong ngủ một giấc, ngày mai tỉnh dậy mọi chuyện sẽ ổn thôi."

Lục Trình lúng túng nhận lấy củ khoai tây: "Cái này… sao đệ dám…"

"Cứ cầm lấy! Để đây Nhị Cẩu nó cũng tha đi mất thôi."

Nhị Cẩu đang nằm xa xa, nghe chủ nhân nhắc đến tên mình thì hắt hơi một cái, rồi "lườm" Lục Trình một phát cháy mặt. Con chó này thầm nghĩ: *Lão tử mà thèm ăn cái loại khoai tây Cấp 5 đó à? Khinh người quá đáng! Đồ chơi này nổ banh xác mấy lão Nguyên Anh chứ chẳng chơi.*

Lục Trình cung kính bái tạ Diệp Phi rồi được Diệp Phi dẫn đường ra khỏi thung lũng.

Trên đường về, Lục Trình vẫn thấy lòng mình lâng lâng. Hắn thấy vị Diệp sư huynh kia tuy tu vi bình thường, nhưng lời nói lại chứa đựng một đạo lý gì đó rất cao siêu mà hắn chưa thể hiểu hết.

"Khoai tây bị lỗi sao?" – Lục Trình nhìn củ khoai sần sùi trong tay.

Hắn về đến phòng tạp dịch, trời đã tối. Vì quá đói, hắn liền lén nhóm lửa, nướng củ khoai tây đó lên. Khi lớp vỏ cháy sém bắt đầu nứt ra, một mùi hương thanh khiết, nồng nàn mà chưa bao giờ Lục Trình được ngửi thấy lan tỏa khắp căn phòng.

Chỉ ăn đúng một miếng, Lục Trình cảm thấy một luồng nhiệt mạnh mẽ như rồng cuộn hổ vồ chạy dọc theo thực quản, tràn vào kinh mạch.

"Ầm!"

Lục Trình cảm thấy đầu óc mình như bùng nổ. Những rào cản của Luyện Khí tầng 1 mà hắn từng cố gắng phá vỡ hàng vạn lần mà không được, giờ đây như những mảnh thủy tinh mỏng manh, sụp đổ hoàn toàn trước luồng linh lực kia.

Luyện Khí tầng 1… tầng 2… tầng 3!

Trong vòng chưa đầy một nén hương, một kẻ tư chất phế vật như Lục Trình đã liên tục đột phá ba tiểu cảnh giới. Toàn thân hắn bài tiết ra một lớp chất nhầy đen ngòm, mùi hôi khó chịu – đây chính là quá trình "Tẩy Tủy Phạt Cốt" chỉ dành cho những thiên tài dùng đan dược cực phẩm mới có được.

"Trời ơi…" – Lục Trình run rẩy nhìn bàn tay mình, cảm nhận được linh khí cuồn cuộn bên trong. "Diệp tiền bối… Ngài bảo đây là củ khoai tây bị lỗi sao? Đây… đây chính là tiên dược mà!"

Cùng lúc đó, tại thung lũng xanh mướt kia.

Diệp Phi đang chuẩn bị chuẩn bị đi ngủ thì bỗng quẻ bói trong túi hắn rung lên bần bật. Hắn lấy ra xem, sắc mặt hơi biến đổi.

"Quái lạ, tại sao quẻ tượng của mình lại có thêm một sợi chỉ đỏ liên kết với nhân quả phương Đông? Không lẽ… tại củ khoai tây kia?"

Diệp Phi vò đầu bứt tai: "Chết tiệt! Đã cố chọn củ sần sùi nhất, nồng độ linh khí loãng nhất trong đống rác rồi mà vẫn gây chuyện sao? Cái đống rau này đúng là phiền phức mà!"

Hắn quay sang nhìn Nhị Cẩu: "Nhị Cẩu, ngày mai ra cổng vườn, đào hầm sâu thêm năm trăm mét nữa cho ta. À không, một nghìn mét đi! Thế giới này quá nguy hiểm, mình phải thận trọng hơn nữa mới được!"

Nhị Cẩu lười biếng kêu lên một tiếng, chẳng thèm cử động. Nó thừa hiểu, với cái tốc độ "càng ngày càng biến thái" của chủ nhân mình, dù có đào hầm đến lõi trái đất thì những rắc rối do mấy món "rau quả" kia mang lại sớm muộn gì cũng tìm tới cửa thôi.

Và thế là, trong bóng tối của đêm đen, huyền thoại về một "Thiên tài một đêm đột phá" tại ngoại môn Thanh Vân Tông bắt đầu lan truyền. Mà kẻ chủ mưu – một nông phu tự xưng là "yếu ớt" – thì đang nằm trong chăn, vừa đắp chân vừa niệm kinh: "Đừng ai tìm thấy tôi… đừng ai tìm thấy tôi…"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8